Hành trình trở về không còn là một cuộc phiêu lưu. Nó là một cuộc tháo chạy trong câm lặng, một dòng sông của sự nhục nhã và thất bại chảy ngược về phía thành phố. Bầu trời phương Bắc rộng lớn, trong xanh và lộng gió, giờ đây như một lời chế giễu đối với những kẻ vừa bị tước đi chiến lợi phẩm của mình, bị đuổi đi như một lũ ăn mày. Không ai nói với ai lời nào. Tiếng gió rít qua những kẽ đá là âm thanh duy nhất đồng hành cùng họ, một bản nhạc nền ai oán cho sự thảm bại.
Brenna đi phía trước, dáng người cô cứng nhắc, mỗi bước chân nện xuống nền đất bụi bặm đều mang một sức nặng của sự tức giận bị dồn nén. Bàn tay phải của cô vô thức siết chặt vào khoảng không nơi cán khiên từng dựa vào, một cảm giác trống rỗng đến khó chịu. Tấm khiên mới của cô, thứ biểu tượng cho sự khởi đầu mới, giờ đây chỉ còn là một khối kim loại móp méo, vô dụng nằm trong túi hành lý, một lời nhắc nhở về sự bất lực của cô trước một sức mạnh có hệ thống. Cô không chỉ thua một trận chiến, cô đã thua trong một cuộc chơi mà cô còn không hiểu rõ luật lệ.
Flint cúi đầu, vầng thánh quang ấm áp thường ngày của anh dường như cũng nhuốm một màu ảm đạm. Mỗi khi nhìn vào tấm lưng của những người đồng đội, anh lại thấy những vết thương mà ánh sáng của anh không thể chữa lành: vết thương của sự kiêu hãnh bị chà đạp, của sự tin tưởng bị phản bội. Anh đã cầu nguyện, nhưng dường như các vị thần cũng im lặng trước sự thật trần trụi của thế giới này, nơi sức mạnh của kẻ khác chính là định luật.
Đi sau cùng, Kaelen không còn làu bàu hay nhảy chân sáo. Cậu bé chỉ thỉnh thoảng lại đá một viên sỏi văng đi, một âm thanh nhỏ bé, bất lực và đầy phẫn uất vỡ tan trong sự im lặng nặng nề. Cậu đã nếm trải mùi vị của một trận chiến thực sự, đã cảm nhận được sự phấn khích khi hạ gục một con quái vật, nhưng rồi lại bị một kẻ mạnh hơn tước đi tất cả. Sự phấn khích của một chiến binh non nớt đã bị thay thế bởi sự hoang mang đầu đời.
Và Vaynard, cậu đi ở giữa, như một tâm bão tĩnh lặng. Cậu không cảm thấy phẫn nộ như Brenna, không cảm thấy buồn bã như Flint, cũng không cảm thấy bất lực như Kaelen. Hố Đen trong lồng ngực cậu chỉ hấp thụ mọi thứ, để lại một sự trống rỗng lạnh lẽo. Nhưng bên trong sự trống rỗng đó, những hình ảnh của cuộc đối đầu cứ lặp đi lặp lại như một guồng quay không hồi kết.
Cậu thấy lại ba mũi tên rời cung gần như cùng một lúc. Cậu thấy lại quỹ đạo hoàn hảo của chúng. Cậu thấy lại ánh mắt kinh ngạc của Joric, và nghe lại lời lẩm bẩm đầy phỏng đoán của hắn: "…Hawkwind…".
Cái tên đó không có ý nghĩa gì với cậu. Nó chỉ là một chuỗi âm thanh, một dữ kiện lạ lẫm. Nhưng nó đã thay đổi kết quả của phương trình. Nó đã cứu mạng họ. Tại sao? Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian nhận thức của cậu, một biến số chưa có lời giải.
Đêm đó, họ dựng trại bên một con suối cạn, dòng nước chảy róc rách yếu ớt như chính tinh thần của họ. Ngọn lửa được nhóm lên, nhưng không ai có tâm trạng để nói chuyện. Sự im lặng giữa họ còn nặng nề hơn cả bóng tối của khu rừng xung quanh. Brenna ngồi một mình, lau chùi thanh kiếm với những động tác gần như là giận dữ. Flint đang cố gắng tập trung năng lượng để chữa trị nốt những vết bầm cuối cùng cho Kaelen.
Cuối cùng, chính Brenna là người phá vỡ sự im lặng. Cô không nhìn ai cả, chỉ nói vào khoảng không trước mặt, nhưng ai cũng biết cô đang hỏi Vaynard.
"Kỹ thuật bắn cung đó," cô bắt đầu, giọng nói có chút khàn đi vì kiềm chế. "Nó không phải là thứ một tân binh có thể làm được. Và cái tên mà Joric đã nói... Hawkwind. Đó là một trong Mười Đại Gia Tộc. Gia tộc của những cung thủ vĩ đại nhất."
Cô quay lại, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Vaynard, ánh lửa bập bùng nhảy múa trong đó.
"Cậu là ai, Vaynard?"
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí. Flint và Kaelen cũng ngừng việc họ đang làm, quay lại nhìn cậu, chờ đợi một câu trả lời.
Vaynard không ngẩng lên ngay. Bàn tay cậu vô thức chạm vào chiếc túi vải nhỏ đeo ở thắt lưng, nơi cất giữ hai món đồ duy nhất nối liền cậu với quá khứ. Cậu cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại qua lớp vải, hình dạng của một con chim ưng đang dang cánh và một chiếc khiên nhỏ.
"Tôi không biết," cậu cuối cùng cũng trả lời, giọng nói đều đều như mặt nước hồ không gợn sóng. Câu trả lời đó không phải là một sự lảng tránh, mà là một sự thật trần trụi.
Cậu ngẩng lên, đối diện với ánh mắt của ba người họ. "Tôi không biết 'Hawkwind' là gì. Tôi cũng không biết về bất kỳ gia tộc nào."
Cậu chậm rãi kể lại câu chuyện của mình, một câu chuyện không có những trận chiến hào hùng hay những bí mật động trời, chỉ có sự trống rỗng của một ký ức bị đánh cắp.
"Tôi được tìm thấy bên bờ hồ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh," cậu bắt đầu. "Người đã tìm thấy tôi là một nông dân. Ông ấy đặt tên cho tôi, cho tôi một mái nhà trong làng Oakhaven." Cậu dừng lại một chút, hình ảnh về ngọn lửa và tiếng gào thét đêm đó thoáng qua trong tâm trí, nhưng khuôn mặt cậu vẫn không một chút biểu cảm. "Làng của tôi đã bị hủy diệt. Cha mẹ nuôi của tôi đã chết."
"Trước khi tôi rời đi," cậu tiếp tục, tay vẫn đặt trên chiếc túi vải, "trưởng làng đã đưa cho tôi thứ này. Ông nói nó là của cha mẹ nuôi tôi giữ lại."
Cậu đổ hai vật kỷ vật ra lòng bàn tay. Dưới ánh lửa, huy hiệu bạc hình con chim ưng lóe lên một ánh sáng mờ ảo, đôi cánh của nó như sắp vỗ vào không trung. Chiếc nhẫn đồng hình cái khiên thì trầm mặc và cũ kỹ, đã mờ mất đi gia huy.
"Một con chim ưng... và một cái khiên," Flint thì thầm, anh nhận ra những biểu tượng. Một Thánh Sư như anh đã được học về huy hiệu của các đại gia tộc. Con chim ưng là biểu tượng không thể nhầm lẫn của nhà Hawkwind. Còn cái khiên... nó có thể là biểu tượng của nhiều gia tộc, nhưng sự kết hợp này...
Kaelen thì há hốc miệng. "Một huy hiệu gia tộc! Vậy... vậy có thể anh là con cháu của một gia tộc quý tộc nào đó bị thất lạc sao? Giống như trong truyện vậy!"
Brenna không nói gì. Cô nhìn vào hai món đồ trong tay Vaynard, rồi nhìn vào khuôn mặt không cảm xúc của cậu. Sự thật này còn phức tạp hơn cô tưởng. Cậu bé này không chỉ là một thợ săn tài năng một cách bí ẩn, cậu là một ẩn số sống, một di sản bị lãng quên mang trong mình dòng máu của những kẻ thống trị thế giới này. Sự căm hận của cô đối với Joric vẫn còn đó, nhưng giờ nó pha lẫn một sự thông cảm bất đắc dĩ. Joric đã không tấn công họ chỉ vì lòng tham. Hắn đã tấn công vì hắn nhận ra một mối đe dọa tiềm tàng, một người không nên có mặt ở đây.
Vaynard nhìn vào đôi mắt của họ, thấy sự kinh ngạc, sự thương cảm, sự tò mò. Những cảm xúc mà cậu không thể hiểu, chỉ có thể ghi nhận.
Flint và Kaelen nhìn vào hai món đồ với vẻ kinh ngạc và tò mò. Nhưng Vaynard không cho họ thời gian để suy diễn.
"Đối với tôi," cậu tiếp tục, giọng nói lạnh lẽo và dứt khoát, "chúng chỉ là những miếng kim loại vô dụng. Một cái tên tôi không biết, một gia tộc tôi không thuộc về. Chúng không giúp chúng ta lấy lại những gì đã mất. Chúng không làm cho tấm khiên của Brenna hết móp méo, cũng không làm đầy lại túi thuốc của Flint."
Cậu cất hai món đồ lại vào túi một cách dứt khoát. "Tôi là một đứa trẻ mồ côi, đến từ một ngôi làng đã cháy thành tro. Đó là tất cả những gì mọi người cần biết. Mọi thứ khác đều không quan trọng."
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó. Sự thẳng thắn đến tàn nhẫn của Vaynard đã dập tắt mọi câu hỏi. Brenna, Flint và Kaelen không nhận được một câu chuyện bí ẩn về hoàng tử thất lạc, mà là một lời khẳng định lạnh lùng: Vaynard chỉ quan tâm đến hiện tại và tương lai. Quá khứ là một gánh nặng vô ích.
Silverlake City đón họ bằng sự ồn ào và hối hả thường ngày. Đối với cả nhóm, thành phố giờ đây dường như chỉ là một cái lồng lớn hơn, nơi những quy luật khắc nghiệt vẫn vận hành một cách tàn nhẫn. Họ tay trắng, trang bị hư hỏng, và tinh thần thì rệu rã.
Bước chân họ nặng trĩu khi tiến vào đại sảnh Phường Hội. Việc đầu tiên, cũng là việc khó khăn nhất, là báo cáo nhiệm vụ.
Vaynard điềm tĩnh bước đến quầy ghi danh, ba người còn lại đứng sau lưng cậu như những cái bóng. "Nhóm chúng tôi báo cáo về nhiệm vụ tìm kiếm Huyết Tinh Thiết của Valerock," cậu nói, giọng dõng dạc.
Cô nhân viên tóc nâu ngẩng lên, nhận ra họ. "Kết quả thế nào?"
"Không có mẫu vật," Vaynard đáp, giọng không một chút dao động. "Nhưng chúng tôi đã xác định được vị trí của một mỏ khoáng sản tiềm năng." Cậu đặt tấm bản đồ lên bàn. "Tuy nhiên, vị trí đó hiện đang được chiếm giữ bởi một nhóm mạo hiểm giả khác, dẫn đầu bởi Joric Greymane. Hắn tự xưng là cũng đang hành động dưới thẩm quyền của Valerock."
Sau khi một vị quản lý cấp cao được gọi ra và nghe Vaynard trình bày lại một cách ngắn gọn, ông ta trầm ngâm một lúc lâu. "Tình hình này khá rắc rối," ông ta lên tiếng. "Theo hợp đồng, phần thưởng bằng tiền mặt không thể được trao nếu không có khoáng sản."
Brenna và Kaelen chùng vai xuống. Đó là điều họ đã dự đoán.
"Tuy nhiên," vị quản lý nói tiếp. "Luật của Phường Hội là luật. Các cậu đã chấp nhận nhiệm vụ, đã điều tra và đã xác nhận địa điểm. Việc địa điểm đó bị một bên khác chiếm giữ là rủi ro của nghề. Nhiệm vụ sẽ được ghi nhận là 'Hoàn thành - Không có chiến lợi phẩm'." Ông ta ra hiệu cho cô nhân viên. "Cộng điểm cho họ. Nhiệm vụ Hạng C, rủi ro cao. 50 Điểm Cống Hiến."
Năm mươi. Vaynard nhẩm tính. Bốn trăm năm mươi cộng năm mươi.
Năm trăm. Cậu đã đạt được mục tiêu.
Cậu đứng đó, giữa đại sảnh ồn ào. Trong một khoảnh khắc, một cảm giác thành tựu thoáng qua. Cậu đã làm được. Cậu có thể đổi lấy nền tảng sức mạnh thực sự mà cậu khao khát.
Nhưng rồi cậu nhìn sang những người đồng đội của mình. Brenna với tấm khiên hỏng. Flint với túi thuốc vơi đi một nửa. Kaelen với vẻ mặt thất vọng. Họ vẫn tay trắng, vẫn đang chới với dưới đáy. Ngọn tháp thành tựu của cậu, hóa ra, được xây trên nền móng đổ nát của cả một tập thể.
Và Vaynard chợt nhận ra một sự thật lạnh lùng.
Cậu có thực lực. Cậu có trí thông minh. Cậu lẽ ra đã có tài phú.
Nhưng Joric đã thắng. Hắn thắng không chỉ vì hắn mạnh hơn. Hắn thắng vì hắn có một thứ mà cậu không có. Khi hắn đứng đó, hắn là đại diện cho Greymane, một gia tộc có tên tuổi. Hắn hành động dưới danh nghĩa của Valerock, một thế lực lớn. Hắn có một cái tên, một sự hậu thuẫn, một vị thế.
Hắn có Danh tiếng. Một thứ vũ khí vô hình.
Đó là mảnh ghép cuối cùng của phương trình. Trong thế giới này, để bảo vệ những gì mình có, chỉ mạnh mẽ và thông minh là không đủ. Cần phải có một cái tên, một danh tiếng khiến kẻ khác phải chùn bước. Một danh tiếng được xây dựng không chỉ bằng sức mạnh cá nhân, mà còn bằng sức mạnh và thành tích của cả một đội.
Kỹ năng Hô Hấp Pháp sẽ giúp cậu mạnh hơn, nhưng nó sẽ không ngăn được một Joric khác xuất hiện.
Mục tiêu của cậu đã thay đổi. Nó không còn chỉ là việc tích lũy sức mạnh cho bản thân. Nó đã trở thành việc xây dựng một thứ gì đó lớn hơn.
Cậu quay lại nhìn những người bạn đồng hành đang chán nản của mình. Cậu không ăn mừng thành tựu cá nhân. Thay vào đó, cậu bước đến bên họ.
"Đến lúc rồi," cậu nói, giọng nói không còn sự xa cách lạnh lẽo, mà là một sự quả quyết trầm ổn.
Họ nhìn cậu, có chút khó hiểu.
"Đến lúc đổi lấy Hô Hấp Pháp," cậu giải thích.
Lời tuyên bố đó treo lơ lửng trong không khí. Brenna, Flint và Kaelen nhìn cậu, sự ngạc nhiên hiện rõ. Họ đã chuẩn bị cho việc Vaynard sẽ lẳng lặng đi đổi lấy thành quả của riêng mình, nhưng thay vào đó, cậu lại nói về "thời điểm của chúng ta".
Brenna là người đầu tiên lên tiếng, sự hoài nghi cố hữu trong giọng nói của cô đã quay trở lại. "Danh tiếng được xây dựng trên chiến thắng, Vaynard à, không phải bằng những lời nói suông trong khi chúng ta tay trắng."
"Đúng vậy," Vaynard đáp, không hề nao núng. "Và chiến thắng được xây dựng trên một nền tảng vững chắc."
Cậu không nói thêm gì, chỉ quay người, bước về phía Nội Các Lưu Trữ, nơi lão Elias khó tính đang cai quản. Cả nhóm, dù còn bối rối, vẫn lẳng lặng đi theo.
"Năm trăm Điểm Cống Hiến," Vaynard nói rõ ràng khi đứng trước quầy của lão Elias, đặt thẻ phường hội của mình lên mặt gỗ sờn cũ. "Đổi lấy Phong Hành Sơ Lược."
Lão Elias liếc nhìn cậu qua cặp kính trễ xuống mũi, rồi lại nhìn ba người đứng sau lưng, vẻ mặt lão dường như có một thoáng ngạc nhiên hiếm hoi. Lão gật gù, lẩm bẩm điều gì đó về "lũ trẻ ngày nay", rồi lẳng lặng vào kho. Lão không quay ra với một quyển trục duy nhất. Thay vào đó, lão đặt lên bàn một cái hộp gỗ nhỏ, không khóa.
"Chọn đi," lão càu nhàu. "Phong Hành Sơ Lược không phải là một công thức nấu ăn, thằng nhóc ạ. Nó là một con đường, và con đường này có ba ngã rẽ. Phường Hội chỉ cho cậu điểm khởi đầu, còn rẽ hướng nào là việc của cậu. Chọn một, và chỉ một thôi."
Vaynard mở hộp. Bên trong là ba quyển trục nhỏ, được buộc bằng dây da có màu sắc khác nhau. Cậu có thể cảm nhận một luồng khí tức nhẹ nhàng tỏa ra từ chúng.
Quyển thứ nhất, dây buộc màu nâu đất, có ghi: Hơi Thở của Bão. Miêu tả ngắn gọn: Tập trung năng lượng vào các đòn đánh bùng nổ, gia tăng sức mạnh hủy diệt trong thời gian ngắn. Tiêu hao thể lực cực lớn, không phù hợp cho các cuộc chiến kéo dài.
Quyển thứ hai, dây buộc màu xám tro, ghi: Hơi Thở Gió Lốc. Miêu tả: Tăng cường sự linh hoạt và phản xạ đến cực hạn, cho phép thay đổi hướng di chuyển đột ngột và né tránh một cách khó lường. Ít chú trọng vào sức bền.
Quyển thứ ba, dây buộc màu xanh lá cây, ghi: Hơi Thở của Gió. Miêu tả: Điều hòa nhịp thở để tối ưu hóa việc hấp thụ năng lượng từ tự nhiên, tăng cường toàn diện về tốc độ, sức bền và khả năng phục hồi. Nền tảng vững chắc cho mọi tình huống.
Đôi mắt Vaynard lướt qua ba lựa chọn. Bão quá liều lĩnh, nó đặt cược mọi thứ vào một đòn, đi ngược lại triết lý tính toán của cậu. Gió lốc thiên về phòng thủ và né tránh, nhưng vai trò của cậu trong đội không chỉ có vậy. Cậu cần phải di chuyển, truy vết, và duy trì vị trí bắn trong thời gian dài.
Cậu cần sự bền bỉ. Cậu cần sự cân bằng. Cậu cần một nền tảng, không phải một mánh khóe.
Ngón tay cậu lướt qua quyển trục thứ ba. Đây không phải là lựa chọn hào nhoáng nhất, nhưng nó là lựa chọn đúng đắn nhất. Nó là lựa chọn cho một cuộc chiến dài hơi, không chỉ là một trận đấu.
"Tôi chọn Hơi Thở của Gió," Vaynard nói dứt khoát.
Lão Elias gật đầu, cất hai quyển trục còn lại đi. "Lựa chọn khôn ngoan," lão lẩm bẩm, gần như là cho chính mình nghe. "Hầu hết những kẻ trạc tuổi cậu đều chọn Bão, và rồi tự đốt cháy chính mình."
Khi Vaynard nhận lấy quyển trục, cậu không mở ra ngay. Cậu quay lại đối mặt với những người đồng đội của mình, cầm nó trong tay.
"Đây là bước đầu tiên," cậu nói. "Nền tảng của tôi. Nhưng một mình tôi là không đủ." Cậu nhìn thẳng vào Brenna. "Cuộc đối đầu đó đã lột trần mọi điểm yếu. Đội hình của chúng ta thiếu một cơn bão để quét sạch số đông. Chúng ta thiếu một đôi mắt có thể nhìn thấu những ký tự ma thuật và những sợi chỉ vô hình của cạm bẫy. Chúng ta thiếu một bộ não thứ hai để lấp vào những khoảng trống trong tính toán của tôi.”
Cậu nhìn cả nhóm, một quyết định đã thành hình. "Chúng ta không thể chờ đợi. Chúng ta cần một mảnh ghép mới. Ngay bây giờ. Và chúng ta sẽ không ngồi đây chờ họ tìm đến. Sáng mai, chúng ta sẽ chủ động đi săn."
Cậu không nói rõ họ sẽ săn "cái gì". Nhưng cả nhóm đều hiểu. Họ không chỉ đi săn một con quái vật. Họ đi săn một đồng đội.


0 Bình luận