Hôm nay, thể trạng của tôi đã phần nào hồi phục sau khi ngủ gần như cả ngày hôm qua.
Nhưng đầu tôi vẫn còn nặng trĩu, nên tôi mang một ly nước vào phòng và uống một viên thuốc sau bữa sáng.
Sau đó, bỏ quên chiếc điện thoại từ sáng, tôi cầm nó và xuống tầng một.
Khi tôi đặt ly không vào bồn rửa, mẹ tôi nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
"Sao con phải lên tận phòng để uống thế?"
"…Con nhận ra mình đã để quên điện thoại ở trên khi định uống, nên con chỉ quay lại lấy thôi."
"…Vậy sao. Hôm nay con lại đi ra ngoài à?"
"Vâng, với Yosaki và Hinata."
"Con có đủ tiền không? Mẹ có thể cho con thêm nếu không đủ."
"Không, con ổn. Con không tiêu nhiều, nên con vẫn còn tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi. Mẹ biết mà."
"…Chà, mẹ đã lấy nó ra khỏi ví rồi, nên cứ cầm lấy đi."
Nói rồi, mẹ tôi đưa một tờ tiền năm ngàn yên trước mặt tôi. (Uớc j )
"K-không, không sao đâu ạ."
"Con sẽ giúp mẹ nếu con nhận nó đó . Một đứa trẻ không nên từ chối lòng tốt của cha mẹ đâu nhé. Cầm lấy đi."
Mẹ nắm lấy tay tôi, và tôi bị ép buộc phải nhận tờ tiền năm ngàn yên.
"…Cảm ơn mẹ."
"Con không bao giờ có thể có quá nhiều tiền, nên con nên nhận lấy những gì có thể. Đây là phương châm của gia đình Seko."
"Thật là một tin mới."
Bố, đang thư giãn trên ghế sofa phòng khách, nhìn sang với vẻ mặt 'Thật sao?'.
Tôi có thể nhận ra bố cũng muốn một ít tiền tiêu vặt từ khuôn mặt ổng , nhưng ông có lẽ sẽ không nhận được. ( :)))) )
Mẹ nói, 'Đừng bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt', khi bà quay mặt đi chỗ khác.
Mặt bà hơi ửng hồng.
Khi sự ửng đỏ mờ dần, mẹ quay lại nhìn tôi với vẻ mặt hơi buồn.
Rồi cánh tay bà hơi đưa về phía trước, dừng lại ở đó một lúc, và rồi quay trở lại vị trí ban đầu. (Trans eng: Cố gắng xoa đầu main.)
Khi tôi nghiêng đầu, tự hỏi bà muốn làm gì, mẹ tôi thở dài và nói,
"Hãy chắc chắn rằng con sẽ về nhà, được chứ?"
"Con không còn là một đứa trẻ nữa. Con sẽ ổn mà."
"Con vẫn là một đứa trẻ đối với mẹ. Mãi mãi."
Một thoáng nổi loạn lướt qua mặt tôi, nhưng khi tôi nhìn vào đôi mắt yêu thương của mẹ, cảm giác đó nhanh chóng rút lui.
"Con đi đây."
"Đi cẩn thận nhé."
Có lẽ điều đầu tiên tôi sẽ nói khi về nhà hôm nay là, 'Con đã về' với mẹ.
Hôm nay, tôi đi một chuyến tàu sớm hơn thường lệ.
Có lẽ tất cả đang lên kế hoạch cho một chuyến đi dài.
Không được cho biết điểm đến , tôi đi đến ga trong khi tự hỏi bản thân có thể sẽ đi đâu.
"…Hừm?"
Không có dấu hiệu của cô ấy ở chỗ Misa thường đợi tôi. Có lẽ cổ đến hơi muộn vì hôm nay sớm hơn bình thường.
Ngay khi tôi đang nghĩ rằng cuối cùng tôi cũng đã đến trước Misa, ai đó gọi tôi từ phía sau.
"Chào buổi sáng, Ren."
"Ơ..."
Người gọi tôi không phải là Misa mà là Haru, người mà tôi đáng lẽ phải gặp ở ga tiếp theo.
"S-sao Haru lại ở đây?"
"Không quan trọng, đúng không? Dù sao chúng ta cũng sẽ đi cùng nhau."
"Cũng đúng… nhân tiện, em có thấy Misa không? Anh không biết cô ấy đã đến đây chưa."
"Misa nói sẽ đi xe đến chỗ đó. Cậu ấy đã liên lạc với em một lúc trước."
"Thật sao? Anh không để ý."
Khi tôi định lấy điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn, Haru nắm lấy tay tôi.
"Này, chúng ta không nên đến trễ tàu, nên hãy nhanh lên."
"À, được rồi."
Haru bắt đầu đi về phía cổng soát vé, vẫn nắm tay tôi, và tôi đi theo như thể bị Haru dẫn đi.
Tôi không cảm thấy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Haru sẽ buông tay tôi.
"Haru. Tay của anh…"
"Không quan trọng, đúng không?"
"Đó là tất cả những gì em đã nói."
"…Anh không thích sao?"
"Không phải là anh không thích, nhưng sẽ không tốt cho em nếu ai đó nhìn thấy chúng ta."
"…Em không muốn điều đó."
"Đúng vậy. Đó là lý do tại sao──"
"Em không muốn buông tay Ren vì một lý do như vậy. Hơn nữa, hôm qua là Ren đã nắm tay em… Đúng rồi, đây chỉ là em nắm tay anh để chỉ đường thôi. Nên nó an toàn."
"Chỉ đường…"
Đây là ga gần nhà tôi nhất, nên không cần em phải chỉ đường cho anh đâu.
Nhưng mà, nó không giống như chúng tôi đang nắm tay như người yêu, và nó giống như tôi đang bị kéo đi hoàn toàn, nên tôi đoán là có chỗ để bào chữa.
Sẽ rất đau lòng khi nói về ngày hôm qua.
"Được rồi. Vậy thì làm ơn dẫn đường nhé."
"…Ừ, cứ để đó cho em."
Sau đó, chúng tôi đi qua cổng soát vé trong khi vẫn nắm tay và lên tàu từ sân ga.
Haru dường như không muốn buông tay tôi ngay cả sau khi lên tàu.
Có lẽ sẽ như thế này cả ngày.
Tôi cho rằng điều đó là có thể dự đoán được vào một ngày Chủ nhật. Chuyến tàu đông đúc, và không có cơ hội nhỏ nhất nào để có được một chỗ ngồi.
Tôi nắm lấy một cái dây đeo bằng tay còn lại của mình.
"Hôm nay chúng ta đi đâu vậy? Anh vẫn chưa được biết."
"Em sẽ không nói cho anh biết."
"Ý em là một điều bất ngờ à?"
"…Ừ. Kiểu như vậy."
"Hừm, anh hiểu rồi."
Haru đã mang một chiếc ba lô lớn kể từ khi chúng tôi gặp nhau hôm nay.
Có lẽ những gì bên trong nó có liên quan đến sự bất ngờ.
Nhưng không phải là gần sinh nhật của tôi, vậy đó có thể là loại bất ngờ nào…
Một lễ kỷ niệm một tháng?
Đúng là đã đến lúc đó.
Có lẽ nó liên quan đến việc Misa quyết định đi bằng xe hơi hôm nay.
Khoan đã. Nếu là vậy, không phải tôi cũng nên chuẩn bị một cái gì đó sao?
"Này Haru, anh đã không chuẩn bị gì cả."
"À? Ren, anh cứ như vậy là được rồi."
"V-vậy sao?"
Mặc dù Haru nói rằng không sao, tôi không thể không cảm thấy một chút tội lỗi. Tôi nên làm một cái gì đó để đáp lại sau.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi tôi bắt đầu rung. Nó rung liên tục, báo cho tôi biết có một tin nhắn đến.
Khi tôi cố gắng lấy điện thoại ra, Haru nói, 'Buông dây đeo tay ra là nguy hiểm đấy.'
Em ấy nói thêm, 'Em đang sử dụng anh như một vật thay thế cho dây đeo tay, nên nó cũng sẽ nguy hiểm cho em', điều đó khiến tôi từ bỏ việc kiểm tra điện thoại.
Sau một lúc, độ rung của điện thoại hoàn toàn dừng lại.
Không có cuộc trò chuyện đặc biệt nào giữa chúng tôi sau đó.
Haru, người thường bắt đầu một cuộc trò chuyện sôi nổi, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, khiến tôi khó có thể bắt chuyện.
Cuối cùng, chúng tôi xuống tàu mà không nói một lời nào.
Nhà ga mà chúng tôi đến sau khoảng một giờ trên tàu là một nơi tôi chưa bao giờ đến trước đây. Nhưng điều đó không có gì đặc biệt đáng ngạc nhiên.
Gần đây, chúng tôi đã nhắm đến những nơi chúng tôi không thường đến để tránh gặp gỡ người quen.
Thị trấn có quán cà phê chó mà chúng tôi đã ghé thăm lần trước cũng là một nơi mới đối với chúng tôi.
Nói cách khác, hôm nay chúng tôi cũng đang đi đến một nơi mới.
Tôi đang mong đợi nó.
"Lối này. Đi thôi, và không được đi trong khi nhìn điện thoại đâu nhé?"
Một lần nữa, tôi thấy mình bị Haru dẫn đi qua một thị trấn xa lạ.
Mọi thứ lọt vào mắt tôi đều mới mẻ, và thành thật mà nói, chỉ đi dạo quanh cũng đã rất vui rồi.
Kể từ khi chúng tôi rời khỏi ga, chúng tôi đã nắm tay nhau với các ngón tay đan vào nhau.
Đó là lý do tại sao nó giống như một cảnh tượng bình yên của một cặp đôi đang yêu, chỉ đi dạo cùng nhau.
Đi ra khỏi khu vực sầm uất trước nhà ga, chúng tôi bắt gặp một con phố với những cửa hàng nhỏ riêng lẻ, và khi chúng tôi đi sâu hơn vào, các cửa hàng trở nên thưa thớt.
Chỉ có một cửa hàng tiện lợi có thể nhìn thấy ở phía xa.
…Tôi thấy một cảm giác deja vu. Lần trước là với Misa, nhưng liệu đây có thể là──
"Chúng ta đến rồi."
Đúng như tôi đã nghĩ. Những điềm báo xấu của tôi thường chính xác.
Và khi tôi có chúng, thì luôn quá muộn.
Nơi Haru dừng lại là trước một tòa nhà có chữ 'KHÁCH SẠN' được viết trên đó.
Tại sao tôi lại không nhận ra nó cho đến bây giờ?
Tôi nên cảm nhận được không khí kỳ lạ. Có lẽ tôi không được khỏe hoàn toàn và đầu óc không hoạt động đúng đắn… Hoặc có lẽ tôi chỉ là một tên ngốc.
"Haru, chúng ta đừng vào đây."
"Ren, hôm qua anh đã nói rằng chúng ta sẽ đi đến nơi em muốn. Em muốn đến đây với anh."
"Ừ, anh đã nói vậy… nhưng còn Misa thì sao? Không phải cô ấy phải gặp chúng ta ở đây sao?"
"Misa không có ở đây. Hôm nay chỉ có anh và em thôi."
"…Vậy là em đã nói với Misa thời gian như thường lệ…"
"Ừ. Bởi vì em muốn có Ren cho riêng mình. Nào, chúng ta vào đi, Ren. Anh đã vào với Misa, đúng không? Với em thì không được sao?"
"Không phải là không được, nhưng có lẽ lúc khác──"
"Nếu anh không vào, em sẽ bắt đầu hét lên ở đây đó."
"Được rồi, chúng ta vào đi."
——Khi tôi lẩm bẩm với chính mình rằng mình là một tên ngốc không bao giờ học được, tôi bước vào tòa nhà lấp lánh đó với Haru.
3 Bình luận