Chương 401 - 500
Chương 433 -Chưa bao giờ có sự cho phép nào cả
4 Bình luận - Độ dài: 3,416 từ - Cập nhật:
Kẻ điên cuồng lang thang tìm kiếm giấc mơ ấy đã chạm trán với ba vị hiệp sĩ.
Người đầu tiên là hiệp sĩ Aspen.
Mọi kỹ thuật của hắn đều hội tụ đủ hai yếu tố: Nhanh và Mạnh.
Dù có nhìn thấu được thì cũng vô phương cản phá.
À không, giờ đây nếu hắn vung một đường kiếm không dồn toàn lực, anh đã có thể tự tin đỡ được. Nhưng lúc đó thì anh thấy thế.
Tên đó giống như một kẻ sở hữu năng lực thể chất ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Đường kiếm của hắn cũng vậy.
Người tiếp theo sở hữu sức mạnh ngang ngửa hiệp sĩ là Vua lính đánh thuê Anu.
Ông ta không phô diễn toàn bộ sức mạnh. Những gì ông ta cho anh xem chỉ là một phần nhỏ nhoi.
Đừng quên Vua lính đánh thuê là một thú nhân. Và ông ta mới chỉ dùng kỹ thuật ở dạng người, chưa hề biến hình.
Dù vậy, anh đã nhìn, cảm nhận và học hỏi được rất nhiều. Tất cả là nhờ ông ta đã nương tay, đánh từ tốn như thể đang múa võ thị phạm từng chiêu một.
Thứ ông ta cho anh thấy là "Kỹ thuật".
Những mũi thương lao đến từ những góc độ không tưởng, xuất phát từ những động tác không thể lý giải.
Và người cuối cùng, đang đứng ngay trước mặt anh.
Đối thủ vừa bổ kiếm xuống đang từ từ thu thế.
Đường kiếm của Ragna là "Nhất kích Tất sát".
Một đường kiếm chắc chắn sẽ lấy mạng kẻ thù.
Đó là sự hiện thực hóa hoàn hảo những đặc tính của Trọng Kiếm.
Cùng gọi là hiệp sĩ, nhưng không ai giống ai.
"Kinh nghiệm" mà Vua lính đánh thuê nhắc đến là gì?
Sự khác biệt này bắt nguồn từ đâu?
Bằng cách mài giũa những gì mình có.
Nếu tin rằng con đường đang đi là đúng, thì thay vì quay đầu lại hay đắn đo suy nghĩ, hãy bước thêm một bước nữa.
Lời nói của Vua vẫn in hằn trong tâm trí. Lời chỉ dạy của ông vô cùng rõ ràng.
Khoảnh khắc giác ngộ điều đó, Encrid hiểu ra một sự thật cay đắng.
Rằng tài năng, hay nói cách khác là ông Trời, không cho phép anh đạt được điều mình mong muốn.
Thiên tài trong số các thiên tài.
Một người trong vạn người.
Và trong số những người được chọn lọc đó, lại tiếp tục chắt lọc để tìm ra một người duy nhất. Đó chính là hiệp sĩ.
Thì đã sao?
Việc đó có làm thay đổi điều gì không? Không hề. Mọi thứ vẫn như bình thường. Vẫn luôn là thế.
Chưa bao giờ có sự "cho phép" nào dành cho anh cả.
Nếu ông Trời, nếu tài năng, nếu không một ai cho phép... thì tự đi mà tìm cách!
Anh cảm thấy mình đã tìm ra một trong những cách đó. Manh mối đã ló dạng. Thế nên anh mỉm cười, thế nên những lời lẽ chưa kịp chạy qua não đã tự động thốt ra:
"Đánh tiếp."
Hai cánh tay anh run rẩy. Nếu không gồng chặt cơ bụng, có lẽ anh đã ngã ngửa ra sau. Cảm giác như đang đứng trơ trọi, không một cây gậy chống đỡ, trước một cơn bão táp có thể nhổ bật rễ cả một cây cổ thụ.
Hay như đang tay không tấc sắt, trần truồng leo lên một đỉnh núi tuyết băng giá, nơi nước tiểu vừa chảy ra đã đóng băng ngay lập tức.
Không, không phải thế.
Anh có gậy chống, anh cũng có manh áo che thân dù chỉ là vải rách.
Encrid xốc lại tinh thần.
Những gì anh tích lũy được từ trước đến nay chính là tấm áo và cây gậy của anh.
Kẻ phủ nhận những gì mình đã dày công tích lũy, kẻ không tin vào chính bản thân mình thì sẽ chẳng bao giờ có ngày mai.
Thế nên, mọi thứ bắt đầu từ việc tin tưởng vào bản thân.
Lời của Vua lính đánh thuê cũng bao hàm ý nghĩa đó.
Bước đi trên con đường mình tin là đúng, không ngoảnh mặt làm ngơ với những gì mình đã tích lũy.
Encrid mỉm cười nhìn Ragna, ánh mắt như muốn thách thức:
Mới chém được một nhát mà đã định nghỉ rồi à?
Ragna vào thế như một lẽ đương nhiên. Thanh Đen dựng đứng vuông góc với mặt đất, dùng chính thân kiếm che khuất mặt trời.
Cậu định lặp lại động tác vừa rồi.
Một đòn tấn công dù nhìn thấy cũng không thể cản phá, tái hiện hoàn hảo cảm giác kinh hoàng mà Encrid từng nhận được từ hiệp sĩ Aspen.
---o0o---
Đó là kết quả khi Ragna đã cố gắng nương tay hết mức.
"Tia sét đen" giáng xuống tổng cộng ba lần, và cả ba lần Encrid đều đỡ được. Không, nói đúng hơn là anh đã trụ lại được.
Bởi vì cơ bắp tay phải suýt chút nữa thì rách toạc, còn tay trái thì suýt gãy lìa.
Cái đồ điên này.
Rem theo dõi từ đầu đến cuối, suýt bật ra câu chửi thề nhưng rồi lại thôi. Hắn bất chợt thấy ngứa cổ, đưa tay lên gãi, nuốt trôi những lời mỉa mai vào trong.
Đổi lại là mình thì sao?
Bản thân hắn cũng phải thừa nhận, đứng trước một kẻ như Encrid thì chẳng ai dám đánh cho có lệ.
Hai cánh tay run bần bật nhưng vẫn cố sống cố chết nắm chặt lấy thanh kiếm. Cơ thể lảo đảo như chực ngã bất cứ lúc nào, nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ tắt lửa.
Làm sao có thể nương tay với một kẻ đang gào thét đòi dùng cả linh hồn để chiến đấu cơ chứ?
Cái thằng Spenadul - thằng lười biếng hút thuốc bằng lỗ đít kia - cũng đã kiềm chế lắm rồi đấy.
Chỉ cần Ragna dồn thêm tí lực nữa thôi, hai cánh tay của Encrid chắc chắn sẽ nát bấy.
Nên là, có muốn chửi cậu ta điên cũng khó.
"Chậc chậc, người anh em lười biếng của chúng ta ngộ ra được thứ ghê gớm thật."
Audin chân thành cảm thán. Không phải lúc nào cũng được chứng kiến một đường kiếm đạt tới cảnh giới của hiệp sĩ như thế.
Ngay cả Audin dù có giải trừ phong ấn ngay bây giờ cũng chưa chắc đã chém ra được một đường kiếm như vậy.
Hắn cũng cần thời gian để điều chỉnh.
Hoặc có lẽ cần trải qua một quá trình khổ luyện khắc nghiệt.
Tuy nhiên, đó không phải là cảnh giới không thể chạm tới.
Rem và Audin có thể giữ được sự bình tĩnh.
Nhưng những người khác thì không.
Xung quanh Encrid toàn là những kẻ thừa mứa tài năng.
Rem, Jaxon, Audin là những kẻ xuất chúng, nhưng những người còn lại cũng đâu phải dạng vừa.
Teresa khép hờ đôi mắt, chìm đắm trong suy nghĩ. Cô lặp đi lặp lại những gì vừa chứng kiến trong tâm trí.
Đó là một tia sét. Một thảm họa giáng xuống từ trên trời, hóa thân thành một khối sắt đen kịt, không cách nào cản phá.
Liệu mình có thể dùng khiên đỡ được đòn đó không?
Giả sử có một chiếc khiên tuyệt đối không bao giờ vỡ đi, thì cánh tay cầm khiên có trụ nổi không?
Ngay cả với cơ thể của một bán khổng lồ như cô, đường kiếm đó cũng khiến cô phải hoài nghi.
Teresa nghiến chặt răng. Cơ hàm gồng lên, để lộ một vệt hằn dài trên xương hàm.
Ngay lúc sự tuyệt vọng chực chờ xâm chiếm tâm trí cô.
Cô nhìn thấy Encrid vừa kiệt sức ngã gục, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhìn anh, thay vì sự thất vọng và tuyệt vọng, một cảm xúc khác lại trào dâng.
Mình cũng làm được.
Đó là khao khát không muốn thua cuộc, hòa quyện với quyết tâm không bao giờ từ bỏ.
Dunbakel và Ropord cũng vậy. Đầu óc ai nấy đều ngổn ngang suy nghĩ.
Riêng Luagarne, đôi mắt lồi của cô sáng rực lên, rơm rớm nước mắt.
"Con ếch kia khóc cái gì đấy."
Rem thấy vậy liền hỏi.
"Chắc cô ấy xúc động quá đấy mà. Người anh em man di ạ."
Audin nói đúng. Luagarne cảm thấy có thứ gì đó đang nghẹn ứ trong lồng ngực.
Cảm xúc dâng trào mãnh liệt khiến cô không thốt nên lời. Đôi bàn tay nhẵn thính của tộc Frog run lên nhè nhẹ.
Sao cậu ta có thể làm được như thế?
Cô đã chứng kiến sự trưởng thành của Encrid, nhưng cũng biết rõ tài năng của anh tệ hại đến mức nào.
Tài năng của tộc Frog và kinh nghiệm cá nhân mà Luagarne tích lũy được luôn nhắc nhở cô về giới hạn của Encrid từng giây từng phút.
Vậy mà anh vẫn tiến lên.
Luagarne đã nhìn thấy một thứ còn vượt xa cả sự đố kỵ hay ghen ghét.
Dù ông Trời không cho phép, dù chẳng có lấy nửa giọt tài năng, anh vẫn quyết tâm bước tiếp.
Thứ ý chí đó còn rực rỡ hơn sao băng, nóng bỏng hơn cả ngọn lửa đang bùng cháy.
Đó là một ý chí thuần túy.
Chưa bao giờ có sự cho phép nào dành cho tôi cả.
Encrid đã dùng toàn bộ cơ thể để gào thét câu nói đó, và dùng hành động để chứng minh.
Luagarne khẽ hé miệng.
"Cậu ấy sẽ trở thành hiệp sĩ."
Một câu nói bâng quơ, nhưng không một ai lên tiếng phản bác.
Vua lính đánh thuê không phải vì chắc chắn mà để lại món quà cho Encrid.
Đó giống như một món quà tặng cho kẻ đã dám đặt cược cả giấc mơ vào đường kiếm.
Và bây giờ.
Luagarne, kẻ luôn nhìn nhận sự thật và nắm bắt hiện thực để khám phá những điều chưa biết, bỗng cảm thấy một niềm tin mãnh liệt, một niềm tin chẳng cần bất kỳ lý do nào.
Rằng người đàn ông đó chắc chắn sẽ trở thành hiệp sĩ.
Trong lúc Frog đang cảm động rơi nước mắt và mọi người chìm trong suy tư.
Người sốc nhất trong số họ lại là Fel.
Cái quái gì thế kia?
Về mặt tài năng, gã chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thua bất cứ ai. Tại sao ư?
Gã xuất thân từ những người mục đồng hoang dã. Những kẻ sống trong đó toàn là lũ quái vật.
Ngay cả khi rút thanh "Sát thần" ra liều mạng, vẫn có vô số trưởng lão mà gã chẳng thể chạm tới dù chỉ một cọng tóc.
Dẫu vậy, gã vẫn thấy ổn. Hiện tại tuy lép vế, nhưng gã sẽ nhanh chóng bắt kịp thôi.
Thế nhưng, chứng kiến những gì vừa diễn ra trước mắt, sự tự tin của gã bị bào mòn nghiêm trọng. Thứ gã từng nghĩ là ngọn núi vững chãi hóa ra chỉ là đống đất vụn bị gió cuốn bay.
Không lẽ tài năng của mình thực ra chỉ là rác rưởi?
Fel chìm trong cơn sốc, đứng chết trân tại chỗ.
---o0o---
Nếu hai cánh tay bị phế, thì chuyển sang tập luyện thân dưới.
"Đúng là chẳng bao giờ chịu nghỉ ngơi nhỉ. Thái độ tốt đấy. Máu huyết lưu thông tốt thì cơ thể sẽ phục hồi nhanh hơn."
Nếu một lang băm được đào tạo bài bản nghe thấy câu này, chắc chắn hắn sẽ chửi Audin là đồ điên.
Khi cơ thể đang có phản ứng viêm nhiễm, việc đầu tiên cần làm là nghỉ ngơi chứ không phải vắt kiệt sức lực.
Nhưng ở đây làm gì có y sĩ nào, vả lại lời Audin nói cũng chẳng sai.
Cơ thể của Encrid không yếu ớt đến mức gục ngã vì mấy chuyện cỏn con này.
Nhờ "Kỹ thuật cách ly" và sự ban phước của Thần Tái sinh, cơ thể anh đã được cường hóa khả năng hồi phục đến mức tối đa.
Mất đúng bảy ngày để hai cánh tay anh lành lặn hoàn toàn.
Chính xác là một tuần sau. Encrid cầm kiếm, gọi Ragna.
"Đừng lười biếng nữa, ra đây. Hôm nay tôi sẽ sửa cái tật xấu của cậu."
Giữa sân tập, kẻ mù đường đang miệt mài vung kiếm hơn bất cứ ai quay đầu lại, bình thản đáp:
"Đội trưởng cứ bảo đấu tập bình thường thì tôi cũng ra mà."
Encrid hơi ngượng, đưa tay gãi má:
"Quen mồm rồi."
Đây là cái tật nhiễm từ những lần gọi Rem và mấy tên khác ra sân. Mà thói quen thì đâu dễ bỏ một sớm một chiều.
Kiểu như gào lên với Rem: "Tên man di điên khùng kia, lết xác ra đây, tôi bẻ gãy mũi anh!" thì thực chất chỉ là một lời mời đấu tập chứ chẳng phải khiêu khích gì.
"Lần này tôi sẽ đánh thế này."
Vừa nói, Ragna vừa xoay ngang thanh kiếm, song song với mặt đất.
Nếu lần trước là chẻ dọc từ trên xuống, thì lần này sẽ là chém ngang.
Nếu lần trước mang đến cảm giác như một tia sét giáng xuống, thì lần này lại giống như cả một bức tường thành ập vào người.
Tốc độ không nhanh bằng lần trước, nhưng hoàn toàn không có góc chết để né tránh. Cảm giác như có một tảng đá khổng lồ đang lăn ầm ầm tới.
Cứ như thể cậu muốn tuyên bố: Đây mới chính là đòn đánh của một hiệp sĩ.
Lần này Encrid bị mẻ hai cái xương sườn.
Nhưng cũng may là chưa chết.
Vài ngày sau, khi cơn đau ở mạn sườn đã dứt và cơ thể trở lại bình thường. Shinar trở về, nhìn thấy Encrid đang nhễ nhại mồ hôi trên sân tập liền để lộ một biểu cảm hiếm thấy.
Chỉ là nhếch nhẹ một bên lông mày, nhưng Encrid thừa biết đó là biểu hiện của sự ngạc nhiên.
"Có vẻ cô vừa đi xa về."
"Nhớ ta à? Cái tên hôn phu mặt mày sưng vù kia."
"Cái thói thêm tiền tố mỉa mai vào danh xưng là cô học từ Audin đấy à?"
"Ta đâu còn ở cái tuổi phải đi học lỏm ai nữa."
Encrid gật đầu, nâng kiếm lên.
Anh vẫn chưa quên những gì Shinar đã cho anh thấy lúc anh ngất xỉu.
Nếu không có Ragna ở đây, chắc anh đã ngày đêm mong ngóng ngày cô trở về đến mức ăn ngủ không yên rồi.
Nghe thấy tiếng những lưỡi kiếm Naidil sột soạt, Shinar khẽ nở nụ cười—đóa hoa của sự dịu dàng vốn chỉ bung nở khi đứng trước mặt Encrid
Nhưng Encrid không hề bị huyễn hoặc bởi vẻ đẹp phi nhân loại đó.
Cùng lúc với nụ cười biến mất, Shinar thu hẹp khoảng cách.
Keng!
Chắc là nhờ Ragna.
Đường kiếm của cô không nhanh bằng tia sét đen, cũng dễ đỡ hơn cú chém ngang mang hơi hướm của một bức tường thành sụp đổ.
Đổi lại, kiếm của cô uyển chuyển như một đàn bướm bay lượn.
Rõ ràng là đã đỡ được, nhưng lưỡi kiếm đột nhiên uốn cong rồi bổ xuống từ trên đầu, vừa mới khó nhọc gạt ra thì nó lại vòng lại đâm thẳng vào bụng.
Trong lúc anh chật vật đỡ gạt và né tránh.
Dù không hề lơ là, nhưng một lưỡi kiếm tàng hình đã nhắm thẳng vào gáy anh.
Rõ ràng là đang chém từ phía trước, sao lại có lưỡi kiếm xuất hiện từ sau lưng?
Trước đây cô cũng từng giở trò này một lần rồi.
Đó là kiếm thuật bí truyền của Tiên tộc, mượn sinh khí của khu rừng để tạo ra ảo ảnh.
"Không có chỗ nào để né đâu."
Giọng Shinar vang lên.
Encrid lại mỉm cười.
Anh cũng chẳng có ý định né.
Trong tíc tắc, anh xoay người sang một bên. Tay phải cầm Aker đỡ lấy thanh kiếm Naidil thật của Tiên tộc, tay trái rút nhanh Gladius chém tan lưỡi kiếm vô hình.
Vút! Lưỡi kiếm tàng hình tan biến không chút sức lực, nhưng anh không cản nổi hoàn toàn thanh kiếm Naidil thật.
Trúng vài đòn tương tự, trên người anh xuất hiện vài vết xước.
Đương nhiên là anh thua, lần này suýt chút nữa đùi anh bị đâm thủng một lỗ.
"Chỉ cần nhích lên trên một tí nữa là cậu được làm thái giám rồi."
Rem đứng ngoài xem, mỉa mai một câu.
"Ta suýt nữa thì phạm sai lầm lớn."
Sau trận đấu, Shinar tỏ ra hơi ân hận.
"Không sao đâu."
Encrid chẳng mảy may bận tâm.
Những ngày sau đó, một cuộc sống thường nhật vừa bình yên vừa sóng gió lại tiếp diễn.
Hôm thì đấu với Ragna.
Hôm khác lại đấu với Shinar.
Thời gian rảnh rỗi thì cắp sách đi học các loại kỹ thuật từ Rem.
Lúc thì tụ tập với Audin, lúc thấy Jaxon có vẻ rảnh rỗi thì lại bám riết lấy cậu ta.
"Kỹ thuật 'Cú đâm vô sát' không phải là để đối phương không đỡ được, mà là để đâm tới mà đối phương không hề hay biết."
Không nhất thiết phải học thành thạo, nhưng biết thêm nhiều kỹ thuật chắc chắn sẽ có lúc dùng đến.
Đó là lý do anh không ngừng học hỏi và rèn luyện.
Lưỡi kiếm của Tiên tộc vô hình, nhưng vẫn lọt vào lưới cảm giác của anh.
Mục đích cuối cùng là tung đòn đâm mà không để lại hình bóng hay cảm giác sao?
Đó là bí kíp của Tiên tộc mà anh nhận ra nhờ trực giác.
Là bài học anh ngộ ra được trước khi Shinar kịp làm mẫu lại.
Lặp đi lặp lại những chuỗi ngày huấn luyện nhàm chán như thế chính là sở trường của Encrid.
Vừa luyện viết bằng tay trái, vừa né những thanh đoản đao do Jaxon phóng ra để duy trì sự nhạy bén của các giác quan.
Những ngày lặp đi lặp lại giống nhau đến mức nhàm chán, nhưng Encrid cứ thế mà làm.
Với anh, đó chẳng phải là chuyện khó khăn gì.
Trong lúc thời gian cứ thế trôi đi.
Người lái đò lại xuất hiện trong giấc mơ của Encrid.
Chẳng phải để truyền đạt thông điệp gì quan trọng, hắn chỉ định mắng mỏ anh rằng sống một ngày nhàm chán lặp đi lặp lại như thế có vui không, nếu thế thì thà chọn một ngày thoải mái an nhàn rồi chết luôn ở đó cho rồi.
Nhưng Encrid còn hỏi nhanh hơn hắn.
"Bao giờ thì điềm gở ập đến?"
Đôi mắt cháy rực ngọn lửa quen thuộc. Thế giới của người lái đò là thế giới của tâm trí.
Ánh mắt rực lửa đó đồng nghĩa với việc anh đang dùng cả linh hồn để trò chuyện.
Anh hỏi bằng toàn bộ tâm sức. Có thể thấy rõ sự tuyệt vọng và khẩn thiết.
Người lái đò không thể hé răng nói rằng cái "điềm gở" đó chính là cái tên pháp sư chơi ngải, và hắn ta đã đi chầu ông bà từ đời tám hoánh rồi.
Chẳng phải chính hắn đã lớn lối cảnh báo anh phải cẩn thận à.
Encrid không hề hay biết, lại tiếp tục vặn hỏi:
"Nó đến ngay sát vách rồi à?"
Giọng điệu nghe như tiếng kêu gào trong tuyệt vọng hơn là một câu hỏi. Người lái đò câm nín.
"Hay là ngay ngày mai?"
Encrid hỏi dồn.
Người lái đò chỉ biết chửi thầm trong bụng.
Cái thằng dai như đỉa này.
Vì không thể nuốt lời làm mất mặt bản thân, kể từ khi giao tiếp được với Encrid, đây là lần đầu tiên hắn đóng sầm thế giới lại mà không thèm hé răng lấy nửa lời.
Thế là Encrid tỉnh giấc sau khi gặp một người lái đò đột nhiên câm như hến.
4 Bình luận