Vaynard bước ra khỏi phòng Giám định, tấm thẻ bài bằng đồng hạng F trong túi áo có một sức nặng lạ kỳ. Nó không chỉ là kim loại, nó là một sự thừa nhận, một cánh cửa đã mở. Đại sảnh Phường Hội vẫn ồn ào, náo nhiệt, nhưng giờ đây, trong tai cậu, những âm thanh đó đã mang một ý nghĩa khác.
Cậu không quay lại cái xó chuột ở bến tàu. Với túi tiền lấy được từ Gorin, cậu có lựa chọn. Cậu tìm đến một quán trọ ở khu vực trung lưu, có tên "Gối Êm". Nó không sang trọng, nhưng sạch sẽ và vững chãi. Bà chủ quán là một phụ nữ trung niên có ánh mắt sắc sảo, bà ta nhìn Vaynard một lượt, từ vết thương đã được băng bó sơ sài trên vai cho đến bộ quần áo còn mới, rồi chỉ gật đầu và nhận tiền trọ cho ba đêm. "Phòng 3B. Đừng gây chuyện," bà nói gọn lỏn, một lời khuyên hơn là một lời chào.
Trong sự riêng tư của căn phòng nhỏ, Vaynard mới thực sự cho phép mình được mệt mỏi. Cậu cẩn thận thay băng vết thương, rồi ngồi xuống giường, nhắm mắt, làm quen với kỹ năng Truy Vết như một giác quan thứ sáu.
Ngày hôm sau, cậu đến thư viện của Phường Hội. Nơi này là một sảnh lớn, một bên là các kệ sách cao ngất, một bên là những chiếc bàn dài nơi các Mạo Hiểm Giả đang túm tụm. Cậu không tìm sách ngay. Cậu đứng ở một góc, quan sát người thủ thư ở quầy lưu trữ. Đó là một ông lão tóc bạc phơ, đeo một chiếc kính một mắt, đang cặm cụi dùng một chiếc chổi lông nhỏ phủi bụi cho một cuộn giấy da cũ. Từng động tác của ông đều chậm rãi, cẩn thận, gần như là một nghi lễ. Vaynard biết đây là một người yêu kiến thức, và cũng là người không thích bị làm phiền.
Cậu kiên nhẫn chờ cho đến khi ông lão cất cuộn giấy da đi và đang lau lại cặp kính của mình. Cậu bước tới, giữ một khoảng cách tôn trọng.
"Thưa ngài," Vaynard khẽ nói.
Ông lão Elias ngẩng lên, nheo con mắt còn lại nhìn cậu. "Chuyện gì?"
"Xin lỗi đã làm phiền ngài. Cháu là hội viên mới," Vaynard nói, giọng có chút ngập ngừng. "Cháu muốn tìm hiểu một vài thông tin, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu ạ."
Thái độ lễ phép dường như làm dịu đi vẻ khó đăm đăm của Elias. Lão thở dài một hơi. "Sách cơ bản về quái vật, thảo dược, địa lý đều ở các kệ từ một đến năm. Tự tìm đi."
"Dạ, cháu cảm ơn. Nhưng thứ cháu muốn tìm... có lẽ nó không nằm ở đó," Vaynard nói tiếp, giọng hạ thấp hơn một chút. "Cháu muốn tìm hiểu về... Hô Hấp Pháp ạ."
Từ "Hô Hấp Pháp" vừa thốt ra, không khí xung quanh dường như ngưng lại. Lão Elias ngừng lau kính. Lão đặt nó xuống, và lần đầu tiên, lão thực sự nhìn Vaynard. Một cái nhìn soi mói, từ đầu đến chân, dừng lại ở tấm thẻ bài hạng F.
"Hô Hấp Pháp?" Lão lặp lại, giọng đầy vẻ hoài nghi. "Một nhóc con hạng F, chân ướt chân ráo bước vào Phường Hội, lại hỏi về Hô Hấp Pháp?" Lão cười khẩy một tiếng. "Ngươi nghĩ những bí mật đã gây ra chiến tranh lại được bày bán như rau ngoài chợ à?"
"Cháu không có ý đó, thưa ngài," Vaynard vội nói. "Cháu chỉ muốn biết... làm thế nào để có thể tiếp cận được chúng."
..Lão Elias tựa lưng vào ghế, khoanh tay lại. "Phường Hội là một tổ chức dựa trên thực lực và cống hiến. Ngươi muốn đặc quyền? Vậy thì đi mà kiếm lấy nó. Mỗi nhiệm vụ ngươi hoàn thành, ngoài tiền bạc, ngươi sẽ nhận được Điểm Cống Hiến. Bạc giúp ngươi mua bánh mì. Điểm Cống Hiến giúp ngươi mua được cơ hội."
Lão nhìn Vaynard, giọng điệu có phần dạy dỗ. "Ngươi muốn biết cái giá? Được thôi. Để có động lực mà cố gắng."
Lão giơ một ngón tay lên. "Chỉ riêng việc được cấp quyền đọc các tài liệu sơ lược về lý thuyết Hô Hấp Pháp trong Nội Các Lưu Trữ đã tốn của ngươi 50 Điểm Cống Hiến."
Lão ngừng lại, rồi nói tiếp. "Còn muốn đổi một quyển trục? Phường Hội chỉ cung cấp những loại nền tảng nhất, ổn định nhất cho các tân binh. Chúng ta có bốn loại cơ bản cho bốn hệ nguyên tố lớn:"
Lão bắt đầu đếm trên đầu ngón tay.
"Hệ Hỏa có 'Viêm Tức Sơ Lược', tập trung vào việc bộc phát năng lượng."
"Hệ Thủy có 'Thủy Lưu Sơ Lược', tập trung vào sự bền bỉ và hồi phục."
"Hệ Thổ có 'Thạch Mạch Sơ Lược', tập trung vào sức chịu đựng và phòng ngự."
"Và Hệ Phong của ngươi," Lão liếc nhìn Vaynard, "có 'Phong Hành Sơ Lược', tập trung vào tốc độ và sự linh hoạt."
"Cái giá để đổi lấy bất kỳ một trong bốn quyển 'Sơ Lược' này đều như nhau: 500 Điểm Cống Hiến, và ngươi phải chứng tỏ mình không phải là một kẻ tay mơ, ít nhất phải đạt đến hạng E. Giờ thì hiểu gánh nặng trên vai mình chưa, nhóc?"
Những cái tên đó vang vọng trong đầu Vaynard. 'Phong Hành Sơ Lược'. Một cái tên, một mục tiêu cụ thể. 500 điểm. Con số vẫn còn rất lớn, nhưng nó không còn là một bức tường tuyệt vọng. Nó là một ngọn núi mà Vaynard có thể thấy được đỉnh...
Những cái tên đó vang vọng trong đầu Vaynard. 'Phong Hành Sơ Lược'. Một cái tên, một mục tiêu cụ thể. 500 điểm cống hiến. Con số vẫn còn rất lớn, nhưng nó không còn là một bức tường tuyệt vọng. Nó là một ngọn núi mà Vaynard có thể thấy được đỉnh, và mỗi nhiệm vụ cậu hoàn thành sẽ là một bước chân leo lên ngọn núi đó.
Cậu cúi đầu, một sự cảm ơn chân thành nhưng không thành lời. "Cháu hiểu rồi, thưa ngài. Cảm ơn vì đã chỉ dạy."
Vaynard không hỏi thêm gì về Hô Hấp Pháp. Cậu biết giới hạn của mình. Thay vào đó, một câu hỏi khác, thực tế hơn, hình thành trong tâm trí cậu. Cậu đã sống sót qua một cuộc tấn công của bầy sói, đã tự mình khám phá ra một hang ổ quỷ lùn. Cậu nhận ra sự thiếu hiểu biết của mình về thế giới này còn nguy hiểm hơn cả một vết thương hở.
"Thưa ngài Elias," Vaynard nói tiếp, giọng vẫn giữ sự khiêm tốn. "Ngài nói đúng, cháu vẫn chỉ là một tân binh. Trước khi nghĩ đến những thứ cao xa, cháu muốn hiểu về nền tảng. Cháu có thể xin phép đọc những tài liệu cơ bản về lịch sử của Terra và về các loài quái vật được không ạ? Hiểu rõ những kẻ thống trị, những mối nguy và luật lệ của thế giới mình đang sống, cháu nghĩ đó là điều đầu tiên một Mạo Hiểm Giả cần làm."
Lão Elias, người đã chuẩn bị sẵn một câu xua đuổi, khựng lại. Lão nhìn Vaynard một lần nữa, lần này ánh mắt có chút thay đổi. Một đứa trẻ vừa bước ra từ nhiệm vụ đầu tiên với đầy thương tích, lại chủ động tìm đến lịch sử thay vì cách kiếm tiền nhanh nhất, là một điều khác thường.
"Hừm," lão hắng giọng. "Ít ra ngươi cũng có chút đầu óc... Kệ từ 1 đến 5. Lịch Sử Terra Đại Cương, Quái Vật Học Nhập Môn, Địa Lý Các Vương Quốc, và Sơ Lược Về Các Dòng Máu. Đó là những kiến thức công khai. Đừng làm rách hay bẩn chúng."
"Cháu cảm ơn ngài." Vaynard cúi đầu một lần nữa rồi lặng lẽ bước về phía kho tàng tri thức đó.
Cậu biết mình cần thời gian, không chỉ để vết thương lành lại, mà còn để lấp đầy những khoảng trống mênh mông trong nhận thức. Trong ba ngày tiếp theo, thư viện Phường Hội trở thành toàn bộ thế giới của cậu.
Cậu bắt đầu với cuốn "Lịch Sử Terra Đại Cương". Cậu đọc về Thời Đại Thần Thoại, về một nữ thần tên Kaelia Adrises đã giải phóng nhân loại, và về Mười người con Á Thần của bà, mỗi người thừa hưởng một phần sức mạnh thần thánh. Nhưng sự bình yên không kéo dài. Cái chết của Kaelia đã châm ngòi cho "Chiến Tranh Huynh Đệ", một cuộc tương tàn kéo dài hàng thế kỷ giữa chính những người con của bà, phân chia lục địa thành các vùng ảnh hưởng.
Những cái tên của các Á Thần và gia tộc kế thừa của họ lần lượt hiện ra, khắc sâu vào tâm trí Vaynard:
Gideon Valerock, Chiến Thần Bất Bại, tổ tiên của Đế quốc Valerock hùng mạnh, một cường quốc quân sự tôn sùng sức mạnh và kỷ luật thép. Vaynard dừng lại khi đọc đến cái tên này. Câu chuyện mà gã lính đánh thuê kể ở Trạm Dừng Chân Cáo Già đột nhiên hiện về rõ mồn một. Nhà Greymane bị xóa sổ bởi Đế quốc Valerock để cướp đi Hô Hấp Pháp. Đó không phải là một câu chuyện phiếm. Đó là bản chất của một đế quốc được xây dựng trên nền tảng sức mạnh tuyệt đối.
Lyra Hawkwind, Nữ Chúa Thợ Săn, người đã lập nên Vương quốc Sylvanor trong những khu rừng cổ, nổi tiếng với các cung thủ tinh nhuệ. Khi đọc về khả năng truy vết siêu phàm của họ, Vaynard bất giác cảm thấy một sự quen thuộc mơ hồ.
Thane Starkguard, Hộ Vệ Bất Diệt, người đã dựng nên Pháo đài Starkguard ở biên giới phía Tây, một quốc gia-pháo đài tập trung vào phòng thủ.
Elara Veridian, Học Giả Vĩnh Cửu, người sáng lập ra Thánh địa Veridian trung lập, trung tâm tri thức của thế giới.
Cả một bàn cờ chính trị khổng lồ của Terra hiện ra trước mắt cậu, một trò chơi quyền lực được định đoạt bởi những gia tộc mang trong mình dòng máu Á Thần.
Sau khi đã có cái nhìn tổng quan về các thế lực, cậu tìm đến cuốn "Quái Vật Học Nhập Môn". Đây là lúc mọi thứ bắt đầu kết nối với trải nghiệm của chính cậu. Sách viết, sau
Sự Kiện Khải Huyền một ngàn năm trước, các sinh vật trên Terra được chia làm hai loại rõ rệt.
Loài Xâm Nhập (Invasive Species): Đây là những loài hoàn toàn mới, không có bất kỳ ghi chép nào trước Khải Huyền, chúng như thể được sinh ra từ chính những vết nứt không gian. Sách liệt kê Goblin, Kobold, Slime... Chúng được mô tả là "mối phiền toái trên diện rộng". Chúng nguy hiểm vì số lượng đông đảo và bản tính hung hăng, nhưng về cơ bản, năng lượng của chúng hỗn loạn và "ngoại lai", khiến cho các bộ phận cơ thể chúng gần như vô giá trị trong việc điều chế Dược Tề.
Hệ Thú Biến Dị (Mutated Fauna): Đây mới là điều khiến Vaynard phải nín thở. Chúng là hậu duệ của những loài vật nguyên bản của Terra—sói, lợn lòi, gấu, đại bàng—đã bị năng lượng từ Khải Huyền thấm vào người và biến đổi. Cuốn sách nhấn mạnh: "Năng lượng Hư Vô không chỉ ban cho chúng sức mạnh, tốc độ và trí thông minh vượt trội, nó còn cô đặc lại trong từng thớ thịt, từng chiếc nanh vuốt, biến chúng thành những lò phản ứng năng lượng di động. Chính vì lẽ đó, cơ thể của chúng là nguồn nguyên liệu không thể thay thế để điều chế Dược Tề, thứ chìa khóa để mở ra Cây Kỹ Năng.".
Vaynard lật sang một trang có dòng tiêu đề được in đậm: "Ngưỡng Cửa Liếm Máu: Bài Kiểm Tra Đầu Tiên".
Đoạn văn viết: "Phần lớn tân binh đều lầm tưởng rằng tiêu diệt một bầy Goblin là đã trở thành Mạo Hiểm Giả. Sai lầm. Đó chỉ là diệt sâu bọ. Bài kiểm tra thực sự, ngưỡng cửa đầu tiên mà mỗi tân binh phải đối mặt, chính là cuộc đi săn một cá thể thuộc Hệ Thú Biến Dị. Chúng thông minh hơn, mạnh hơn, và chiến đấu với một sự tàn độc mà Loài Xâm Nhập không thể có được. Rất nhiều kẻ, tự tin sau khi dọn dẹp một cái cống đầy chuột quỷ, đã bỏ mạng dưới nanh vuốt của một con Sói Ngân Lang đơn độc. Săn được con mồi có giá trị để chế tạo Dược Tề—đó mới là lúc ngươi thực sự đặt chân vào thế giới của Mạo Hiểm Giả, một thế giới mà máu của chính mình là học phí."
Vaynard buông cuốn sách xuống, lưng tựa vào ghế, ánh mắt trống rỗng. Bây giờ cậu đã hiểu. Cậu đã hiểu tất cả. Con pháp sư quỷ lùn và đám lâu la của nó trong hang động—chúng thuộc Loài Xâm Nhập. Chúng nguy hiểm vì có tổ chức và ma thuật, nhưng bản thân từng cá thể lại không quá đáng sợ. Nhưng con Sói Ngân Lang trinh sát... nó hoàn toàn khác. Nó thông minh, có chiến thuật, và sức mạnh thể chất của nó vượt xa những gì cậu tưởng tượng. Nó thuộc về Hệ Thú Biến Dị.
Nhiệm vụ mà Markus giao cho cậu không phải là một nhiệm vụ thu thập thông thường. Đó chính là "Ngưỡng Cửa Liếm Máu". Lão giám định viên đã ném cậu vào bài kiểm tra khắc nghiệt nhất ngay từ đầu. Cậu đã sống sót, không phải vì cậu mạnh hơn, mà vì cậu đã đủ thông minh, liều lĩnh và may mắn. Vết sẹo trên vai cậu không chỉ là một vết thương, nó là bằng chứng cho việc cậu đã vượt qua ngưỡng cửa đó.
Cuối cùng, cậu tìm đến cuốn "Sơ Lược Về Các Dòng Máu". Cậu đọc về sự phân chia giai cấp trong xã hội:
Dòng Máu Hoàng Tộc ở trên đỉnh, Dòng Máu Mới với những năng lực kỳ lạ, và Thường Dân như cậu ở dưới đáy. Cậu đọc lướt qua những năng lực của các gia tộc, cảm thấy một sự xa cách mênh mông.
Cậu gấp cuốn sách cuối cùng lại, cảm thấy mình nhỏ bé trước một thế giới quá rộng lớn và phức tạp. Nhưng sự nhỏ bé đó không đi kèm với nỗi sợ, mà là một sự quyết tâm lạnh lùng. Cậu đã có bản đồ. Cậu biết tên của những gã khổng lồ, biết sự khác biệt giữa các loại kẻ thù. Cậu biết con đường mình phải đi đầy rẫy chông gai, và cậu đã bước qua chông gai đầu tiên.


0 Bình luận