• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: "MẠO HIỂM"

Chuong 25: Hơi Thở và Hố Sâu

0 Bình luận - Độ dài: 3,499 từ - Cập nhật:

Bình minh còn chưa ló dạng, sương đêm còn đọng trên những mái nhà của Silverlake, Vaynard đã ngồi dậy. Căn phòng trọ chìm trong im lặng, chỉ có tiếng thở đều của Kaelen từ chiếc giường bên cạnh và tiếng nến tí tách yếu ớt trên bàn.

Đêm qua là lần đầu tiên cậu thực sự tu luyện "Hơi Thở của Gió", và kết quả của nó vừa mạnh mẽ lại vừa đáng báo động. Một luồng năng lượng thanh thoát, nhẹ bẫng đang luân chuyển trong cơ thể cậu, khiến các giác quan trở nên nhạy bén hơn, từng thớ cơ như được gột rửa khỏi những mệt mỏi tích tụ. Cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, một nhịp điệu vững vàng và mạnh mẽ hơn trước. Nhưng đi kèm với sự thăng hoa đó là một sự trống rỗng đến từ sâu thẳm, một cơn đói cồn cào mà cậu chưa từng biết đến. Nó không phát ra từ dạ dày, mà dường như đến từ chính xương tủy, từ mỗi tế bào trong cơ thể, một lời đòi hỏi tàn nhẫn của cỗ máy vừa được khởi động bên trong cậu. "Hố Đen" trong lồng ngực cậu không còn tĩnh tại, nó đang thèm khát, đòi hỏi được lấp đầy.

Tại bữa ăn sáng, cảm giác đó càng trở nên rõ rệt. Cả đội vẫn dùng bữa như thường lệ: bánh mì đen nướng, một ít phô mai và nước lã. Brenna và Kaelen ăn một cách ngon lành để lấy lại sức. Flint ăn chậm rãi, điềm tĩnh. Nhưng khi Vaynard đưa mẩu bánh mì vào miệng, nó có vị như mùn cưa. Nó lấp đầy bụng cậu về mặt vật lý, nhưng không thể xoa dịu được cơn đói năng lượng đang gào thét từ bên trong. Cơ thể cậu đang từ chối thứ "nhiên liệu" cấp thấp này, một sự khước từ khiến đầu óc có phần thiếu tập trung.

Nhận thấy sự bất thường, cậu tìm đến Flint, người có hiểu biết nhất về các loại năng lượng. Cậu không mô tả cảm xúc, chỉ trình bày dữ kiện: "Sau khi tu luyện, cơ thể đòi hỏi một thứ gì đó mà thức ăn thông thường không đáp ứng được."

Flint trầm ngâm một lát, rồi gật đầu thấu hiểu. "Tôi hiểu cảm giác đó, dù bản chất có khác nhau," anh giải thích, giọng trầm tĩnh. "Thánh Quang Hô Hấp Pháp của tôi cũng có nhiều nhánh. Nhánh tôi chọn là con đường của Mục sư, lấy đức tin làm gốc, chuyển hóa tinh thần lực thành năng lượng chữa trị. Nó tiêu hao tâm trí, nhưng không đòi hỏi quá nhiều từ thể xác." Anh ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm. "Nhưng cũng có một nhánh khác, con đường của các Thánh Kỵ Sĩ. Họ cũng dùng Thánh Quang, nhưng để cường hóa cơ thể và tạo ra những đòn tấn công hủy diệt. Con đường đó đòi hỏi một lượng linh khí khổng lồ để duy trì. Cơ thể họ giống như một ngọn đuốc, cháy rực rỡ nhưng cũng tiêu hao cực nhanh. Phương pháp hô hấp của cậu, 'Hơi Thở của Gió', nó trực tiếp hấp thụ và chuyển hóa năng lượng từ thế giới vật chất. Cậu đã biến cơ thể mình thành một lò phản ứng. Và một lò phản ứng thì cần loại nhiên liệu đặc biệt, không phải củi khô."

Cuộc trò chuyện của họ thu hút sự chú ý của những người còn lại. Brenna dừng việc lau chùi chiếc găng tay sắt, đôi mày cô nhíu lại. Cô chưa có Hô Hấp Pháp, nhưng với đầu óc thực tế, cô ngay lập tức nhìn ra vấn đề cốt lõi. "Nhiên liệu đặc biệt? Ý anh là... Linh Mễ và thịt Dị Thú?"

"Chính xác," Flint khẳng định. "Những thứ chứa đựng linh khí của đất trời hoặc năng lượng cô đặc của quái vật."

Brenna khoanh tay, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. "Vậy là, để Vaynard có thể chiến đấu hết sức, cậu ấy cần những thứ đó mỗi ngày. Và trong tương lai," cô liếc sang Kaelen, "khi tôi và cậu nhóc này có được Hô hấp pháp của riêng mình... chúng ta sẽ phải đối mặt với chi phí này nhân ba."

Kaelen, vốn đang háo hức về sức mạnh, chợt khựng lại. Giấc mơ về việc trở thành một chiến binh vĩ đại đột nhiên có thêm một cái giá rất thực tế: tiền. Cậu nhìn vào túi tiền ít ỏi của cả đội, rồi nhìn lại mẩu bánh mì trên tay mình. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được khoảng cách giữa tham vọng và thực tại.

"Chúng ta cần biết cái giá đó là bao nhiêu," Brenna kết luận. "Hôm nay, ngoài việc sửa chữa trang bị, mục tiêu của chúng ta là khảo sát thị trường."

Khu chợ dành cho mạo hiểm giả của Silverlake luôn ồn ào, nhưng hôm nay nó còn có thêm một sự căng thẳng hữu hình. Nhóm của Vaynard đi thẳng đến khu bán nguyên liệu, và thực tế phũ phàng đã giáng một đòn mạnh vào họ. Giá của thịt Dị Thú và Linh Mễ đã tăng vọt do tin đồn chiến tranh giữa Valerock và Starkguard ngày càng lan rộng. Họ rời khỏi khu chợ với chỉ hai cân Linh Mễ và một tảng thịt Dị Thú nhỏ, nhưng túi tiền chung của cả đội đã vơi đi gần một nửa.

Trở về phòng trọ, không khí nặng trĩu. Brenna đặt phần thịt và gạo ít ỏi lên bàn. "Chi phí này... chúng ta không thể duy trì được," cô nói, giọng trầm xuống.

Vaynard im lặng từ lúc ở chợ. Cậu cảm thấy một trách nhiệm nặng nề. Cậu định lên tiếng, đề nghị mình sẽ ăn ít đi, nhưng Brenna đã gạt đi trước khi cậu kịp nói. "Đừng có nói mấy lời ngớ ngẩn," cô nói, giọng quả quyết và có phần giận dữ, như thể đọc được suy nghĩ của cậu. "Sức mạnh của cậu là sức mạnh của cả đội. Cậu là mũi tên, còn tôi là tấm khiên. Mũi tên không đủ lực thì tấm khiên có cứng mấy cũng vô dụng. Đây là chi phí của cả đội, không phải của riêng ai."

Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt của một người đội trưởng thực thụ lóe lên. "Từ bây giờ," cô tuyên bố, "20% tất cả phần thưởng bằng tiền của đội sẽ được đưa vào một quỹ riêng. Chúng ta gọi nó là 'Quỹ Tu Luyện'. Quỹ này sẽ dùng để mua thực phẩm năng lượng cao cho Vaynard, và tích lũy để chuẩn bị cho việc mua Hô Hấp Pháp của tôi và Kaelen trong tương lai. Chúng ta không chỉ chiến đấu cho ngày hôm nay, chúng ta phải đầu tư cho ngày mai."

Lời tuyên bố của Brenna như một tiếng búa đập tan không khí nặng nề. Nó không chỉ là một giải pháp tài chính, nó là một giao kèo mới, một lời hứa họ dành cho nhau. Kaelen và Flint gật đầu không một chút do dự. Vaynard nhìn họ, Hố Đen trong lồng ngực cậu không cảm thấy ấm áp, nhưng nó ghi nhận một dữ kiện mới. Một sự liên kết bền chặt hơn cả kim loại. Cậu khẽ gật đầu. "Được. Vậy thì nhiệm vụ ở Oakhaven không còn chỉ là một cuộc điều tra. Nó phải có kết quả."

Hai ngày sau, đội "Mạo Hiểm" rời khỏi Silverlake. Hành trình của họ giờ đây không phải là một chuyến đi thám hiểm, mà là một cuộc xâm nhập thầm lặng. Họ tránh xa những con đường chính, di chuyển trong bóng của những cánh rừng và men theo những sườn đồi hoang vắng. Mỗi bước chân đều phải tính toán, mỗi tiếng động đều có thể là một sai lầm chết người.

Vaynard đi đầu, không phải với tư cách một người dẫn đường, mà là một trinh sát. Đôi tai được cường hóa của cậu liên tục hoạt động, lọc ra những âm thanh không thuộc về tự nhiên giữa tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc. "Hơi Thở của Gió" khiến bước chân cậu nhẹ bẫng, gần như hòa vào làm một với môi trường.

"Dừng lại," cậu thì thầm, giơ tay ra hiệu. Cả nhóm lập tức ngồi thụp xuống sau một rặng cây bụi. Vaynard chỉ tay về phía con đường mòn phía xa. Một toán lính tuần tra của Valerock, khoảng năm người, đang đi qua. Áo giáp sắt của chúng kêu lạch cạch một cách đều đặn, một âm thanh mà tai người thường chỉ có thể nghe thấy khi chúng đã đến rất gần. Họ nín thở chờ đợi cho đến khi toán lính đi khuất.

Avelina tận dụng ngay khoảng thời gian căng thẳng đó. "Mô tả lại vector phân rã năng lượng trong khu vực," cô thì thầm, cuốn sổ tay và cây bút lông đã sẵn sàng. Giọng cô không phải là một câu hỏi, mà là một yêu cầu. "Anh nói những thân cây lúa 'mọc một cách hỗn loạn'. Sự sắp xếp sai trật tự đó có tuân theo một quy luật hình học nào không? Hướng về một tâm điểm cụ thể?"

Vaynard không quay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào con đường nơi toán lính vừa đi qua. "Chúng vươn lên một cách tuyệt vọng. Như thể đang cố thoát khỏi thứ gì đó từ bên dưới."

"Thú vị," Avelina lẩm bẩm, ghi chép lia lịa. "Một lực đẩy tiêu cực thay vì một lực hút. Điều đó cho thấy sự xung đột năng lượng... Khi anh đến gần tâm chấn, anh có cảm nhận được sự thay đổi trong áp suất không khí không?"

Cuộc "phỏng vấn" cứ thế tiếp diễn giữa những lần ẩn nấp. Đối với Brenna và Flint, sự tương đồng giữa Avelina và Vaynard của những ngày đầu trở nên rõ rệt đến gai người. Cái cách cô gạt bỏ mọi cảm xúc, chỉ tập trung vào dữ kiện, cái cách cô mổ xẻ một thảm kịch thành những biến số và vector... Nhưng giờ đây, người đang trả lời những câu hỏi đó lại là một Vaynard khác, một người im lặng hơn, kiên nhẫn hơn, một người dường như đang quan sát chính quá khứ của mình qua hình ảnh của cô học giả.

Cuối cùng, vào buổi chiều ngày thứ ba, họ đã đến nơi. Nhưng họ không thể tiến vào. Họ chỉ có thể dừng lại trên một sườn đồi rậm rạp, ẩn mình sau những tảng đá, và nhìn xuống thung lũng nơi Oakhaven từng tồn tại.

Ngôi làng đã biến mất. Thay vào đó là một khu khai thác quân sự khổng lồ. Những tòa tháp canh bằng gỗ thô sơ mọc lên, những lá cờ mang biểu tượng sói gầm của Valerock bay phần phật trong gió lạnh. Tiếng búa thép nện vào đá vang vọng khắp thung lũng, một âm thanh chói tai phá vỡ sự yên bình của núi rừng. Nền nhà cháy rụi của cha nuôi Vaynard giờ nằm bên trong một hàng rào kẽm gai sắc nhọn, và cái hang nơi cậu từng tìm thấy Mảnh Vỡ đã bị bịt kín bởi những thanh gỗ lớn và một cánh cổng sắt, bên ngoài có lính gác vũ trang đầy đủ đi lại tuần tra. Mùi tro tàn và sự lãng quên vẫn còn đó, nhưng giờ nó hòa quyện với mùi dầu máy, mùi kim loại và mồ hôi của hàng trăm người lính. Đây không còn là một ký ức bi thương. Nó là một sự sỉ nhục được dựng lên ngay trên nấm mồ của gia đình cậu.

Hố Đen trong lồng ngực Vaynard, vốn tĩnh lặng, giờ đây bắt đầu rung động dữ dội.

"Tuyệt vời!" Avelina thốt lên, giọng cô cắt đứt dòng hồi tưởng của Vaynard. Thiết bị trên tay cô kêu lên những tiếng tít tít nhẹ. "Nồng độ năng lượng mục ruỗng ở đây còn cao hơn tôi dự đoán. Đất vẫn còn 'chết'. Họ đang khai thác chính tâm chấn!" Cô ngay lập tức bắt tay vào việc, đi vòng quanh, lấy mẫu đất, cạo một ít rêu mốc trên những tảng đá, hoàn toàn phớt lờ không khí bi thương và sự nguy hiểm đang hiện hữu.

Flint đặt một tay lên vai Vaynard, một cử chỉ an ủi thầm lặng. Brenna đứng chắn bên cạnh, tấm khiên đã được đeo lên tay, cảnh giác với mọi động tĩnh từ khu rừng và khu trại bên dưới. Vaynard đứng bất động một lúc lâu. Cậu đã trở lại, không phải với tư cách một đứa trẻ mồ côi chạy trốn, mà là một thợ săn mang theo gánh nặng của cả một đội, đối mặt với cả một đội quân.

Nhưng khi cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, một cảm giác khác lạ len lỏi vào nhận thức của cậu. Nó không đến từ mắt hay tai. Nó là một sự rung động từ "Hố Đen" bên trong lồng ngực. Mùi tro tàn vẫn còn đó, nhưng cái cảm giác "chết chóc", cái lạnh lẽo mục ruỗng đã từng ăn sâu vào mảnh đất này... nó đã phai nhạt đi rất nhiều. Thay vào đó, cậu cảm nhận được một sự tĩnh lặng, một nhịp thở yếu ớt nhưng kiên cường của sự sống đang cố gắng trồi lên từ dưới lớp tro tàn.

Vaynard vô thức siết nhẹ bàn tay. Cậu biết tại sao. Mảnh Vỡ, thứ đã đầu độc vùng đất này, giờ đã không còn ở đây. Nó đang ở trong cậu. Sự dung hợp đó không chỉ thay đổi cậu, mà dường như cũng đã trả lại sự yên bình cho nơi nó từng ngự trị. Cậu chính là nguyên nhân của sự phục hồi này, một sự thật mà cậu phải chôn chặt dưới lớp mặt nạ vô cảm.

"Đi thôi," Avelina thì thầm, giọng cô đầy vẻ quyết đoán. Cô không tiến về phía khu trại, mà men theo sườn đồi, hướng đến rìa của khu rừng, nơi tàn tích bắt đầu. "Tôi cần lấy mẫu vật."

Cả nhóm cẩn thận di chuyển theo sau, giữ mình trong bóng của những thân cây sồi cháy dở. Khi đến rìa của một thửa ruộng cũ, nơi Vaynard từng gieo hạt cùng cha nuôi, Avelina dừng lại. Cô không rút ra bất kỳ ma cụ dò tìm phức tạp nào phát ra ánh sáng hay âm thanh. Thay vào đó, cô quỳ xuống một cách cẩn trọng, trải ra một cuộn da nhỏ. Bên trong, những dụng cụ của một nhà nghiên cứu thực địa được xếp ngay ngắn: một chiếc kính lúp có gọng bằng đồng, vài lọ thủy tinh trống, một con dao lấy mẫu sắc bén và một cặp nhíp bạc. Công cụ của cô là sự tỉ mỉ, là kiến thức, và trên hết, là đôi mắt quan sát không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Cô lùa ngón tay vào lớp đất đen vì tro bụi. Rồi cô khựng lại, đôi mày thanh tú nhíu chặt. "Không thể nào..." cô lẩm bẩm, giọng đầy vẻ hoang mang.

Brenna và Flint tiến lại gần hơn. "Có chuyện gì vậy?" Brenna hỏi.

Avelina không trả lời ngay. Cô bới nhẹ lớp tro, để lộ ra một mầm cỏ non xanh biếc, đang yếu ớt vươn mình lên khỏi mặt đất chết. "Nó đang phục hồi," Avelina nói, giọng cô là sự pha trộn giữa kinh ngạc và hoài nghi. "Anh nói nơi này mục ruỗng, năng lượng của nó bị bóp méo. Nhưng... đất đai đang tự chữa lành. Cỏ non đang mọc. Năng lượng mục ruỗng gần như đã biến mất, chỉ còn lại dư âm rất mờ nhạt. Giống như... căn bệnh đã được chữa khỏi."

Giả thuyết của cô, được xây dựng từ hàng tháng trời nghiên cứu, đã sụp đổ trước thực tại. Vẻ mặt cô không còn là sự tò mò của một học giả, mà là sự bối rối của một người vừa chứng kiến một điều phi lý. Cô quay phắt lại nhìn Vaynard, đôi mắt xanh lục của cô xoáy thẳng vào cậu, tìm kiếm một lời giải thích. "Chuyện gì đã xảy ra ở đây, Vaynard? Vụ nổ năng lượng đêm đó... nó không phá hủy, mà là 'thanh tẩy' khu vực này sao? Điều đó đi ngược lại mọi định luật về bảo toàn năng lượng!"

Vaynard cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình. Cậu phải cẩn thận. Mỗi từ ngữ đều là một bước đi trên băng mỏng. Cậu nhìn về phía vết nứt cũ, nơi giờ đây đã bị hàng rào của Valerock chắn ngang. "Đúng là có một vụ nổ," cậu bắt đầu, giọng đều đều, cố gắng loại bỏ mọi cảm xúc. "Sau khi con Sói Ngân Lang cuối cùng gục xuống, vật thể đó phát sáng và vỡ tan. Một luồng năng lượng lạnh lẽo quét qua mọi thứ."

"Vật thể đó! Mô tả lại nó," Avelina thúc giục, sự nôn nóng hiện rõ trong giọng nói.

Vaynard cố gắng tái hiện lại ký ức, chọn lọc những chi tiết an toàn. "Nó lạnh. Một cái lạnh phi tự nhiên. Hình dạng như một mảnh vỡ màu đen, to bằng nửa bàn tay. Bề mặt không phản chiếu ánh sáng."

Avelina ghi chép lia lịa. "Và bây giờ nó đâu rồi?"

Vaynard im lặng một lúc. Cậu biết nó ở đâu. Nó đang ở ngay đây, luân chuyển trong huyết mạch cậu, là nguyên nhân cho cơn đói năng lượng đang âm ỉ. Nhưng môi cậu không hé ra. "Tôi không biết," cậu nói, một lời nói dối được che đậy bằng sự thật. "Sau vụ nổ... nó biến mất. Hoàn toàn."

Avelina nhìn chằm chằm vào Vaynard, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong lời nói của cậu, nhưng khuôn mặt cậu là một bức tường thành không thể xuyên thủng. Sự thất vọng hiện rõ trên mặt cô. Bí ẩn không những không được giải đáp, mà còn trở nên phức tạp hơn. Trong cơn bế tắc, cô làm một hành động theo bản năng của một nhà nghiên cứu. Cô thò tay vào chiếc túi da nhỏ bên hông, nơi phát ra một sự gợn sóng không gian cực nhỏ mà chỉ Vaynard cảm nhận được. Cô rút ra ba đồng vàng lấp lánh. Cô đặt chúng lên một tảng đá phẳng bên cạnh Vaynard. "Vì thông tin về tạo tác," cô nói, giọng điệu rành mạch như đang thực hiện một giao dịch. "Tôi cần biết thêm. Từng chi tiết nhỏ nhất trong ký ức của anh. Cảm giác khi chạm vào nó. Những gợn sóng năng lượng..."

"Đủ rồi." Giọng nói gằn lên của Brenna cắt ngang Avelina. Cô bước tới, đứng chắn giữa Vaynard và cô học giả, tấm khiên trên lưng như một lời tuyên bố. Sự phẫn nộ mà cô đã kìm nén từ lúc họ đến đây cuối cùng cũng bùng nổ. "Cô nghĩ mình đang làm gì vậy? Mua bán ký ức của cậu ấy à?"

"Đó là một cuộc trao đổi công bằng," Avelina đáp, vẫn giữ vẻ lý trí. "Thông tin có giá trị của nó."

"Cậu ấy không phải là một trong những mẫu vật nghiên cứu của cô, học giả," Brenna rít lên, tay cô siết chặt lại. "Những gì cậu ấy trải qua ở đây không phải là dữ liệu để cô ghi vào sổ. Đây là một nấm mồ, không phải phòng thí nghiệm của cô. Sự tò mò của cô không cho cô quyền đào bới nỗi đau của người khác."

Avelina nhìn vào ánh mắt không khoan nhượng của Brenna, nhìn sự im lặng gần như đồng tình của Flint. Cuối cùng, cô thở dài, thu lại ánh mắt phân tích của mình. Cô không nhặt lại những đồng vàng. Vaynard không nói gì, cũng không chạm vào chúng. Cậu chỉ khẽ liếc nhìn Brenna. Lần đầu tiên, có người đứng ra che chắn cho cậu, không phải bằng khiên thép, mà bằng một ranh giới vô hình của sự tôn trọng. Hố Đen trong lồng ngực cậu vẫn lạnh lẽo, nhưng sự rung động bên trong nó dường như đã dịu đi một chút.

Cuộc điều tra của họ đi vào ngõ cụt. Mảnh đất đang tự chữa lành một cách kỳ diệu, và Valerock đang đào bới một cách vô ích. Bí mật lớn nhất của Oakhaven không nằm dưới lòng đất. Nó đang đứng ngay đây, lặng lẽ quan sát tất cả.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận