Tập 01: "MẠO HIỂM"
Chương 11: Tiếng Thì Thầm Của Bảng Nhiệm Vụ
0 Bình luận - Độ dài: 2,037 từ - Cập nhật:
Bình minh còn chưa ló dạng, Vaynard đã rời quán trọ "Gối Êm". Không khí buổi sớm lạnh lẽo, nhưng không lạnh bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối trong lồng ngực cậu. Đêm qua không phải là một đêm nghỉ ngơi. Đó là một quá trình hiệu chỉnh lại toàn bộ nhận thức, một sự lột xác trong im lặng. Hố đen nơi trái tim cậu không còn là một sự trống rỗng đau đớn, nó đã trở thành một thấu kính, một trung tâm xử lý lạnh lùng, vô nhân tính.
Cậu bước vào đại sảnh Phường Hội. Nơi này vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng trong mắt Vaynard, nó đã hoàn toàn khác. Thế giới trước mắt không còn là một đám đông hỗn loạn. Nó là một khu rừng với những quy luật riêng, một hệ sinh thái của những kẻ săn mồi và con mồi.
Kỹ năng Truy Vết và bản năng được đánh thức bởi Mảnh Vỡ giờ đã hòa làm một, cho cậu thấy những "luồng chảy" năng lượng vô hình. Những mạo hiểm giả cấp thấp tỏa ra một thứ hào quang yếu ớt, mờ đục như sương sớm. Những kẻ mạnh hơn thì sắc nét, rực rỡ hơn, giống như những đốm lửa trong bóng tối. Tiếng cười khoác lác của một gã chiến binh không còn là âm thanh đơn thuần; cậu cảm nhận được sự tự mãn dâng trào trong luồng năng lượng của gã, và cả hình ảnh mờ ảo về một con Gấu Xám đã ngã xuống.
Cậu không lãng phí thời gian. Mục tiêu đã rõ ràng như một ngọn hải đăng trong đêm: 500 Điểm Cống Hiến. Con đường duy nhất để đạt được nó là Bảng Nhiệm Vụ.
Vaynard đứng trước tấm bảng gỗ khổng lồ. Nó không còn là một vật vô tri. Mỗi tờ giấy da là một cánh cửa hé mở, dẫn đến một con đường khác nhau, và cậu có thể cảm nhận được "sức nặng" của từng nhiệm vụ, một sự kết hợp vô hình của rủi ro và phần thưởng.
Cái lạnh trong ngực cậu gần như không gợn sóng khi cậu lướt qua những nhiệm vụ cấp thấp.
"Dọn dẹp cống ngầm": Con đường này tối tăm và tù đọng. Cậu cảm thấy một sự bế tắc khi nhìn vào nó. Ngõ cụt.
"Tiêu diệt bầy Goblin": Một con đường đầy gai nhọn, nhưng cuối con đường chỉ là một khoảng đất cằn cỗi. Hiệu quả thấp, công sức bỏ ra không tương xứng.
Ánh mắt cậu tìm kiếm những con đường dẫn vào khu rừng sâu hơn, nơi những con mồi thực sự tồn tại. Nơi có những nguyên liệu mang trong mình năng lượng của Terra.
"Thu thập Nanh Lợn Lòi Rừng Sâu": Cậu hình dung ra con đường này. Một cuộc đối đầu trực diện, một sự va chạm của hai khối vật chất. Và cậu thấy hình ảnh của chính mình, cơ thể gầy gò này, vỡ tan trước cú húc đó. Con đường của sức mạnh không phải là của mình. Ít nhất là chưa phải bây giờ.
"Thu thập Mắt Mèo Rừng Rình Rập": Một con đường lắt léo, ẩn trong bóng tối. Một cuộc rượt đuổi im lặng. Nhưng nó có quá nhiều ngã rẽ bất ngờ, quá nhiều bóng tối mà ngay cả các giác quan mới của cậu cũng không thể soi tỏ hết. Quá nhiều biến số không thể kiểm soát.
Và rồi, cậu thấy nó. Tờ giấy da đã hơi ngả màu, bị những mạo hiểm giả khác vô thức lờ đi.
"Thu thập Lông Cánh Phong Ưng."
Cái lạnh trong lồng ngực cậu khẽ rung động, như mặt nước hồ tĩnh lặng lần đầu cảm nhận một cơn gió. Cậu không thấy một nhiệm vụ, cậu thấy một ván cờ trên không trung. Đối thủ của cậu là một bậc thầy của bầu trời, một sinh vật của tốc độ và sự tự do.
Nhưng cũng chính vì thế, nó kiêu ngạo. Nó chỉ có một cách tấn công duy nhất.
Và bất cứ thứ gì chỉ có một cách, đều sẽ có một cách để khắc chế.
Một hình ảnh loé lên trong tâm trí Vaynard: bầu trời, gió, một cái bóng lao xuống, và một tấm lưới vô hình siết lại. Một giải pháp thanh lịch và tàn nhẫn. Con người bên trong cậu cảm thấy một thoáng rùng mình trước sự táo bạo của ý nghĩ đó, nhưng sự tự tin lạnh nhạt, đến từ Hố đen ở lồng ngực, đã dập tắt mọi nghi ngờ.
Sự sợ hãi không thay đổi được kết quả. Chỉ có sự chuẩn bị mới làm được điều đó.
Cậu bước tới, gỡ tờ giấy da. Lời cảnh báo của cô nhân viên chỉ như một cơn gió nhẹ thoảng qua, không thể lay chuyển được tảng đá quyết tâm trong lòng cậu.
"Tôi chắc," Vaynard đáp. Giọng nói của cậu bình thản, nhưng ẩn sau đó là một sự chắc chắn không gì lay chuyển nổi.
Vaynard không lãng phí dù chỉ một nhịp thở. Tờ giấy da xác nhận nhiệm vụ trong túi áo không phải là một văn kiện, nó là một bản án đã được định sẵn cho con mồi, và ngọn lửa thúc giục cậu phải trở thành đao phủ. Cậu có một mục tiêu, một phương trình đang dần thành hình trong tâm trí, và 72 đồng bạc – toàn bộ gia tài được kết tinh từ máu và sự liều lĩnh. Giờ là lúc biến những đồng kim loại lạnh tanh đó thành các biến số cho phương trình của mình.
Lò rèn "Búa và Đe" của người lùn Borin là điểm đến đầu tiên. Hơi nóng hầm hập và tiếng búa đập chan chát không làm Vaynard nao núng. Cậu không có thời gian cho những lời chào hỏi thừa thãi, yêu cầu của cậu ngắn gọn và rõ ràng như một mũi tên: một cây cung phản khúc, đủ nhẹ để di chuyển linh hoạt trên vách đá, và một tá mũi tên có thiết kế khí động học để giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của những cơn gió giật trên núi cao.
Người lùn Borin nheo đôi mắt tinh anh, đánh giá cậu bé gầy gò với vết thương còn chưa lành hẳn. Lão không hỏi gì về mục tiêu của cậu, chỉ lẳng lặng lấy xuống một cây cung bằng gỗ tần bì và sừng, đẹp một cách chết người. "Bốn mươi lăm đồng bạc, không hơn không kém," giọng lão chắc nịch như một nhát búa vừa nện xuống đe.
Cái giá đó như một tảng đá vô hình ném vào lồng ngực Vaynard. Nhưng chỉ trong một khắc, Mãnh vỡ bên trong đã hấp thụ toàn bộ sự do dự. Một công cụ kém chất lượng sẽ tạo ra sai số. Sai số trong một phương trình mà mạng sống là kết quả duy nhất là điều không thể chấp nhận. Cậu dứt khoát đẩy những đồng bạc về phía người lùn, nhìn hơn một nửa tài sản của mình tan biến vào cây cung mà không một chút nao núng. Đây không phải là một cuộc mua bán, đây là một sự đầu tư.
Rời lò rèn, điểm đến tiếp theo của Vaynard là "Bước Chân Thợ Săn", một cửa hàng nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, chuyên cung cấp dụng cụ cho những kẻ săn mồi thực thụ. Không khí ở đây không có hơi nóng của kim loại mà là mùi của da thuộc, gỗ được xử lý và dầu bảo quản. Cậu không mất thời gian ngắm nghía những chiến tích được treo trên tường. Cậu nhanh chóng chọn một chiếc giáp vai bằng da cứng vừa vặn để bảo vệ bên vai bị thương nhưng không cản trở cử động, một đôi ủng đế mềm để giảm thiểu tiếng động, ba cuộn dây thừng bền chắc và một tấm lưới nhẹ nhưng dai. Mỗi một món đồ được chọn không phải vì giá trị, mà vì vai trò của nó trong vở kịch mà cậu là đạo diễn. Túi tiền của cậu vơi đi với một tốc độ chóng mặt.
Điểm dừng chân cuối cùng là một tiệm tạp hóa mạo hiểm giả, không khí đặc quánh mùi thảo dược và hóa chất. Cậu chỉ còn lại 11 đồng bạc. Ánh mắt cậu dán chặt vào lọ thuốc chữa thương màu xanh nhạt lấp lánh trên kệ.
"Tám đồng bạc," gã bán hàng mặt sẹo thông báo, nụ cười không mấy thân thiện.
Tám đồng. Nó sẽ biến cậu thành một kẻ ăn mày đúng nghĩa. Vaynard nhíu mày, cầm lọ thuốc lên, xoay nhẹ nó dưới ánh đèn dầu. Kỹ năng Truy Vết không chỉ giúp cậu nhìn thấy dấu chân, nó còn giúp cậu nhận ra những sự không hoàn hảo.
"Có một ít cặn đục ở đáy," cậu nói, giọng bình thản đến lạ thường. "Đây không phải lô hàng mới nhất. Hiệu quả của nó chắc chắn đã giảm đi một chút."
Gã bán hàng sững người. Nụ cười của gã tắt ngấm, thay vào đó là sự cảnh giác. Gã không ngờ một thằng nhóc trông non nớt lại có con mắt tinh tường đến vậy. "Giá niêm yết rồi, nhóc," gã gằn giọng, nhưng sự quả quyết đã biến mất.
Vaynard chậm rãi đặt lên quầy 6 đồng bạc và một nắm đồng xu. "Sáu bạc năm mươi đồng. Tôi là mạo hiểm giả mới, đây là chuyến đi săn đầu tiên. Nếu sống sót trở về, tôi sẽ cần nhiều thứ hơn nữa. Một khách hàng quen thuộc luôn tốt hơn một món hời nhỏ, phải không?"
Sau một hồi đấu mắt căng thẳng, gã bán hàng làu bàu vơ lấy đống tiền. "Chỉ lần này thôi đấy!"
Khi Vaynard rời khỏi tiệm, trong túi cậu chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ, không đủ cho một bữa ăn tử tế. Bữa tối của cậu chỉ là một mẩu bánh mì khô và nước lã. Cái giá của sự chuẩn bị thật sự khốc liệt.
Trở về phòng trọ, Vaynard trải tất cả lên sàn. Toàn bộ gia tài của cậu giờ đã biến thành vũ khí và công cụ. Cậu mở tấm bản đồ Dãy Núi Răng Nanh. Dưới ánh nến, những đường đồng mức, những ký hiệu về vách đá và dòng sông không còn là hình vẽ. Chúng là một sân khấu ba chiều đang hiện lên trong tâm trí cậu. Kế hoạch đã rõ ràng như pha lê. Hẻm núi Gió Hú ở phía bắc sẽ là nơi tấm màn hạ xuống.
Cậu sẽ không dùng lưới để bắt. Đó là tư duy của một kẻ săn mồi trên mặt đất. Đối thủ của cậu là một sinh vật của bầu trời. Cậu sẽ dùng dây thừng và địa hình để biến cả hẻm núi thành một cái bẫy của âm thanh và không khí. Cậu sẽ biến tốc độ và sự kiêu ngạo của con diều hâu thành vũ khí chống lại chính nó.
Phần còn lại của buổi tối, cậu chìm vào sự chuẩn bị trong im lặng. Từng cử động đều chính xác, không một động tác thừa. Cậu kiểm tra lại độ căng của dây cung, sắp xếp những mũi tên vào bao theo một trật tự khoa học để có thể rút ra nhanh nhất. Cậu không chỉ chuẩn bị công cụ, cậu đang sắp xếp các biến số cho phương trình của mình.
Bình minh còn chưa ló dạng, Vaynard đã đứng ở cổng Bắc, một bóng đen gầy gò hòa vào màn sương sớm. Không khí lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng sự tĩnh lặng trong đôi mắt cậu. Cậu đã đặt cược tất cả. Sau lưng là một thành phố không thuộc về mình, và trước mặt là một cuộc đi săn mà cậu không được phép thua. Không một chút do dự, cậu siết chặt cây cung mới trên vai và bước vào bóng tối, tiến về phía những ngọn núi đang chờ đợi.


0 Bình luận