Mùi của đất ẩm, thứ mùi trong lành và đầy sức sống sau một đêm mưa rào, len lỏi qua những kẽ hở của ván gỗ, hòa quyện với hương thơm thanh khiết, ngai ngái đặc trưng của Linh Mễ. Đó là thứ đầu tiên đánh thức Vaynard, trước cả khi ánh sáng chạm đến mí mắt cậu. Cậu nằm yên một lát, lắng nghe sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở đều đều của chính mình trong căn gác xép nhỏ. Khi cậu mở mắt, khung cửa sổ duy nhất đã biến thành một bức tranh sống động. Bầu trời phía đông vừa ửng hồng, và thứ ánh sáng ban mai tinh khôi ấy đang nhuộm một màu tím nhạt lên mặt Hồ Bạc vẫn còn đang say ngủ, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ được đất trời đánh bóng.
Đối với Vaynard, mười sáu năm qua, mỗi ngày đều bắt đầu như thế. Một sự bình yên quen thuộc đến mức cậu gần như không còn nhận ra nó nữa; nó đã trở thành một phần hơi thở của cậu.
Cậu ngồi dậy, cảm nhận sự cọt kẹt thân quen của chiếc giường gỗ. Bộ quần áo vải thô treo trên ghế chờ sẵn. Khi mặc vào, cậu cảm nhận được sự ráp nhẹ của nó trên làn da, một cảm giác chân thật nhắc nhở cậu về một ngày lao động sắp tới.
Xuống căn nhà dưới, nơi không khí ấm áp hơn và có mùi khói bếp, ông Elmsworth đã ở đó, dáng người vững chãi của ông in bóng lên tường. Một mẩu bánh mì nướng vàng ruộm và một cốc sữa nóng hổi đã được đặt sẵn trên bàn.
"Ăn đi cho ấm bụng, Vaynard," ông nói, giọng trầm ấm và hiền hậu như chính con người ông. "Hôm nay ta với con phải rải thêm tro Linh Thảo cho mấy luống ở phía tây. Đêm qua mưa lớn, đất cần thêm dưỡng chất."
Vaynard gật đầu, lặng lẽ ngồi xuống. Hơi ấm từ cốc sữa tỏa vào lòng bàn tay cậu. Cậu luôn cảm thấy mình có một món nợ vô hình với người đàn ông này, người đã tìm thấy cậu bên bờ hồ khi chỉ là một đứa trẻ sơ sinh. Ông đã cho cậu một mái nhà, một cái tên, và một cuộc đời. Món nợ đó khiến cậu chưa bao giờ phàn nàn về công việc đồng áng nặng nhọc. Thậm chí, khi bàn tay chai sần của cậu chạm vào đất, cậu còn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, một dòng chảy năng lượng âm thầm giữa cậu và mảnh đất này.
Ngoài đồng, không khí trong lành và mát rượi. Vaynard đi trước, vác một bao tro Linh Thảo nặng trịch trên vai. Sức nặng đáng lẽ phải khiến một thiếu niên gầy gò như cậu phải gập người xuống, nhưng nó chỉ mang lại một cảm giác căng cơ quen thuộc, một áp lực mà cơ thể cậu dường như đã quen để chống đỡ. Cậu nhớ lại có lần bị trượt chân ngã từ trên cành cao nhất của cây sồi cổ thụ giữa làng. Mọi người đã hét lên kinh hãi. Một cú ngã mà lão thợ rèn Borin, người đã thấy đủ mọi tai nạn, quả quyết là "đủ để một con bò gãy chân". Nhưng cậu chỉ nằm đó một lúc, choáng váng, rồi tự mình đứng dậy, chỉ với vài vết bầm tím. Mọi người trong làng xì xào, nói cậu được thần linh của Hồ Bạc che chở. Cậu chỉ nghĩ mình may mắn.
Họ đi qua những thửa ruộng Linh Mễ xanh mướt, những thân lúa cứng cáp vươn lên sau cơn mưa, lấp lánh dưới nắng sớm. Mọi thứ đều hài hòa... Nhưng rồi, một sự chói tai vô hình cứa vào tâm trí cậu. Nó không phải âm thanh. Nó là một sự sai trật, một gợn sóng lệch pha trong bản nhạc nền tĩnh lặng của sự sống, khiến lồng ngực cậu se lại.
"Khoan đã, cha." Vaynard đột nhiên dừng lại, một cảm giác bất an mơ hồ khiến sống lưng cậu se lại. Cậu nhẹ nhàng đặt bao tro xuống đất, âm thanh của nó bị lớp cỏ ẩm nuốt chửng. Cậu nheo mắt, tập trung nhìn về phía một khoảnh ruộng cách đó không xa. Bề ngoài, nó chẳng có gì khác biệt.
Ông Elmsworth bước tới, bàn tay chai sần đặt lên vai cậu. "Có chuyện gì thế con? Ta chẳng thấy gì cả. Lúa vẫn xanh tốt mà?"
"Không," Vaynard lắc đầu, sự chắc chắn lạ lùng ngày một lớn dần trong lòng, át đi cả sự nghi hoặc của bản thân. "Cha nhìn kỹ đi." Cậu đưa tay chỉ. "Cái cách chúng mọc... không đúng. Có một sự lộn xộn trong các hàng lúa, một sự sắp xếp sai trật tự mà mắt thường khó thấy được. Giống như... giống như có thứ gì đó đang hút chất dinh dưỡng từ bên dưới, khiến chúng phải gắng sức một cách hỗn loạn để vươn lên."
Cậu không biết làm sao mình biết được điều đó. Cậu chỉ cảm nhận được nó. Như thể cậu đang lắng nghe một bản giao hưởng quen thuộc của cánh đồng, và ngay tại khoảnh ruộng kia, có một vài nhạc công đang chơi sai nốt. Một nốt lạc điệu yếu ớt, chói tai mà chỉ riêng cậu nghe thấy được giữa sự hài hòa vĩ đại của đất trời.
Ông Elmsworth nhìn con trai mình một lúc lâu. Đôi mắt ông, vốn quen nhìn đất, nhìn trời để đoán thời tiết, giờ đây đang cố gắng nhìn thấu sự chắc chắn trong ánh mắt của Vaynard. Ông là người thực tế, nhưng ông cũng biết Vaynard. Cậu bé chưa bao giờ nói dối, và cũng hiếm khi nào sai trong những "cảm nhận" kỳ lạ của mình về cây cối hay thời tiết.
"Được rồi," ông Elmsworth cuối cùng cũng lên tiếng, tiếng thở dài của ông hòa vào làn gió sớm. "Chúng ta lại xem sao."
Hai cha con họ cùng nhau bước về phía khoảnh ruộng. Khi đến gần, ông Elmsworth cúi người xuống, đôi mắt giàu kinh nghiệm của ông quét qua từng gốc lúa. Ông vạch những tán lá xanh mướt, quan sát màu sắc của chúng. Vẫn là một màu xanh thẫm đầy sức sống.
Trong khi đó, Vaynard quỳ xuống, nhắm mắt lại và nhẹ nhàng áp lòng bàn tay phải lên mặt đất ẩm. Cậu giữ yên lặng, dồn toàn bộ sự tập trung vào cảm giác nơi lòng bàn tay. Và cậu cảm nhận được nó. Bên dưới sự mát lành của lớp đất mặt, có một vùng lạnh lẽo, một sự trống rỗng kỳ lạ. Nó là một cái lạnh của sự sống bị rút cạn, một vùng đất chết đang ngấm ngầm lan rộng như một vết mực loang.
"Ta không thấy gì cả," ông Elmsworth nói sau một hồi, tay nhổ thử một cây lúa lên. Bộ rễ của nó trắng ngần, hoàn toàn khỏe mạnh.
Vaynard mở mắt, rút tay ra khỏi mặt đất. Cái lạnh lẽo kia dường như vẫn còn vương lại trên da thịt cậu. "Nó sâu hơn, thưa cha. Một cái gì đó... trống rỗng. Chỗ đất này đang chết dần từ bên dưới."
Nghe thấy từ "chết", ông Elmsworth cau mày. Dù vẫn còn hoài nghi, ông dùng mấy ngón tay rắn chắc của mình đào sâu hơn vào lớp đất mà Vaynard vừa chạm vào. Đất tơi và mềm. Ông bới qua lớp rễ lúa chằng chịt, rồi sâu hơn nữa. Và rồi, các đầu ngón tay của ông chạm phải một vật cứng.
Không phải là đá. Đá có sự thô ráp quen thuộc. Vật này lại có một bề mặt nhẵn đến kỳ lạ. Tò mò, ông dùng cả hai tay bới đất xung quanh, từ từ lôi nó ra khỏi lòng đất.
Đó là một mảnh vỡ màu đen tuyền, to bằng nửa bàn tay người lớn. Bề mặt của nó không phản chiếu chút ánh sáng nào, dường như nó đang nuốt chửng mọi tia nắng chiếu vào. Khi ông Elmsworth cầm nó trong tay, một cảm giác lạnh lẽo, buốt giá lập tức truyền qua da thịt ông. Ông Elmsworth sững người. Mọi kinh nghiệm cả đời ông không thể giải thích được đây là thứ gì.
Ông ngẩng lên, nhìn Vaynard. Trong khoảnh khắc ấy, sự hoài nghi trong mắt người cha đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi lo âu sâu thẳm. Cậu bé đã đúng. Có một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng của cánh đồng. Và giờ đây, ông đang cầm nốt nhạc chói tai đó trong lòng bàn tay mình.
Chương1- 2: Mảnh Vỡ Dưới Lòng Đất
Sự im lặng bao trùm lấy hai cha con, nặng nề và khác hẳn với sự tĩnh lặng yên bình của buổi sớm. Làn gió vẫn khẽ lướt qua đồng Linh Mễ, tạo nên thứ âm thanh thì thầm quen thuộc, nhưng giờ đây, đối với họ, nó như đang nín thở. Mọi âm thanh của sự sống dường như lùi lại, nhường chỗ cho sự hiện diện của vật thể lạ trên tay ông Elmsworth.
Ông Elmsworth không rời mắt khỏi mảnh vỡ. Cái lạnh của nó vẫn đang âm thầm lan tỏa, một cái lạnh phi tự nhiên khiến các khớp ngón tay của ông tê lại. Ông lật nó qua lại. Một mặt nhẵn bóng như thủy tinh đen, mặt còn lại sần sùi, gồ ghề như thể nó đã bị bẻ gãy ra từ một vật thể lớn hơn nhiều. Không có một vết xước, không có dấu hiệu của sự ăn mòn dù đã nằm dưới lòng đất không biết bao nhiêu lâu.
Sau một lúc lâu, ông hành động một cách quyết đoán. Ông cẩn thận đặt mảnh vỡ xuống một đám cỏ khô, rồi xé một miếng vải từ chiếc bao đựng tro Linh Thảo. Ông dùng miếng vải bọc vật thể lại một cách kỹ lưỡng, quấn nhiều lớp như thể đang cố gắng phong ấn cái lạnh lẽo và sự bất thường của nó lại.
"Chúng ta về nhà," ông nói, giọng trầm và khàn đi. Ông không nhìn Vaynard, nhưng cậu biết đây không phải là một lời đề nghị. Ông vác bao tro lên vai theo thói quen, nhưng rồi lại đặt nó xuống. Công việc của ngày hôm nay đã kết thúc rồi.
Vaynard lặng lẽ gật đầu. Cậu không hỏi gì cả. Cậu cảm nhận được sự chấn động trong lòng cha nuôi mình, một sự chấn động còn lớn hơn cả khi ông thấy cậu ngã từ trên cây sồi. Đây không phải là may mắn hay xui rủi. Đây là một điều gì đó hoàn toàn xa lạ, một sự xâm nhập.
Con đường về nhà dường như dài hơn. Ánh nắng đã lên cao, nhưng cả hai cha con đều cảm thấy một cơn ớn lạnh vô hình. Ông Elmsworth đi trước, một tay siết chặt bọc vải, dáng đi vững chãi thường ngày giờ có một chút vội vã. Vaynard theo sau, mắt không rời khỏi bọc vải trên tay cha, nơi sự "sai trật" của cánh đồng đang được gói gọn lại.
Về đến ngôi nhà gỗ quen thuộc, không khí căng thẳng vẫn không hề tan đi. Bữa sáng vẫn còn dang dở trên bàn, cốc sữa của Vaynard đã nguội ngắt. Ông Elmsworth đặt bọc vải lên giữa bàn. Nó nằm đó, một khối im lìm nhưng lại là trung tâm của mọi sự chú ý.
Ông cẩn thận mở từng lớp vải ra. Dưới ánh sáng trong nhà, mảnh vỡ màu đen trông càng thêm phần kỳ dị. Nó không phản chiếu ánh đèn hay khung cửa sổ. Nó như một cái hố đen nhỏ, nuốt chửng tất cả.
Ông Elmsworth vào bếp, lấy ra một con dao nhỏ vẫn dùng để gọt hoa quả. Ông đặt mũi dao lên bề mặt nhẵn của mảnh vỡ và thử cạo nhẹ. Một âm thanh "ken két" chói tai vang lên. Khi ông nhấc con dao lên, mũi dao bằng thép tốt đã bị mẻ một miếng nhỏ, còn trên bề mặt mảnh vỡ không hề có một vết xước.
Trái tim ông trĩu nặng. Ông nhìn sang Vaynard, thấy con trai mình đang đứng ở một khoảng cách an toàn, nhìn mảnh vỡ với vẻ mặt phức tạp.
"Nó không thuộc về nơi này," Vaynard khẽ nói, gần như là nói với chính mình. "Nó không phải đá, cũng không phải kim loại. Khi nhìn vào nó, mọi âm thanh dường như lụi tàn. Hy vọng về một vụ mùa bội thu, ký ức ấm áp về bữa sáng... tất cả đều trở nên vô nghĩa, phai nhạt trước sự trống rỗng tuyệt đối mà mảnh vỡ này tỏa ra."
Ông Elmsworth hít một hơi thật sâu. Ông là một người nông dân. Thế giới của ông là gỗ, là đất, là cây trồng. Ông không biết gì về những vật thể không thể bị dao làm xước hay về "năng lượng của sự kết thúc". Ông đã đi đến giới hạn của sự hiểu biết của mình. Và khi một người đi đến giới hạn, họ cần sự thông thái của những người đi trước.
Ông quả quyết đứng dậy, bọc mảnh vỡ lại một lần nữa, lần này còn cẩn thận hơn.
"Ta phải mang cái này cho trưởng làng Sylas xem," ông nói, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Ông ấy biết nhiều chuyện về lịch sử của vùng đất này hơn chúng ta."
Ông nhìn Vaynard, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy che chở. "Con ở nhà. Hoàn thành bữa sáng của mình đi. Chuyện này, để người lớn lo."
Nói rồi, ông không một chút do dự, cầm lấy bọc vải và bước nhanh ra khỏi cửa, đi về phía ngôi nhà lớn của vị trưởng làng nằm ở trung tâm Oakhaven. Vaynard đứng một mình trong căn nhà, nhìn theo bóng cha khuất dần. Lời dặn của cha vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng cậu biết, chuyện này không chỉ là chuyện của người lớn. Bất cứ thứ gì có thể làm tổn thương mảnh đất này, cũng chính là làm tổn thương cậu.
Ngôi nhà của Trưởng làng Sylas nằm dưới tán của cây sồi cổ thụ, trái tim của Oakhaven. Không khí bên trong đặc quánh mùi của gỗ cũ, thảo dược khô và những cuốn sách da đã sờn gáy. Ông Sylas, với mái tóc bạc như cước và đôi bàn tay hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, chăm chú nhìn vật thể được bọc trong vải mà ông Elmsworth đặt lên bàn.
Sự quả quyết trên gương mặt ông Elmsworth dần tan đi, thay vào đó là một sự chờ đợi căng thẳng khi vị trưởng làng già cẩn thận mở lớp vải bọc ra. Cái lạnh vô hình dường như lại một lần nữa lan tỏa khắp căn phòng.
Ông Sylas không chạm vào mảnh vỡ. Ông chỉ nhìn nó, đôi mắt già nua, vốn đã chứng kiến bao mùa màng thất bát, bao trận bão tàn phá, giờ đây nheo lại. Ông im lặng một lúc lâu, lâu đến mức ông Elmsworth bắt đầu cảm thấy bồn chồn.
"Ta đã sống ở Oakhaven này tám mươi sáu năm," cuối cùng ông Sylas cũng lên tiếng, giọng khàn và chậm rãi. "Ta đã đọc tất cả những ghi chép về vùng đất này, đã nghe mọi câu chuyện của các thương nhân và mạo hiểm giả từ Phường Hội. Nhưng thứ này..." Ông lắc đầu. "...ta chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe nói đến. Nó không thuộc về nơi này, Elmsworth à. Sự hiện diện của nó là một sự xúc phạm đối với đất đai."
Không có một giải pháp rõ ràng nào được đưa ra. Chỉ có một lời cảnh báo. Ông Elmsworth, một người đàn ông thực tế, cảm thấy hoang mang hơn là sợ hãi. Ông không thể chiến đấu với một kẻ thù mà ông không hiểu rõ. Ông quyết định làm theo lời khuyên của trưởng làng: cẩn trọng.
Tối hôm đó, ông giấu chiếc hộp gỗ sồi chứa mảnh vỡ vào góc khuất nhất của căn hầm, sau những vại rượu táo và bao tải khoai tây cũ. Ông tự nhủ sẽ suy nghĩ thêm, sẽ tìm một ngày thích hợp để mang nó đi thật xa. Ông đang chôn giấu một vấn đề, với hy vọng rằng thời gian sẽ cho ông câu trả lời.
Và thời gian cứ thế trôi đi.


2 Bình luận