Tập 01: "MẠO HIỂM"
Chương 29: Dungeon - Mê Cung Của Cổ Ngữ
0 Bình luận - Độ dài: 16,818 từ - Cập nhật:
Luồng không khí ẩm mốc, lạnh lẽo từ dưới lòng đất phả vào mặt họ như một lời cảnh báo. Nhưng so với tiếng chó sủa và những ngọn đuốc đang siết chặt vòng vây trên sườn đồi, bóng tối dưới chân họ lại giống như một lời hứa hẹn. Không một chút do dự, họ lần lượt trèo xuống, biến mất khỏi thế giới bề mặt. Vaynard là người cuối cùng, cậu kéo nắp hầm đóng lại với một tiếng rầm nặng nề, âm thanh như nhát búa cuối cùng đóng lên cỗ quan tài của cuộc truy đuổi.
Bóng tối bao trùm. Tiếng bước chân và la hét của đám lính Joric Greymane bị cắt đứt đột ngột, thay thế bằng tiếng thở hổn hển của chính họ. Mùi hôi nồng đặc trưng của goblin, mùi mồ hôi, mùi kim loại và đất ẩm vẫn còn quyện lại trong không khí, một bằng chứng cho thấy nơi này chỉ vừa mới bị bỏ lại cách đây vài giờ. Flint tạo ra một quả cầu ánh sáng dịu nhẹ, soi sáng một đường hầm hẹp, được chống đỡ bằng những thanh gỗ còn mới. Những chiếc cuốc chim và xẻng bị vứt lại bừa bãi bên vệ đường, một vài vũng nước đục ngầu phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
"Chúng ta quay lại chính nơi mình vừa thoát ra," Brenna nghiến răng, giọng cô đầy cay đắng và lo lắng. Cô tựa lưng vào vách tường đất ẩm, cố gắng điều hòa nhịp thở. "Khu mỏ goblin. Joric biết mọi ngóc ngách ở đây. Hắn sẽ cho người chặn tất cả các lối ra đã biết. Chúng ta vừa tự nhốt mình vào một cái lồng lớn hơn."
Lời nói của cô khiến không khí càng thêm nặng nề. Họ đã thoát khỏi vòng vây bên ngoài, nhưng lại rơi vào một mê cung mà kẻ cai trị nó chính là kẻ thù của họ. Kaelen siết chặt cây chùy, đôi mắt cậu đảo quanh trong bóng tối, sự hưng phấn của cuộc chiến trước đó đã bị thay thế hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi mơ hồ của một kẻ bị săn đuổi dưới lòng đất.
"Hay là chúng ta thử tìm một khe nứt nào đó xem?" Kaelen lên tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Biết đâu có đường bí mật mà bọn chúng chưa tìm ra."
"Không khả thi," Brenna gạt đi. "Khu mỏ này có thể cũ, nhưng người của Joric đã sục sạo khắp nơi này mấy ngày qua. Chúng đã đi lại khắp các lối đi, chặn các lối ra. Hắn là một kẻ cẩn thận. Sẽ không có lối thoát dễ dàng nào đâu."
Sự thật phũ phàng trong lời nói của cô dập tắt mọi tia hy vọng. Trong khi họ đang chìm trong sự tuyệt vọng, Vaynard đứng yên, nhắm mắt lại. Cậu bỏ qua những mùi hôi khó chịu, bỏ qua cái lạnh ẩm ướt. Cậu chỉ tập trung vào một thứ duy nhất: không khí. Cậu sử dụng Hơi Thở của Gió, hít vào thật sâu, cảm nhận từng dòng chảy vi tế nhất. Không khí ở đây nặng nề, tù đọng, đầy mùi lao động. Nhưng Vaynard kiên nhẫn, tách bạch từng luồng khí một như một người thợ dệt đang gỡ những sợi chỉ rối. Và rồi cậu cảm nhận được nó. Từ sâu trong một ngã ba phía trước, có một luồng khí cực kỳ yếu ớt, gần như không thể nhận ra, mang một cảm giác khác biệt. Nó không có mùi goblin, không có mùi đất ẩm. Nó khô, lạnh và cổ xưa.
Vaynard mở mắt. "Lối này," cậu chỉ tay vào con đường ở giữa.
"Tại sao?" Brenna hỏi, giọng đầy hoài nghi. "Tôi có cảm giác không tốt về lối đó. Những nhánh rẽ phụ như thế này thường là ngõ cụt, được đào vội rồi bỏ hoang."
"Không khí," Vaynard trả lời ngắn gọn, rồi nhìn Avelina. "Nó đang chuyển động."
Avelina khựng lại, rồi đôi mắt cô sáng lên. "Một luồng đối lưu! Đúng rồi! Không khí tù đọng có nghĩa là một không gian khép kín. Nhưng nếu có sự lưu thông, dù là nhỏ nhất, điều đó có nghĩa là con đường hầm này phải được kết nối với một nơi nào đó khác!"
Niềm hy vọng le lói trở lại. Họ tiến vào con đường hầm ở giữa. Càng đi sâu, dấu vết khai thác của Joric càng ít đi. Cuối cùng, họ dừng lại trước một bức tường đá. Ngõ cụt.
Sự thất vọng lại một lần nữa bao trùm, lần này còn nặng nề hơn. Trong khi Vaynard và Avelina đang rà soát bức tường để tìm kiếm những kẽ hở nhỏ nhất, Kaelen lại đá phải một thứ gì đó dưới chân. Cậu cúi xuống nhặt nó lên. Đó là một viên đá nhỏ, có hình tam giác đều một cách kỳ lạ, các cạnh của nó sắc bén như được cắt gọt chứ không phải do tự nhiên. Nó có màu đen mờ, không phản chiếu ánh sáng.
"Viên đá gì lạ vậy?" Kaelen lẩm bẩm, xoay nó trong lòng bàn tay. Nó không có gì đặc biệt, nhưng không hiểu sao, cậu lại có cảm giác thân thuộc, một cảm giác thôi thúc cậu không nên vứt nó đi.
Cậu đứng dậy, nhìn quanh. Và rồi, mắt cậu dừng lại ở một điểm trên bức tường đá trước mặt. Có một cái hốc nhỏ, cũng hình tam giác, ẩn mình giữa những đường nứt tự nhiên của vách đá. Nếu không nhìn kỹ, sẽ không ai có thể nhận ra nó.
Một suy nghĩ kỳ lạ nảy ra trong đầu Kaelen. Nó thuộc về nơi đó.
Cậu không nói với ai. Cảm giác này quá kỳ lạ để có thể giải thích. Cậu bước tới, ướm thử viên đá vào cái hốc. Nó vừa khít một cách hoàn hảo, như một chiếc chìa khóa tra vào ổ.
Khoảnh khắc viên đá tam giác khớp vào cái hốc, một tiếng click nhẹ vang lên.
Ngay lập tức, viên đá và các đường nứt xung quanh nó bùng lên một thứ ánh sáng xanh lam rực rỡ, chói lòa đến mức cả nhóm phải theo phản xạ đưa tay lên che mắt. Ánh sáng không chỉ chiếu rọi, nó còn có một sức hút vật lý, một lực kéo vô hình túm lấy họ. Vaynard cảm thấy không khí xung quanh mình bị bóp méo, cảm giác như đang bị nhấn chìm xuống đáy một hồ nước sâu. Cậu nghe thấy tiếng hét kinh hãi của Brenna và Kaelen, tiếng cầu nguyện của Flint và tiếng thốt lên kinh ngạc của Avelina trước khi mọi âm thanh bị át đi bởi một tiếng ù trầm thấp, rung động đến tận xương tủy.
Thế giới trước mắt họ tan rã thành một cơn lốc màu sắc, một dòng sông ánh sáng và bóng tối đan xen. Cảm giác về phương hướng biến mất, cơ thể họ như bị kéo căng ra rồi nén lại. Nó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc, nhưng cảm giác như cả một đời người.
Rồi, đột ngột như lúc bắt đầu, mọi thứ dừng lại.
Họ ngã sõng soài trên một mặt sàn lạnh lẽo, cứng rắn. Tiếng ù trong tai dần tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối. Khi Vaynard lấy lại được thăng bằng và mở mắt, cậu biết rằng họ không còn ở trong khu mỏ nữa. Nơi này hoàn toàn khác biệt. Sàn và tường được lát bằng những phiến đá đen tuyền, nhẵn bóng, ghép với nhau một cách hoàn hảo. Dọc theo chúng là những đường rãnh mỏng như sợi chỉ, phát ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt.
"Chúng ta... đang ở đâu?" Brenna hỏi, giọng cô vẫn còn run rẩy.
Nhưng Avelina thì không. Cô đứng như trời trồng, đôi mắt mở to, sự kinh ngạc trên khuôn mặt cô không phải là sự tò mò, mà là sự choáng ngợp đến mức không thở nổi. Cô đưa bàn tay run rẩy về phía một đường rãnh phát sáng trên tường.
"Không thể nào... không thể nào là thật được," cô thì thầm. "Những Mạch Năng Lượng này... kiến trúc này... nó giống hệt những gì được mô tả trong các trang sách cổ nhất của Thư Viện Veridian. Những văn bản nói về 'Thời Đại Sơ Khai', trước cả Kaelia. Chúng tôi luôn cho rằng đó chỉ là huyền thoại."
Flint rùng mình, cố gắng tập trung năng lượng thánh quang. "Tôi không cảm nhận được Ánh Sáng của Kaelia ở đây. Nơi này... trống rỗng, vô hồn."
Sự im lặng trong không gian mới này nặng nề và cổ xưa. Quả cầu thánh quang của Flint trôi lơ lửng, nhưng ánh sáng của nó dường như bị những bức tường đen tuyền hấp thụ, chỉ đủ soi rõ một hành lang dài và thẳng tắp. Những đường rãnh màu xanh lam trên tường không chỉ phát sáng, chúng dường như đang "thở", ánh sáng của chúng phập phồng theo một nhịp điệu chậm rãi, vô hình.
"Avelina, cô chắc chứ?" Brenna cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Nơi này... không giống bất cứ thứ gì tôi từng thấy."
Avelina dường như không nghe thấy. Cô đang lướt những ngón tay dọc theo một đường rãnh phát sáng, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng xanh huyền ảo. "Nó không chỉ có thật, nó là nền tảng," cô thì thầm, giọng đầy kính sợ. "Các học giả tiền bối của Veridian có một giả thuyết. Rằng Cây Kỹ Năng không phải là nguồn gốc của sức mạnh, mà chỉ là một 'bộ khuếch đại'. Sức mạnh thực sự đến từ những nguyên tắc cơ bản đã dệt nên thực tại. Họ gọi chúng là 'Cổ Ngữ', hay phổ biến hơn là... rune."
Cô chỉ vào một loạt các ký hiệu phức tạp được khắc phía trên một cánh cửa đá khổng lồ ở cuối hành lang. "Chúng không phải là chữ viết để giao tiếp. Mỗi rune là hiện thân của một khái niệm, một 'chìa khóa' để ra lệnh cho vũ trụ. Rune của 'Lửa' không viết về lửa, nó là bản chất của lửa. "Bằng cách kết hợp các 'chìa khóa' này theo đúng trật tự, người ta có thể mở khóa những phép màu vĩ đại. Cây Kỹ Năng chỉ là một chùm chìa khóa đơn giản mà Kaelia đã ban cho chúng ta, để chúng ta có thể mở những ổ khóa nhỏ mà không cần biết cách tự mình rèn ra một chiếc chìa khóa thực sự."
Avelina nói tiếp, giọng cô run lên vì phấn khích khi chỉ vào các ký tự phức tạp trên tường. "Sau nhiều năm đối chiếu vô số ma pháp trận và di vật cổ, các học giả Veridian đã phát hiện ra một quy luật."
"Lấy kỹ năng Hỏa Cầu làm ví dụ. Chúng tôi không biết những ký tự này 'đọc' là gì, chúng không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào đã biết. Chúng giống như những biểu tượng cổ xưa, vô nghĩa với người thường."
Cô chỉ vào ba ký hiệu khác nhau trên bức tường. "Nhưng chúng tôi biết rằng, ký tự này," cô chỉ vào biểu tượng trông như một ngọn lửa cách điệu, "luôn xuất hiện trong mọi ma pháp liên quan đến lửa. Ký tự này," cô chỉ vào một biểu tượng giống vòng tròn khép kín, "luôn có mặt trong các câu chú giam giữ hoặc nén ép. Và ký tự thứ ba này," cô chỉ vào một biểu tượng tựa như mũi tên, "luôn liên quan đến sự chuyển động có hướng."
"Khi một pháp sư thi triển Hỏa Cầu, trong tiềm thức của họ, họ đang tái tạo lại sự kết hợp của ba ký tự này. Họ không 'hiểu' chúng theo cách chúng ta hiểu một từ ngữ. Họ chỉ đơn giản là ghép đúng 'hoa văn' sức mạnh đã được chứng minh là có hiệu quả. Tương tự như vậy, chuỗi ký tự tạo nên Băng Tiễn cũng là một 'hoa văn' khác."
Cô kết luận, ánh mắt sáng rực. "Cây Kỹ Năng chính là một thư viện khổng lồ chứa hàng ngàn 'hoa văn' như vậy, cho phép chúng ta sử dụng chúng mà không cần phải mất hàng thế kỷ để tự mình giải mã."
Sau một thoáng im lặng để cả nhóm tiêu hóa thông tin, Avelina bất ngờ quỳ xuống. Cô dùng ngón tay vạch lên lớp bụi mỏng trên sàn đá.
"Đó là lý thuyết chính thống," cô nói nhỏ, giọng gần như thì thầm. "Nhưng có một giả thuyết khác... một giả thuyết bị cấm."
Cô bắt đầu vẽ. Không phải những rune phức tạp trên tường, mà là những ký hiệu đơn giản, góc cạnh mà họ chưa từng thấy.
Đầu tiên là ký tự F. Rồi I. Rồi R, E. Một khoảng trống, rồi B, A, L, L.
Cô đã viết ra chuỗi F-I-R-E B-A-L-L.
Cả nhóm nhìn chằm chằm vào những ký tự xa lạ trên mặt đất. Chúng không mang năng lượng, không có vẻ cổ xưa. Chúng chỉ là những đường vạch vô hồn.
"Thầy của tôi tin rằng," Avelina tiếp tục, giọng cô chứa đầy sự kính sợ và một chút hoảng loạn, "những ký tự này không phải là những rune thông thường. Chúng là những mảnh vỡ của ngôn ngữ Sáng Thế, ngôn ngữ của chính các vị thần. Ông tin rằng quyền năng của Kaelia không đến từ việc bà là một á thần, mà đến từ việc bà là người duy nhất trên thế gian này có thể đọc và hiểu được thứ ngôn ngữ này."
Cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt họ, sự nghiêm túc trong ánh mắt cô khiến không khí như đông đặc lại.
"Nếu giả thuyết này là đúng, điều đó có nghĩa là Cây Kỹ Năng không chỉ là một công cụ. Nó là một cuốn từ điển bị khóa. Và nếu ai đó có thể giải mã được toàn bộ nó, tìm ra quy luật ngữ pháp của thứ ngôn ngữ này... người đó sẽ có thể viết nên những thần chú mới, tạo ra những phép màu chưa từng tồn tại."
"Người đó... sẽ có được sức mạnh sánh ngang với thần linh."
Sự thật mà Avelina vừa tiết lộ treo lơ lửng trong không khí nặng nề, còn đáng sợ hơn cả bóng tối bao trùm. Ngôn ngữ của Thần linh. Sức mạnh sáng tạo thế giới. Những từ ngữ đó giáng một đòn mạnh vào nền tảng nhận thức của mỗi người, khiến sự im lặng trong hành lang cổ xưa trở nên ngột ngạt.
Hơi thở của Flint trở nên dồn dập, bàn tay anh siết chặt biểu tượng thánh trên cổ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một cơn giận thánh thần, chứ không phải sự nghi ngờ, bùng lên trong đôi mắt vốn hiền hậu của anh, coi lời nói của Avelina là một sự báng bổ không thể tha thứ. Đối với anh, một tín đồ sùng đạo của Giáo Hội Ánh Sáng, những lời của Avelina không phải là một giả thuyết để cân nhắc, mà là một sự báng bổ tột cùng. Bàn tay anh siết chặt biểu tượng thánh trên cổ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh không tìm kiếm sự an ủi từ đức tin, anh đang tìm kiếm sức mạnh để chống lại thứ dị giáo vừa lọt vào tai mình.
Trong tâm trí anh, hình ảnh Nữ Thần Kaelia, Đấng Giải Phóng vĩ đại đã hy sinh để cứu nhân loại khỏi hỗn loạn, đang bị xúc phạm một cách nặng nề. 'Cai Ngục? Nhà tù?' - những từ ngữ đó là nọc độc của Tín Đồ Hư Vô, là sự xuyên tạc ghê tởm nhất đối với sự hy sinh của bà. Anh không hề nghi ngờ đức tin của mình, ngược lại, nó đang bùng cháy dữ dội như một ngọn lửa được đổ thêm dầu. Cơn giận của anh không hướng về Avelina, người mà anh biết chỉ là một học giả khao khát tri thức, mà hướng về chính cái ý niệm sai trái, độc địa mà cô vừa nói ra. Anh thầm cầu nguyện, không phải để tìm câu trả lời, mà để thanh tẩy tâm trí khỏi sự ô uế của lời báng bổ đó.
Brenna thì ngược lại. Cô không quan tâm đến thần linh hay triết lý. Đầu óc thực dụng của cô ngay lập tức phân tích mối nguy. "Sức mạnh sánh ngang thần linh," cô lẩm bẩm, và từ đó cô chỉ thấy được sự hỗn loạn, chiến tranh và sự hủy diệt mà những kẻ khao khát nó sẽ gây ra. Avelina không chỉ khám phá ra một bí mật, cô đã tìm thấy một lời nguyền. Kiến thức đó sẽ biến họ thành mục tiêu của mọi thế lực trên Terra, từ Giáo Hội muốn bịt miệng họ đến Tín Đồ Hư Vô muốn lợi dụng họ. Ánh mắt Brenna nhìn cô học giả trở nên phức tạp, vừa có sự nể phục, vừa có sự cảnh giác sâu sắc. Gánh nặng bảo vệ cả đội trên vai cô dường như vừa tăng lên gấp bội.
"Tuyệt thật," Kaelen thì thầm, đôi mắt cậu sáng rực. Cậu không hiểu hết những hàm ý sâu xa, nhưng cậu nắm được phần cốt lõi: một con đường dẫn đến sức mạnh không tưởng. Với một chàng trai trẻ luôn khao khát chứng tỏ bản thân, đó là một ý nghĩ vừa đáng sợ vừa đầy cám dỗ. Cậu liếc nhìn cây chùy trong tay, rồi nhìn những ký tự rune trên tường. Liệu có một ngày, cậu có thể hiểu được chúng không? Liệu cậu có thể tự tạo ra "hoa văn" sức mạnh của riêng mình?
Trong khi đó, Vaynard đứng yên, xử lý luồng dữ liệu mới. "Ngôn ngữ của Thần" đối với cậu không phải là một khái niệm tâm linh. Nó là một hệ thống quy luật. Cảm giác khi ở trong không gian này, cái cách năng lượng chảy trong các đường rãnh trên tường, nó gợi cho cậu một ký ức mơ hồ nhưng mãnh liệt. Đó là cảm giác khi cậu uống dược tề Truy Vết lần đầu tiên. Cậu đã cảm thấy mình chìm sâu xuống, chạm vào một thứ gì đó khổng lồ, một "bộ rễ" của chính thế giới. Nơi này... giống như cậu đang đứng ngay giữa những bộ rễ đó. Nó còn nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều. "Hố Đen" trong lồng ngực cậu, thứ luôn im lìm và lạnh lẽo, giờ đây đang rung động nhẹ, không phải một cách đe dọa, mà là một sự cộng hưởng, như thể nó nhận ra nơi này là cội nguồn của chính nó.
"Dù nơi này là cái gì đi nữa," Brenna cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói sắc bén của cô kéo mọi người trở về thực tại. "Nó không chào đón chúng ta. Chúng ta cần tìm một lối ra, ngay bây-giờ."
Lời nói của cô như một mệnh lệnh, lập tức kéo cả nhóm vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Họ tiến bước vào hành lang dài và thẳng tắp trước mặt, sự im lặng tuyệt đối, nặng nề đến mức họ có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tai mình. Không khí lạnh và sạch đến vô trùng, không một hạt bụi, không một mùi hương của sự sống hay sự mục rữa.
Đi được khoảng trăm mét, Vaynard đột nhiên dừng lại. "Phía trước," cậu nói nhỏ.
Mọi người căng mắt nhìn. Ban đầu, họ không thấy gì cả. Nhưng khi nhìn kỹ hơn vào mặt sàn bóng loáng, họ thấy một khu vực nhỏ đang gợn sóng như hình ảnh bị nhiễu bởi không khí nóng. Sự gợn sóng đó lớn dần, và từ mặt sàn, một khối chất lỏng sền sệt từ từ trồi lên, ngưng tụ lại thành hình.
"Slime," Kaelen nhận ra ngay. "Là loài xâm nhập. Nhưng... nó trông lạ quá."
Avelina bước lên một bước, đôi mắt cô nheo lại, bỏ qua hoàn toàn hình dạng vật lý của nó. Kỹ năng Cảm Nhận Nguyên Tố được kích hoạt. Trong nhận thức của cô, con slime trước mặt hiện lên như một khối năng lượng Thủy thuần túy, một cấu trúc hoàn hảo được neo giữ và điều khiển hoàn toàn bởi Cổ Ngữ ở trung tâm.
"Nó không có sự sống," Avelina tuyên bố, giọng cô đầy tự tin và sắc bén. "Nó là một con rối năng lượng. Sát thương vật lý thuần túy sẽ rất kém hiệu quả, giống như cố gắng dùng kiếm chém vào một dòng sông vậy. Lõi của nó chính là Cổ Ngữ kia. Và nó mang thuộc tính Thủy."
Như để đáp lại lời phân tích của cô, con Chất Nhầy Cổ Tự co rúm lại rồi bắn ra một tia axit. Brenna, đã lường trước, phản ứng ngay lập tức. Cô dậm mạnh chân xuống đất, nghiêng người và giương khiên lên. Tấm khiên Argent vang lên một tiếng "xèoooo" chói tai khi tia axit va vào, một làn khói trắng có mùi kim loại cháy khét bốc lên, để lại một vệt ăn mòn mờ trên bề mặt kim loại.
"Nó mạnh hơn tôi nghĩ!" Brenna nghiến răng, sức mạnh của cú va chạm khiến cánh tay cô hơi tê đi.
"Tôi thử xem!" Kaelen gầm lên, không thể kiềm chế. Cậu lao về phía trước như một con bò tót, cây chùy trong tay vung lên một vòng cung mạnh mẽ và giáng thẳng vào khối chất nhầy. Nhưng không có tiếng va chạm kinh thiên động địa nào. Cây chùy lún sâu vào khối sền sệt, tốc độ của nó chậm lại đột ngột như thể đang đánh vào một đầm lầy. Kaelen cố gắng kéo vũ khí ra nhưng nó bị dính chặt bởi một lực hút kỳ lạ. "Chết tiệt! Nó y như lời Lina nói!"
"Tất cả lùi lại!" Avelina bất ngờ ra lệnh. Giọng cô không còn là của một học giả hiếu kỳ, mà là của một chỉ huy chiến trường. "Brenna, giữ chân nó! Flint, làm nhiễu loạn liên kết năng lượng của nó! Vaynard, chuẩn bị tên! Kaelen, bảo vệ tôi!"
Cả đội, dù có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi của Avelina, vẫn hành động theo mệnh lệnh một cách gần như bản năng. Brenna gầm lên, dùng khiên húc mạnh vào con slime để thu hút sự chú ý của nó khỏi Kaelen. Flint bước lên, giơ biểu tượng thánh. "Kháng Lời Nguyền -Hóa Giải Lời Nguyền!" Một luồng sáng trắng dịu nhẹ bao trùm lấy con slime. Nó không gây ra sát thương, nhưng nó tác động trực tiếp lên Cổ Ngữ, khiến ánh sáng xanh của nó chớp tắt dữ dội.
Trong khi đó, Avelina giơ bàn tay phải ra. Bằng một cử động nhanh gọn, cô lấy ra một nhúm bột màu vàng nhạt từ chiếc túi nhỏ bên hông. 'Vũ Khí Nguyên Tố!' Bột Lưu Huỳnh trong tay cô lóe lên rồi tan biến, năng lượng Hỏa lập tức tụ lại trong lòng bàn tay. Cô chọn Hỏa, nguyên tố khắc chế Thủy. Một luồng khí nóng rực từ tay Avelina phóng ra, quấn quanh mũi tên mà Vaynard đang giữ. Mũi tên lập tức được bao bọc trong một vầng lửa màu cam, không khí xung quanh nó bị bóp méo vì sức nóng.
"Bây giờ!" Avelina hét lên.
Mũi tên lửa của Vaynard lao đi. Nó xuyên qua lớp vỏ chất nhầy và đâm thẳng vào Cổ Ngữ đang bị nhiễu loạn.
XÈO!
Một tiếng động chói tai vang lên. Lửa và nước va chạm. Sức nóng khủng khiếp từ mũi tên khiến một phần lõi của con slime sôi lên và bốc hơi ngay lập tức. Cú sốc nhiệt đột ngột khiến Cổ Ngữ, vốn là một cấu trúc năng lượng ổn định, bị rạn nứt. Con slime co giật dữ dội, nhưng nó chưa chết.
Chưa kịp để họ thở, hai gợn sóng khác lại nổi lên từ mặt sàn, hình thành hai con Chất Nhầy Cổ Tự nữa. Chúng đồng loạt bắn axit về phía Avelina, nhận ra cô là mối đe dọa lớn nhất.
Kaelen gầm lên, vung chùy định cản phá.
Nhưng Avelina đã hành động trước.
"Nguyên Tố Cầu!"
Cô giơ bàn tay trái ra. Một quả cầu gió xoáy tít hình thành gần như tức thì, chặn đứng một tia axit và làm nó chệch hướng. Cùng lúc đó, tay phải cô, vẫn còn rực lửa, tạo ra một quả cầu Hỏa khác. Cô không hề nao núng, một tay công, một tay thủ.
"Một con rối hệ nước không thể tồn tại nếu môi trường xung quanh quá khô!" Avelina nói lớn, vừa để chỉ dẫn, vừa để trấn an cả đội. "Vaynard, tiếp tục nhắm vào lõi! Brenna, Kaelen, cầm chân hai con mới!"
Cô tập trung vào con slime đầu tiên đã bị thương. Quả cầu lửa trên tay phải cô bay đi.
VÚT!
Nó đâm sầm vào con slime. Sức nóng khủng khiếp làm bốc hơi toàn bộ cơ thể lỏng của nó trong nháy mắt, chỉ để lại một tiếng "xìiiii" kéo dài. Cổ Ngữ bị nung chảy và vỡ tan.
Cả đội đứng chết lặng trong một giây. Brenna và Kaelen há hốc mồm. Cô gái học giả mà họ luôn nghĩ cần được bảo vệ vừa mới một mình tiêu diệt một con quái vật.
Hai con slime còn lại dường như cảm nhận được sự nguy hiểm và đồng loạt lùi lại. Nhưng đã quá muộn. Vaynard đã hành động. Hai mũi tên liên tiếp bay ra, chính xác ghim vào lõi của chúng. Hai tiếng "crack" giòn giã vang lên. Trận chiến kết thúc.
Brenna hạ khiên xuống, nhìn Avelina chằm chằm. "Cô... cô là một pháp sư chiến đấu?"
Avelina vuốt lại mái tóc, vẻ ngượng ngùng quay trở lại. "Ở Veridian, nghiên cứu Cổ Ngữ không chỉ là đọc sách. Thực lực của tôi... có lẽ tương đương với một mạo hiểm giả hạng D."
Kaelen huýt sáo một tiếng đầy ấn tượng. Vaynard không nói gì, nhưng trong đầu cậu, mọi tính toán về đội hình vừa được viết lại. Avelina không phải là một nhân tố hỗ trợ. Cô là một át chủ bài.
"Được rồi," Avelina nói, lấy lại vẻ nghiêm túc. "Chúng ta đã biết cách đối phó với chúng. Tiếp tục tiến lên thôi."
Cô bước đi trước. Cả đội im lặng đi theo sau, nhưng vị trí của họ đã có một sự thay đổi vô hình. Họ không còn đi theo Vaynard, người thợ săn dẫn đường nữa. Họ đang đi theo Avelina, cô học giả với những bí mật còn sâu hơn cả dungeon này.
Sau khi tiêu diệt gọn bầy Chất Nhầy Cổ Tự, sự tự tin của cả đội đã tăng lên đáng kể, nhưng nó được thay thế bằng một sự thận trọng cao độ. Họ đã hiểu ra quy luật của nơi này: mọi thứ đều là cơ chế, đều là những chương trình được kích hoạt để tiêu diệt kẻ xâm nhập. Avelina, với vai trò mới, giờ đây đi song song với Brenna và Vaynard, đôi mắt cô liên tục quét qua các ký tự rune trên tường, Cảm Nhận Nguyên Tố luôn được duy trì ở mức độ thấp để phát hiện sớm các nguồn năng lượng bất thường.
Hành lang dài cuối cùng cũng kết thúc, mở ra một cánh cửa đá. Câu đố trên cửa khá đơn giản: tái tạo lại một hoa văn năng lượng được khắc trên bức tường bên cạnh. Với kiến thức của Avelina, họ vượt qua nó chỉ trong vòng vài phút.
Cánh cửa đá nặng nề và im lặng trượt sang một bên, để lộ một không gian rộng lớn đến kinh ngạc. Mùi của ozone và kim loại lạnh lẽo xộc vào mũi họ.
Họ bước vào một đại sảnh khổng lồ, trông giống như một khu huấn luyện bị bỏ hoang. Trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi những cây cột đá đen không có bất kỳ hoa văn trang trí nào. Những dãy kệ vũ khí trống rỗng nằm chỏng chơ, và hàng chục hình nhân luyện tập đứng im lìm trong tư thế chiến đấu. Không khí ở đây không còn tĩnh lặng nữa, nó văng vẳng những tiếng vọng yếu ớt của kim loại va chạm và những tiếng hét xung trận từ một thời đại đã bị lãng quên.
"Một doanh trại," Brenna lẩm bẩm, tay cô siết chặt cán khiên. Cô có thể cảm nhận được "sát khí" còn sót lại trong không khí này. "Hãy cẩn thận."
Và rồi, ngay khi người cuối cùng trong đội bước qua ngưỡng cửa, cánh cửa đá phía sau họ đóng sập lại. Cùng lúc đó, tất cả những hình nhân trong đại sảnh đồng loạt cử động.
Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo đồng loạt loé lên trong hốc mắt rỗng tuếch của chúng. Những cánh tay đá siết chặt lấy những thanh kiếm, rìu và giáo mác làm bằng năng lượng thuần túy vừa mới hình thành. Hơn hai mươi hình nhân, vốn là những vật vô tri, giờ đã biến thành những Goblin Vệ Thần. Chúng không lao lên một cách hỗn loạn. Thay vào đó, chúng di chuyển một cách máy móc và kỷ luật, nhanh chóng dàn thành một đội hình chiến đấu hoàn chỉnh: hàng đầu là những tên cầm khiên, hàng giữa là những tên cầm kiếm và rìu, và hàng sau cùng là những tên cầm giáo, sẵn sàng phóng đi.
"Một đội quân con rối," Avelina nhanh chóng phân tích. "Chúng hoạt động như một thể thống nhất. Nhìn kìa, con đứng ở trung tâm phía sau. Rune trên ngực nó phức tạp hơn những con khác, và nó đang phát ra những xung năng lượng yếu đến những con còn lại. Đó là con chỉ huy!"
"Đã rõ," Vaynard đáp lời. Cậu không cần Avelina ra lệnh, sự thấu hiểu chiến thuật đã hình thành giữa họ.
"Brenna, Kaelen! Lên trước!" Avelina chỉ tay. "Tạo một tuyến phòng thủ, thu hút sự chú ý của chúng! Flint, yểm trợ cho Brenna! Vaynard, tìm góc bắn! Kaelen, đừng lao quá sâu, nhiệm vụ của cậu là phá vỡ sự liên kết bên sườn của chúng!"
Brenna gầm lên một tiếng, lao lên trước, theo sau là Kaelen. "Đến đây nào, lũ người đá các ngươi!" cô hét lên, kỹ năng Khiêu Khích được kích hoạt.
Lũ Goblin Vệ Thần lập tức phản ứng. Hàng khiên phía trước đồng loạt dậm xuống đất, tạo thành một bức tường vững chắc. Ngay sau đó, hàng giáo phía sau đồng loạt ném ra những ngọn lao bằng năng lượng. Hàng chục ngọn lao xanh lam rít lên trong không khí, nhắm thẳng vào Brenna.
"Flint!"
"Khiên Bảo Vệ!" Flint hô lớn. Một vầng sáng mỏng manh nhưng kiên định hiện ra, bao bọc lấy Brenna. Những ngọn lao năng lượng va vào tấm khiên đôi, một số bị chặn lại bởi khiên thánh, số còn lại bị tấm khiên Argent của cô hất văng. Dù vậy, lực xung kích vẫn đẩy cô lùi lại nửa bước.
Trận chiến thực sự nổ ra. Brenna trở thành một pháo đài di động, một mình chặn đứng hàng khiên của địch. Kaelen thì như một con thú hoang, cậu không tấn công trực diện mà liên tục di chuyển ở bên sườn, cây chùy của cậu vung lên, đập tan những tên goblin cố gắng bọc hậu.
"Hàng ngũ của chúng quá chặt chẽ!" Avelina nhận thấy, dù Kaelen đang làm rất tốt, nhưng cứ mỗi tên goblin bị cậu hạ gục, một tên khác từ hàng giữa lại lập tức trám vào vị trí đó. "Chúng ta cần tạo ra sự hỗn loạn!"
Cô giơ tay ra, năng lượng Hỏa tụ lại. Nguyên Tố Cầu! Nhưng cô không nhắm vào bất kỳ tên goblin nào. Quả cầu lửa bay vút lên cao rồi nổ tung ngay trên đầu đội hình địch, tạo ra một cơn mưa tro nóng và tia lửa. Nó không gây nhiều sát thương, nhưng nó đã thành công làm chói mắt và phá vỡ sự tập trung của chúng trong một khoảnh khắc.
"NGAY BÂY GIỜ, VAYNARD!"
Mũi tên của Vaynard bay đi, chính xác như một tia laser, xuyên qua khoảng trống duy nhất giữa hai tấm khiên. Nó ghim thẳng vào rune trên ngực con goblin chỉ huy.
Con rối chỉ huy khựng lại, rồi nổ tung thành từng mảnh pha lê xanh. Ngay lập tức, những con goblin còn lại cũng đồng loạt ngừng hoạt động, ánh sáng trong mắt chúng vụt tắt và chúng trở lại thành những hình nhân vô tri, đổ sập xuống sàn.
Trận chiến kết thúc. Đại sảnh trở lại yên tĩnh.
Trong lúc họ đang kiểm tra lại trang bị, Kaelen để ý thấy một cánh cửa đá nhỏ ở góc khuất của đại sảnh. Bên trong là một căn phòng nhỏ hơn, trông giống như một kho vũ khí cá nhân. Hầu hết vũ khí trên kệ đã tan rã, nhưng có một chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt nhẫn là một viên đá màu xanh biển trong suốt, vẫn còn nguyên vẹn, được đặt trên một bệ đá và bao bọc trong một vầng sáng xanh bảo vệ.
"Chỉ có một cái nhẫn thôi sao?" Kaelen buột miệng, giọng đầy thất vọng. "Sau một trận chiến vất vả như vậy mà chỉ có một món đồ trang sức bé tẹo."
"Đừng coi thường nó," Avelina nói, sau khi cẩn thận kiểm tra và vô hiệu hóa vầng sáng bảo vệ. "Nó đã tồn tại qua hàng ngàn năm. Chắc chắn nó không tầm thường."
Cô nhặt chiếc nhẫn lên. Nó mát lạnh và không có bất kỳ dấu hiệu năng lượng ma thuật rõ rệt nào. "Tôi không nhận ra các ký tự rune này. Chúng quá cổ xưa. Không ai biết nó có tác dụng gì."
"Để tôi thử xem," Flint đề nghị. Là một Thánh Sư, anh nhạy cảm hơn với các dòng chảy năng lượng tinh thần. Anh cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón tay.
Ngay lập tức, một cảm giác khác biệt lan tỏa trong tâm trí anh. Sự hỗn loạn của trận chiến, cơn giận dữ thánh thần, những suy nghĩ mông lung... tất cả dường như lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng sâu sắc. Anh cảm thấy đầu óc mình trở nên minh mẫn, sáng suốt hơn bao giờ hết. Quan trọng hơn, anh có thể cảm nhận được dòng chảy thánh quang bên trong mình trở nên ổn định và dễ dàng điều khiển hơn. Nỗi lo lắng và sự bất an về bản chất dị giáo của nơi này dường như được gột rửa, thay thế bằng một sự kiên định vững chắc.
"Thật kỳ diệu," Flint thốt lên, nhìn chiếc nhẫn trên tay. "Tâm trí tôi... nó tĩnh lại. Năng lượng thánh quang dường như lưu chuyển dễ dàng hơn. Mọi lo lắng đều tan biến."
Avelina bước tới, đôi mắt cô sáng lên vì phấn khích. "Đúng như tôi nghĩ. Dựa vào cảm giác của anh và kiểu chế tác này... tôi tin đây là một 'Nhẫn Minh Triết' trong truyền thuyết. Nó không ban cho anh sức mạnh mới, mà giúp khuếch đại và ổn định năng lượng tinh thần của người đeo."
Cô ngước lên, nhưng lần này, trong mắt cô không chỉ có sự hiếu kỳ của học giả, mà còn có một sự tính toán lạnh lùng. "Đây là một di vật từ Thời Đại Sơ Khai. Thánh địa Veridian đã cố gắng sao chép chúng trong nhiều thế kỷ. Một bản sao mô phỏng có tác dụng chỉ bằng một nửa thứ này đã được coi là báu vật, chỉ những Đại Học Giả mới được phép sử dụng."
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt họ. "Giá trị của nó không thể đong đếm được."
"Không đong đếm được là sao?" Kaelen lập tức háo hức. "Nói một con số đi! Chúng ta giàu to rồi phải không? Phải không?!"
Avelina mỉm cười. "Nếu bán nó ở chợ đen, số tiền thu được đủ để mua một hòn đảo nhỏ. Nhưng đối với một pháp sư hay học giả, nó là vô giá."
Brenna, người nãy giờ im lặng, bất ngờ lên tiếng. Đôi mắt cô ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt. "Với số tiền đó... chúng ta có thể mua được những trang bị tốt nhất. Mua được dược tề hồi phục cao cấp. Không còn phải nhận những nhiệm vụ rẻ tiền, nguy hiểm đến tính mạng nữa." Đối với cô, chiếc nhẫn này không phải là sức mạnh hay tri thức, nó là sự an toàn, là một tương lai tốt đẹp hơn.
"Đây là một phước lành," Flint nói, giọng đầy thành kính. "Ánh Sáng đã dẫn lối chúng ta đến đây để ban cho chúng ta công cụ cần thiết để đối mặt với thử thách phía trước."
Avelina gật đầu, nhưng suy nghĩ của cô đã đi xa hơn. "Đúng vậy. Nhưng nó cũng là một tài sản chung. Flint, anh hãy giữ nó để tăng hiệu quả chiến đấu cho cả đội. Nhưng sau khi chúng ta thoát ra khỏi đây, chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc. Tôi có thể dùng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để 'mua' lại phần của mọi người. Giá trị nghiên cứu của nó... là tất cả đối với tôi."
Đề nghị của cô khiến cả Kaelen và Brenna sững sờ. Họ nhận ra Avelina không chỉ xem nó như một chiến lợi phẩm, mà là một kho báu mà cô sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được. Vaynard, như thường lệ, vẫn tĩnh lặng. Cậu không quan tâm đến tiền. Cậu chỉ ghi nhận một dữ kiện: với chiếc nhẫn, Flint đã trở thành một người hỗ trợ đáng tin cậy hơn, sẽ tăng hiệu suất sống sót của cả đội.
Cánh cửa ở cuối doanh trại dẫn họ vào một khu vực hoàn toàn khác: một mê cung với những hành lang hẹp và ngoằn ngoèo, ánh sáng xanh từ các rune yếu hơn, tạo ra những khoảng tối đáng sợ và cảm giác ngột ngạt.
"Cẩn thận," Vaynard cảnh báo ngay khi họ bước vào. Hơi Thở của Gió cho cậu cảm nhận được những luồng khí vi tế bị xáo trộn bởi các bẫy chưa được kích hoạt. "Sàn nhà và tường đều có vấn đề."
Mê cung này không chỉ là một thử thách về phương hướng, nó còn là một bãi mìn ma thuật. Nhưng kẻ thù của họ không chỉ có những cái bẫy vô tri. Từ trong bóng tối, những tiếng lít chít và tiếng chân chạy vội vang lên. Hàng chục con Kobold Giám Sát, nhỏ bé, nhanh nhẹn với cái đầu giống thằn lằn và đôi mắt tinh ranh, đang lẩn khuất trong mê cung.
Chúng không tấn công trực diện. Thay vào đó, một cuộc chiến tranh du kích bắt đầu. Chúng ném những viên đá nhỏ để gây tiếng động, dụ họ đi vào những ngõ cụt. Chúng dùng những chiếc gương pha lê nhỏ để phản chiếu ánh sáng, tạo ra những ảo ảnh và làm họ mất phương hướng. Chúng phối hợp với nhau, một nhóm quấy nhiễu từ phía trước trong khi một nhóm khác cố gắng kích hoạt bẫy từ phía sau.
"Lũ chuột khôn ranh!" Brenna gầm gừ, sau khi suýt nữa dẫm phải một cái bẫy sập vì bị một viên đá ném vào sau gáy làm giật mình.
"Chúng đang vờn chúng ta," Vaynard nhận định. "Chúng đang cố làm chúng ta mệt mỏi và mất kiên nhẫn."
Trong lúc đang truy đuổi một con kobold, nó đã dẫn họ đến một ngõ cụt. Nhưng Vaynard nhận ra có một luồng gió yếu ớt phát ra từ sau một bức tường đá. Kaelen, với sức mạnh của mình, đã đập vỡ bức tường giả, để lộ một căn phòng bí mật.
Đây dường như là nơi ở và làm việc của lũ kobold. Bừa bộn và bốc mùi, nhưng trên một chiếc bàn đá được kê ngay ngắn, có vài món đồ thu hút sự chú ý của họ. Có ba lọ dược tề bằng sứ, được niêm phong cẩn thận, không có nhãn mác. Một lọ chứa chất lỏng màu bạc lấp lánh, một lọ chứa dung dịch màu xanh lá cây đậm đặc sủi bọt nhẹ, và lọ cuối cùng là một chất lỏng màu đen tuyền.
"Dược tề không rõ nguồn gốc," Flint cảnh báo. "Uống vào có thể rất nguy hiểm."
Avelina cẩn thận cầm một lọ lên, quan sát dưới ánh sáng. "Tôi không chắc chắn 100%, nhưng... tôi đã từng đọc về những công thức cổ xưa trong thư viện. Chất lỏng bạc này, tôi nghĩ nó được điều chế từ Bạc Lỏng và Nước Mắt Tinh Linh. Nếu đúng, nó sẽ có khả năng phản lại ma thuật. Lọ màu xanh này có mùi của Rêu Sinh Trưởng, có thể nó là một loại thuốc phục hồi. Còn lọ màu đen..." cô khựng lại, nheo mắt nhìn những gợn sóng nhỏ trong dung dịch. "...nó có đặc tính hấp thụ ánh sáng. Tôi từng đọc về một công thức sử dụng Mực của Mực Ống Sâu Thẳm và Bột Than Tro Của Cây Bóng Đêm. Người ta gọi nó là 'Dược Tề Bóng Đêm', cho phép người dùng tạm thời ẩn mình."
Cô đặt chúng xuống. "Đây chỉ là phỏng đoán dựa trên những ghi chép rời rạc. Sử dụng chúng vẫn có rủi ro."
"Một rủi ro đáng để thử," Vaynard nói. Cậu cầm lấy lọ dược tề màu đen. "Nó sẽ giúp tôi đối phó với lũ du kích này."
Một cuộc đi săn ngược bắt đầu. Cả đội dừng lại, tạo thành một vòng tròn phòng thủ. Vaynard uống lọ dược tề. Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh bao trùm lấy cậu, và cơ thể cậu dường như trở nên mờ ảo, hòa vào những mảng tối của hành lang. Avelina nhắm mắt lại, dùng Cảm Nhận Nguyên Tố để xác định vị trí của lũ Kobold.
"Ba tên, góc trái, mười hai giờ," cô thì thầm.
Vaynard, giờ đây gần như vô hình, lướt đi trong bóng tối. Lũ Kobold không hề hay biết về sự hiện diện của cậu cho đến khi hai mũi tên liên tiếp găm vào cổ họng hai tên lính gác. Tên thứ ba hoảng hốt quay lại, nhưng chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua và cảm thấy một cú đánh mạnh vào gáy khiến nó bất tỉnh. Cứ như thế, họ từ từ dọn dẹp mê cung.
Sau khi con Kobold đầu đàn ngã xuống, họ tìm thấy một chiếc rương sắt trong hang của nó. Bên trong, không phải vàng bạc, mà là một cặp găng tay da màu đen, được gia cố bằng những tấm kim loại bạc có khắc các rune nhỏ li ti, trông cực kỳ tinh xảo.
"Lại một món đồ cổ nữa," Kaelen reo lên, sự háo hức của cậu không hề vơi đi. "Lần này đến lượt ai đây?"
"Trông cũng chắc chắn đấy," Brenna nói, nhặt chúng lên. Là người chịu đòn chính, cô luôn quan tâm đến việc nâng cấp trang bị phòng thủ. Cô ướm thử vào tay. Cặp găng tay vừa khít một cách hoàn hảo, lớp da mềm mại nhưng kim loại lại cho cảm giác cực kỳ vững chắc.
Cô đứng dậy, thử vung vài cú đấm vào không khí để làm quen. Và rồi, cô khựng lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Cái...?"
Cô vung tay một lần nữa, lần này nhanh hơn. Một tiếng "vút" sắc lẻm vang lên. Cô cảm thấy nắm đấm của mình dường như không gặp bất kỳ sức cản nào, nó lướt đi trong không khí một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng đến mức đáng kinh ngạc.
"Chuyện gì vậy?" Kaelen hỏi. "Trông cô như vừa mọc thêm tay vậy!"
"Tôi không biết," Brenna đáp, nhìn đôi găng tay trên tay mình với vẻ không thể tin nổi. "Chúng rất nhẹ. Và nắm đấm của tôi... nhanh hơn hẳn. Cảm giác như có một luồng gió đang đẩy tay tôi đi vậy."
Avelina lập tức đến gần, yêu cầu được xem xét kỹ hơn. "Thì ra là vậy," cô thì thầm sau khi kiểm tra các rune. "Những ký tự này có liên quan đến nguyên tố Phong. Chúng không làm cô mạnh hơn, chúng đang tạo ra một trường năng lượng siêu nhỏ xung quanh tay cô, làm giảm bớt sức cản của không khí. Một cơ chế ma thuật cực kỳ tinh xảo!"
Khuôn mặt Avelina trở nên nghiêm túc. "Hai món... Hai di vật cổ đại trong cùng một nơi. Đây không còn là may mắn nữa. Nơi này... nó đang 'trang bị' cho chúng ta. Như thể nó đang chuẩn bị cho chúng ta đối mặt với một thứ gì đó."
Cô nhìn Brenna. "Cặp găng tay này, nếu là bản sao của Veridian, đã có giá bằng một ngôi nhà. Một món đồ nguyên bản thế này... nó có giá trị bằng cả Phường Hội Mạo Hiểm Giả ở Silverlake đấy. Brenna, cô đeo nó vào, sức chiến đấu của cô đã tăng lên ít nhất ba bậc."
Brenna siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh và tốc độ mới. Một sự tự tin mạnh mẽ, vững chắc lan tỏa khắp người cô. Cô không chỉ có thể phòng thủ, giờ đây cô có thể phản công. Cô có thể bảo vệ họ tốt hơn. Ánh mắt cô ánh lên một niềm hy vọng còn lớn hơn cả lúc nhìn thấy chiếc nhẫn.
"Tuyệt vời! Brenna giờ nhanh như cắt! Con quái tiếp theo sẽ không biết thứ gì đã đánh trúng nó đâu!" Kaelen reo hò, hoàn toàn không để ý đến những hàm ý sâu xa hơn.
Sau khi thoát khỏi mê cung ngột ngạt, họ bước vào một căn phòng hình tròn yên bình. Ở trung tâm là một hồ nước nhỏ, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy. Không khí ở đây không chỉ yên tĩnh, mà còn tràn ngập một nguồn năng lượng tinh khiết, mát lạnh, khiến mọi mệt mỏi của họ dường như tan biến đi một nửa.
Thứ thu hút sự chú ý của họ không phải là hồ nước, mà là thứ nằm ở trung tâm của nó. Lơ lửng ngay dưới mặt nước là một viên tinh thạch lớn bằng đầu người, phát ra thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ và ổn định, chính là nguồn gốc của toàn bộ năng lượng trong căn phòng.
"Năng lượng thật tinh khiết," Flint thốt lên, chiếc Nhẫn Minh Triết trên tay anh dường như cũng đang cộng hưởng, phát ra một vầng sáng nhẹ. "Nó còn trong sạch hơn cả thánh thủy ở nhà thờ lớn."
Avelina, sau một thoáng sững sờ ban đầu, vội vàng quỳ xuống bên mép hồ, nhúng ngón tay vào nước. Một cảm giác sảng khoái chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể cô. Đôi mắt cô mở to, sự kinh ngạc nhanh chóng biến thành một sự phấn khích tột độ.
"Trời ơi! Mọi người!" cô gọi lớn, giọng nói vốn dĩ điềm tĩnh giờ đây run lên vì vui sướng. "Đây là một Tinh Thạch Linh Khí Thuần Khiết đang ở trạng thái hoạt động! Năng lượng của nó đang tự do tỏa ra môi trường! Nó thất thoát rất nhanh! Nhìn độ sáng của nó kìa... tôi đoán chúng ta chỉ có khoảng nửa giờ trước khi nó cạn kiệt hoàn toàn!"
Cô quay lại nhìn cả đội, ánh mắt rực cháy. "Mọi người mau tu luyện đi thôi!"
Lời nói của Avelina như một phát súng lệnh. Không một giây do dự, Avelina, Flint và Vaynard lập tức chọn một vị trí quanh hồ và ngồi xuống, bắt đầu vận hành công pháp của mình. Những luồng năng lượng màu xanh lam từ hồ nước từ từ bị hút về phía họ như những dải lụa.
Vaynard, ngay khi bắt đầu vận dụng Hơi Thở của Gió, đã phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm. "Hố Đen" trong lồng ngực cậu gào thét, đòi nuốt chửng toàn bộ nguồn năng lượng tinh khiết này. Cậu nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra, dùng toàn bộ ý chí để kìm nén bản năng đó, chỉ duy trì một tốc độ hấp thụ chậm rãi, ổn định.
Trong khi đó, Brenna và Kaelen chỉ biết nhìn nhau. Họ có thể cảm nhận được năng lượng mát lạnh đang từ từ thấm vào cơ thể, chữa lành những vết bầm tím và sự mệt mỏi, nhưng đó là tất cả.
"Chết tiệt thật," Kaelen lẩm bẩm, giọng đầy tiếc nuối và ghen tị. "Giống như ngồi trước một bàn đầy sơn hào hải vị mà lại không có miệng vậy."
Brenna không nói gì. Cô lẳng lặng ngồi xuống, lấy ra một miếng vải mềm và bắt đầu lau chùi, sửa sang lại chiếc khiên của mình, sự im lặng của cô còn thể hiện sự thất vọng lớn hơn cả Kaelen. Sau khi chắc chắn trang bị của mình đã ở trạng thái tốt nhất, cô lấy ra một túi nước rỗng mang theo bên mình và cẩn thận múc đầy thứ nước tinh khiết trong hồ. Nếu không thể hấp thụ trực tiếp, ít nhất cô cũng có thể dự trữ nguồn nước chữa thương quý giá này.
Kaelen, sau một hồi đi qua đi lại, không thể chịu đựng được nữa. "Không cam tâm!" cậu lẩm bẩm. Nếu không thể "ăn" bằng cách thông thường, cậu sẽ ăn bằng cách của mình. Cậu quỳ xuống bên mép hồ, dùng hai tay vốc nước lên và uống lấy uống để, hy vọng rằng việc này cũng có thể mang lại chút lợi ích.
Trong lúc đang cúi sát mặt nước, đôi mắt cậu bất chợt khựng lại. "Này... Brenna... lại đây xem," cậu gọi, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc. "Viên đá... nó đang bị nứt!"
Tiếng kêu của cậu kéo những người khác ra khỏi trạng thái nhập định. Brenna vội vàng đến bên cạnh. Đúng như Kaelen nói, những vết nứt mảnh như sợi tóc đang lan ra khắp bề mặt viên tinh thạch. Ánh sáng của nó chớp tắt dữ dội.
Đột nhiên, viên tinh thạch phát ra một luồng sáng chói lòa cuối cùng, rồi vỡ tan ra với một tiếng "coong" nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. Ánh sáng xanh lam bao trùm cả căn phòng trong giây lát rồi vụt tắt. Hồ nước trở lại bình thường, và nguồn năng lượng dồi dào trong không khí biến mất.
Ở đáy hồ, nơi viên đá lớn từng tồn tại, giờ là ba viên tinh thạch nhỏ hơn, vỡ thành từng mảnh nhưng tỏa ra một thứ ánh sáng xanh còn đậm đặc và tinh khiết hơn trước. Chúng là phần lõi, phần tinh túy nhất đã cô đặc lại.
Kaelen không ngần ngại, nhảy xuống hồ nước cạn và nhặt chúng lên. "Chúng ta trúng số độc đắc rồi!"
Khi cả đội tập trung lại, Brenna, với tư cách là đội trưởng trên thực tế, lên tiếng. Giọng nói vững vàng của cô thu hút sự chú ý của mọi người. "Được rồi, nghe đây."
Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay Flint, rồi đôi găng tay của chính mình. "Chiếc nhẫn của Flint và đôi găng tay của tôi là những di vật cổ đại. Chúng ta đều đã thấy giá trị của chúng. Chúng thuộc về cả đội. Người phù hợp sẽ sử dụng chúng để tăng tối đa hiệu quả chiến đấu, nhưng về mặt lý thuyết, giá trị của chúng sẽ được chia đều cho năm người. Sau này, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn về việc phân chia."
Cô dừng lại, rồi giơ tay về phía ba viên tinh thạch mà Kaelen đang cầm. "Còn ba viên này, chúng còn quý giá hơn. Chúng ta chưa biết cách sử dụng chúng một cách hiệu quả nhất. Chúng ta sẽ giữ lại. Flint, anh là người đáng tin cậy và trung lập nhất. Anh hãy giữ chúng. Mọi người đồng ý không?"
"Tôi đồng ý," Avelina nói. "Đó là một quyết định khôn ngoan."
Kaelen gật đầu. Vaynard cũng không phản đối. Brenna đã chứng tỏ mình là một nhà lãnh đạo công bằng và biết lo xa.
Flint nhận lấy ba viên tinh thạch, cảm nhận được nguồn năng lượng tinh khiết khổng lồ chứa đựng bên trong. "Tôi sẽ giữ chúng cẩn thận," anh nói một cách trang trọng.
Tách.
Cánh cửa đá niêm phong từ từ mở ra, bọn họ bắt đầu tiến vào. Cuộc nghỉ ngơi đã kết thúc.
Đột nhiên
Cánh cửa đá phía sau họ đóng lại với một tiếng "rầm" nặng nề, âm thanh vang vọng khắp không gian rộng lớn, như một nhát búa phán quyết cuối cùng. Cả nhóm giật mình quay lại. Kaelen lao tới, dùng hết sức đẩy vào cánh cửa nhưng nó không hề nhúc nhích, lạnh lẽo và vững chắc như một phần của ngọn núi.
"Chúng ta bị nhốt rồi!" cậu kêu lên, giọng nói có chút hoảng loạn.
Sự bình yên của căn phòng nghỉ ngơi lập tức tan biến, thay thế bằng một sự lo lắng bao trùm. Họ đang ở trong một đại sảnh khổng lồ, hùng vĩ hơn bất kỳ nơi nào họ từng thấy. Trần nhà cao đến vô tận, đen kịt như một bầu trời không sao. Dọc hai bên tường là những hàng cột đá khổng lồ, và giữa chúng là những bức tượng chiến binh cao hàng chục mét, đứng im lìm trong tư thế canh gác từ hàng thiên niên kỷ. Toàn bộ nơi này chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ quả cầu của Flint soi tỏ một khoảng không gian nhỏ bé.
"Không có lối ra nào khác," Brenna nói, giọng cô căng thẳng. Cô đã đi một vòng quanh khu vực gần đó, nhưng các bức tường đều là đá nguyên khối, không một kẽ hở. "Chúng ta bị bẫy rồi."
Ngay khi sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ, một tiếng "phụt" nhẹ vang lên.
Một ngọn đuốc được gắn trên cây cột đá gần nhất bỗng bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam, xua tan một mảng bóng tối. Rồi, như một phản ứng dây chuyền, một ngọn đuốc khác ở phía đối diện cũng bừng sáng. Lần lượt, từng cặp đuốc nối tiếp nhau được thắp lên, tạo thành một con đường ánh sáng trang nghiêm, dẫn sâu vào bên trong đại sảnh.
Ánh sáng hé lộ một cảnh tượng ngoạn mục. Toàn bộ các bức tường giữa những cây cột đá được bao phủ bởi những bức tranh tường khổng lồ, được vẽ bằng một loại sơn phát quang mờ ảo. Những bức tranh miêu tả những trận chiến huyền thoại: một dũng sĩ đơn độc chiến đấu với một con rồng ba đầu, một đội quân hiệp sĩ xông vào một pháo đài bay lơ lửng giữa trời, một nữ pháp sư giơ tay chặn đứng một cơn sóng thần ma thuật. Nơi này không phải là một nhà tù. Nó là một đền thờ, một sảnh đường vinh danh những anh hùng và những trận chiến vĩ đại nhất.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Kaelen thì thầm, hoàn toàn bị choáng ngợp trước sự hùng vĩ của nơi này.
"Nó đang dẫn lối cho chúng ta," Vaynard nói, đôi mắt cậu quét qua con đường được thắp sáng. "Hoặc là một cái bẫy."
Con đường ánh sáng kết thúc ở cuối đại sảnh, nơi có một cánh cổng còn lớn hơn cả cánh cửa lúc họ bước vào. Nó cao ít nhất hai mươi mét, được làm từ cùng loại đá đen, nhưng trên đó được khảm những đường vân kim loại màu bạc, tạo thành một mạng lưới rune dày đặc và phức tạp đến hoa cả mắt. Không giống như thứ ánh sáng xanh lam hiền hòa của những ngọn đuốc, những rune này đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực, độc hại, phập phồng như một trái tim ác quỷ đang đập.
Phía trên đỉnh của cánh cổng, được khắc bằng những đường nét sắc lẹm, là một dòng chữ rune lớn hơn tất cả “B-O-S-S” “S-T-A-G-E”
Avelina bước tới gần, khuôn mặt cô tái nhợt. Cô cố gắng đối chiếu những ký tự này với kiến thức của mình, nhưng vô ích.
"Tôi... tôi không đọc được những ký tự này," cô thừa nhận, giọng run run. "Chúng không giống bất kỳ hệ thống rune nào tôi từng nghiên cứu. Chúng thuộc về một thời đại còn cổ xưa hơn nữa."
Cô nhắm mắt lại, vận dụng Cảm Nhận Nguyên Tố. Cô không "đọc" được, nhưng cô có thể "cảm" được. "Năng lượng tỏa ra từ chúng... nó rất mạnh, rất hung hãn. Nó không phải là một cái bẫy theo kiểu chúng ta đã gặp. Nó giống như... một lời tuyên bố. Một sự thách thức."
Cả đội im lặng. Họ đang đứng trước một cánh cửa không thể hiểu được, tỏa ra một cảm giác nguy hiểm chết người, và không còn đường lui.
Brenna siết chặt đôi găng tay, khuôn mặt cô đầy vẻ kiên định nhưng cũng có chút do dự. Flint lẩm nhẩm cầu nguyện. Kaelen nuốt nước bọt, sự phấn khích của cậu đã bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi thực sự.
Giữa lúc đó, Vaynard bước lên phía trước. Cậu nhìn cánh cửa đóng chặt phía sau lưng họ, rồi nhìn cánh cổng đỏ rực trước mặt.
"Lối vào đã bị chặn," giọng nói của cậu vang lên, bình thản và lạnh lẽo, cắt đứt sự im lặng căng thẳng. "Lối ra duy nhất là ở phía trước."
Cậu quay lại nhìn họ, đôi mắt cậu không có chút sợ hãi, chỉ có sự phân tích thực dụng.
"Không còn lựa chọn nào khác."
Cây cung được rút ra khỏi vai. Sau khi kiểm tra lại trang bị một lượt, cậu ra lệnh, giọng không cho phép ai phản đối: “Uống dược tề nếu cần. Chúng ta sẽ vào”
Lời nói của cậu như một liều thuốc trấn an, kéo cả đội ra khỏi sự do dự. Brenna gật đầu dứt khoát. Flint siết chặt biểu tượng thánh, nỗi sợ trong lòng được thay thế bằng quyết tâm. Kaelen hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt cây chùy. Avelina cất cuốn sổ tay vào túi, tay cô đặt lên những lọ hóa chất giấu trong áo.
Họ đứng đó, năm con người nhỏ bé trong một sảnh đường huyền thoại, trước một cánh cổng đỏ rực báo hiệu sự kết thúc của một thử thách, và sự bắt đầu của một thử thách khác còn lớn hơn gấp bội.
Không gian phía sau cánh cổng đỏ rực không phải là một căn phòng, mà là một vực thẳm.
Ngay khi cả năm người bước qua, cánh cổng đá khổng lồ đóng sập lại phía sau lưng họ. Họ đang đứng trên một cây cầu đá hẹp, bắc qua một khoảng không không đáy, dẫn đến một đấu trường hình tròn rộng lớn. Khi họ đặt chân lên nền đá, những ngọn đuốc lửa xanh lam lần lượt bùng lên dọc chu vi, để lộ ra một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ.
Nơi này là một nhà tù. Xung quanh đấu trường, sáu cây cột đá khổng lồ, cao đến tận trần hang, đứng sừng sững như những người lính gác cổ đại. Trên mỗi cây cột đều khắc những Cổ Ngữ giam cầm phức tạp, phát ra một thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt, ổn định. Và ở trung tâm, là một sinh vật mà họ chưa từng thấy trong bất kỳ cuốn sách nào.
Một hình hài khổng lồ, cao ít nhất bốn mét, với vóc dáng thô kệch, lưng gù và hai cánh tay dài lê thê chạm đất. Làn da của nó có màu xám xịt của đá granite, sần sùi và nứt nẻ. Nó không có mắt, không có mũi, chỉ có một cái miệng rộng hoác đầy những chiếc răng nhọn hoắt bằng đá, và một Cổ Ngữ phức tạp trên trán đang tỏa ra một vầng sáng ổn định. Nó đang ngủ, đầu gục xuống ngực, tiếng thở khò khè của nó giống như tiếng hai tảng đá nghiến vào nhau.
"Nó là người gác cổng," Vaynard nói, mũi tên đã được đặt lên dây cung.
Như thể nghe thấy lời nói của họ, gã khổng lồ đá bắt đầu cử động. Nó ngẩng cái đầu vô diện của mình lên, và Cổ Ngữ trên trán nó bừng sáng. Cái miệng rộng hoác của nó mở ra, phát ra một âm thanh trầm thấp, rung động đến tận xương tủy.
Trận chiến bắt đầu.
Gã khổng lồ lao về phía họ như một quả núi lở.
"Brenna!" Avelina hét lên.
"Tôi biết!" Brenna gầm lại, dậm mạnh chân xuống đất, dồn toàn bộ trọng tâm vào tấm khiên.
RẦM!
Một cây cột đá mà nó nhổ lên từ sàn nhà va vào tấm khiên Argent. Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Brenna bị đẩy lùi lại ba bước, gót giày kim loại cày sâu xuống mặt đá. Cánh tay cầm khiên của cô tê dại, nhưng cô đã đứng vững.
"Tấn công vào những chỗ có vẻ mềm hơn!" Brenna hét lên, cô nhận ra cơ thể nó không hoàn toàn là đá đặc. "Tìm điểm yếu của nó!"
Đây là phép thử đầu tiên: Phép thử về sự chính xác.
Vaynard không cần được nhắc. Cậu lùi lại, Hơi Thở của Gió giúp cậu cảm nhận từng chuyển động của con quái vật. Cái miệng rộng hoác của nó là một mục tiêu rõ ràng. Cậu kéo căng dây cung, mũi tên lao đi như một tia sáng.
Nó găm chính xác vào sâu bên trong cái miệng đá của gã khổng lồ. Một âm thanh "rắc" giòn giã vang lên. Gã khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn, loạng choạng lùi lại. Một dòng chất lỏng đặc sệt, đen như hắc ín, rỉ ra từ miệng nó, bốc khói khi chạm vào sàn đá.
"Có tác dụng!" Kaelen reo lên, sự phấn khích lấn át nỗi sợ. Cậu lao lên, cây chùy vung mạnh, đập vào đầu gối của con quái vật. Một mảng đá lớn vỡ ra, để lộ lớp "thịt" đá sẫm màu bên trong.
Trận chiến trở nên thảm khốc. Họ không còn tấn công một cách mù quáng. Mỗi đòn đánh đều có mục đích. Brenna, với Găng Tay Gió, không chỉ đỡ đòn, cô còn lách người, dùng cạnh khiên đập vào những khớp nối, làm nó mất thăng bằng . Kaelen thì dồn sức vào việc phá hủy hai chân của nó, mỗi cú đánh của cậu đều làm vỡ ra những mảng đá lớn.
Nhưng Vaynard mới là người gây ra những vết thương khủng khiếp nhất. Cậu nhận ra, dù không có mắt, nhưng gã khổng lồ dường như "nhìn" bằng Cổ Ngữ trên trán. Cậu quyết định làm nó "mù". Hai mũi tên liên tiếp được bắn ra. Mũi tên đầu tiên găm vào vai nó, buộc nó phải giơ một tay lên. Mũi tên thứ hai, trong khoảnh khắc sơ hở đó, găm thẳng vào một bên cái miệng há rộng của nó, xuyên qua lớp thịt đá và cắm sâu vào vùng đầu.
Gã khổng lồ gầm lên một tiếng long trời lở đất. Nó buông cây cột đá, hai tay ôm lấy đầu, lảo đảo một cách điên cuồng. Nó không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ vung vẩy tay một cách vô định, đập vào không khí.
"Nó mù rồi! Kết liễu nó đi!" Brenna hét lên, cô tận dụng cơ hội để lùi lại, cánh tay cầm khiên của cô run lên bần bật.
Kaelen lao lên, định giáng đòn cuối cùng. Nhưng sự tự tin đã khiến cậu trở nên liều lĩnh. Cậu lao thẳng vào tầm vung tay của con quái vật. Một cú vả trời giáng bằng mu bàn tay đá đập thẳng vào ngực Kaelen.
Âm thanh của xương gãy và tiếng hét đau đớn của Kaelen hòa vào làm một. Cậu bay đi như một con rối đứt dây, đập mạnh vào một trong sáu cây cột đá khổng lồ và ngã gục xuống, máu tươi trào ra từ miệng.
"KAELEN!" Flint và Brenna cùng hét lên.
Sự hỗn loạn nổ ra. Flint vội vàng chạy đến bên Kaelen. Brenna, mặc kệ cơn đau, nhặt lại cây cột đá của con quái vật và dùng nó để chặn một đòn tấn công điên cuồng khác.
Và rồi, giữa sự hỗn loạn đó, Avelina hét lên, nhưng không phải vì hoảng sợ, mà là vì kinh hoàng.
"Nhìn kìa! Nhìn con quái vật kìa!"
Mọi người quay lại. Gã khổng lồ đá đã ngừng vung tay. Nó đang đứng yên. Và một chuyện không thể tin được đang xảy ra.
Những vết thương khủng khiếp đang tự chữa lành. Lỗ thủng trên đầu nó đang từ từ khép lại, đẩy mũi tên của Vaynard ra ngoài. Những mảng vỡ trên chân nó đang được lấp đầy. Dòng hắc ín từ miệng nó ngừng chảy và vết thương khép lại như chưa từng tồn tại.
Đồng thời, Avelina, với kỹ năng
Cảm Nhận Nguyên Tố đang hoạt động, cảm nhận được một điều khác. Sáu cây cột đá xung quanh đấu trường, vốn chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt, giờ đây đang tỏa sáng rực rỡ. Những luồng năng lượng màu xanh lam, mờ ảo nhưng có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, đang chảy từ các cây cột, hội tụ về phía gã khổng lồ đá, truyền cho nó sức mạnh để tái tạo.
"Là những cây cột!" Avelina kêu lên. "Chúng đang chữa lành cho nó! Chúng ta đã tấn công sai mục tiêu!"
Lời nói của cô như một gáo nước lạnh dội vào mặt họ. Mọi nỗ lực, mọi vết thương họ gây ra, mọi sự hy sinh của Kaelen... tất cả đều là vô ích. Họ đang đối mặt với một kẻ thù được chữa lành bởi chính đấu trường này.
Gã khổng lồ đã hồi phục hoàn toàn. Nó nhặt lại cây cột đá của mình. Nó quay về phía họ, cái miệng không còn vết thương, Cổ Ngữ trên trán nó phát sáng một cách đầy đe dọa.
Phép thử đầu tiên đã thất bại thảm hại. Và cái giá phải trả là một đồng đội đang nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Giờ đây, họ phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: để giết con quái vật, trước hết, họ phải phá hủy nhà tù của chính mình.
"Bảo vệ Flint và Kaelen! Bằng mọi giá!" Brenna gầm lên, giọng cô khàn đặc vì đau đớn và giận dữ. Cô ném cây cột đá của con quái vật sang một bên và giơ tấm khiên đã móp méo của mình lên. "Avelina, Vaynard! Phá hủy những cái cột đó!"
Kế hoạch đã thay đổi. Trận chiến không còn là một cuộc đối đầu trực diện nữa. Nó đã trở thành một nhiệm vụ phá hoại đầy tuyệt vọng, trong khi bị săn đuổi bởi một kẻ cai ngục không thể bị giết.
Flint đang quỳ bên cạnh Kaelen, thánh quang từ tay anh không ngừng tuôn vào cơ thể cậu bé. "Xương sườn gãy nhiều chỗ, phổi bị tổn thương! Tôi cần thời gian!"
"Chúng ta sẽ cho anh thời gian!" Vaynard đáp lại một cách lạnh lùng. Cậu không còn vẻ bình thản nữa. Ánh mắt cậu dán chặt vào gã khổng lồ, sự tức giận ẩn sau lớp mặt nạ vô cảm. Cậu đã phạm sai lầm. Cậu đã đánh giá thấp đối thủ, và Kaelen đã phải trả giá.
Gã khổng lồ đá lao tới, nhưng lần này mục tiêu của nó không phải Brenna, mà là Avelina, người đang chạy về phía cây cột đá gần nhất.
"Không dễ vậy đâu!" Brenna lao tới, dùng vai húc mạnh vào hông nó. Cú va chạm khiến cô lảo đảo, nhưng nó đã thành công làm con quái vật chậm lại một nhịp.
Một nhịp là đủ. Avelina đã đến được chân cột đá. Cô đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, Cảm Nhận Nguyên Tố được kích hoạt tối đa. "Nó có một lõi! Một điểm tập trung năng lượng ở giữa!" cô hét lên.
"Đã rõ!" Vaynard đáp.
Một điệu nhảy tử thần bắt đầu. Brenna trở thành một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Cô không còn chỉ phòng thủ nữa. Cô tấn công, né tránh, dùng mọi thủ đoạn để quấy nhiễu và giữ chân gã khổng lồ. Găng Tay Gió giúp cô đỡ được những cú đánh chí mạng trong gang tấc, nhưng những đòn tấn công phụ vẫn liên tục trúng vào người cô. Giáp của cô nứt vỡ, những vết bầm tím và rách da xuất hiện ngày càng nhiều.
Trong khi đó, Vaynard đã trở thành một bóng ma chết chóc. Cậu không tấn công con quái vật nữa. Mọi mũi tên của cậu đều nhắm vào cây cột mà Avelina đã chỉ định.
"Nó được bảo vệ!" Avelina cảnh báo. "Sát thương vật lý thông thường không đủ mạnh!"
Vaynard biết điều đó. Cậu không bắn một cách bừa bãi. Cậu dùng Hơi Thở của Gió, cảm nhận dòng chảy năng lượng trong cây cột. Cậu tìm kiếm một điểm yếu, một kẽ hở trong lớp vỏ bảo vệ.
Và rồi cậu thấy nó. Một điểm nhỏ, nơi các đường Cổ Ngữ giao nhau, năng lượng ở đó dao động một cách bất thường.
Cậu hít một hơi thật sâu, kéo căng dây cung. Toàn bộ sự tập trung của cậu dồn vào mũi tên. Đây không phải là một phát bắn bình thường. Cậu dồn một phần năng lượng Phong của mình vào đó. Mũi tên khẽ rung lên, được bao bọc trong một luồng khí mỏng manh.
"Tên Xuyên Phá!"
Mũi tên lao đi, xoáy tít trong không khí. Nó không va vào lớp vỏ bảo vệ, nó xuyên qua nó.
RẮC!
Một tiếng nứt lớn vang lên. Lõi năng lượng bên trong cây cột vỡ tan. Ánh sáng xanh lam của nó vụt tắt. Dòng năng lượng chữa lành cho gã khổng lồ bị cắt đứt một phần sáu.
Gã khổng lồ gầm lên một tiếng giận dữ. Nó cảm nhận được sự suy yếu. Nó quay lại, vung cột đá về phía Vaynard.
Nhưng Brenna đã ở đó. Cô lao tới, dùng tấm khiên của mình đỡ lấy cú đánh. Lần này, cô không thể đứng vững. Cô bị đánh bay đi, đập mạnh vào tường. Tấm khiên Argent vỡ ra một mảng lớn. Cánh tay cầm khiên của cô gãy gập một cách không tự nhiên.
"BRENNNA!" Flint hét lên.
"Đừng lo cho tôi!" Brenna nghiến răng, cố gắng đứng dậy bằng một tay. "Phá cái cột tiếp theo!"
Họ đang đổi mạng để lấy thời gian. Mỗi cây cột bị phá hủy, một người trong số họ lại tiến gần hơn đến cái chết.
Avelina lao đến cây cột thứ hai. Nhưng lần này, gã khổng lồ đã thông minh hơn. Nó đứng chắn giữa Vaynard và cây cột, không cho cậu có góc bắn.
"Nó đang bảo vệ cái cột!" Avelina nhận ra.
"Vậy thì phải kéo nó ra!" Brenna nói. Cô nhặt một mảnh vỡ từ tấm khiên của mình và ném nó vào "đầu" của gã khổng lồ. Nó không gây ra sát thương, nhưng nó là một sự sỉ nhục. Gã khổng lồ quay lại, gầm lên và lao về phía Brenna.
"VAYNARD, BÂY GIỜ!"
Lại một mũi tên được cường hóa năng lượng Phong. Lại một tiếng nứt vỡ. Cây cột thứ hai tắt ngấm.
Gã khổng lồ nhận ra mình đã bị lừa. Nó quay lại, nhưng Brenna đã lẩn đi. Sự giận dữ của nó lên đến đỉnh điểm. Nó không còn tấn công một cách có tính toán nữa. Nó bắt đầu đập phá điên cuồng, vung cây cột đá khắp nơi, tạo ra một cơn bão hủy diệt.
Họ phải né tránh những tảng đá bay và những cú đập trời giáng. Trận chiến trở nên hỗn loạn.
"Tôi cần một người làm mồi nhử!" Vaynard hét lên giữa tiếng đổ nát. "Tôi không thể nhắm bắn khi nó di chuyển điên cuồng như vậy!"
Đúng lúc đó, Kaelen lảo đảo đứng dậy. Flint đã chữa lành những vết thương chí mạng nhất, nhưng cậu vẫn còn rất yếu. "Để tôi," cậu nói, giọng khàn đặc.
"Kaelen, không!" Flint phản đối.
"Tôi nợ nó một cú," Kaelen nói, ánh mắt cậu dán chặt vào gã khổng lồ. Cậu cầm cây chùy của mình lên. Cậu không còn đủ sức để chiến đấu, nhưng cậu còn đủ dũng khí để đối mặt với cái chết.
Cậu hít một hơi thật sâu và hét lên: "NÀY, ĐỒ ĐÁ NGỐC! BÊN NÀY!"
Gã khổng lồ quay lại, nhìn thấy con mồi yếu ớt đã từng bị nó đánh gục. Nó gầm lên một tiếng đắc thắng và lao tới.
Kaelen đứng yên, nhắm mắt lại, sẵn sàng đón nhận kết cục.
Nhưng mũi tên của Vaynard đã bay đến trước. Cây cột thứ ba vỡ tan.
Ngay sau đó, một
Nguyên Tố Cầu hệ Hỏa từ Avelina đập vào lưng gã khổng lồ, không gây nhiều sát thương nhưng lực đẩy đã khiến nó vấp ngã và ngã sõng soài trên mặt đất, lao qua Kaelen trong gang tấc.
Họ đã phá được ba cây cột. Một nửa chặng đường. Nhưng cái giá phải trả là Brenna gần như tàn phế, Kaelen chỉ còn lại cái bóng của chính mình, và năng lượng của những người còn lại cũng đang cạn kiệt.
Gã khổng lồ từ từ đứng dậy. Lần này, nó không gầm lên. Nó chỉ đứng đó, yên lặng. Khả năng tái tạo của nó đã yếu đi rõ rệt. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên người nó và không lành lại ngay lập tức.
Nhưng rồi, nó làm một điều không ai ngờ tới. Nó buông cây cột đá của mình ra. Nó quỳ một gối xuống, đặt hai bàn tay khổng lồ lên mặt đất.
Toàn bộ đấu trường rung chuyển. Các Cổ Ngữ trên ba cây cột còn lại bừng sáng một cách dữ dội. Chúng không còn truyền năng lượng cho gã khổng lồ nữa. Thay vào đó, chúng đang hút năng lượng từ chính nền đá của đấu trường.
"Nó đang làm gì vậy?" Flint hỏi.
"Nó đang thay đổi chiến thuật," Avelina nói, khuôn mặt cô tái nhợt. "Nó không còn dựa vào khả năng tái tạo nữa. Nó đang dồn toàn bộ năng lượng còn lại... cho một đòn tấn công cuối cùng."
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Ba cây cột đá còn lại không còn là nguồn chữa lành nữa, chúng đã biến thành những tụ điện năng lượng khổng lồ, hút kiệt sức sống từ chính nền móng của đấu trường. Ánh sáng xanh lam của chúng trở nên chói lòa, và những dòng năng lượng cuồn cuộn chảy về phía gã khổng lồ đang quỳ gối.
Cơ thể đá của nó bắt đầu biến đổi. Lớp da xám xịt của nó chuyển sang màu đen tuyền của đá vỏ chai, cứng rắn và sắc lẹm hơn. Những Cổ Ngữ trên người nó không còn phát sáng nữa, thay vào đó, chúng chìm vào bên trong, biến thành những hoa văn mờ ảo dưới lớp vỏ đen bóng. Cổ Ngữ chính trên trán nó co rút lại, trở thành một điểm sáng đỏ rực duy nhất, như một con mắt ác quỷ. Nó từ từ đứng dậy, vóc dáng của nó dường như thon gọn hơn, nhưng lại tỏa ra một cảm giác nguy hiểm và tốc độ gấp bội.
Nó đã hy sinh khả năng tái tạo bất tận để đổi lấy sức mạnh và tốc độ tuyệt đối.
"Nó... nó tiến hóa rồi," Avelina lắp bắp, cô cảm nhận được một luồng năng lượng thuần túy, không bị pha tạp đang tỏa ra từ con quái vật.
"Tất cả mọi người, lùi lại!" Brenna hét lên, cô cố gắng đứng vững bằng một tay, tấm khiên vỡ nát của cô chỉ còn là một mảnh kim loại vô dụng.
Nhưng đã quá muộn.
Gã khổng lồ biến mất.
Không phải là một cách nói ẩn dụ. Nó di chuyển nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, chỉ để lại một vệt mờ màu đen.
Âm thanh đầu tiên họ nghe thấy là tiếng "Xoẹt!". Vaynard cảm thấy một cơn đau nhói ở vai. Cây cung của cậu bị chém làm đôi, và một vết cắt sâu hoắm, gọn gàng xuất hiện trên vai cậu. Cậu thậm chí còn không kịp nhìn thấy đòn tấn công.
Tiếp theo là Flint. Gã khổng lồ xuất hiện ngay trước mặt anh, một bàn tay đen bóng tóm lấy cánh tay đang cầm biểu tượng thánh của anh. Flint hét lên khi cảm thấy xương mình bị nghiền nát. Biểu tượng thánh rơi xuống đất.
Chỉ trong hai giây, hai thành viên có khả năng tấn công và hỗ trợ từ xa đã bị vô hiệu hóa.
Gã khổng lồ giờ đây đứng giữa đấu trường, quay về phía ba người còn lại: Avelina đang kinh hãi, Kaelen đang run rẩy, và Brenna đang bị thương nặng.
"Nó... nó đang chơi đùa với chúng ta," Brenna nhận ra. Nó có thể giết họ ngay lập tức, nhưng nó muốn họ cảm nhận sự tuyệt vọng.
Đây không còn là một trận chiến nữa. Đây là một cuộc thảm sát.
Sự im lặng bao trùm. Tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ vì đau đớn. Hy vọng đã tắt ngấm. Họ đã thất bại.
Giữa sự im lặng đó, một giọng nói vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng.
"Tôi... tôi có một ý này," là Avelina. Cô đang nhìn chằm chằm vào ba cây cột đá vẫn đang tỏa sáng. "Nó đã dồn hết năng lượng vào cơ thể... điều đó có nghĩa là... những cây cột này không còn được bảo vệ nữa."
Một tia hy vọng cuối cùng, mỏng manh như một sợi tơ.
"Vô ích thôi," Brenna nói, giọng cô đầy cay đắng. "Vaynard không còn cung. Tôi không còn khiên. Kaelen và Flint đều bị thương nặng. Cô thì đã kiệt sức. Chúng ta lấy gì để phá hủy chúng?"
Avelina không trả lời. Cô chỉ nhìn Vaynard. Dù bị thương, đôi mắt cậu vẫn sắc bén như dao. Cậu hiểu ý cô.
Phá hủy những cây cột không cần sức mạnh. Nó cần một cú sốc năng lượng. Một sự cộng hưởng.
Vaynard nhìn mảnh cung gãy trong tay mình, rồi nhìn sang Brenna. "Brenna, tôi cần mảnh khiên của cô. Mảnh vỡ lớn nhất."
Brenna không hiểu, nhưng cô vẫn làm theo. Cô đẩy mảnh kim loại bạc về phía cậu.
Vaynard nhặt nó lên. Nó nặng và sắc bén. Cậu nhìn sang Avelina. "Lửa."
Avelina gật đầu. Cô tập trung chút năng lượng cuối cùng của mình, không phải để tạo ra một quả cầu lửa, mà là dùng kỹ năng
Vũ Khí Nguyên Tố để bao bọc lấy mảnh khiên, nung nóng nó trong một quầng lửa màu cam.
"Kaelen," Vaynard gọi. "Tôi cần cậu."
Kaelen lảo đảo bước tới. "Cần... cần gì?"
"Tôi cần cậu ném tôi," Vaynard nói một cách đơn giản.
Mọi người đều sững sờ.
"Cậu điên rồi à?" Brenna kêu lên.
"Đây là cách duy nhất," Vaynard nói, ánh mắt cậu không một chút do dự. "Sức mạnh của Kaelen là thứ duy nhất có thể đưa tôi đến đó đủ nhanh."
Gã khổng lồ dường như cảm thấy hứng thú với kế hoạch của họ. Nó đứng yên quan sát, như một con mèo vờn chuột.
Kaelen nhìn Vaynard, rồi nhìn những người đồng đội đang bị thương của mình. Cậu nghiến răng. "Được thôi."
Cậu đặt cây chùy xuống, đứng tấn. Vaynard, tay cầm mảnh khiên rực lửa, nhảy lên và đặt một chân lên hai bàn tay đang chắp lại của Kaelen.
"Mạnh nhất có thể," Vaynard nói.
Kaelen gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ sức lực còn lại của mình, đẩy Vaynard bay vút lên không trung, như một viên đạn được bắn ra từ máy bắn đá.
Vaynard bay về phía cây cột đá gần nhất. Gã khổng lồ cuối cùng cũng hành động, nó lao tới định chặn cậu lại.
Nhưng Brenna đã ở đó. Cô dùng thân mình lao vào chân nó. Cô không thể làm nó ngã, nhưng cô đã làm nó chậm lại một phần mười giây.
Một phần mười giây là đủ.
Vaynard đâm thẳng mảnh khiên rực lửa vào lõi của cây cột.
Không có tiếng nổ lớn. Chỉ có một tiếng "coong" trong trẻo. Lửa và năng lượng Thổ của cây cột va chạm, tạo ra một phản ứng cộng hưởng dữ dội. Cây cột đá rạn nứt từ trong ra ngoài và vỡ tan thành bụi.
Nhưng Vaynard cũng phải trả giá. Lực phản chấn hất văng cậu đi, và một mảnh đá từ cây cột vỡ đã găm sâu vào chân cậu, khiến cậu gục ngã khi chạm đất.
Họ đã phá được một cây cột. Nhưng giờ đây, không còn ai có thể chiến đấu được nữa.
Gã khổng lồ quay lại, con mắt đỏ rực của nó dán chặt vào họ. Nó từ từ bước tới, giơ một thanh kiếm đá lên, sẵn sàng kết liễu tất cả.
Họ đã đi đến cùng đường. Brenna nhắm mắt lại. Kaelen gục xuống. Flint lẩm nhẩm lời cầu nguyện cuối cùng.
Nhưng Avelina thì không. Đôi mắt của một học giả trong cô lóe lên một tia sáng cuối cùng của sự tuyệt vọng và thiên tài. Cô đang nhìn vào hai cây cột còn lại.
"Nó vẫn chưa ổn định!" cô hét lên, không phải với đồng đội, mà như với chính mình. "Mạch năng lượng đã bị phá vỡ! Nó đang quá tải!"
Cô không chạy trốn. Cô làm một việc điên rồ. Cô tập trung chút năng lượng cuối cùng, tạo ra hai Nguyên Tố Cầu hệ Hỏa nhỏ, và ném chúng. Nhưng không phải vào gã khổng lồ.
Cô ném chúng vào hai cây cột còn lại.
Những quả cầu lửa yếu ớt không đủ sức phá hủy chúng. Nhưng chúng là chất xúc tác. Chúng là giọt nước làm tràn ly.
Hai cây cột, vốn đang ở trạng thái năng lượng cực kỳ bất ổn, khi bị tác động bởi một nguyên tố đối nghịch, đã mất kiểm soát hoàn toàn. Chúng không nổ tung. Thay vào đó, chúng bắt đầu phóng ra những luồng năng lượng xanh lam một cách hỗn loạn, như những tia sét mất phương hướng.
Và mục tiêu tự nhiên của những tia sét đó, không phải là những con người yếu ớt, mà là thực thể có năng lượng lớn nhất, mạnh mẽ nhất trong phòng.
Gã khổng lồ đá.
Nó gầm lên một tiếng kinh hoàng khi hai tia sét năng lượng đâm sầm vào lưng nó. Lớp vỏ đen bóng của nó nứt toác. Nó loạng choạng, sức mạnh của nó bị chính nguồn năng lượng của mình phản bội.
Avelina gục xuống, hoàn toàn kiệt sức. Nhưng cô đã mỉm cười. Canh bạc cuối cùng của cô đã thành công.
Gã khổng lồ đá gầm lên, không phải vì giận dữ, mà là vì đau đớn tột cùng. Hai luồng năng lượng từ các cây cột còn lại liên tục giáng xuống lưng nó, giống như hai ngọn roi ánh sáng không ngừng nghỉ. Lớp vỏ đen bóng, vốn cứng rắn bất khả xâm phạm, giờ đây nứt vỡ, để lộ những mạch năng lượng đỏ rực, bất ổn bên trong.
Nó không còn là một kẻ đi săn nữa. Nó đã trở thành một con thú bị thương, bị dồn vào góc tường.
Avelina đã đánh đổi toàn bộ sức lực của mình để tạo ra cơ hội này. Một cơ hội duy nhất.
"Vaynard!" cô hét lên, giọng cô chỉ còn là tiếng thì thầm. "Cái lõi của nó! Cổ Ngữ trên trán! Bây giờ nó không được bảo vệ!"
Vaynard nghiến răng, cố gắng đứng dậy. Mảnh đá găm vào chân cậu khiến mỗi cử động đều là một sự tra tấn. Cậu nhìn xung quanh. Cung đã gãy. Mảnh khiên đã vỡ. Cậu không còn vũ khí nào.
Ánh mắt cậu dừng lại ở cây cột đá mà gã khổng lồ đã đánh rơi. Nó quá nặng để một người bình thường có thể nhấc lên.
"Kaelen!" Vaynard gọi.
Kaelen lồm cồm bò dậy, cơ thể cậu đau nhức như bị xé ra làm trăm mảnh. "Tôi... tôi đây."
"Giúp tôi," Vaynard chỉ vào cây cột.
Không cần nói thêm lời nào. Kaelen hiểu. Cậu lê bước tới, và cùng với Vaynard, cả hai người dùng hết sức bình sinh, từ từ nhấc một đầu của cây cột đá khổng lồ lên. Nó nặng kinh khủng, mỗi thớ cơ trong cơ thể họ đều gào thét phản đối.
Gã khổng lồ, dù đang bị tra tấn bởi chính năng lượng của mình, vẫn cảm nhận được mối đe dọa. Nó gầm lên, cố gắng quay lại, một thanh kiếm đá vung về phía họ.
"Flint!" Brenna hét lên từ phía xa.
Flint, với cánh tay đã gãy, dùng tay còn lại nhặt biểu tượng thánh của mình lên. Anh không thể niệm chú phức tạp, nhưng anh có thể làm một điều. "Ánh Sáng Trừng Phạt!" Một tia sáng yếu ớt nhưng chói lòa bắn ra, trúng vào "con mắt" đỏ rực của gã khổng lồ.
Nó không gây ra sát thương, nhưng nó đã làm nó mù tạm thời. Thanh kiếm chém chệch đi, cày một đường sâu hoắm trên sàn đá, chỉ cách Vaynard vài centimet.
"BÂY GIỜ!" Vaynard gầm lên.
Cậu và Kaelen dồn toàn bộ sức lực vào một cú đẩy cuối cùng. Cây cột đá, giống như một ngọn thương khổng lồ, lao về phía trước.
Nó đâm thẳng vào lồng ngực của gã khổng lồ đang bị choáng. Một âm thanh ghê rợn vang lên, không phải tiếng đá vỡ, mà là tiếng của một thứ gì đó hữu cơ bị xuyên thủng. Cây cột đá đã xuyên qua lớp vỏ cứng, cắm sâu vào lõi năng lượng của nó.
Gã khổng lồ khựng lại. Mọi chuyển động ngừng hẳn. Hai luồng năng lượng từ các cây cột cũng tắt ngấm.
Trong một khoảnh khắc, mọi thứ chìm vào im lặng.
Rồi, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên Cổ Ngữ ở trán nó. Vết nứt nhanh chóng lan ra, như một mạng nhện. Ánh sáng đỏ bên trong nó chớp tắt dữ dội, rồi phụt tắt.
Cơ thể của gã khổng lồ đá bắt đầu tan rã. Không phải là một vụ nổ, mà là một quá trình phân hủy chậm rãi. Nó biến thành cát đen, chảy xuống sàn đấu trường, để lại một đống bụi vô tri.
Cây cột đá mà Vaynard và Kaelen đã đẩy, giờ đây cũng vỡ vụn theo.
Trận chiến kết thúc.
Sự im lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ vì đau đớn.
Họ đã thắng. Nhưng không ai có thể ăn mừng. Cái giá của chiến thắng quá đắt.
Brenna nằm bất động, cánh tay cô gãy gập, tấm khiên của cô chỉ còn là một mảnh phế liệu. Flint cũng ngã gục, cánh tay phải của anh bị nghiền nát. Kaelen ho ra máu, những vết thương bên trong của cậu lại tái phát. Avelina thì bất tỉnh vì kiệt sức.
Vaynard là người duy nhất còn tỉnh táo, nhưng cậu cũng không khá hơn. Chân cậu bị một vết thương sâu hoắm, và cây cung, người bạn đồng hành của cậu, đã bị phá hủy.
Cậu lảo đảo bước tới, nhặt mảnh vỡ của Cổ Ngữ chính lên. Nó lạnh ngắt, nhưng khi những ngón tay của Vaynard chạm vào, nó khẽ rung lên, và Cổ Ngữ trên cánh cổng đá khổng lồ ở phía đối diện của đấu trường cũng đồng loạt bừng sáng, như thể chúng vừa tìm thấy chiếc chìa khóa của mình.
"Nó là một cơ chế," Avelina thều thào, cố gắng gượng dậy với sự giúp đỡ của Flint. "Không phải một chiến lợi phẩm thông thường. Nó dùng để mở lối ra!"
Vaynard không do dự. Cậu lê bước chân bị thương về phía cánh cổng, áp mảnh Cổ Ngữ vào một cái hốc có hình dạng tương ứng ở trung tâm. Một tiếng "click" nặng nề vang vọng, và cánh cổng đá từ từ trượt sang một bên.
Bên trong không phải là một hành lang, mà là một căn phòng nhỏ, tĩnh lặng đến lạ thường. Toàn bộ căn phòng được làm từ cùng một loại đá đen tuyền, và ở trung tâm, một khung ánh sáng xanh lam đang lơ lửng, xoay tròn chầm chậm, bên trong nó là một khoảng không vô định lấp lánh như bụi sao. Phía trên là những cổ ngữ lạ lùng liên tục biến ảo [09:59] [09:58]
"Một truyền tống trận một chiều," Avelina nói, đôi mắt cô mở to kinh ngạc. "Và... cái kia là gì?"
Cô chỉ về phía một bệ đá nhỏ bên cạnh khung ánh sáng. Trên bệ đá có ba cái hốc lõm xuống, và phía trên khắc một dòng Cổ Ngữ đơn giản mà ngay cả Flint cũng có thể hiểu được ý nghĩa cơ bản của nó: "Giá trị đổi lấy giá trị."
"Những viên tinh thạch!" Kaelen reo lên, cậu chợt hiểu ra. "Ba cái hốc... ba viên tinh thạch chúng ta lấy được ở hồ nước!"
"Đây không phải là một kho báu," Avelina kết luận, giọng đầy kính sợ. "Đây là một Đài Tế Của Sự Đánh Đổi. Một cơ chế cổ xưa... nó không ban thưởng, nó trao đổi. Chúng ta dâng lên một vật chứa đựng năng lượng thuần khiết, và nó sẽ ban lại một tạo tác có giá trị tương đương."
Brenna nhìn chiếc nhẫn trên tay Flint, rồi đôi găng tay của chính mình. "Chúng ta đã có phần của mình từ những thử thách trước. Đây là cơ hội cho ba người còn lại."
Quyết định được đưa ra trong im lặng. Flint cẩn thận lấy ra ba viên tinh thạch lõi, chúng tỏa ra một thứ ánh sáng còn tinh khiết hơn cả thánh quang của anh. Anh trao chúng cho Vaynard, Kaelen và Avelina.
"Hãy cẩn thận," anh chỉ dặn dò.
Họ lần lượt bước tới Đài Tế. Ba viên tinh thạch trong tay họ là ba chiếc chì khóa, sẵn sàng để mở ra những định mệnh khác nhau.
Avelina là người đầu tiên. Cô cẩn trọng đặt viên tinh thạch của mình vào hốc lõm. Viên đá ngay lập tức tan ra thành một dòng ánh sáng lỏng, bị bệ đá hút vào. Khung ánh sáng ở trung tâm xoay tròn nhanh hơn, và từ trong đó, một chiếc nhẫn bạc đơn giản từ từ trôi ra, bên trên gắn một viên pha lê trong suốt như một giọt nước mắt.
Avelina đón lấy nó. Ngay khi chiếc nhẫn vừa lọt vào ngón tay, một luồng tri thức phức tạp về cơ chế hoạt động của nó lập tức chảy vào tâm trí cô. Đôi mắt xanh lục của cô sáng lên, không phải với vẻ nhẹ nhõm, mà là với ngọn lửa tham lam của một học giả đứng trước một bí ẩn vĩ đại. Những ngón tay thanh mảnh của cô lướt trên bề mặt chiếc nhẫn, cảm nhận những đường khắc Cổ Ngữ vô hình đang rung động nhè nhẹ. Cô hoàn toàn quên đi sự hiện diện của những người khác.
"Không thể tin được..." cô lẩm bẩm, giọng đầy mê hoặc. "Ma trận năng lượng tự ổn định... nó chắc chắn đang sử dụng một Cổ Ngữ Giam Cầm với một cấu trúc ta chưa từng thấy. Hiệu suất gần như hoàn hảo!" Niềm vui thuần khiết dâng lên trong cô không đến từ sự an toàn, mà đến từ cơ hội được mổ xẻ một mảnh tri thức bị lãng quên. Đối với cô, đây mới là kho báu thật sự.
Vaynard bước lên tiếp theo. Cậu im lặng đặt viên tinh thạch của mình vào. Lần này, ánh sáng từ khung cổng dường như bị bẻ cong và khúc xạ một cách kỳ lạ. Không khí xung quanh nó gợn sóng như mặt nước. Rồi từ trong sự biến dạng đó, một con dao săn hiện ra. Lưỡi dao của nó được làm từ một loại tinh thể màu xám khói, các cạnh của nó dường như liên tục tan vào không khí, khiến mắt thường rất khó để xác định chính xác hình dạng.
Khi những ngón tay Vaynard chạm vào chuôi dao, một cảm giác quen thuộc ập đến. Không phải sự quen thuộc của ký ức, mà là của bản chất. Hơi lạnh từ chuôi dao lan tỏa, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của một bóng đêm sâu thẳm. Con dao gần như không có trọng lượng, như thể nó được dệt nên từ chính bóng tối. Cậu vung thử một đường. Lưỡi dao xé gió mà không tạo ra một tiếng động, một nhát cắt hoàn toàn câm lặng. Nó không phải là một công cụ, mà là một lời tuyên bố—lời tuyên bố về sự im lặng, về những cuộc săn lùng trong bóng tối, về sự tồn tại không để lại dấu vết. Nó vừa vặn trong tay cậu, một phần mở rộng hoàn hảo cho ý chí của một thợ săn.
Cuối cùng là Kaelen. Cậu bé bước tới, đặt viên tinh thạch cuối cùng vào hốc. Phản ứng của Đài Tế lần này hoàn toàn khác biệt. Khung ánh sáng bùng lên dữ dội rồi co rút lại, hình thành một lá bài duy nhất đang trôi nổi giữa không trung. Trên bề mặt lá bài, vô số hình ảnh lướt qua như một giấc mơ—một thanh đại kiếm rực lửa, một cây quyền trượng băng giá, một cặp song đao ẩn hiện—trước khi tất cả tan biến, chỉ để lại một bề mặt gương phản chiếu đôi mắt kinh ngạc của chính Kaelen.
Lá bài không tỏa ra sức mạnh, nó đang mời gọi. Một sự tò mò không thể cưỡng lại, sâu thẳm như một mệnh lệnh, thôi thúc Kaelen vươn tay ra.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cậu chạm vào bề mặt gương, một cảm giác lạnh buốt như chạm vào băng giá xuyên thẳng vào người cậu. Rồi ngay lập tức, lá bài vỡ tan. Không một tiếng động, nhưng trong tâm trí Kaelen, đó là âm thanh của hàng ngàn tấm kính cùng lúc vỡ vụn. Triệu triệu hạt bụi ánh sáng, nóng rực như một ngôi sao vừa nổ tung, lao thẳng vào lồng ngực cậu.
Cậu loạng choạng lùi lại, hai tay ôm lấy ngực, hơi thở tắc nghẹn. Một cơn địa chấn bắt đầu từ sâu trong linh hồn cậu. Cây Kỹ Năng "Chiến Binh" quen thuộc trong tâm trí, thứ vốn vững chãi như một cây sồi cổ thụ, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Các nhánh kỹ năng nứt gãy. Đòn Phá Giáp, một nhánh cây rắn chắc cậu đã đổ bao mồ hôi để vun trồng, giờ đây khô héo với tốc độ chóng mặt, hóa thành tro bụi và tan biến. Lần lượt, từng kỹ năng một, từng nền tảng cơ bản nhất của một chiến binh, đều sụp đổ.
Cơn hoảng loạn tột độ ập đến. Đó không phải là nỗi sợ hãi một kẻ thù hữu hình, mà là nỗi kinh hoàng của việc bị xóa sổ từ bên trong. Cậu đã quên! Cậu thật sự đã quên mất cách vận dụng sức mạnh, quên đi cảm giác cơ bắp siết lại để tung ra một đòn đánh.
Nhưng ngay khi sự sụp đổ chạm đến đáy của sự tuyệt vọng, mọi thứ dừng lại. Sự hỗn loạn biến mất, chỉ còn lại một khoảng không nguyên thủy, tĩnh lặng tuyệt đối.
Và rồi, từ tâm điểm của cõi hư vô đó, một hạt mầm ánh sáng nảy nở. Nó không mọc thành một cái cây duy nhất. Nó bùng nổ thành một thiên hà. Hàng tỷ vì sao li ti lấp lánh trong tâm trí cậu, mỗi ngôi sao là một khả năng, mỗi tinh vân là một định mệnh chưa được viết nên. Nỗi sợ hãi bị thay thế bởi một sự choáng ngợp thiêng liêng. Cậu không mất đi một con đường. Cậu đã được ban cho tất cả mọi con đường. Sự tự do tuyệt đối đó vừa khiến cậu run rẩy vì phấn khích, vừa làm cậu chết khiếp.
Cậu mở bừng mắt. Khung ánh sáng xanh lam trước mặt họ không còn ổn định nữa. Nó đang co giật dữ dội như một trái tim hấp hối, ánh sáng lúc thì bùng lên, lúc lại lụi tàn, tạo ra những cái bóng nhảy múa điên cuồng trên vách đá. Âm thanh mà nó phát ra không còn du dương, mà là tiếng gầm gừ, rè rè của một cỗ máy đang tự xé nát chính mình.
Xung quanh rìa cổng, những Cổ Ngữ vốn đang tỏa sáng dịu nhẹ giờ đây chớp tắt điên cuồng với một màu đỏ báo động. Những con số hiện ra, cháy rực như than hồng: [00:03].
Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển. Bụi đá từ trần nhà rơi lả tả. [00:02].
"Nó sắp sụp đổ! MAU LÊN!"
Tiếng hét xé toạc không khí của Brenna như một cú tát giáng thẳng vào tâm trí còn đang lơ lửng của Kaelen, kéo cậu trở về với thực tại phũ phàng. Cô không chờ đợi, một tay siết chặt tấm khiên, tay kia đã chộp lấy vai Avelina đang mải mê quan sát.
[00:01].
Không còn thời gian để suy nghĩ. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, át đi tất cả. Họ không chạy, họ lao mình về phía trước, một cuộc chạy đua tuyệt vọng với từng tích tắc cuối cùng. Vaynard là người đầu tiên, thân hình cậu tan vào ánh sáng. Brenna đẩy Avelina và Flint theo sau. Kaelen dồn hết sức bình sinh vào đôi chân, lao mình vào vòng xoáy ngay khi nó co rút lại chỉ còn bằng một nắm tay.
Rồi tất cả chìm vào im lặng. Ánh sáng phụt tắt. Căn phòng đá trở lại với bóng tối vĩnh cửu của nó.


0 Bình luận