• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: "MẠO HIỂM"

Chương 7: Cuộc Đấu Trí Im Lặng, Bản Năng Của Kẻ Bị Săn

0 Bình luận - Độ dài: 2,887 từ - Cập nhật:

Sự im lặng của màn đêm là một lời tuyên chiến. Vaynard nằm im, hơi thở bị nén chặt trong lồng ngực, nhưng tâm trí cậu đang hoạt động với một tốc độ điên cuồng. Cái bẫy cậu đào không chỉ là một cái hố. Nó là một sân khấu, và mọi thứ trong tầm mắt cậu đều là đạo cụ.

Một cách kỳ lạ, khi tập trung cao độ, khu rừng không còn là một mớ hỗn độn của cây cối và bóng tối. Những đường kẻ mờ ảo, gần như vô hình, hiện lên trong nhận thức của cậu. Chúng nối liền những mỏm đá, vạch ra quỹ đạo nơi một viên sỏi sẽ lăn, đánh dấu những lùm cây nơi âm thanh sẽ bị hấp thụ và cả những khoảng trống nơi tiếng động sẽ vang đi xa nhất. Cậu đã chọn vị trí đặt bẫy và nơi ẩn nấp của mình dựa trên những đường kẻ vô hình đó, một thứ bản năng mà cậu không thể giải thích.

Và rồi, nó đến.

Nó không xuất hiện, nó hiện ra như một bóng ma từ giữa những thân cây. Gầy hơn Vaynard tưởng tượng, nhưng từng đường cơ bắp của nó cuộn lên dưới lớp lông bạc một cách rắn chắc. Đây không phải một con thú đi hoang. Đây là một chiến binh. Một bên tai nó rách bươm, và một vết sẹo dài chạy dọc sống mũi. Đôi mắt màu hổ phách của nó không có sự hoang dại của cơn đói, mà là sự tập trung lạnh lùng của một kẻ đang làm nhiệm vụ.

Con sói trinh sát.

Nó di chuyển một cách có hệ thống, không đi theo đường mòn mà cắt ngang qua khu vực, cái mũi đen liên tục đánh hơi, phân tích từng mùi hương. Trái tim Vaynard như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt khi nó dừng lại, nhìn thẳng về phía con sóc tẩm độc.

Nó biết có điều bất thường. Một con mồi quá dễ dàng. Nó không tiến tới, mà bắt đầu di chuyển theo một vòng cung rộng, đôi mắt hổ phách quét qua từng cái bóng, từng lùm cây, tìm kiếm kẻ đã đặt ra cái bẫy vụng về này. Vaynard ép mình vào đá, cố gắng hòa làm một với bóng tối. Cậu biết con sói đang tìm kiếm cậu, và nó sẽ sớm tìm ra.

Kế hoạch A đã thất bại. Cậu cần kế hoạch B.

Tâm trí Vaynard gào thét. Cậu nhìn con sói, rồi nhìn sang một bụi cây rậm rạp ở phía đối diện. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Cậu nhặt một viên sỏi nhỏ bên cạnh mình. Cậu không thể ném nó. Một cử động nhỏ cũng sẽ khiến cậu bị phát hiện.

Cậu nhắm mắt, tập trung vào viên sỏi trong lòng bàn tay, và mong muốn nó di chuyển. Cậu cảm nhận được một sự rung động quen thuộc từ Lỗ Đen trong lồng ngực, một luồng năng lượng vô hình bắt đầu tuôn ra. Không khí xung quanh cậu xao động.

Soạt!

Một cơn gió nhỏ nhưng sắc lẹm đột ngột xoáy lên từ mặt đất, không phải từ chỗ Vaynard, mà là ở ngay gần bụi cây phía đối diện, hất tung đám lá khô.

Con sói lập tức quay phắt lại. Đôi tai nó vểnh lên, toàn bộ sự chú ý của nó đã bị âm thanh đột ngột kia thu hút. Nó gầm gừ, thận trọng tiến về phía bụi cây, tạm thời quay lưng về phía Vaynard.

Đó là một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc.

Vaynard không bỏ lỡ. Cơn đau ở vai trái gào thét phản đối, nhưng cậu mặc kệ. Cậu kéo căng dây cung. Đôi mắt cậu không chỉ nhìn thấy con sói. Cậu thấy được sự co duỗi của thớ cơ ở chân sau của nó, thấy được quỹ đạo hoàn hảo để mũi tên có thể găm vào khớp gối, vô hiệu hóa khả năng di chuyển của nó.

VÚT!

Mũi tên duy nhất lao đi trong im lặng, một vệt mờ dưới ánh trăng. Nó găm chính xác vào nơi Vaynard đã thấy.

Con sói rú lên một tiếng đau đớn, ngã khụy xuống. Tiếng rú của nó bị cắt ngang bởi sự giận dữ, nhưng nó đã đủ to để xé tan màn đêm. Nó cố gắng đứng dậy, nhưng một chân sau đã trở nên vô dụng. Nó biết mình đã bị lừa. Nó ngẩng đầu lên, há cái miệng đầy răng nanh, chuẩn bị cho một tiếng hú gọi bầy thật sự.

Vaynard không cho nó cơ hội đó. Cậu lao ra khỏi chỗ nấp, con dao săn trong tay. Cậu cảm nhận được luồng khí vô hình lại một lần nữa xoáy quanh chân mình, không phải do cậu điều khiển, mà là do cơ thể cậu tự phản ứng với sự cấp bách, đẩy cậu về phía trước với một tốc độ phi lý.

Con sói bị bất ngờ trước sự liều lĩnh của cậu. Nó quay sang, vung bộ móng vuốt sắc như dao cạo. Vaynard cảm nhận được quỹ đạo của cú vung đó trước cả khi nó xảy ra. Cậu trượt người trên lớp cỏ ẩm, luồng gió dưới chân giúp cậu xoay người một cách mượt mà, né được cú cào trong gang tấc.

Cậu đã áp sát. Con sói, dù bị thương, vẫn là một cỗ máy giết chóc. Nó đớp mạnh, hàm răng của nó sượt qua vai Vaynard, ngay chỗ vết thương cũ. Một cơn đau như điện giật chạy dọc cơ thể cậu.

Nhưng một sự lì lợm kỳ lạ, một sự bền bỉ nằm sâu trong xương tủy đã giữ cho cậu không sụp đổ . Cậu gầm lên một tiếng không thành lời, cơn đau biến thành sức mạnh. Cậu không lùi lại. Cậu lao tới, dùng chính cơ thể mình để chặn cú đớp tiếp theo của con sói, và dồn toàn bộ sức lực vào con dao trên tay phải.

Lưỡi dao đâm ngập vào phần ức mềm của con vật. Con sói khựng lại, đôi mắt hổ phách trợn trừng kinh ngạc. Nó cố gắng cắn vào cổ Vaynard, nhưng sức lực đang rời bỏ nó.

Vaynard không rút dao ra. Cậu xoáy mạnh.

Tiếng hú mà con sói định phát ra biến thành một tiếng ọc ọc ghê rợn của máu và không khí. Ánh sáng trong đôi mắt nó vụt tắt. Nó ngã gục xuống, im lặng.

Vaynard đứng không vững, cả người run rẩy. Máu của con sói, máu của chính cậu, hòa vào nhau, nhuộm đỏ cả một khoảng đất. Cậu đã thắng. Cậu đã bịt được miệng nó.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, tiếng rú đau đớn ban đầu của con sói... nó có đủ to không?

Cậu đứng im, lắng nghe, trái tim đập dồn dập vào lồng ngực. Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng giờ đây nó nặng trĩu một nỗi sợ hãi mới.

Và rồi, từ phía xa, rất xa trong khu rừng, một tiếng hú đơn độc, kéo dài và ai oán vang lên để trả lời.

Một tiếng. Rồi hai tiếng. Rồi cả một dàn hợp xướng của chết chóc.

Bầy đàn đã nghe thấy. Và chúng đang trên đường đến.

hương 10: Vở Kịch Trong Đống Tro Tàn

Những tiếng hú đáp trả không phải là một sự hỗn loạn. Chúng có phương hướng, có nhịp điệu. Một tiếng hú ra lệnh từ sườn đông, một tiếng khác xác nhận từ phía bắc. Vaynard, dù đang run rẩy vì kiệt sức, vẫn nhận ra điều đó. Đây không phải là một cuộc truy đuổi. Đây là một cuộc lùa bắt có chiến thuật. Kẻ chỉ huy của chúng, con đầu đàn, không ở trong số những kẻ đang lao tới. Nó đang ở một nơi nào đó, quan sát, và điều khiển tất cả như một người chơi cờ.

Tâm trí cậu, vốn đang quay cuồng vì đau đớn, bỗng trở nên sắc lẹm một cách lạ thường. Cậu không thể chạy nhanh hơn chúng trên địa hình trống trải. Cậu phải thay đổi bàn cờ.

Không một giây do dự, Vaynard quay người, lao thẳng về phía đống đổ nát của Oakhaven.

Đó là một quyết định điên rồ, nhưng là sự điên rồ duy nhất có tính toán. Cậu không chạy về phía tự do, cậu chạy về phía lợi thế sân nhà duy nhất của mình.

Tiếng gầm gừ và tiếng chân dồn dập đuổi theo ngay sau. Chúng nhanh hơn cậu nghĩ. Vừa lao vào con đường mòn quen thuộc dẫn vào làng, Vaynard đột ngột rẽ ngang, trượt người qua một khe hở hẹp giữa hai bức tường đã sập một nửa. Đây là lối đi mà ngày nhỏ cậu và lũ bạn vẫn dùng để chơi trốn tìm. Một con sói trưởng thành không thể lách qua dễ dàng.

Cậu nghe thấy tiếng gầm gừ tức giận và tiếng cào cấu vào đá khi vài con sói đầu tiên bị chặn lại. Cậu đã mua được cho mình vài giây.

Cậu không dừng lại. Cậu luồn lách qua mê cung của ký ức. Cậu chạy qua nhà lão thợ rèn, cố tình đá mạnh vào một đống xà beng và kim loại gỉ sét, tạo ra một tiếng loảng xoảng chói tai. Âm thanh và những vật cản bất ngờ sẽ làm chậm chúng lại.

Nhưng kẻ chỉ huy của chúng quá thông minh. Cậu nghe thấy một tiếng hú ngắn, ra lệnh. Bầy sói không còn bám theo cậu một cách mù quáng. Chúng tách ra. Ba con chạy vòng qua hướng đông, chặn đường cậu ra hồ. Hai con khác trèo lên những đống gạch đá cao hơn, di chuyển song song, quan sát cậu từ trên cao.

Cái lưới đang siết lại. Chúng đang dồn cậu vào một nơi duy nhất. Quảng trường trung tâm. Nơi có ít vật cản nhất. Nơi cậu sẽ không còn chỗ để trốn.

Vaynard nhận ra ý đồ của chúng. Cậu không thể để bị dồn vào đó. Cậu cần một sự đột phá. Ánh mắt cậu quét qua khu vực. Cậu thấy nó. Ngôi nhà của trưởng làng Kaelen, một trong những ngôi nhà vững chãi nhất, đã bị cháy rụi nhưng phần nền móng và một bức tường đá lớn vẫn còn đứng vững. Quan trọng hơn, mái nhà đã sập xuống, tạo thành một con dốc tạm bợ dẫn lên bức tường đó.

Một con đường bất khả thi. Nhưng là con đường duy nhất.

Cậu lao về phía đó. Hai con sói đang di chuyển trên cao thấy ý định của cậu. Chúng gầm lên và nhảy xuống, định chặn đầu. Nhưng chúng đã quá muộn. Vaynard chạy trên con dốc mái nhà sập, những viên ngói vỡ vụn dưới chân cậu. Cậu cảm nhận được một luồng gió nhẹ, vô hình, xoáy quanh chân mình, giúp cậu giữ thăng bằng một cách kỳ lạ.

Cậu nhảy lên được bức tường đá. Từ đây, cậu có thể thấy toàn bộ vở kịch. Bầy sói đang tập hợp lại bên dưới. Chúng ngước lên nhìn cậu, gầm gừ, nhưng không thể trèo lên bức tường trơn trượt này một cách dễ dàng.

Cậu đã có được một vị trí tạm thời an toàn. Nhưng cậu cũng đã tự biến mình thành một mục tiêu bị cô lập.

Và rồi, cậu thấy nó. Từ trong bóng tối của khu rừng phía xa, một đôi mắt xanh lam lạnh lẽo đang quan sát cậu. Con đầu đàn. Nó không tham gia cuộc săn. Nó chỉ đứng đó, phán xét, và học hỏi.

Vaynard biết mình không thể ở trên này mãi. Cậu kiệt sức, và vết thương ở vai đang hành hạ cậu. Cậu cần một lối thoát, một canh bạc cuối cùng.

Tâm trí cậu hoạt động hết công suất. Bức tường này. Nó nối liền với ống khói của nhà cậu, nơi cha cậu đã ngã xuống. Và bên cạnh ống khói đó, là cây táo già cỗi, cành của nó khẳng khiu nhưng vươn ra xa, ngay phía trên một mái nhà kho đã sập.

Một kế hoạch điên rồ, một chuỗi hành động phải được thực hiện một cách hoàn hảo, hình thành trong đầu cậu.

Cậu bắt đầu di chuyển dọc theo bức tường hẹp, tiến về phía nhà mình. Lũ sói bên dưới chạy theo, gầm gừ trong sự bất lực.

Khi đến gần ống khói, cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết chút sức lực còn lại. Cậu lấy đà, và nhảy.

Cậu bám được vào gờ của ống khói, cả cơ thể treo lơ lửng. Cơn đau từ vai trái như muốn xé toạc cậu ra. Cậu nghiến răng, dùng một tay và hai chân, từ từ trèo lên.

Khi đã đứng được trên nóc ống khói, cậu nhìn sang cành cây táo. Nó ở quá xa. Một cú nhảy bình thường là không thể.

Nhưng cậu không còn bình thường nữa.

Cậu nhắm mắt, tập trung vào luồng gió. Cậu cảm nhận nó, gọi mời nó. Một cơn gió mạnh hơn bắt đầu xoáy quanh cậu. Cậu nhảy về phía cành cây, và cùng lúc đó, luồng gió đẩy mạnh vào lưng cậu.

Cậu bay xa hơn. Các đầu ngón tay của cậu bám được vào cành cây khô. RẮC! Cành cây không chịu nổi sức nặng, gãy ra.

Cậu rơi xuống.

RẦM!

Cậu xuyên qua lớp mái gỗ mục nát, rơi thẳng xuống một đống rơm cũ và bụi bặm bên trong. Cú ngã khiến cậu gần như bất tỉnh, cả thế giới quay cuồng. Nhưng cậu vẫn còn sống. Và quan trọng nhất, cậu đã ở bên ngoài vòng vây.

Tiếng gầm gừ giận dữ của bầy sói vang lên ngay bên ngoài bức tường mỏng của nhà kho. Chúng biết cậu ở trong này. Chúng đang tìm cách phá vào.

Không một giây nghỉ ngơi, Vaynard lảo đảo đứng dậy. Đây là một cái bẫy kín. Cậu quét mắt qua bóng tối, tìm kiếm một lối thoát. Và cậu thấy nó. Không phải một khe hở. Mà là một cánh cửa hầm bằng gỗ sồi dày, nằm trên sàn nhà, thứ mà ngày xưa cha cậu vẫn dùng để chứa khoai tây và bột mì qua mùa đông. Lửa đã liếm qua bề mặt của nó, nhưng lõi gỗ bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

Đó là hy vọng duy nhất.

Cậu lao tới, dùng vai phải và cánh tay lành lặn của mình cố gắng bẩy cánh cửa lên. Nó nặng kinh khủng. Vết thương ở vai trái như muốn nổ tung, nhưng cậu mặc kệ. Cậu nghe thấy tiếng gỗ của vách nhà kho đang bị cào xé, nứt vỡ. Chúng sắp vào được.

Với một tiếng gầm không thành lời, cậu dồn toàn bộ sức lực, nhấc được mép cửa hầm lên. Một luồng không khí ẩm mốc, đặc quánh mùi đất và bột mì cũ xộc lên. Cậu không ngần ngại, lăn người xuống cái hố đen ngòm bên dưới.

Ngay khi cậu vừa lọt vào, bóng của một con sói đã xuất hiện ở lỗ hổng trên mái nhà.

Vaynard dùng hết sức tàn, với tay kéo mạnh cánh cửa hầm sập xuống.

RẦM!

Bóng tối đặc quánh và sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy cậu. Cậu nằm đó, trên nền đất lạnh, lắng nghe. Tiếng gầm gừ, tiếng cào cấu điên cuồng ngay trên đầu cậu. Chúng biết cậu ở dưới này. Mùi đất, mùi bột mì hỏng và gỗ mục đã che đi phần lớn mùi của cậu, nhưng chúng vẫn nghi ngờ.

Trái tim Vaynard đập như muốn vỡ tung. Cậu nín thở, cầu nguyện cho sự kiên cố của cánh cửa mà cha cậu đã làm. Mỗi một tiếng cào, mỗi một tiếng gầm đều như đang tra tấn thần kinh cậu.

Thời gian trôi đi như cả một thế kỷ.

Và rồi, sau một hồi lâu, cậu nghe thấy tiếng hú quyền uy của con đầu đàn từ xa, ra lệnh rút lui. Cuộc đi săn đã kết thúc. Con mồi đã biến mất một cách bí ẩn, và chúng đã mất quá nhiều thời gian. Tiếng cào cấu trên đầu cậu dừng lại. Cậu nghe tiếng chân của chúng xa dần, rồi im bặt.

Vaynard nằm im trong căn hầm tối, run rẩy, cho đến khi những tia sáng bình minh yếu ớt đầu tiên lọt qua khe cửa. Cậu đã thắng. Một chiến thắng được dệt nên từ ký ức, sự liều lĩnh, và những năng lực mà cậu còn chưa hiểu hết.

Cậu run rẩy mở túi vải. Mũi Sói Ngân Lang vẫn còn đó. Cậu đã trả một cái giá đắt – một cơ thể dập nát, một tinh thần bị bào mòn đến tận cùng – nhưng cậu đã giữ được lời hứa.

Cậu biết rằng, Mạo Hiểm Giả không phải là người mạnh nhất. Mạo Hiểm Giả là người sống sót cuối cùng. Và đêm nay, cậu đã học được bài học đó theo cách khắc nghiệt nhất.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận