• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: "MẠO HIỂM"

Chương 2: Tro Tàn Và Khởi Đầu

0 Bình luận - Độ dài: 3,997 từ - Cập nhật:

Những tuần đầu tiên trôi qua trong một sự im lặng căng thẳng. Mỗi khi phải xuống hầm lấy một thứ gì đó, ông Elmsworth lại cố tình tránh nhìn về phía góc tối. Nhưng ông vẫn cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một cái gai vô hình trong tâm trí. Vaynard cũng cảm thấy một sự thay đổi. Ngôi nhà của họ dường như mất đi một chút hơi ấm, và đôi khi, cậu có cảm giác như đang có ai đó theo dõi mình từ trong bóng tối của căn hầm, dù cậu biết rõ ở dưới đó chẳng có ai cả.

Nhưng rồi, không có chuyện gì tồi tệ xảy ra. Mặt trời vẫn mọc, mặt hồ vẫn phẳng lặng. Những lo toan của cuộc sống thường nhật dần dần khỏa lấp nỗi sợ hãi mơ hồ. Phải sửa lại hàng rào bị hỏng, phải chuẩn bị cho vụ thu hoạch sắp tới. Ông Elmsworth cố đẩy chiếc hộp gỗ sồi và bí mật của nó vào một góc khuất trong tâm trí, như người ta cố gắng xua đi một cơn ác mộng khi ngày mới bắt đầu. Nhưng nó vẫn ở đó, một cái gai vô hình.

Rồi mùa gặt Linh Mễ cũng đến. Cả làng Oakhaven rộn ràng trong không khí của lễ hội thu hoạch. Tiếng cười nói, tiếng xe bò cọt kẹt, tiếng những bó lúa được đập vang lên khắp nơi. Chỉ riêng nông trại nhà Elmsworth là có một sự tĩnh lặng khác thường.

Ruộng lúa của họ, đặc biệt là những thửa ruộng gần nhà, trông có vẻ vẫn xanh tốt. Nhưng khi thu hoạch, những người nông dân kinh nghiệm nhất cũng phải lắc đầu. Thân lúa cứng và dai một cách lạ thường, nhưng hạt gạo bên trong lại nhỏ và nhẹ bẫng, thiếu đi sự căng mẩy, óng ả vốn có của Linh Mễ. Vụ thu hoạch năm đó của nhà Elmsworth thất bát. Đó không phải là một thảm họa, nhưng là một nỗi thất vọng nặng nề. Những người hàng xóm tốt bụng vỗ vai ông Elmsworth, nói rằng "đất đai cũng cần được nghỉ ngơi", nhưng ông biết, vấn đề không nằm ở đất. Nỗi sợ mà ông đã cố chôn vùi lại trỗi dậy, lạnh lẽo và rõ ràng hơn trước.

Mùa đông buông xuống Oakhaven, mang theo những cơn gió buốt giá từ phương bắc. Cùng với cái lạnh, một sự ảm đạm dường như cũng bao trùm lên ngôi làng. Đàn gia súc bắt đầu đổ bệnh. Chúng không ốm nặng, nhưng cứ gầy rộc đi, lờ đờ và ăn ít. Những người thợ săn trở về từ rừng Sồi với khuôn mặt cau có. Họ nói khu rừng đang "chết". Không còn nghe thấy tiếng chim hót, và dấu vết của hươu nai ngày càng thưa thớt. Đôi khi, họ tìm thấy xác của những con vật chết mà không có một vết thương, cơ thể chỉ đơn giản là khô héo đi như thể bị rút cạn sự sống.

Những tiếng hú của bầy Sói Ngân Lang vẫn vang lên trong đêm, nhưng giờ đây chúng không còn hùng tráng. Tiếng hú của chúng ai oán, đứt quãng, xen lẫn sự tuyệt vọng và một nỗi đau đớn không thể gọi tên.

Không một ai ở Oakhaven có thể kết nối những sự kiện đó lại với nhau. Họ chỉ biết rằng, đó là một mùa đông tồi tệ.

Và Vaynard là người cảm nhận sự thay đổi đó rõ ràng nhất. Cậu trở nên trầm lặng hơn, thường ngồi một mình hàng giờ bên bờ hồ, nhìn về phía mặt nước xám xịt. Cậu hay bị mất ngủ, và nếu có ngủ được, cậu lại gặp những giấc mơ kỳ lạ về một khoảng không đen đặc, im lặng đến đáng sợ. Một cái lạnh vô hình dường như đã bám rễ vào xương tủy cậu, khiến cậu luôn cảm thấy cô độc.

Cứ như vậy, sự sống ở Oakhaven bị gặm nhấm một cách từ từ, lặng lẽ, bởi một mầm bệnh mà không ai nhìn thấy, một bí mật đã bị chôn vùi dưới một căn hầm và bị lãng quên trong suốt nửa năm.

Và rồi, sau một mùa đông dài của sự mục rỗng lặng lẽ, đêm trăng tròn cuối cùng của mùa xuân đã đến.

Đêm đó, mặt trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng trên mặt Hồ Bạc như một con mắt bạc khổng lồ, vô cảm. Ánh sáng của nó không ấm áp, mà lạnh lẽo, sắc lẹm, vẽ nên những chiếc bóng đen kịt, dài ngoằng của cây cối và nhà cửa. Một sự im lặng không tự nhiên bao trùm lấy Oakhaven. Không có tiếng côn trùng rả rích, không có tiếng gió xào xạc qua tán lá. Cả ngôi làng như đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó mà không ai gọi tên được.

Trong căn gác xép, Vaynard không sao ngủ được. Cậu nằm lắng nghe sự tĩnh lặng đến chói tai đó, một cảm giác bất an như một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Cậu có cảm giác như cả thế giới bên ngoài cửa sổ đang quan sát mình, chờ đợi.

Rồi sự im lặng vỡ tan.

Không phải bởi một tiếng hú. Mà bởi một loạt tiếng kêu hoảng loạn của đàn cừu ở cuối làng, theo sau là tiếng sủa điên cuồng của một con chó, rồi đột ngột im bặt.

Một khoảng lặng ngắn ngủi, chết chóc.

Và rồi, địa ngục mở ra. Một tiếng thét kinh hoàng vang lên từ nhà ông thợ mộc, theo sau là tiếng gỗ bị phá nát và tiếng gầm gừ man dại của hàng chục con quái vật.

Oakhaven chìm trong biển lửa và hỗn loạn.

Ông Elmsworth đã ở bên cạnh Vaynard, cây rìu trên tay. Khuôn mặt hiền hậu của ông giờ đây căng cứng, hằn lên trong ánh đuốc chập chờn từ bên ngoài. "Đừng ra khỏi đây!" ông ra lệnh, giọng khàn đặc.

Nhưng qua những khe hở của cánh cửa, Vaynard có thể thấy cơn ác mộng đang diễn ra. Cậu thấy lão thợ rèn Borin vung cây búa tạ, đập nát sọ một con sói, nhưng ngay lập tức, một con khác đã cắn xé vào chân lão. Cậu thấy những người hàng xóm, những khuôn mặt quen thuộc cậu gặp mỗi ngày, đang chiến đấu và ngã xuống. Bầy Sói Ngân Lang không còn là những con thú kiêu hãnh của khu rừng. Chúng là những cái vỏ gầy trơ xương, bị một cơn đói năng lượng từ bên trong gặm nhấm, đôi mắt đỏ rực như than hồng chỉ phản chiếu một sự trống rỗng và thèm khát bệnh hoạn."

Một tiếng "RẦM" dữ dội khiến cả ngôi nhà rung chuyển. Chúng đang tấn công nhà của họ.

Ông Elmsworth không nói một lời. Ông nhìn Vaynard, một cái nhìn sâu thẳm, rồi quay người, mở tung cánh cửa và lao vào bóng tối. Ông không phải là một chiến binh, nhưng đêm nay, ông là một người cha đang bảo vệ gia đình.

Cây rìu trong tay ông biến thành một cơn lốc thép. Ông không có kỹ thuật, chỉ có sức mạnh thuần túy từ đôi tay của người nông dân và lòng căm hận. Lưỡi rìu bổ xuống, chém sâu vào vai một con sói. Ông rút nó ra, máu đen bắn tung tóe, rồi xoay người, cán rìu đập mạnh vào mõm một con khác đang lao tới. Ông gầm lên, tiếng gầm của một người đàn ông hiền lành bị đẩy đến đường cùng, và nó còn đáng sợ hơn cả tiếng hú của bầy sói.

Ông chiến đấu, lùi dần về phía căn hầm. Máu và mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt ông. Và rồi, giữa cuộc chiến, ông thấy nó. Một con sói, thay vì lao vào ông, lại dừng lại, nó khịt khịt mũi về phía cửa hầm, và đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên một sự tham lam bệnh hoạn.

Trong một giây, ông Elmsworth hiểu ra tất cả. Chiếc hộp. Mảnh vỡ. Sai lầm của ông.

"VAYNARD!" Ông hét, giọng khản đặc vì tuyệt vọng. "CÁI HỘP! DƯỚI HẦM! MANG NÓ RA ĐÂY!"

Vaynard lao xuống hầm, vấp ngã trong bóng tối, rồi tìm thấy chiếc hộp gỗ lạnh lẽo. Cậu mang nó lên, và thấy cha mình đang bị bao vây.

"Chạy ra hồ! Ném nó xuống hồ!" ông Elmsworth gầm lên, ông vung rìu tạo ra một khoảng trống nhỏ. "Ta sẽ chặn chúng!"

Đó là một mệnh lệnh tự sát. Vaynard biết điều đó. Cậu đứng sững lại, tê liệt.

"ĐI MAU!" Ông Elmsworth hét lên, ông nhìn thẳng vào mắt cậu. Trong ánh mắt ấy không chỉ có mệnh lệnh, mà còn có một lời cầu xin. Hãy sống sót.

Vaynard vừa chứng kiến cha nuôi ngã xuống và đang đối mặt với bầy sói. Cậu vẫn đang cầm chiếc hộp gỗ đã vỡ nát chứa Mảnh Vỡ.

Con đầu đàn tiến lên, trên mõm nó vẫn còn dính máu của cha cậu.

Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy Vaynard. Âm thanh của trận chiến, tiếng la hét, tiếng lửa cháy... tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại tiếng đập thình thịch trong lồng ngực cậu. Cậu nhìn thân thể bất động của cha, rồi nhìn con quái vật trước mặt.

Nỗi đau và sự căm phẫn trong cậu cô đặc lại thành một thứ gì đó lạnh lẽo, sắc bén. Trong cơn tuyệt vọng, cậu cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn của nó tràn trong khoang miệng. Cậu siết chặt chiếc hộp gỗ vỡ nát trong tay, một hành động vô thức để bám víu vào thứ cuối cùng còn lại.

Một giọt máu đỏ thẫm rơi xuống từ môi cậu, nhỏ xuống, xuyên qua khe nứt của chiếc hộp và chạm vào bề mặt đen tuyền của Mảnh Vỡ Hắc Ám bên trong.

Ngay lập tức, một điều không tưởng đã xảy ra.

Mảnh Vỡ không còn im lìm. Nó sống dậy. Một luồng sáng đen kịt, không phải sự thiếu vắng ánh sáng mà là một bóng tối sống động, bắt đầu lan ra từ nơi giọt máu chạm vào. Nó không tan ra như sương khói, mà xâm thực vào da thịt Vaynard ngay qua những mảnh gỗ vỡ.

"Aaaaaa!"

Vaynard hét lên, lần này không phải vì căm phẫn, mà vì một cơn đau không thể tưởng tượng. Cậu cảm thấy hàng ngàn cái rễ cây băng giá, vô hình, đang chui vào cơ thể mình qua bàn tay, cắm sâu vào xương tủy, quấn lấy linh hồn cậu. Một cái lạnh còn hơn cả mùa đông, một bóng tối còn đặc hơn cả màn đêm, đang cưỡng đoạt cơ thể cậu.

Con sói đầu đàn cảm nhận được sự thay đổi. Nó gầm lên và lao tới, muốn kết thúc con mồi trước khi điều gì đó tồi tệ hơn xảy ra.

Nhưng đã quá muộn. Năng lượng của Hư Vô, được giải phóng bởi huyết mạch và cảm xúc của Vaynard, không thể bị chứa đựng trong một cơ thể yếu ớt. Nó cần một lối thoát. Và nó tìm thấy lối thoát đó qua Nguyên Tố Phong bẩm sinh của cậu.

Vaynard ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to, trống rỗng. Từ trong cổ họng cậu phát ra một tiếng gào không thành lời. Một cơn bão nhỏ, một cơn lốc của hàng ngàn lưỡi dao gió vô hình, bùng nổ từ chính Mảnh Vỡ trong tay cậu, lấy cơ thể cậu làm tâm điểm.

Không khí bị xé toạc. Con sói đầu đàn bị xé thành trăm mảnh ngay giữa không trung. Những con khác bị những lưỡi dao gió cắt sâu vào da thịt, bị hất văng đi như những con rối rách nát.

Trong vài giây, mọi thứ kết thúc.

Vòng vây biến mất, chỉ còn lại những cái xác không toàn thây trong một vòng tròn hoàn hảo, với Vaynard đang quỳ ở trung tâm. Cậu thở hổn hển, máu chảy ra từ mũi và miệng. Sức mạnh đó đã tàn phá cơ thể cậu từ bên trong.

Cậu lảo đảo nhìn xuống tay mình. Chiếc hộp gỗ đã tan thành bột mịn. Mảnh Vỡ Hắc Ám đã biến mất. Chỉ còn lại những đường vân màu đen như mạch máu đang từ từ chìm vào da thịt cậu rồi tan biến.

Cậu cảm thấy một phần trong mình vừa chết đi, và một vòng xoáy đen ngòm, lạnh lẽo đến đáng sợ, cổ xưa và trống rỗng vừa được sinh ra ở đúng vị trí trái tim.

Cậu ngã gục bên cạnh thi thể cha mình, bất tỉnh, không chỉ là một đứa trẻ mồ côi, mà còn là vật chứa của một di sản cấm kỵ. Trên bầu trời, mặt trăng vẫn tròn vành vạnh, lạnh lùng chứng kiến tất cả.

Sự tỉnh giấc không đến từ mùi đất ẩm hay ánh ban mai, mà từ một cơn đau buốt giá len lỏi từ lồng ngực. Vaynard mở mắt. Trần nhà không phải là những tấm ván gỗ quen thuộc của căn gác xép, mà là mái tranh ám khói của một ngôi nhà xa lạ. Mùi của thảo dược chữa thương và mùi khói cháy khét lẹt lấp đầy không khí, tạo thành một hỗn hợp cay nồng, khó thở.

Cậu gắng gượng ngồi dậy, và cơn đau lập tức nhói lên, một cơn đau kép – từ cơ thể rệu rã và từ tâm trí vỡ nát. Ký ức của đêm hôm đó ùa về như một cơn lũ đen ngòm: ánh lửa, tiếng gầm gừ, tiếng thét cuối cùng của cha, và cơn lốc gió tàn bạo bùng nổ từ chính cơ thể cậu.

Và Mảnh Vỡ.

Bản năng đưa Vaynard sờ lên ngực. Không có vết thương nào, nhưng cậu cảm nhận được nó. Một cái hố rỗng lạnh lẽo đã thế vào chỗ trái tim cậu, một sự trống rỗng không ngừng hút lấy hơi ấm và cảm xúc. Nó không đau đớn về thể xác, nhưng sự hiện diện của nó còn tệ hơn ngàn lần. Nó là một vị khách không mời, một kẻ ngoại lai đã cắm rễ vào sâu thẳm linh hồn cậu.

Cánh cửa cọt kẹt mở. Trưởng làng Sylas bước vào, khuôn mặt già nua của ông còn hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự mệt mỏi và đau buồn. Ông mang theo một bát cháo loãng, hơi nóng bốc lên yếu ớt.

"Con tỉnh rồi à," ông nói, giọng khàn đặc. Ông đặt bát cháo lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. "Cố ăn một chút đi. Con đã bất tỉnh hai ngày rồi."

Vaynard nhìn ông, nhưng không thể cất lời. Cổ họng cậu khô rát, và dường như mọi từ ngữ đều đã chết cùng với ngôi làng.

Ông Sylas thở dài, một hơi thở nặng trĩu của một người đã thấy quá nhiều mất mát. "Không còn ai nữa, Vaynard à. Chỉ còn ta, con, và vài người may mắn chạy thoát vào rừng từ sớm. Oakhaven... đã không còn nữa."

Từng lời của vị trưởng làng như những nhát búa vô hình, đập tan nốt chút sức lực cuối cùng trong Vaynard. Cậu cúi đầu, nhìn vào đôi bàn tay chai sần của mình. Đôi tay của một người nông dân, giờ đây đã nhuốm máu. Cậu đã góp phần vào sự tàn phá đó. Sức mạnh đó, nó không phải là sự che chở. Nó là một lời nguyền.

"Đó không phải lỗi của con," ông Sylas nói, như thể đọc được suy nghĩ của cậu. Đôi mắt già nua của ông nhìn thẳng vào Vaynard. "Ta đã sai khi nghĩ rằng chúng ta có thể lờ đi sự tà ác. Ông Elmsworth... ông ấy đã làm điều một người cha phải làm. Ông ấy đã cho con thời gian."

Vị trưởng làng già đưa cho Vaynard một cái túi vải nhỏ, đã sờn cũ. "Đây là những gì cha mẹ nuôi của con đã giữ lại. Họ đã trao nó cho ta từ lâu, dặn rằng nếu có ngày con rời đi, hãy đưa nó cho con."

Bên trong là một huy hiệu bằng bạc đã xỉn màu, khắc hình một con chim ưng đang dang cánh, và một chiếc nhẫn đồng nhỏ có hình một cái khiên. Cùng với đó là vài đồng bạc ít ỏi, toàn bộ gia tài của một gia đình nông dân.

"Chúng không bị điên," ông Sylas tiếp tục, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ còn lại những khung nhà cháy đen và sự im lặng chết chóc. "Bầy sói đó... chúng bị thứ trong người con thu hút. Cái ác đó gọi mời cái ác. Con không thể ở lại đây được nữa, Vaynard. Nơi này đã chết, và sự hiện diện của con sẽ chỉ gọi mời thêm những bi kịch khác."

"Vậy... con phải đi đâu?" Vaynard cuối cùng cũng bật ra được một câu, giọng nói xa lạ và vỡ vụn.

"Silverlake City," ông Sylas đáp không do dự. "Đó là một thành phố hỗn tạp, một nơi đủ lớn để một người có thể biến mất trong đó. Quan trọng hơn, nó có chi nhánh lớn nhất của Phường Hội Mạo Hiểm Giả." Ông nhìn vào Vaynard, một cái nhìn đầy ẩn ý. "Phường Hội không quan tâm con là ai hay con đến từ đâu. Họ chỉ quan tâm đến sức mạnh và sự hữu dụng. Họ là nơi duy nhất có thể có câu trả lời cho thứ sức mạnh bên trong con, và cũng là nơi duy nhất chấp nhận những người 'khác thường' như con."

Một tuần sau, khi những vết thương thể xác đã dần khép miệng, Vaynard rời đi. Cậu không có gì nhiều để mang theo. Một bộ quần áo sạch do vợ của một trong những người sống sót vá lại, cái túi vải chứa hai vật kỷ vật và vài đồng bạc. Cậu đứng trước hai ngôi mộ mới đắp sau nhà, nơi ông bà Elmsworth yên nghỉ. Cậu không khóc. Hố đen trong lồng ngực cậu dường như đã nuốt chửng cả những giọt nước mắt. Cậu chỉ đứng đó, khắc ghi hình ảnh ngôi nhà đổ nát và hai nấm mồ vào tâm trí, biến chúng thành một vết sẹo vĩnh viễn.

Hành trình đến Silverlake City là một sự im lặng kéo dài. Cậu đi bộ, bám theo con đường mòn của các đoàn xe buôn, tránh mặt tất cả mọi người. Cái cách cậu nhìn thế giới đã khác xưa. Nếu như trước đây, cậu nghe thấy một nốt lạc điệu trên cánh đồng, thì giờ đây, cậu dường như có thể nhìn thấy sự hài hòa bị phá vỡ. Cậu nhìn một khu rừng và thấy không chỉ cây cối, mà còn cả những "vết nứt" vô hình trong dòng chảy sự sống, báo hiệu một vùng đất đang chết dần từ bên trong.

Sau nhiều ngày ròng rã, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy nó. Silverlake City. Nó không giống như dải ngân hà nhân tạo lấp lánh mà cậu vẫn thấy từ xa. Ở gần, nó là một con quái vật khổng lồ bằng đá, gỗ và kim loại, thở ra một làn sương xám xịt của khói và sự sống.

Đối với một chàng trai chỉ biết đến sự yên bình của Oakhaven, đây là một sự tấn công vào mọi giác quan. Tiếng bánh xe nghiến trên đá, tiếng rao hàng, tiếng búa đập chan chát từ các lò rèn, tiếng người la hét, cười nói... tất cả hòa thành một bản hợp xướng hỗn loạn. Không khí đặc quánh mùi của gia súc, của thức ăn đường phố, của nước cống và của hàng ngàn người chen chúc nhau.

Vaynard nắm chặt túi vải trong tay, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Cậu giống như một con thú hoang vừa bị ném vào giữa một khu chợ đông đúc. Cậu di chuyển một cách cẩn trọng, nép mình vào dòng người, đôi mắt liên tục quan sát. Ánh mắt cậu lướt qua những người lính gác, không chỉ ghi nhận bộ giáp và vũ khí, mà còn cả cách họ đứng, sự mỏi mệt trong tư thế, khoảng cách giữa họ - những chi tiết nhỏ nhặt mà dường như không ai để ý. Cậu nhìn một gã say rượu đang lảo đảo và ngay lập tức nhận ra quỹ đạo di chuyển của lão, khẽ lách mình qua một bên để tránh va chạm từ trước khi nó xảy ra.

Cậu tìm đến một quán trọ rẻ tiền nhất ở khu bình dân, một nơi có mùi bia chua và gỗ mục. Cậu thuê một căn phòng nhỏ xíu, chỉ đủ để kê một chiếc giường. Đó là đồng bạc đầu tiên cậu phải tiêu. Cảm giác kim loại lạnh lẽo rời khỏi tay mình khiến cậu nhận ra một sự thật phũ phàng: ở đây, nếu không có tiền, cậu sẽ chết.

Vaynard không vội vã đi tìm Phường Hội. Cậu biết mình chưa sẵn sàng. Cậu yếu, cả về thể chất lẫn tinh thần, và hoàn toàn không biết gì về luật lệ của thành phố này. Trong những ngày tiếp theo, cậu chỉ làm hai việc: tìm những công việc lặt vặt rẻ mạt nhất để có tiền cho bữa ăn và chỗ ở, và lắng nghe.

Cậu ngồi trong góc tối của quán rượu, gặm một mẩu bánh mì khô và lắng nghe những câu chuyện của các mạo hiểm giả cấp thấp. Họ phàn nàn về những nhiệm vụ dọn dẹp cống ngầm, về lũ chuột quỷ, về giá của những lọ thuốc chữa thương. Cậu ngồi ở quảng trường, xem những nhóm lính đánh thuê mặc cả giá hộ tống một chuyến hàng. Cậu học. Cậu học về các loại quái vật, về giá trị của các loại nguyên liệu, về các thứ hạng của Phường Hội, và về sự khắc nghiệt của cuộc sống mà cậu sắp phải đối mặt.

Cuối cùng, sau một tuần làm quen với nhịp đập của thành phố, cậu tìm thấy nó. Tòa nhà của Phường Hội Mạo Hiểm Giả. Nó không giống bất kỳ tòa nhà nào cậu từng thấy, sừng sững và vững chãi như một pháo đài nhỏ ngay giữa lòng thành phố. Cánh cửa gỗ sồi khổng lồ được gia cố bằng sắt, và trên đó treo một biểu tượng lớn – hai thanh kiếm bắt chéo trên một tấm khiên.

Vaynard đứng ở phía bên kia đường, nhìn chằm chằm vào tòa nhà. Người người ra vào tấp nập. Những chiến binh mặc giáp trụ sáng loáng, những pháp sư với cây trượng cầu kỳ, và cả những người trông lam lũ, mệt mỏi như những gã mà cậu gặp trong quán trọ.

Đây là nơi mà trưởng làng Sylas đã chỉ cho cậu. Một nơi dành cho những kẻ khác thường.

Cậu siết chặt hai vật kỷ vật trong túi. Chiếc nhẫn, huy hiệu Ưng, và cái lạnh lẽo của Mảnh Vỡ trong lồng ngực. Cậu là một sự kết hợp không thể tồn tại, một bí mật sống.

Hít một hơi thật sâu không khí ô nhiễm của thành phố, Vaynard bước qua đường, tiến về phía cánh cửa gỗ sồi. Cậu chưa biết mình sẽ làm gì, chưa biết mình sẽ nói gì. Cậu chỉ biết rằng, cánh đồng Linh Mễ đã ở lại phía sau. Con đường của cậu, dù tốt hay xấu, cũng sẽ bắt đầu từ phía sau cánh cửa này.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận