Thành phố Silver Lake những ngày này dường như nóng hơn thường lệ, và không phải vì thời tiết. Một "cơn sốt" vô hình đang lan tỏa khắp các con phố, từ những quán rượu ồn ào của đám lính đánh thuê cho đến các xưởng rèn lúc nào cũng đỏ lửa. Vaynard, với thính giác đã được khuếch đại sau khi hấp thụ dược tề, cảm nhận điều đó rõ hơn bất kỳ ai. Cậu không chỉ nghe tiếng ồn, cậu nghe thấy cả âm thanh của lòng tham: giá cuốc chim và xẻng được hét lên gấp rưỡi ở khu chợ công cụ, những lời bàn tán về các loại đá, về những hợp đồng địa chất béo bở được ký vội.
Nguyên nhân của cơn sốt đó đang được ghim ở vị trí trang trọng nhất trên bảng nhiệm vụ của Phường hội Mạo hiểm giả.
Khi nhóm của Vaynard bước vào sảnh chính, họ gần như bị nhấn chìm bởi sự ồn ào và căng thẳng. Sảnh đường vốn đã đông đúc nay lại chật ních người. Các mạo hiểm giả, từ những tân binh mắt sáng rực hy vọng cho đến các cựu binh dày dạn sương gió, đều tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm trên những tấm bản đồ vừa mua được.
"Nghe nói đội Hắc Ưng đã dốc toàn bộ tiền tiết kiệm để thuê một nhà địa chất người lùn," một giọng nói vang lên từ đám đông.
"Vô ích thôi," một giọng khác khàn hơn đáp lại. "Khu đó bị cày nát cả chục lần rồi. Mạch khoáng thực sự phải ở nơi không ai ngờ tới."
Vaynard lẳng lặng dẫn nhóm của mình xuyên qua đám đông. Tờ thông báo của Công quốc Valerock nổi bật với con dấu sáp đỏ tươi. Yêu cầu tìm kiếm Huyết Tinh Thiết và phần thưởng 50 Điểm Cống Hiến cùng hàng trăm đồng vàng như một thỏi nam châm khổng lồ, hút hết sự chú ý khỏi những nhiệm vụ khác. Ánh mắt cậu dừng lại trên tờ giấy da đó lâu hơn một chút, một sự kết nối vừa được hình thành trong tâm trí.
"Một nhiệm vụ tìm kiếm," Brenna khoanh tay, quan sát khung cảnh hỗn loạn. Giọng cô đầy vẻ hoài nghi, một sự thận trọng mà Vaynard giờ đây đã học được cách tôn trọng. "Nó giống như một canh bạc khổng lồ mà nhà cái là Công quốc Valerock. Hàng trăm đội tham gia, nhưng có lẽ chỉ một hoặc hai đội may mắn tìm thấy thứ gì đó. Chúng ta không có chuyên gia."
"Brenna nói đúng," Flint tiếp lời, vẻ mặt thực tế. "Kiến thức của chúng ta là về quái vật và chiến đấu, không phải về nhận dạng đá quý. Chúng ta thậm chí còn không biết Huyết Tinh Thiết trông như thế nào ngoài đời."
Kaelen chỉ im lặng, có phần choáng ngợp trước tham vọng và sự cạnh tranh hừng hực trong sảnh.
Vaynard lắng nghe từng lời của họ, không ngắt lời. Cậu chờ cho sự ồn ào xung quanh lắng xuống trong không gian riêng của cả nhóm rồi mới quay lại nhìn những người đồng đội của mình.
"Về quán trọ," cậu nói, giọng điềm tĩnh. "Tôi có một thông tin. Một thông tin mới. Chúng ta sẽ cùng xem nó có phải là một lợi thế hay không."
Trở lại căn phòng quen thuộc, Vaynard trải tấm bản đồ da thuộc vẽ tay của mình lên bàn. Cậu không bắt đầu bằng một mệnh lệnh, mà bằng một lời giải thích.
"Để chính thức trở thành một Mạo Hiểm Giả, tôi đã phải vượt qua 'Ngưỡng Cửa Liếm Máu'. Nhiệm vụ của tôi là săn một con Sói Ngân Lang để điều chế Dược Tề đầu tiên".
Cả ba người còn lại đều sững sờ.
"Khoan đã," Brenna là người phản ứng đầu tiên, giọng cô sắc như dao. "Cậu nói là cậu đã vượt qua 'Ngưỡng Cửa Liếm Máu' thật sự? Một mình cậu đi săn một con Sói Ngân Lang á? Rất nhiều tân binh đã bỏ mạng chỉ vì đánh giá thấp bài kiểm tra đó đấy!"
"Đúng vậy," Vaynard xác nhận, không hề nao núng trước sự kinh ngạc của họ. "Và nó đã dẫn tôi đến một nơi... bất ngờ."
Ngón tay trỏ của cậu gõ nhẹ lên một ký hiệu hang động được khoanh tròn nhiều lần. "Việc truy vết con sói đã dẫn tôi đến một cái hang. Nhưng nó không còn là một cái ổ thú hoang nữa. Đó là một căn cứ".
Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào từng người. "Bên trong là quỷ lùn. Hơn một chục tên, có tổ chức, có lính gác, vũ khí được bảo dưỡng". Bất giác, Vaynard khẽ cử động vai trái, một phản xạ vô thức trước cơn đau âm ỉ từ vết thương vẫn chưa lành hẳn.
"Và kinh khủng hơn, chúng có một pháp sư".
Không khí trong phòng như đặc lại. Một bầy quỷ lùn đã đủ tệ, nhưng một pháp sư lại là một mối đe dọa ở cấp độ hoàn toàn khác.
"Nó đang thực hiện một nghi lễ," Vaynard tiếp tục, ánh mắt xa xăm như đang tái hiện lại cảnh tượng đó. "Trước mặt nó là xác của con Sói Ngân Lang mà tôi đang truy tìm. Ánh sáng từ cây trượng của nó chiếu một màu xanh lục tà dị lên vách hang... một bức tường đen ngòm, và trên đó..."
Cậu dừng lại, lựa chọn từ ngữ một cách cẩn trọng. "Trên đó lởm chởm những mảng màu đỏ sẫm".
Flint nghiêng người về phía trước. "Có phải là Huyết Tinh Thiết không?"
"Tôi không thể chắc chắn," Vaynard thừa nhận. "Nhưng hình ảnh đó, một bức tường đen với những vệt đỏ lởm chởm, dưới ánh sáng tà dị của ma thuật... nó trùng khớp với những mô tả rùng rợn nhất mà chúng ta từng nghe về loại khoáng thạch này. Tại sao một pháp sư quỷ lùn lại đặt nơi làm nghi lễ của nó ngay tại đó? Chắc chắn không phải ngẫu nhiên."
Cậu hít một hơi thật sâu, để lộ ra phần thông tin quan trọng nhất. "Tôi đã bị phát hiện. Một cuộc chiến đã xảy ra. Và để thoát thân, tôi đã phải làm sập lối vào chính của hang động".
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Thông tin này vừa là một cơ hội vàng, vừa là một bản án tử. Sự kinh ngạc ban đầu của họ về việc Vaynard vượt qua "Ngưỡng Cửa Liếm Máu" giờ đã biến thành sự thấu hiểu và một nỗi rùng mình.
"Vậy là," Brenna lên tiếng đầu tiên, tổng hợp lại vấn đề với sự rành mạch của mình, "chúng ta có một địa điểm tiềm năng mà không ai khác biết đến. Nhưng nơi đó được canh giữ bởi một lực lượng quỷ lùn có tổ chức và một pháp sư. Và lối vào duy nhất mà cậu biết... đã bị bịt kín."
Cậu đã trình bày xong phần của mình. Giờ là lúc lắng nghe.
"Cậu nhớ rõ vị trí của nó chứ?" Brenna hỏi, sự hoài nghi trong cô đã chuyển thành sự tập trung của một chiến binh.
"Tôi nhớ con đường đến đó," Vaynard khẳng định. "Lũ quỷ lùn, như tôi đã nói, chúng có tổ chức. Chúng ta phải chuẩn bị cho kịch bản chúng đã tăng cường phòng thủ kể từ khi tôi làm sập lối vào."
"Nếu có pháp sư, chúng ta cần thuốc chống lại các loại ma thuật hắc ám cơ bản," Flint ngay lập tức phân tích. "Ánh sáng của tôi có thể khắc chế phần nào, nhưng nếu hang động quá rộng, tôi sẽ cần thời gian để hồi phục năng lượng."
"Liệu có cạm bẫy không?" Kaelen rụt rè lên tiếng, nhưng đó là một câu hỏi thông minh, một sự đóng góp giá trị. "Lũ quỷ lùn rất thích đặt bẫy."
Vaynard nhìn Kaelen, một cái gật đầu tán thành, thay cho lời khen. "Rất có thể. Tôi sẽ đi trước để dò đường. Thính giác của tôi bây giờ có thể phát hiện những tiếng động nhỏ nhất, như tiếng dây kẽm bị kéo căng hay tiếng lẫy gỗ."
Họ đã cùng nhau mổ xẻ kế hoạch. Từng rủi ro được đặt lên bàn, từng phương án đối phó được thảo luận. Không còn là mệnh lệnh của Vaynard, mà là trí tuệ tập thể của cả một đội đang cố gắng lấp đầy những lỗ hổng của nhau.
Cuối cùng, Brenna là người kết luận. "Được. Kế hoạch này tốt hơn việc đi lang thang ngoài kia hàng tuần liền. Rủi ro cao, nhưng phần thưởng xứng đáng." Cô dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vaynard đầy kiên định. "Nhưng hãy nhớ rõ giao kèo của chúng ta."
Vaynard gật đầu, ánh mắt không hề dao động. "Sẽ không có tổn thất." Cậu khẳng định lại lời hứa của họ.
Sáng hôm sau, không khí trong nhóm hoàn toàn khác biệt. Không còn sự do dự hay hoài nghi, thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Họ cùng nhau đi đến Phường hội. Sảnh chính vẫn ồn ào như hôm qua, nhưng lần này, họ không còn cảm thấy choáng ngợp. Họ có một mục tiêu rõ ràng.
Vaynard dẫn đầu, đi thẳng đến quầy ghi danh, bỏ qua mọi ánh mắt tò mò.
"Nhóm chúng tôi," cậu nói dõng dạc, "nhận nhiệm vụ tìm kiếm khoáng sản của Valerock."
Cô nhân viên tóc nâu ngẩng lên, có chút bất ngờ. Cô nhìn lướt qua cả nhóm – một Hộ Vệ, một Tu Sĩ, một Cung Thủ và một Thợ Săn. Nhưng cô không hỏi gì thêm, chỉ lẳng lặng đóng con dấu xác nhận vào sổ, chính thức ghi tên họ vào cuộc đua.
Rời khỏi Phường hội, họ không lên đường ngay. "Chúng ta cần chuẩn bị," Vaynard nói. "Đây không phải là một chuyến đi ngắn."
Họ dành cả buổi sáng để mua sắm. Không chỉ là lương khô và nước uống, Vaynard yêu cầu họ mua thêm rất nhiều dây thừng, móc leo núi, dầu cho đèn bão, và mấy cuộn phấn trắng để đánh dấu đường. Tại một cửa hàng nhỏ, cậu còn mua một chiếc la bàn và một vài cái bẫy gấu loại nhỏ. "Phòng trường hợp chúng ta cần bảo vệ khu cắm trại," cậu giải thích.
Họ cũng ghé qua xưởng rèn của lão Borin và tiệm của người thợ thủ công đã nhận làm giày cho Kaelen. Cả hai nơi đều cho cùng một câu trả lời: "Vài ngày nữa mới xong. Đang có nhiều đơn hàng gấp." Điều này càng củng cố quyết định của họ phải lên đường ngay lập tức.
Đến quá trưa, khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ rời khỏi cổng thành Silver Lake.
Con đường ban đầu khá bằng phẳng, đi qua những cánh đồng và trang trại trù phú bao quanh thành phố. Nhưng càng đi về phía Bắc, cảnh vật càng trở nên hoang dã. Những cánh đồng nhường chỗ cho đồng cỏ, rồi đến những khu rừng thưa. Vào cuối ngày thứ nhất, họ đã ở trong vùng đất không có người ở.
Vào ngày thứ hai, địa hình bắt đầu gồ ghề. Họ đi dọc theo những sườn đồi đá, và không khí trở nên mát hơn. Vaynard ít nói hẳn đi. Cậu liên tục quan sát xung quanh, đôi tai khẽ động đậy, thu nhận mọi âm thanh. Cậu chỉ cho họ dấu chân của một con nai sừng tấm, cảnh báo họ về một tổ ong bắp cày trên cây, và có lần còn dừng cả nhóm lại chỉ vài giây trước khi một trận lở đá nhỏ xảy ra ở sườn núi phía xa. Năng lực mới của cậu đang phát huy tác dụng một cách thầm lặng nhưng hiệu quả.
Chiều tối ngày thứ hai, họ đến một thung lũng hẻo lánh. Vaynard ra hiệu cho cả nhóm dừng lại.
"Tới nơi rồi," cậu nói khẽ.
Phía trước họ, sau một thác nước nhỏ đổ xuống từ vách đá, là một cái miệng hang tối om, ẩm ướt. Từ bên ngoài, nó trông hoàn toàn bình thường, thậm chí còn có phần yên bình với tiếng nước chảy róc rách.
Vaynard bước lên phía trước, đứng trước cửa hang. Cậu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng tối. Một cơn gió lạnh từ trong lòng đất thổi ra, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu mốc và một cảm giác quen thuộc đến gai người. Cậu đã không hít thở bầu không khí này trong gần mười năm. Nơi này không chỉ là một hang goblin, nó còn là một phần quá khứ cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại. Hố Đen lạnh lẽo trong lồng ngực cậu dường như đồng điệu với cái lạnh từ hang sâu.
Brenna bước đến bên cạnh cậu, tay đặt lên vai cậu một cách trấn an, một lời nhắc nhở rằng cậu không còn một mình. "Sẵn sàng chưa?"
Vaynard quay lại, nhìn những người đồng đội của mình. Ánh sáng từ quả cầu của Flint soi rõ sự quyết tâm trong mắt họ. Cậu gật đầu.
"Tôi sẵn sàng."


0 Bình luận