Chương 401 - 500

Chương 457 - Nhảy múa

Chương 457 - Nhảy múa

"BẮN!"

Một mệnh lệnh quen thuộc đến nhẵn tai vang lên. Dù đang phê pha trong cơn hưng phấn, nhưng viên chỉ huy vẫn không quên nhiệm vụ của mình.

Ánh mắt Millio phóng thẳng về một góc rừng.

Một đám ma thú đen ngòm vừa tách ra khỏi đội hình chính, lù lù tiến tới.

Đứng trên tường thành, binh lính chẳng những không sợ mà còn thấy cuồng nhiệt.

Millio cũng không ngoại lệ.

Cái nhiệt huyết đang sôi sục, cái khí thế muốn thiêu rụi cả thế giới này... cuối cùng cũng có chỗ để xả rồi.

"Nhắm!"

Tiếng gào của viên chỉ huy xé toạc màn đêm. Các đội trưởng lập tức gân cổ lặp lại mệnh lệnh.

"NHẮM!"

Hàng trăm mũi tên đồng loạt nạp lên dây, căn chỉnh góc độ. Những cây cung được uốn từ xương thú và sừng ma thú, cùng những sợi dây cung bện từ gân thú căng ra hết cỡ.

Kéééttt.

Siết chặt dây cung đã căng như dây đàn, Millio nín thở chờ lệnh.

Cả đội hình cung thủ đứng im phăng phắc như tượng tạc.

Viên chỉ huy nhíu mày, căng mắt ra cố gắng ước lượng quân số và quy mô của đám ma thú đang lao tới.

Nhưng trong cái đêm tối mù mịt này, nhìn rõ được cái mẹ gì đâu. Dù có trợn trừng mắt lên thì cũng chỉ thấy một đống đen ngòm nhung nhúc.

Vút!

Một tên lính bắn một mũi tên lửa cắm phập vào giữa đội hình địch.

Nhưng đám ma thú không thèm quan tâm. Chút lửa tàn ấy thì làm xước da được bọn chúng chắc?

Bùn lầy đen ngòm nhanh chóng nuốt chửng ngọn lửa yếu ớt.

Chưa được mấy giây thì tắt ngúm.

Mơ đi mà đòi dùng một mũi tên lửa để thắp sáng cả chiến trường.

"Khoảng cách đẹp đấy. Cái chỗ vừa nãy là ngay tâm đội hình rồi. Số lượng không đến mức không cản nổi đâu. Cũng không đông lắm."

...So với những lần Song Xích Nguyệt trước.

Đó là lời nhận định của Oara, bị nuốt mất nửa vế sau. Cô khoanh tay trước ngực, đứng sừng sững trên tường thành như một vị thần.

Nghe Hiệp sĩ nói vậy, viên chỉ huy gật gù yên tâm.

Ánh lửa dẫn lối không chỉ chiếu sáng kẻ thù, nó còn thắp lên ý chí trong tim những kẻ đang lầm đường.

Họ sẽ ghi nhớ vị trí đó [của mục tiêu].

"Chuẩn bị!"

Lá cờ hiệu phất lên rồi hạ xuống.

Phập!

Gió đêm, ánh trăng đỏ quạch, ánh đuốc bập bùng, và những cái bóng đổ dài đan xen vào nhau. Ánh mắt viên chỉ huy dán chặt vào lá cờ vừa rơi xuống bên cạnh đám cung thủ đang căng dây chờ chực.

"BẮN!"

Một cung thủ giỏi là kẻ bắn đâu trúng đó.

Nhưng một Đội cung thủ giỏi thì lại là một phạm trù hoàn toàn khác.

Họ không cần phải là những thiện xạ bách phát bách trúng. Họ chỉ cần nã tên chính xác vào cái tọa độ được chỉ định là đủ.

Và đây là những người lính đã được trui rèn qua hàng ngàn trận chiến đẫm máu. Một đội cung thủ tinh nhuệ.

RÀO RÀO RÀO!

Cơn mưa tên xé rách không trung, trút xuống đầu bầy ma thú đang hung hãn lao tới.

Những mũi tên bịt sắt nung đỏ găm phập vào sọ lũ nhện, cắm chi chít xuống nền đất bùn lầy.

---o0o---

Vút! Vút! Vút!

Encrid nghe thấy tiếng xé gió rít lên rào rào trên đỉnh đầu. Là tiếng mưa tên giáng xuống.

Và cái âm thanh chết chóc ấy phát ra từ phía quân mình, chứ không phải từ phía địch.

Điều đó chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ Rem và Dunbakel đã hoàn thành xuất sắc cái nhiệm vụ xử lý đám xạ thủ ma thú.

Không chỉ Millio và những người lính bị kích động, mà cả Roman, Aishia, cô nàng tóc vàng ngắn và dàn hầu tước hiệp sĩ cũng đã xông pha trận mạc.

"Chặn chúng lại ngay tại đây."

Roman nghiến răng ken két, gằn giọng.

"Bốn người, co cụm lại quanh tôi."

Cô nàng Chuẩn hiệp sĩ tóc vàng lập tức lách mình vào giữa đội hình hầu tước hiệp sĩ, đứng ra giành quyền chỉ huy. Vũ khí của cô là đoản kiếm tẩm độc.

Một vị trí phòng ngự sách giáo khoa.

Roman và Aishia thì phối hợp ăn ý.

Roman sắm vai ngọn giáo xuyên thủng đội hình địch bằng những đòn đánh bạo lực, còn Aishia hóa thành tấm khiên thép, gạt phăng mọi cái chi gớm ghiếc của lũ nhện nhăm nhe cắn trộm.

Một cặp bài trùng hoàn hảo.

Số lượng ma thú thì đông như kiến, lại thêm cái buff sức mạnh từ Song Xích Nguyệt.

"Giết sạch không chừa một con nào."

Roman không thèm che giấu sát khí đang sôi sục. Gã xoay lưng về phía ngọn đuốc rực cháy, vung thanh trọng kiếm bổ nhào xuống.

VÚT! RẦM!

Chỉ một cú quật chùy, sáu con nhện đã nát bét.

Đó là kết quả của việc Aishia đã cấu rỉa, dồn ép lũ ma thú vào thế bí từ trước.

Giữa lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, đâm chém điên cuồng... Đột nhiên, một luồng sát khí không nằm trong dự tính của Encrid bất thần xộc thẳng tới.

Một thứ gì đó nhọn hoắt, sắc lẹm đâm ngược từ dưới lên. Vùng bụng dưới của anh nhói lên một cái. Có kẻ đang nhắm vào bụng anh.

Encrid phản xạ cực gắt, bắt gọn được đường đâm chết chóc ấy, lập tức tuốt thanh Gladius ra cản phá.

Bẻ ngoặt cổ tay trái, anh tung một đòn gạt đỡ kết hợp trượt đòn để hóa giải lực sát thương.

KENG! Kéttt!

Thất bại. Đòn đâm ấy mang một lực đạo cục súc không kém gì cú dánh của một người khổng lồ. Việc trượt đòn hoàn toàn thất bại.

Encrid buộc phải vặn sườn né gấp.

Xoẹt...

May mắn là da thịt không bị xuyên thủng, chỉ có lớp giáp ngoài bị cày xước một mảng.

À không, nếu không có lớp giáp băng rốn bảo vệ, khéo anh đã bay mẹ nó khúc ruột rồi.

Thứ vũ khí vừa đâm tới là cái chi biến dị sắc như đao của một con ma thú, và đọng trên những cái móng vuốt ấy là thứ kịch độc xanh lè.

Là ghoul.

Cái tên của nó là...

"JERICKS!"

Tiếng gào phẫn nộ của Oara vọng xuống từ tường thành.

Nếu cứ mặc xác nó, Oara kiểu gì cũng sẽ nhảy xổ xuống ăn thua đủ. Và thế là cái vòng lặp "ngày hôm nay" chết dẫm lại diễn ra y như kịch bản cũ.

Thế nên, từ bây giờ...

Tao sẽ chơi lầy.

Phải ngoan cố đến cùng. Cứ diễn cái điệu bộ rẽ sóng đạp gió của Ragna là xong.

Nói toạc ra, Encrid không có ý định nhường lại con mồi này cho ai hết.

"Roman! Cá cược koong?"

Encrid gân cổ gào lên.

Trùng hợp thay, ngay trước mặt Roman cũng vừa nứt đất chui lên một con ma thú quái thai y hệt.

Một con nhện kiếm sĩ. Cái thứ quái vật múa tám cái chi điêu luyện như múa kiếm.

Ai nấy đều đứng hình. Khí chất tỏa ra từ hai con quái vật này sắc bén và áp bức không kém gì một Hiệp sĩ thực thụ.

Giữa lúc mọi người còn đang há hốc mồm, từ phía sau lưng dàn Hiệp sĩ tập sự, một cái bóng khổng lồ lù lù đứng dậy. Là con Gấu cú.

Sự thật thì, Encrid không thể nào dự đoán được 100% mọi diễn biến trên chiến trường.

Nhưng có một quy luật bất di bất dịch mà anh thừa biết: Cứ mỗi lần bọn ma thú bày binh bố trận kiểu này, cái con Gấu cú chết dẫm kia lúc quái nào cũng nhè vào chỗ yếu nhất mà cắn trộm.

Ví dụ như, nếu có đám lính lác lảng vảng ngoài thành, bọn họ sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Còn bây giờ, mục tiêu của nó chính là những hầu tước hiệp sĩ non nớt.

Đã bắt bài được cái nết của nó từ trước khi cái bóng ấy kịp hiện hình, nên Encrid vừa gào lên gọi Roman, vừa ngửa người ra sau một góc bán nguyệt.

Tầm mắt Encrid bao quát toàn bộ đám hầu tước hiệp sĩ.

Ánh đuốc bập bùng, những cái bóng đổ dài, ánh trăng đỏ quạch, vị Chuẩn hiệp sĩ tóc vàng, và vị trí của bốn người đó.

Tất cả được ghi nhận cùng lúc. Và anh cũng bắt được cái bóng đen ngòm đang rình rập sau lưng Oliver.

Thằng nhóc Oliver đã thở hồng hộc từ nãy đến giờ. Sức bền của nó quá kém.

Và con Gấu cú đã đánh hơi thấy con mồi ngon ăn.

Vừa ngoái đầu lại, Encrid đồng thời sải chân phải ra một bước dài, xoay hông tạo thành một nửa vòng tròn hoàn hảo. Cùng lúc đó, tay trái anh vung mạnh ra phía trước. Thanh kiếm trên tay dựng đứng vuông góc với mặt đất, hóa thành một chiếc đĩa bay chẻ đôi ánh trăng đỏ, xé gió bay vút đi.

VÚT!

Vừa phóng kiếm đi, thay vì cố lấy lại thăng bằng, Encrid dứt khoát xoay người thêm một vòng nữa, mượn đà vung thanh Aker chém ngang một đường sắc lẹm.

KENG! BỐP!

Hai âm thanh va đập chát chúa vang lên cùng một lúc.

Một tiếng phát ra từ chỗ con Gấu cú, tiếng còn lại dội ngay trước mũi Encrid.

Thanh Aker đã chém bật bộ móng vuốt mang độc của con ghoul đang định cắn lén. Còn con Gấu cú thì phải vội vàng giơ tay lên chéo trước ngực để đỡ thanh kiếm đang phóng tới.

Lớp lông vũ của nó bị chém rách bươm, máu đen rỉ ra, nhưng không đứt mạng được.

Thanh Gladius nảy sang một bên, rơi leng keng xuống nền đất.

Nghĩ lại thì, dạo này thanh Gladius không xẻ thịt được con nào ra hồn, nhưng quả thực nó đã làm xuất sắc cái vai trò làm mồi nhử rồi.

Encrid giương ngang thanh Aker, nâng lên che khuất nửa khuôn mặt.

Đôi mắt xanh biếc rực sáng lạnh lẽo phía sau lưỡi kiếm, hòa cùng ánh trăng đỏ ngòm.

Bị cản đòn bất ngờ, con ghoul vội vàng lùi lại một bước.

Bị chặn đứng nên nó bối rối chăng?

Làm quái gì có chuyện cái giống loài ngu si này có não để mà bối rối.

Nó chỉ là một cỗ máy chém giết hành động hoàn toàn dựa trên bản năng mà thôi.

Nhưng công nhận, kỹ năng của nó cũng kinh hồn bạt vía thật.

Cái tên Jericks đặt cho nó kể cũng không oan tí nào.

"Tên điên."

Luagarne lầm bầm chậm một nhịp.

Hiểu chứ. Đang đối đầu với một con ma thú đẳng cấp Hiệp sĩ mà còn dám ngoảnh mặt đi cứu đồng đội.

Hành động chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.

Nhưng chính vì thế mà nó mới phê.

Đù, sướng rần rần luôn.

Encrid không thèm che giấu sự hưng phấn của mình. Cũng không việc gì phải giấu.

Anh đang đập nát từng nước cờ ủ mưu của cái lũ súc sinh này.

Chuyện đó khiến anh sướng không tả nổi. Hơn nữa, được vùng vẫy trong một trận tử chiến nhường này cũng là một đặc ân rồi.

Encrid nhếch mép cười.

Mọi thứ vẫn đang đi đúng hướng.

Nhưng liệu đời có như mơ, mọi thứ sẽ hoàn hảo theo đúng kịch bản?

Cửa đó hơi hẹp.

Không ai biết trước được chữ ngờ.

Mọi tính toán đều có thể sai lệch. Đương nhiên rồi.

Dù "ngày hôm nay" có bị lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, thì mỗi vòng lặp vẫn có những biến số không lường trước được.

Tuy nhiên, có những thứ cốt lõi thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

'Ghoul, Gấu cú, Nhện kiếm sĩ.'

Ba cái thứ quái thai ấy, ba con ác thú tởm lợm ấy, ba con tốt thí được đem ra để săn Hiệp sĩ, vẫn nguyên xi không trật đi đâu được.

Tất cả đều là một tay cái Mảnh Vỡ của Balrog giật dây phía sau.

Vậy thì nhiệm vụ của anh là gì?

Anh đã xác định từ lâu rồi.

"Chắc mẹ mày là một con ghoul chính hiệu nhỉ."

Encrid phun ra một câu sỉ nhục chẳng liên quan. Con ghoul gầm gừ, khạc ra một luồng hơi thở hôi thối.

Luồng hơi thở đặc quánh mùi độc dược.

Móng vuốt tẩm độc, mõm cũng ngậm đầy độc.

"Đm, đi đánh răng đi con chó."

Encrid tiếp tục lải nhải mấy câu điên khùng.

"Cậu có ổn không thế?"

Luagarne lo lắng hỏi vọng sang.

Ổn chứ. Quá ổn là đằng khác. Coi như đây là màn khởi động làm nóng người trước khi vào việc chính thôi.

Một cái nghi thức trước giờ tế cúng.

Mặc dù mấy lời xỉ vả chẳng lọt tai con quái vật, nhưng hành động khiêu khích của anh thì có vẻ đã chọc tức nó rồi.

Mở to mắt ra mà xem này, bố mày đứng ngay trước mặt mày mà vẫn dư sức ném kiếm chém con Gấu cú giẻ rách phía sau, thế mà mày vẫn đéo cắn được bố miếng nào. Cay không?[note92716]

Guuuuuuooooo!

Con ghoul lại gầm rống, khạc độc. Cảm nhận được sự cay cú của con ma thú khi mọi chuyện không diễn ra như ý muốn, Encrid cười lớn sảng khoái.

"Tính tranh cái danh hiệu 'Encrid Mang Nụ Cười' đấy à?"

Đến cả Luagarne cũng bắt đầu thấy gai ốc nổi rần rần.

Bởi con quái vật trước mặt không phải dạng vừa đâu.

Vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ trên môi, Encrid khắc sâu mục tiêu tối thượng vào tâm trí.

Phải đảm bảo Oara lành lặn, không sứt mẻ lấy một cọng lông khi xung trận.

Phải đảm bảo nụ cười trên môi Oara vẫn rạng rỡ.

Nếu kẻ thù thèm khát một Oara gục ngã, mất đi nụ cười, thèm khát một cái xác không hồn...

Thì Encrid sẽ tát vào mặt chúng một Oara ở trạng thái sung mãn nhất, rực rỡ nhất.

"Cược cái quái gì?"

Bây giờ Roman mới chịu lên tiếng hỏi lại.

Gã vừa căng mắt thủ thế, vừa mở miệng.

Encrid cảm nhận được luồng khí tức của Oara đang lao đến từ phía sau. Cô không thèm che giấu sát khí của mình.

Vẫn là cái uy áp bức người quen thuộc. Một luồng uy áp tỏa ra như sóng thần, nghiền nát mọi thứ cản đường. Và lần này, mục tiêu hứng trọn cơn thịnh nộ ấy chính là đám ma thú.

Vài con nhện loi choi gần đó vừa nhìn thấy Oara đã sợ mất mật, dạt ra sau như bị điện giật.

Cô thậm chí còn chưa thèm tuốt gươm khỏi vỏ.

"Con hàng đó là của ta."

Oara gằn giọng. Từng chữ thốt ra đều đanh thép, ngùn ngụt sát khí.

Nhưng Encrid thẳng thừng tạt gáo nước lạnh vào cái ý chí sắt đá ấy.

"Ngài cứ xếp hàng đi."

Một khoảng lặng ngắn ngủi đè nặng lên đôi vai. Một sự áp bức câm lặng. Và Encrid lại một lần nữa phớt lờ nó.

Oara phá vỡ sự im lặng, hỏi lạnh lùng:

"Cậu không cần ta nhúng tay vào chứ gì?"

"Ngài cứ đứng đấy mà cổ vũ tôi là được rồi."

Encrid đáp trả không cần suy nghĩ. Một ý chí kiên định không thể lung lay.

Một lời tuyên bố dõng dạc rằng: Trận đấu này là sân khấu của riêng tôi.

Cứ cho là cố chấp. Cứ cho là cứng đầu. Cứ cho là ngang ngược. Cứ cho là điên cuồng đi.

Ngài bảo con ghoul mang tên Jericks đó là con mồi của ngài à?

Bây giờ thì không phải nữa. Nó là của tôi. CỦA TÔI!

Một cỗ ý chí ngoan cố đến mức cực đoan bùng cháy, hóa thành một luồng khí thế ngút trời.

Không cần khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ rực, bóng lưng của gã đàn ông đứng đó vẫn toát lên khí chất dư sức sánh ngang với bất kỳ vị Hiệp sĩ nào. Và Oara đã nhìn thấy điều đó.

"Tên điên thú vị này."

Oara tặc lưỡi. Nghe như một lời khen ngợi hết lời.

Chắc cô đang cười khi nghe anh nói thế? Chắc chắn rồi. Nhưng giờ anh không rảnh mà ngoái lại nhìn.

Khí tức của con ghoul lại dâng cao. Cảm giác như chỉ cần chớp mắt sai nhịp một cái thôi, một đòn chém trời giáng y hệt như kỹ năng của vị Hiệp sĩ xứ Aspen sẽ chẻ đôi sọ anh ngay tắp lự.

Encrid ưỡn ngực, dùng chính cơ thể mình để thay lời tuyên chiến.

Ngon thì nhào vô.

Xúc xắc đã đổ, giờ là lúc ngửa bài.

Trong cái "ngày hôm nay" bị lặp lại đầu tiên, cái mặt xúc xắc không bao giờ thay đổi chính là hằng số. Và trên cái chiến trường này cũng tồn tại một thứ hằng số tương tự.

Vậy điều kiện để vượt qua cái ranh giới tử thần này là gì?

Quá đơn giản. Chỉ cần sống sót là xong. Chẳng phải người lái đò đã khuyên anh như thế sao?

Hãy bỏ chạy.

Hăbs gọi đó là đặc ân, nhưng với Encrid, đó là một lời sỉ nhục.

Nếu anh chỉ khao khát một cái mạng quèn lay lắt.

"Thì ta không bao giờ dám mơ mộng cao xa đến thế."

Encrid lại tự lẩm bẩm một mình. Cùng với câu nói ấy, ngọn lửa ý chí trong anh càng bùng cháy dữ dội. Sự kiên quyết, bướng bỉnh toát ra từ toàn thân anh đã buộc Oara phải dừng bước.

Con ghoul ngu độn không hiểu tiếng người nên cứ đứng nghệt mặt ra nhìn Encrid tự sướng.

Encrid hít sâu một hơi, lấy lại sự tập trung.

Copy kỹ năng của Hiệp sĩ thì dễ.

Nhưng đối thủ có ngoan ngoãn đứng im cho anh chém đâu?

Căng thẳng quá thì cơ bắp sẽ bị cứng lại. Thế nên phải xõa một tí cho nó mượt.

Khóa chặt ánh nhìn vào con ghoul, Encrid quay sang trả lời câu hỏi của Roman ban nãy.

"Roman, nếu tôi xử con ma thú này nhanh hơn anh, thì anh phải quỳ xuống công nhận tôi đẹp trai hơn anh."

Lôi cái trò đùa nhạt toẹt này ra giữa ranh giới sinh tử, đúng là điên hết chỗ nói.

Nhưng nếu không biết tận hưởng cái khoảnh khắc này, thì làm gì có thể chạm tay vào cái danh Chuẩn Hiệp sĩ.

Hiệp sĩ là một vạn người mới có một.

Chuẩn Hiệp sĩ cũng không phải cái dạng phế vật mà ai cũng trèo lên được nếu không có thiên phú.

Nếu không có cái vòng lặp "ngày hôm nay" chết dẫm này...

Thì có mơ anh cũng không dám đứng đây mà mạnh mồm thách thức hay thể hiện sự cố chấp.

Từng sợi lông măng trên người Encrid dựng ngược hết cả lên.

Anh không bao giờ có tư tưởng muốn chết.

Nhưng cái khoảnh khắc được đứng đây, được chiến đấu, chính là điều anh hằng khao khát.

Sống một cuộc đời đứng ra chở che cho những người phía sau lưng mình.

Đó chính là lý tưởng sống của một Hiệp sĩ trong những bản trường ca hào hùng.

"Tôi muốn trở thành Hiệp sĩ."

Câu nói ấy đã hóa thành hoài bão, dẫu có từng bị xé nát và phai tàn...

Thì giờ đây, nó đã được vá víu lại và tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

"Kèo thơm."

Tiếng Roman đáp lại gọn lẹ.

Đôi khi, thứ mà một thằng đàn ông khao khát nhất chính là sự công nhận từ đối thủ của mình.

"Đứng cổ vũ thôi chứ gì?"

Oara từ phía sau lên tiếng. Sát khí bừng bừng ban nãy đã vơi đi nhiều.

Nhưng chắc chắn cô sẽ nhảy vào can thiệp bất cứ lúc nào nếu thấy biến. Khí thế sẵn sàng chiến đấu vẫn ngùn ngụt quanh cô.

Encrid biết thừa cái gót chân Achilles của Oara. Cô đang mang trong mình thứ kịch độc, đánh lâu dài là ăn đủ.

Sức bền của cô không bằng một góc của những Hiệp sĩ bình thường.

Thế nên, người khuấy đảo chiến trường lúc này không phải là cô. Thanh kiếm của cô chưa đến lúc phải tuốt khỏi vỏ.

"Vậy thì, đã đến lúc tôi trình diễn điệu nhảy của mình rồi."

Encrid đáp lời, tay vung gươm chém xé gió.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
vì đang copy Rem nên hơi láo tý nha ae:)
vì đang copy Rem nên hơi láo tý nha ae:)