Bình minh ở Dãy Núi Răng Nanh không nhuốm màu hồng lãng mạn, mà là một đường rạch sắc lẹm, lạnh lẽo của ánh sáng trên nền đá xám. Không khí loãng và buốt giá, mang theo cái hoang dại của những đỉnh núi cao, len vào tận xương tủy. Đối với Vaynard, đây không phải là một sự khắc nghiệt, mà là một sự thuần khiết. Sự sống ở đây thưa thớt, nhưng mãnh liệt, và không có chỗ cho những gì yếu đuối.
Cậu di chuyển như một phần của ngọn núi. Cây cung phản khúc mới trên vai nhẹ bẫng, và đôi ủng đế mềm gần như không tạo ra tiếng động trên đá. Kỹ năng Truy Vết không còn là một lớp thông tin phủ lên thực tại, nó đã hòa vào làm một với các giác quan của cậu. Cậu có thể cảm được dấu chân của một con dê núi đã đi qua đây từ hôm trước, không chỉ qua hình dạng, mà qua cả "dư âm" năng lượng yếu ớt nó để lại trong không khí, một vệt mờ đang tan dần. Cậu ngước nhìn trời, và đôi mắt cậu không chỉ thấy bầu trời xanh. Cậu thấy những luồng khí vô hình, những con sông gió đang chảy giữa các đỉnh núi, và cậu biết chính xác nơi nào một cơn gió giật sẽ hình thành chỉ bằng cách quan sát sự rung động của một bụi cây cằn cỗi bám trên vách đá. Cậu đang đi săn, nhưng không phải như một con người đi săn một con thú. Cậu đang giải một phương trình mà trong đó, ngọn núi là bàn cờ, gió là một biến số, và con diều hâu là kết quả cần được định đoạt.
Sau nửa ngày leo trèo, khi đã vào sâu trong lãnh địa của những vách đá thẳng đứng, một âm thanh không thuộc về nơi này đã phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là tiếng kim loại va vào đá, theo sau là một giọng nói nhiệt huyết nhưng lại quá lớn tiếng ở một nơi cần sự im lặng.
"Cẩn thận chứ, Brenna! Suýt nữa thì cậu làm nó lăn xuống dưới rồi!"
Vaynard ngay lập tức dừng lại, cơ thể tự động ép vào một khe đá hẹp. Cậu không rút vũ khí. Cậu lắng nghe, như một con thú săn mồi vừa cảm nhận được sự hiện diện của một bầy thú khác trong lãnh địa của mình.
Từ vị trí của mình, cậu có thể nhìn xuống một thung lũng nhỏ bên dưới. Ba bóng người đang ở đó. Một cô gái có vóc người thấp nhưng rắn chắc, mái tóc đen buộc cao, đang cẩn trọng gỡ một loại khoáng thạch màu xanh lam ra khỏi vách đá. Trọng tâm của cô hạ thấp, từng cử động đều vững chãi và đầy sức mạnh. Một luồng năng lượng kiên định, nặng nề như chính phiến đá cô đang đứng, tỏa ra từ người cô. Bên cạnh cô là một chàng trai cao, gầy, tóc vàng. Tay anh nắm chặt cây quyền trượng có biểu tượng của Thánh Sư, nhưng tư thế lại có chút căng thẳng. Một vầng sáng ấm áp, lan tỏa như ánh nắng ban mai, bao bọc lấy anh, nhưng nó dường như cũng rất mong manh. Và người vừa nói là một thiếu niên khác, trông có vẻ ngây thơ nhất. Cậu ta đang hí hoáy ghi chép gì đó vào một cuốn sổ tay, đôi mắt sáng rực. Năng lượng của cậu ta thì kỳ lạ, nó không ổn định, mà nhảy múa như những tia lửa nhỏ, lúc mạnh lúc yếu, không theo một quy luật nào.
Vaynard định lẳng lặng rời đi. Họ không phải việc của cậu. Một phương trình khác đang diễn ra, và nó không liên quan đến kết quả của cậu. Nhưng rồi, cậu nghe thấy cuộc trò chuyện của họ trôi theo gió.
"...Dấu chân còn mới. Một con Lợn Lòi Gặm Núi trưởng thành." "...lớp da của chúng cứng như đá, cú húc có thể làm sập một bức tường thành nhỏ!" "...Brenna sẽ chặn cú húc đầu tiên, tớ sẽ dùng Ánh Sáng Chữa Lành..."
Một kế hoạch. Hố đen của Vaynard không gợn sóng, nhưng trong nhận thức của cậu, một sự sai lệch vừa hiện ra. Một nốt nhạc chói tai. Cậu nhìn vào đội hình của họ, rồi ánh mắt cậu lướt lên sườn dốc phía trên cửa hang mà họ đang hướng tới. Cậu thấy những tảng đá lỏng lẻo nằm chênh vênh. Cậu thấy mặt đất trước hang hơi dốc về một phía. Cậu thấy một bụi gai dày đặc nằm ngay bên cạnh lối vào. Kế hoạch của họ là một đường thẳng. Nhưng con đường trước mặt họ lại đầy những khúc cua. Một phương trình với quá nhiều biến số bị bỏ qua.
Vaynard quyết định ở lại quan sát. Không phải vì tò mò. Mà vì một lý do lạnh lùng hơn: một cuộc chiến ồn ào, không kiểm soát ở đây có thể đánh động con Phong Ưng. Một phương trình sai có nguy cơ làm hỏng phương trình của cậu.
Brenna dẫn đầu, tấm khiên tròn giơ lên. Flint theo sau, cây trượng của anh tỏa sáng. Kaelen lấp ló cuối cùng, cuốn sổ trong tay run lên.
"GRÀÀÀ!"
Một con quái vật khổng lồ lao ra từ trong bóng tối, lớp da xù xì như đá granit, cặp nanh cong vút. Đúng như dự đoán, Brenna gồng mình, chuẩn bị cho cú va chạm. Nhưng con lợn lòi không lao thẳng vào cô. Ngay khi chỉ còn cách vài mét, nó đột ngột khựng lại, rồi húc mạnh vào sườn dốc ngay bên cạnh.
ẦM!
Một trận mưa đá nhỏ đổ ập xuống, không nhắm vào Brenna, mà nhắm vào hai thành viên hỗ trợ phía sau.
"Cẩn thận!" Brenna hét lên, buộc phải bỏ vị trí để lao về che chắn cho đồng đội.
Flint luống cuống tạo ra một vầng sáng bảo hộ yếu ớt. Kaelen thì hét lên, không hiểu sao lại vấp phải một hòn đá nhỏ vô hình dưới chân và ngã lăn kềnh ra sau. Cú ngã có phần hài hước đó lại khiến cậu thoát hiểm trong gang tấc, khi một tảng đá to bằng cái đầu người sượt qua nơi cậu vừa đứng, cày xuống đất một vệt sâu hoắm. Con lợn lòi đã phá vỡ đội hình của họ. Giờ thì nó mới thực sự tấn công Brenna, người đang ở một tư thế bất lợi.
KENG!
Brenna bị hất văng đi như một con búp bê rách. Con lợn lòi quay người, cặp mắt đỏ ngầu giờ nhắm vào chàng tu sĩ. Vaynard đứng trên cao, lặng lẽ giương cây cung phản khúc của mình lên. Tình hình đang xấu đi. Cậu phải can thiệp để kết thúc sự hỗn loạn này.
Mũi tên được lắp vào dây cung. Đôi mắt cậu không nhìn vào con lợn lòi. Cậu nhìn vào một tảng đá nhọn, chênh vênh nằm ngay phía trên con quái vật. Một biến số bị bỏ qua.
VÚT!
Mũi tên lao đi, không một tiếng gió. Nó đập chính xác vào điểm nối yếu nhất của tảng đá. Con lợn lòi, đang lao tới chỗ Flint, đột nhiên khựng lại, bản năng của nó gào thét báo nguy. Nó ngẩng lên, và đó là sai lầm cuối cùng. Tảng đá nhọn rơi thẳng xuống, đập mạnh vào lưng nó. Nó gầm lên một tiếng đau đớn và khuỵu xuống.
Brenna, dù bị thương, đã không bỏ lỡ cơ hội. Cô gượng dậy, lao tới và đâm thẳng thanh kiếm của mình vào con mắt đang trợn trừng của con quái vật.
Mọi thứ kết thúc.
Trong sự im lặng đột ngột, cả ba người sống sót nhìn nhau, rồi nhìn lên vách đá. Từ trong bóng tối của một khe đá, một bóng người gầy gò từ từ bước ra, cây cung trong tay và đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. Sự xuất hiện của Vaynard còn gây sốc hơn cả cú tấn công bất ngờ của con lợn lòi. Cậu đứng đó, trên một mỏm đá cao, cái bóng gầy gò đổ dài xuống thung lũng, lạnh lẽo và lặng lẽ như một con báo tuyết vừa kết thúc cuộc đi săn của mình.
"Cậu... cậu là ai?" Flint là người đầu tiên lên tiếng, anh vừa phải đỡ Brenna đang nhăn nhó vì đau, vừa cảnh giác nhìn người lạ.
Vaynard không trả lời ngay. Cậu nhảy xuống từ mỏm đá, những bước chân nhẹ nhàng đến phi thực, gần như không gây ra tiếng động nào khi tiếp đất. Cậu tiến về phía cái xác của con lợn lòi, đôi mắt tĩnh lặng không rời khỏi ba người lạ mặt. Hố đen của cậu hấp thụ mọi sự hỗn loạn, chỉ để lại một sự quan sát thuần túy.
"Cuộc chiến của các người quá ồn ào," Vaynard cuối cùng cũng cất tiếng, giọng đều đều, không một chút cảm xúc. "Nó đang can thiệp vào cuộc đi săn của tôi."
Brenna nheo mắt. Cô gái chiến binh, dù cánh tay trái đã bị trật khớp, vẫn toát ra một vẻ kiên cường. "Can thiệp? Cậu đã cứu chúng tôi."
"Tôi cứu lấy sự yên tĩnh cho khu vực này," Vaynard sửa lại. Cậu quỳ xuống bên cạnh cái xác, rút con dao săn ra. Từng động tác của cậu đều chính xác và hiệu quả. Không một cử động thừa, cậu khéo léo cắt lấy cặp nanh của con lợn lòi, thứ chiến lợi phẩm duy nhất có giá trị trên người nó. Cậu đứng dậy, ném cặp nanh về phía Brenna, chúng rơi xuống đất với một tiếng "cạch" khô khốc.
"Phần của cô."
Hành động đó, một sự tách biệt rõ ràng, khiến cả ba người ngạc nhiên. Kaelen, người từ nãy đến giờ vẫn còn choáng váng, giờ mới chạy lại, đôi mắt sáng rực.
"Oa! Một mũi tên duy nhất! Anh tính toán được cả đá lở luôn sao? Giống hệt như trong truyện 'Chiến Thuật Gia Falko' vậy! Anh là thợ săn hạng mấy vậy? Anh tên gì?"
"Vaynard," cậu trả lời ngắn gọn, lờ đi những câu hỏi còn lại. Tiếng nói của Kaelen như một dòng chảy năng lượng hỗn loạn, ồn ào và không cần thiết.
Flint bước tới, vẻ mặt đầy sự biết ơn chân thành. "Cảm ơn cậu, Vaynard. Tôi là Flint, đây là Kaelen, và kia là Brenna. Chúng tôi nợ cậu một mạng. Vết thương trên vai cậu... nó có vẻ không ổn. Xin hãy để tôi chữa trị cho cậu, xem như một lời cảm ơn." Anh đưa tay ra, một vầng sáng ấm áp bắt đầu hình thành.
Vaynard theo phản xạ lùi lại một bước, cơ thể cậu căng lên. Một bản năng sâu thẳm gào thét trong cậu, chống lại việc để lộ điểm yếu, chống lại việc mắc nợ một ai đó. Nhưng cơn đau từ vai trái, vốn đã bị ý chí đè nén, giờ lại nhói lên dữ dội. Nhận thức lạnh lẽo bên trong cậu ghi nhận một sự thật không thể chối cãi: cơ thể này đang bị tổn hại, hiệu suất chiến đấu đang giảm sút. Sự ấm áp tỏa ra từ bàn tay Flint là một luồng năng lượng có trật tự, có khả năng phục hồi. Chấp nhận nó là một hành động tối ưu để đưa phương trình trở về trạng thái cân bằng.
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng như ngưng đọng, Vaynard khẽ gật đầu, một cái gật cứng nhắc.
Flint thở phào nhẹ nhõm. Anh đặt tay lên vai Vaynard. Một luồng năng lượng ấm áp, tinh khiết của Ánh Sáng Chữa Lành từ từ thấm vào. Vaynard khẽ rùng mình. Nó xa lạ. Nó đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo, trống rỗng của Mảnh Vỡ bên trong cậu. Cơn đau dịu đi trông thấy, và cậu cảm nhận được những thớ cơ bị rách đang từ từ được xoa dịu, tái tạo.
"Mục tiêu của cậu là gì, Vaynard?" Brenna hỏi, cô đã tự mình nắn lại khớp tay và đang dùng vải để cố định nó lại. "Một con mồi mà lại sợ tiếng ồn từ một con lợn lòi, chắc chắn không phải thứ tầm thường."
"Phong Ưng," Vaynard đáp, mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung vào cảm giác xa lạ đang lan tỏa trong cơ thể.
"Cái gì?!" Lần này cả ba người cùng thốt lên.
"Một con Phong Ưng?!" Kaelen gần như nhảy cẫng lên. "Phường Hội treo thưởng nhiệm vụ đó cả tháng nay không ai dám nhận! Chúng là bão tố của bầu trời, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không theo kịp!"
"Một mình cậu sao?" Brenna nhìn Vaynard, ánh mắt đầy hoài nghi và một chút nể phục. "Đó là tự sát."
"Tôi có kế hoạch," Vaynard nói. Sự tự tin lạnh lẽo, không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự chắc chắn của một người đã thấy trước kết quả, phảng phất trong giọng nói của cậu và khiến Brenna phải im lặng.
Flint đã chữa trị xong. Vết thương của Vaynard chưa lành hẳn, nhưng đã không còn chảy máu và cơn đau chỉ còn âm ỉ. "Hẻm núi Gió Hú ở phía bắc," anh nói. "Đó là nơi chúng làm tổ. Con đường đó rất nguy hiểm. Chúng tôi cũng đang định đi về hướng đó để tìm một số loại thảo dược. Hay là... chúng ta đi cùng nhau một đoạn được không? An toàn hơn cho tất cả mọi người."
Đó là một lời đề nghị hợp lý. Đôi mắt Vaynard chậm rãi lướt qua từng người. Cậu không thấy con người, cậu thấy những "luồng chảy". Brenna là một dòng chảy vững chãi, kiên định như đất đá, một lá chắn đáng tin cậy. Một yếu tố có thể dự đoán. Flint là một vầng sáng ấm áp, một nguồn năng lượng có khả năng tái tạo và phục hồi. Một tài sản vô giá. Kaelen... là một sự hỗn loạn. Một dòng chảy không thể đoán trước, những tia năng lượng nhảy múa không theo quy luật. Cậu ta là sự dị thường đã cứu mạng chính mình trong gang tấc.
Một yếu tố có thể phá vỡ phương trình của kẻ địch, và cũng có thể phá vỡ phương trình của chính cậu. Sự vững chãi của lá chắn. Sự ấm áp của nguồn tái tạo. Cái giá phải trả là chấp nhận một yếu tố hỗn loạn. Nhận thức lạnh lẽo trong cậu mách bảo rằng, vế trước của phương trình có trọng lượng hơn vế sau.
"Được," Vaynard gật đầu. "Chỉ đến bìa Hẻm núi Gió Hú. Sau đó, đường ai nấy đi."
Đó không phải là một lời hứa hẹn về tình bạn, mà là một hợp đồng tạm thời được ký kết dựa trên sự tính toán và nhu cầu sinh tồn.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím những đỉnh núi đá. Ngọn lửa trại nhỏ bập bùng, xua đi cái lạnh giá của màn đêm. Bốn con người, bốn thế giới hoàn toàn khác nhau, ngồi quanh ngọn lửa trong một sự im lặng ngượng ngùng. Brenna đang lau chùi thanh kiếm của mình, Flint đang cầu nguyện, Kaelen thì hí hoáy viết vào cuốn sổ tay những ghi chép về trận chiến vừa qua.
Trong lúc Brenna đang vật lộn băng bó lại cánh tay với chỉ một tay lành lặn, cuộn băng vải tuột khỏi tay cô và lăn về phía một vũng nước bùn. Cô chán nản tặc lưỡi. Nhưng đúng lúc đó, Kaelen, trong lúc đang hào hứng kể cho Flint nghe về cú húc của con lợn lòi, đã vung tay và bước lùi một cách vụng về. Gót chân của cậu đá trúng một viên sỏi. Viên sỏi bay đi, nảy trên mặt đất, đập vào cuộn băng ở một góc độ hoàn hảo, khiến nó đổi hướng và lăn ngược lại, dừng ngay bên cạnh bàn tay của Brenna.
"Ồ, may thật," Brenna lẩm bẩm, nhặt nó lên mà không suy nghĩ nhiều.
Kaelen hoàn toàn không hay biết, vẫn đang mải mê với câu chuyện của mình. Chỉ có Vaynard, người ngồi trong góc tối, đã chứng kiến toàn bộ chuỗi sự kiện đó. Một bước chân vụng về. Một viên sỏi. Một quỹ đạo vô lý. Đôi mắt cậu khẽ nheo lại. Cậu không định nghĩa nó. Cậu chỉ ghi nhận nó như một dữ kiện nữa. Một sự dị thường cần phải được tính đến.
Cậu ngồi đó, lặng lẽ quan sát những người đồng hành bất đắc dĩ của mình. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ ngọn lửa, sự chân thành trong năng lượng của Flint, sự kiên định của Brenna, và sự... hỗn loạn không thể đoán trước của Kaelen. Chúng là những biến số mới. Và lần đầu tiên, cái lạnh lẽo từ Mảnh Vỡ trong lồng ngực cậu dường như bị đẩy lùi lại một chút, không phải bởi hơi ấm, mà bởi sự phức tạp của những mối liên kết vừa mới hình thành.


0 Bình luận