• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: "MẠO HIỂM"

Chương 22: Cuộc Đi Săn Trong Thư Viện

0 Bình luận - Độ dài: 3,569 từ - Cập nhật:

Sáng hôm sau, thực tế lạnh lùng giáng một đòn mạnh vào kế hoạch của họ. Không khí trong căn phòng trọ tại quán "Gối Êm" nặng trĩu, không phải vì sự chật chội, mà vì gánh nặng của thất bại. Vaynard ngồi dậy, cơn đau từ vết thương trên vai đã dịu bớt nhưng vẫn âm ỉ, một lời nhắc nhở liên tục về giới hạn của cơ thể. Cậu không vội vàng lấy quyển trục "Hơi Thở của Gió" ra tu luyện. Nền tảng cá nhân có thể chờ, nhưng nền tảng của cả đội thì không.

Họ không thể đi "săn" khi chính mình còn đang chật vật để tồn tại. Tấm khiên của Brenna, niềm kiêu hãnh của một Hộ Vệ, giờ nằm chỏng chơ trong góc phòng, không chỉ móp, nó đã nứt. Cô ngồi bên cạnh, bàn tay vô thức lướt trên vết nứt dài, cảm nhận những thớ gỗ vỡ vụn bên dưới lớp kim loại cong vênh. Đó không chỉ là một món vũ khí hỏng; đó là một biểu tượng cho sự phòng ngự đã bị xuyên thủng của cả nhóm. Kaelen ngồi trên giường, cố gắng xỏ chân vào đôi giày da cũ. Lớp đế đã rách toạc, hở ra một khoảng trống đáng xấu hổ. Mỗi bước đi giờ đây sẽ là một lời nhắc nhở về sự nghèo túng của họ. Số tiền ít ỏi còn lại chỉ đủ cho vài ngày trọ và những bữa ăn đạm bạc.

Chuyến đi đến khu Lò Rèn chỉ càng làm sự tuyệt vọng thêm sâu sắc. Không khí hầm hập và tiếng búa đập chan chát không làm họ thấy phấn chấn, chỉ thấy ngột ngạt. Lão lùn Borin, chủ xưởng rèn "Búa và Đe", đang cởi trần nện búa vào một thanh thép đỏ rực, mồ hôi chảy ròng ròng trên bộ râu được bện gọn gàng. Lão chỉ liếc qua tấm khiên của Brenna rồi lắc đầu, tiếng búa vẫn không ngừng nghỉ.

"Không sửa được," lão nói to, át cả tiếng búa. "Muốn một cái mới? Xếp hàng đi. Quặng sắt từ Công quốc Argent đang đắt như vàng vì cuộc phong tỏa của Starkguard. Mà ta cũng đang quá tải với đơn hàng của Vệ binh thành phố rồi. Nhanh nhất cũng phải cả tuần nữa."

Tối hôm đó, tại căn phòng trọ, không khí nặng nề như chì. Những đồng xu ít ỏi họ kiếm được từ những công việc vặt vãnh nằm trên bàn, một sự thật đáng buồn về giá trị của họ lúc này.

"Chúng ta sẽ chia ra," Vaynard nói, phá vỡ sự im lặng. Giọng cậu vẫn đều đều, nhưng có một sự thực tế đến tàn nhẫn. "Brenna, Flint, Kaelen, ba người nhận những nhiệm vụ ngắn hạn trong ngày để duy trì chi phí. Tránh mọi rủi ro. Mục tiêu là sống sót, không phải làm giàu. Tôi sẽ đến thư viện, tìm kiếm mảnh ghép chúng ta còn thiếu."

Đó không phải là một kế hoạch hào hùng. Đó là một sự thừa nhận cay đắng về tình cảnh của họ. Những ngày tiếp theo là một chuỗi thử thách tủi nhục kéo dài. Cuộc chiến ở phương Bắc đã tạo ra những gợn sóng lan đến tận Silverlake.

Brenna, một Hộ Vệ kiêu hãnh, phải nhận công việc đứng gác cho một sạp cá bốc mùi ở khu chợ. Mùi tanh nồng của cá ươn và nước bẩn bám lấy cô, một sự sỉ nhục dai dẳng hơn bất kỳ vết thương nào. Cô phải đối mặt với những ánh mắt dòm ngó và những tên say rượu gây sự, bàn tay siết chặt chuôi kiếm nhưng không thể rút ra. Phẩm giá của một chiến binh đang bị bào mòn bởi mùi cá tanh và những đồng xu lẻ.

Flint, một Thánh Sư, phải đi ban phước cho những chuyến xe hàng nhỏ rời thành phố. Đức tin của anh bị biến thành một món hàng rẻ mạt. Mỗi lần nhận vài đồng xu cho một lời cầu nguyện, anh lại cảm thấy vầng sáng ấm áp của mình trở nên yếu ớt và trần tục. Anh bắt đầu tự hỏi, liệu Ánh Sáng của Kaelia có thực sự quan tâm đến những toan tính nhỏ nhoi này không.

Kaelen thì chạy việc vặt, giao những gói hàng nhỏ trong những con hẻm bẩn thỉu. Cậu nghe được những câu chuyện từ dòng người tị nạn đổ về từ biên giới Starkguard: về những ngôi làng bị trưng thu hết lương thực, về những đứa trẻ chết đói trên đường đi. Sự phấn khích về cuộc phiêu lưu trong cậu đã bị thay thế bởi một sự thật gai góc và tàn nhẫn.

Mỗi tối, họ trở về, mệt lả và cáu kỉnh, đặt lên bàn những đồng xu ít ỏi. Sự tủi nhục gặm nhấm họ, biến mỗi ngày trôi qua thành một gánh nặng. Họ không còn là những mạo hiểm giả đi tìm vinh quang. Họ chỉ là những con người đang cố gắng bám trụ lại trong một thế giới ngày càng khắc nghiệt.

Trong khi Brenna, Flint và Kaelen đang bị bào mòn bởi thực tại phũ phàng, Vaynard bắt đầu cuộc đi săn của riêng mình. Lãnh địa của cậu không phải là những khu rừng rậm hay hang động tối tăm, mà là một nơi còn phức tạp hơn: Nội Các Lưu Trữ của Phường Hội.

Thư viện là một mê cung của tri thức và sự im lặng. Những kệ sách bằng gỗ sồi cao vút như những hẻm núi, chứa đựng hàng ngàn cuộn giấy da và những cuốn sách bọc da cũ kỹ. Mùi giấy mục, bụi bặm và mực khô bao trùm không gian, một mùi hương của thời gian ngưng đọng. Những ngày đầu tiên, Vaynard tiếp cận vấn đề như một học giả, không phải một thợ săn. Cậu vùi mình vào những báo cáo nhiệm vụ cũ, những ghi chép về các hiện tượng lạ đã được lưu trữ hàng thập kỷ. Từng trang giấy da khô giòn lướt qua tay cậu. Cậu đọc về những khu rừng bị nguyền rủa, những ngôi làng bị dịch bệnh, những con quái vật có hành vi bất thường. Nhưng tất cả chúng đều có một điểm chung: chúng là những vấn đề đã có lời giải, những câu chuyện đã kết thúc. Chúng chỉ là những tiếng vọng mờ nhạt, không phải là căn bệnh mà cậu đã tận mắt chứng kiến.

Sau nhiều ngày không có kết quả, cậu thay đổi chiến thuật. Nếu những ghi chép cũ không có câu trả lời, có lẽ một bộ não sống sẽ có. Cậu tìm đến tấm bảng "Dịch vụ & Yêu cầu đặc biệt", nơi những người có tri thức rao bán chuyên môn của mình. Ánh mắt cậu dừng lại trước một mẩu giấy viết tay nắn nót: "Cung cấp dịch vụ giám định ma thuật, phân tích cổ vật, dịch thuật cổ ngữ. Gặp học giả Telvin tại Nội Các Lưu Trữ."

Cậu tìm thấy học giả Telvin trong một góc phòng bừa bộn, một không gian riêng được ngăn ra bởi những chồng sách cao ngất. Mùi bụi còn nồng hơn cả bên ngoài, hòa với mùi mực cũ và dầu đèn. Telvin là một ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt lờ đờ bị khuếch đại bởi một cặp kính dày cộp. Ông ta đang cặm cụi dùng một chiếc nhíp bạc để gỡ một mảnh vỡ từ một bình gốm cổ.

Vaynard đặt một đồng bạc lên bàn, âm thanh của kim loại va vào gỗ vang lên một cách sắc lẹm trong sự tĩnh lặng. "Chúng tôi cần hỏi một việc."

Ông lão ngẩng lên, đôi mắt lờ đờ nheo lại, nhìn Vaynard như thể cậu là một con côn trùng phiền phức vừa bay vào không gian nghiên cứu của ông. "Hỏi đi."

"Ông biết gì về sự biến dị của năng lượng tự nhiên không?" Vaynard hỏi thẳng, giọng điềm tĩnh. "Ví dụ, một khu vực mà ở đó, năng lượng trở nên hỗn loạn, khiến thực vật mục rữa từ bên trong gốc rễ, và sinh vật trở nên hung dữ một cách bất thường, thậm chí là điên loạn."

Học giả Telvin nheo mắt. Ông ta đặt chiếc nhíp xuống, tựa lưng vào ghế, vẻ mặt đầy sự kẻ cả của một người có tri thức sách vở. "Lại là mấy câu chuyện 'Ma Chướng' trong rừng sâu chứ gì? Ta nghe cả trăm lần rồi. Mấy cậu mạo hiểm giả cứ thích thêu dệt những thứ mình không hiểu. Đó có thể là do khí độc từ đầm lầy, một lời nguyền cấp thấp của đám yêu tinh, hoặc đơn giản là do con thú đó bị bệnh dại. Toàn những thứ vặt vãnh đã được định nghĩa, không đáng để phí thời gian nghiên cứu." Ông ta hất cằm về phía đồng bạc. "Nếu không có cổ vật nào cần giám định thì làm ơn đừng làm phiền. Thời gian của ta rất quý."

Vaynard lặng lẽ nhặt lại đồng bạc. Cậu đã có câu trả lời mình cần: kiến thức sách vở chỉ là một cái lồng đẹp đẽ, và ông lão này không có ý định bước ra khỏi nó. Ông ta chỉ có thể giải thích những gì đã được định nghĩa, và sẽ gạt bỏ mọi hiện tượng không phù hợp với hiểu biết của mình. Ông ta không phải người họ cần.

Cuộc đi săn đã kéo dài gần một tuần. Áp lực ngày một lớn. Và rồi, trong một buổi chiều yên ắng, khi đang ngồi trong một góc khuất, quan sát những bóng người lướt qua giữa các kệ sách, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu, sắc lạnh như một lưỡi dao. Cậu đã sai. Một học giả thực thụ, một người đang thực sự đối mặt với một vấn đề nan giải, sẽ không quảng cáo dịch vụ của mình. Họ sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời. Cậu đã săn lùng thông tin, trong khi thứ cậu cần săn lùng, chính là một thợ săn khác.

Cuộc đi săn thực sự bây giờ mới bắt đầu. Cậu không còn đọc sách. Cậu đọc con người.

Mục tiêu đầu tiên của cậu là một người đàn ông trung niên có đôi bàn tay chai sạn nhưng lại di chuyển với một sự chính xác đáng kinh ngạc. Ông ta dành cả ngày trong khu vực bản đồ học, không sao chép, mà là đối chiếu. Ông ta trải những tấm bản đồ cũ của Phường Hội cạnh những tấm bản đồ mới do chính tay mình vẽ, dùng một chiếc compa tinh xảo và một cây thước bạc để đo đạc lại từng li. Vaynard quan sát ông ta suốt một buổi chiều. Đây có thể là một nhà phân tích, một người có khả năng nhìn ra những sự bất thường về địa lý.

Cậu tiếp cận một cách cẩn trọng. "Thưa ngài, tôi có một câu hỏi về những vùng đất chưa được ghi lại." Cậu nói, giọng khiêm tốn. "Một khu vực mà địa hình dường như thay đổi, nơi những dòng suối đổi dòng một cách vô lý."

Người đàn ông ngẩng lên, đôi mắt ông sáng và rõ ràng. "Không có vùng đất nào chưa được ghi lại, chỉ có những tấm bản đồ chưa đủ chi tiết," ông ta đáp, giọng chắc nịch. "Nhiệm vụ của một nhà bản đồ học là ghi nhận thực tại một cách chính xác, không phải suy đoán về những điều vô lý. Nếu dòng suối đổi dòng, đó là do xói mòn. Mọi thứ đều có lời giải thích logic, cậu bé ạ."

Vaynard gật đầu và lùi lại. Lại một người nữa bị trói buộc bởi những quy luật đã biết. Ông ta là một người ghi chép, không phải một nhà khám phá.

Mục tiêu thứ hai là một bà lão ngồi im lìm trong khu vực cổ ngữ, một nơi gần như không có ai lui tới. Bà được bao bọc bởi những cuộn giấy da mỏng manh như cánh bướm, đôi tay nhăn nheo của bà nhẹ nhàng lướt trên những ký tự rune phức tạp. Vaynard quan sát bà hai ngày liền. Bà không chỉ đọc, bà đang sống cùng những ký tự đó, cảm nhận chúng. Có lẽ bà là người có thể nhận ra một "sự sai lệch" trong ngôn ngữ của thế giới.

Cậu lại tiếp cận. "Thưa bà, liệu có thể tồn tại những ký tự rune bị 'hỏng' không? Những ký tự tự hình thành trong tự nhiên nhưng lại mang một năng lượng hỗn loạn, sai lệch?"

Bà lão ngẩng lên, đôi mắt đục ngầu của bà dường như nhìn xuyên qua Vaynard. "Rune không hỏng, cậu bé," bà nói, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng. "Chúng chỉ bị lãng quên. Mỗi ký tự là một tiếng vọng của quá khứ, một mảnh vỡ của lịch sử. Nhiệm vụ của chúng ta là lắng nghe, không phải phán xét."

Và Vaynard lại rút lui. Bà là một nhà sử học, một người canh giữ tro tàn. Cậu cần một người dám nhìn vào ngọn lửa đang cháy.

Cuộc đi săn kéo dài gần hai tuần đã khiến Vaynard gần như kiệt sức. Cậu đã tìm thấy những bộ óc thông thái, những chuyên gia trong lĩnh vực của họ, nhưng tất cả đều bị giới hạn bởi chính kiến thức của mình. Họ là những cái bóng uyên bác trong thư viện, nhưng họ không phải là người cậu cần.

Và rồi, khi cậu gần như đã từ bỏ, vào một buổi chiều muộn khi ánh nắng xiên qua những ô cửa sổ kính màu, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, mắt cậu dừng lại ở một hình bóng đơn độc cuối cùng. Một sự bất thường mà cậu đã bỏ qua vì nó quá đỗi bình thường. Một cô gái trẻ.

Cô gái ngồi ở một góc xa, một nơi mà hầu hết mọi người sẽ chọn để tránh bị làm phiền. Vaynard đã lướt qua cô nhiều lần trong những ngày qua, bộ não cậu tự động phân loại cô vào nhóm "mạo hiểm giả trẻ tuổi đang tìm hiểu thông tin" và bỏ qua. Nhưng giờ đây, khi đã học được cách tìm kiếm sự bất thường, cậu nhìn cô bằng một con mắt khác.

Cậu bắt đầu quá trình phân tích, một cuộc đi săn thầm lặng diễn ra ngay giữa lòng thư viện.

Đầu tiên là trang bị. Cô mặc một bộ trang phục du hành đơn giản, nhưng Vaynard, với con mắt của một thợ săn, ngay lập tức nhận ra những điểm mâu thuẫn. Bộ trang phục có vẻ ngoài thực dụng, không trang trí, nhưng nó được cắt may cực kỳ khéo léo từ một chất liệu vải lạ, không một nếp nhăn dù rõ ràng đã qua những chuyến đi dài. Đôi ủng của cô bám đầy bụi đường, nhưng đế giày được làm từ một loại cao su dẻo dai mà cậu chưa từng thấy, được thiết kế để giảm thiểu tiếng động và tối đa hóa độ bám. Đối với người thường, cô có thể trông giống một học giả lang thang. Nhưng với con mắt của Vaynard, mọi chi tiết đều toát lên một sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một nguồn lực dồi dào. Và trên góc cổ áo của cô, một biểu tượng nhỏ được thêu bằng chỉ bạc, hình một con mắt mở trong một cuốn sách – dấu hiệu kín đáo của những người đến từ Thánh địa Veridian.

Nhưng điều khiến Vaynard chú ý hơn cả là phương pháp nghiên cứu của cô. Cô không chỉ đọc. Cô đối chiếu. Trên bàn của cô trải ra ba cuốn sách thuộc ba lĩnh vực hoàn toàn không liên quan: một cuốn về "Lịch sử nông nghiệp Vương quốc Sylvanor", một cuốn "Khảo luận về Ma thuật Nguyên tố" và một tập "Gia phả các dòng dõi quý tộc". Cô liên tục lật qua lại giữa ba cuốn, ghi chú vào một cuốn sổ tay bọc da thật bằng một cây bút có ngòi kim loại tự ra mực, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Thỉnh thoảng, cô lại đưa tay lên day trán, một cử chỉ của sự bế tắc và mệt mỏi.

Hành vi này không có logic. Một người sẽ không đọc về sản lượng Linh Mễ rồi ngay lập tức chuyển sang đọc về cấu trúc của một câu thần chú lửa. Trừ khi... cô không tìm kiếm thông tin bên trong những cuốn sách. Cô đang tìm kiếm một mối liên kết, một quy luật ẩn giấu

giữa chúng. Cô không phải đang đọc, cô đang điều tra. Cô là một thợ săn, giống như cậu.

Cuộc đi săn kéo dài gần hai tuần đã tìm thấy con mồi.

Vaynard ra hiệu cho nhóm ở lại và bắt đầu bước về phía cô. Sự tiếp cận của cậu khiến cô gái giật mình. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt màu xanh lục lộ rõ vẻ cảnh giác, bàn tay theo phản xạ đã úp lên cuốn sổ tay.

"Cô đang lãng phí thời gian," Vaynard nói, giọng điềm tĩnh. Đó không phải là một câu chào hỏi, mà là một lời nhận định.

"Anh nói gì?" Cô gái cau mày, giọng nói có chút sắc bén.

"Những cuốn sách này," Vaynard chỉ vào chồng sách. "Chúng chỉ cho cô biết những gì đã được ghi nhận. Chúng không thể cho cô biết về một thứ chưa từng được ghi nhận." Cậu kéo một chiếc ghế và ngồi xuống đối diện. "Nhiều tháng trước, tại quê nhà của tôi, những cánh đồng Linh Mễ, vốn dĩ phải căng tràn sức sống, chúng đều bị thối rữa từ lõi, dù bên ngoài vẫn nguyên vẹn. Đất đai ở đó... không còn thuần khiết."

Cô gái sững người. Bàn tay đang úp trên cuốn sổ khẽ run lên.

Vaynard tiếp tục, giọng đều đều. "Bầy sói canh giữ khu rừng đó, những con Sói Ngân Lang, lẽ ra phải là những sinh vật kiêu hãnh. Nhưng chúng lại có những hành vi điên cuồng, tự cắn xé lẫn nhau... Năng lượng của chúng vừa mạnh mẽ, vừa hỗn loạn và suy thoái." Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô có một cái tên cho căn bệnh đó không?"

Sự im lặng bao trùm. Cô gái nhìn Vaynard như thể cậu là một bóng ma bước ra từ những trang nghiên cứu của cô. Những gì cậu vừa mô tả không phải là suy đoán. Đó là một báo cáo thực địa chi tiết về triệu chứng của "Bệnh Héo Rũ Linh Hồn" mà cô đang tuyệt vọng tìm hiểu.

"Làm sao... làm sao anh biết những điều đó?" cô lắp bắp, sự phòng thủ trong giọng nói đã vỡ tan, thay vào đó là một sự kinh ngạc không thể che giấu.

"Vì tôi đã ở đó. Tôi đã thấy ngôi làng của mình bị hủy diệt bởi chúng," Vaynard đáp. "Còn cô, cô có lý thuyết, nhưng cô thiếu bằng chứng thực địa." Cậu đẩy nhẹ một đồng vàng trên bàn về phía cô. "Đây không phải là thuê. Đây là một cuộc trao đổi. Cô cung cấp cho chúng tôi kiến thức. Đổi lại, chúng tôi sẽ là tấm khiên, là thanh kiếm đưa cô đến những vùng đất đó để cô thu thập dữ liệu."

Đó là một lời đề nghị không thể chối từ.

"Tên tôi là Avelina," cô nói, sự quyết đoán của một nhà nghiên cứu đã trở lại. "Tôi cần đến tàn tích của Oakhaven. Ngay lập tức."

Nhưng đúng lúc đó, Brenna, Flint và Kaelen đã bước tới, vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi. Brenna đặt một tay lên vai Vaynard. "Khoan đã," cô nói, giọng trầm và thực tế, ánh mắt nhìn thẳng vào Avelina. "Chúng tôi vừa trải qua những ngày tồi tệ nhất. Khiên của tôi bị móp, trang bị thiếu thốn. Chúng tôi không ở trong tình trạng tốt nhất để quay lại một khu vực nguy hiểm."

Lời nói của Brenna như một gáo nước lạnh dội vào sự khẩn cấp của Avelina. Cô cau mày, nhưng Vaynard đã gật đầu đồng tình với Brenna.

"Cô ấy nói đúng," cậu nói với Avelina. "Sự vội vã là thứ đã khiến chúng tôi suýt phải trả giá đắt trước Joric Greymane. Chúng tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó. Chúng tôi cần hai ngày để chuẩn bị. Không hơn."

Avelina nhìn vẻ mệt mỏi hằn trên khuôn mặt cả nhóm, nhìn vào tấm khiên móp méo của Brenna. Cuối cùng, cô thở dài, gật đầu một cách miễn cưỡng. "Hai ngày."

Cuộc đi săn kéo dài hai tuần cuối cùng cũng có kết quả. Gánh nặng mưu sinh vẫn còn đó, nhưng giờ đây, họ đã có một tia hy vọng mới, một bộ não mới để dẫn dắt họ vượt qua bóng tối.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận