Chương 401 - 500

Chương 403 - Mọi thứ đều chẳng vừa mắt

Chương 403 - Mọi thứ đều chẳng vừa mắt

Đối với những kẻ nắm giữ quyền năng của ngôn từ, "điềm gở" không chỉ đơn thuần là hai chữ vô tri.

Đó là dự báo bắt nguồn từ những giác quan thứ sáu nhạy bén nhất.

Esther cảm nhận được một sự biến động dị thường đang diễn ra trên mảnh đất này, một thứ gì đó liên quan mật thiết đến thế giới của những câu thần chú.

Trực giác mách bảo rằng chính cô cũng sẽ bị ảnh hưởng nếu không ra tay ngăn chặn, thế nên cô quyết định không thể bỏ qua.

Phải kiểm tra ngay lập tức.

"Hộ pháp cho ta."

Nghe thấy giọng nói đanh thép của Esther, Andrew, người đang định lao vào chiến trường khựng lại và quay đầu.

"Cô đang nói với tôi sao?"

"Chẳng lẽ ta phải gọi Encrid đang ở tuyến đầu về đây?"

Esther ném cho hắn một câu giải thích ngắn gọn nhưng đầy sức nặng rồi nhắm mắt lại.

Tình thế đang rất cấp bách.

Andrew chần chừ, chân muốn bước đi nhưng lý trí kìm lại.

Vị thế của cậu lúc này khá lửng lơ. Vì đi cùng Encrid nên cậu được xem như một phần của đơn vị này, nhưng với tư cách là Nam tước của gia tộc Gardner, cậu lại khó lòng chỉ huy quân lính ở đây.

Cấp dưới trực tiếp của cậu cũng chỉ vỏn vẹn năm người học việc.

Andrew nhìn ra chiến trường. Tuy không áp đảo hoàn toàn nhưng tình thế vẫn đang diễn ra theo đúng ý đồ của phe ta.

Cậu dừng bước. Lúc này, nghe theo yêu cầu của một pháp sư như Esther có lẽ là lựa chọn khôn ngoan hơn.

"Lập trận!"

Theo lệnh Andrew, năm người học việc cùng hắn lập tức vây quanh Esther thành một vòng tròn bảo vệ.

Esther ngồi xuống ngay giữa tâm trận, chẳng màng đến nền đất bẩn thỉu hay tư thế cao quý. Giờ không phải lúc để bận tâm những thứ phù phiếm đó.

Tà áo choàng rũ xuống chạm đất. Ngay lập tức, ý thức của Esther chìm sâu vào Thế giới Chân ngôn, truy tìm manh mối về trò bẩn thỉu mà tên pháp sư bên kia đang toan tính.

Thực ra cũng chẳng cần tìm kiếm.

Kẻ kia không hề giấu giếm mà ngược lại, hắn phô trương sức mạnh một cách ngạo nghễ để gia tăng uy thế của bản thân.

Thứ uy áp khổng lồ ấy như một tảng đá đè nặng lên vai Esther.

Nhưng cô đâu phải là một pháp sư tầm thường.

Cô là Ma nữ ngự trị ngọn lửa của Hắc Giới.

Là kẻ khai phá thế giới bằng những cuộc chiến và sự đấu tranh không ngừng nghỉ.

Là kẻ truy cầu chân lý bằng cách thiêu rụi mọi giả dối.

Esther lẩm bẩm câu thần chú chứng minh bản ngã rồi ngẩng cao đầu.

Cô nhìn thấu và bóc tách những gì kẻ địch, chính xác là tên pháp sư Bá tước Molsen đã chuẩn bị.

Người đời có câu: Không phải tất cả pháp sư đều điên, nhưng những pháp sư kiệt xuất chắc chắn đều nuôi dưỡng một mầm mống điên loạn trong người.

Esther hoàn toàn đồng ý.

Bởi kẻ đang giở trò trước mặt cô chính là minh chứng sống động nhất cho câu nói đó.

Hắn kết hợp thuật pháp và ma pháp.

Giữa dòng chảy của ma lực có lẫn lộn khí tức của tinh linh. Một sức mạnh cầu nguyện đen tối bao trùm cả khu vực, phơi bày ý chí của đối phương.

Là bóng tối.

Dù không gian xung quanh đã tối tăm, Bá tước Molsen vẫn ngồi trên một chiếc ghế đen kịt, khoác lên mình tấm áo choàng dệt từ muội than và cầm trong tay cây quyền trượng cùng màu, đôi mắt hắn trừng trừng nhìn cô.

"Định ngăn cản ta sao?"

Ý chí của Bá tước hóa thành lời nói, mang theo sự chế giễu rõ rệt.

Giỏi thì thử xem.

Esther không phản ứng trước sự khinh miệt đó. Thay vào đó, cô quan sát kỹ lưỡng hơn.

Ma pháp trận.

Hắn đã biến toàn bộ chiến trường thành một ma pháp trận khổng lồ. Để vẽ nên một trận pháp lớn đến thế, cần phải có vật dẫn tương xứng.

"Ngươi điên một cách xuất sắc đấy."

Khoảnh khắc nhận ra sự thật, Esther thốt lên. Bá tước chống cằm bằng bàn tay rảnh rỗi, nhếch mép:

"Biết rồi thì làm được gì?"

Hắn lấy sự thảm khốc của chiến tranh, lấy máu tươi và xác chết làm vật liệu vẽ trận, từ đó dệt nên một lời nguyền dựa trên nền tảng thuật pháp.

Kết quả sẽ là gì?

Esther nheo mắt, phỏng đoán viễn cảnh khi câu thần chú hoàn tất.

Là một thiên tài trong thế giới của mình, cô không khó để nhìn ra đáp án.

Bóng tối đen đặc sẽ nuốt chửng toàn bộ chiến trường. Thế giới bị bao phủ sẽ mất đi ánh sáng và chìm dần vào ý chí đen tối của hắn.

Tên điên ghê tởm này đang cố gắng kết nối Thế giới Chân ngôn của hắn với thực tại.

Đó là điều khiến Esther cảm thấy buồn nôn nhất. Với một pháp sư, Thế giới Chân ngôn là gì?

Đó là nơi riêng tư, là vùng cấm địa chứa đựng bản ngã trần trụi nhất, là thứ tuyệt đối không được để người ngoài nhìn thấy. Đó là điều cấm kỵ.

Nhưng Bá tước Molsen đã đạp lên điều cấm kỵ đó.

Kết nối và thả vong linh.

Dùng ma pháp trận che khuất ánh sáng và phun ra bóng tối, thực chất là xé toạc một phần thế giới của hắn để hiện thực hóa tại đây.

Đôi mắt Esther nhìn thấy những khối đen đang lẩn khuất sau chiếc ghế của Bá tước.

Vong linh. Số lượng nhiều đến mức lấp đầy cả thế giới của hắn.

Nếu lũ đó được thả vào chiến trường?

Vong linh có thể xâm nhập và gặm nhấm tinh thần con người. Kẻ thì trở thành con rối, kẻ thì không phân biệt được địch ta mà chém giết lung tung, kẻ thì mất trí và chết trong điên loạn.

Đa số sẽ phát điên.

Đó là hiện thực sắp xảy ra.

Nếu mọi thứ diễn ra theo đúng ý hắn.

Đó chính là mục tiêu của Bá tước.

Chiến thắng trong cuộc chiến này ư? Không cần thiết.

Hắn chỉ cần máu, xác chết và cái chết.

Hắn muốn dùng vong linh của mình để thống trị chiến trường này.

Nếu Krang biết được chuyện này, chắc hắn ta sẽ nổi trận lôi đình.

"Có ngăn được không?"

Bá tước hỏi, giọng đầy thách thức.

Esther có thể dùng ma pháp của mình thiêu rụi kẻ địch ngay lúc này. Nhưng cô không thể ngăn cản những gì sắp xảy ra với những người đang chiến đấu.

Không có cách nào cả.

Việc tốt nhất cô có thể làm lúc này là đưa những người cô muốn bảo vệ rời khỏi đây.

Có nên làm thế không?

Ý nghĩ ấy thoáng qua, nhưng cô biết Encrid sẽ không muốn như vậy.

Vậy phải làm sao?

Hỏi anh ấy.

Cô sẽ truyền đạt tất cả cho Encrid. Cô sẽ hỏi ý kiến anh.

Đối với những người am hiểu ma pháp, hay những ai biết về tính cách của Esther, đây là một lựa chọn gây sốc.

Esther tách một phần ý chí của mình, biến nó thành dạng "lưu thể" và phóng về phía tiền tuyến, nơi Encrid đang đứng.

Điều này chỉ khả thi nhờ vào việc hai người đã kề vai sát cánh, da kề da suốt hơn một năm qua.

Để gửi ý chí của mình vào tâm trí người khác cần một mối liên kết sâu sắc đến nhường nào.

May mắn thay, ý chí của Esther đã chạm được đến Encrid.

"Ta sẽ hỏi anh ấy."

Esther đáp lời, Bá tước chớp mắt ngạc nhiên.

Hắn tự hỏi con ả này định hỏi cái quái gì.

---o0o---

Người khổng lồ dùng thân xác làm vũ khí.

Đó là danh xưng của Benukt.

Encrid rút thanh kiếm đang cắm phập trên đầu gã khổng lồ vừa ngã gục với gân kheo bị cắt đứt.

Anh đặt chân phải lên vai gã làm điểm tựa, rút mạnh thanh kiếm ra kéo theo một vòi máu tươi.

Ý chí chiến đấu của tên khổng lồ này quả thực đáng nể, nhưng...

So với Audin...

Thì vẫn còn quá yếu ớt.

Benukt đã đấm trúng sườn Encrid một cú, thậm chí tóm được cổ chân anh mà vặn xoắn.

Nhưng Encrid đã dùng kỹ thuật nén khí vùng bụng để chịu đựng cú đấm, triệt tiêu lực tác động.

Còn khi bị tóm chân, anh nương theo chiều xoay, tung người lên không trung để vô hiệu hóa đòn bẻ khớp của đối phương.

Và sau đó là những nhát chém chuẩn xác, lạnh lùng.

Chém và đâm liên tục.

Sự chênh lệch về trình độ quá rõ ràng nên anh chẳng cần vội vàng. Dựa trên nền tảng kiếm thuật khống chế, anh dồn đối phương vào đường cùng.

Và kết liễu Benukt.

Encrid nhìn quanh.

Những tên lính địch đang lao vào anh với khuôn mặt cắt không còn giọt máu.

Thay vì sợ hãi bỏ chạy khi thấy gã khổng lồ bị giết, chúng lại lao vào thế chỗ.

Không phải một hai tên, mà là hàng chục tên.

Tại sao?

Thật khó hiểu. Ánh mắt chúng ngập tràn sợ hãi, chân tay run lẩy bẩy. Encrid thậm chí còn chưa dùng đến Ý chí để áp chế. Vậy mà chúng vẫn lao tới như thiêu thân.

Trông như bị ép buộc vậy.

Và đó chính là câu trả lời.

Chúng là những con tốt thí được Bá tước gửi đến để hiến tế máu và xác thịt. Một lũ được lệnh phải chết.

Bảo vệ những người sau lưng đồng nghĩa với việc phải hóa thành ác quỷ với những kẻ trước mặt.

Encrid hiểu rõ điều đó.

Nhưng mà.

Khó chịu thật.

Cảm giác bực bội dâng lên dữ dội.

Encrid dùng mu bàn tay gạt phăng mũi thương đang run rẩy vì sợ hãi, chộp lấy cán thương và giật mạnh.

Tên lính trẻ măng, có lẽ mới đôi mươi, bị tước vũ khí và ngã nhào về phía trước.

Hắn hoảng loạn đến mức không kịp chống tay, đập thẳng cằm xuống đất.

"Aghhhhh!"

Tiếng kêu đau đớn vang lên.

Encrid vung kiếm chém gãy cán thương của tên tiếp theo, rồi tung cước đá vào cằm kẻ phía sau.

Bốp.

Dù chỉ là một cú đá nhẹ, tên lính vẫn bị hất ngược mặt lên trời, mắt trắng dã rồi đổ gục.

Sau khi hạ gục hơn chục tên như thế, đám còn lại không dám lao lên nữa.

Những đôi mắt đầy cảnh giác, sợ hãi, pha lẫn sự hỗn loạn đảo điên.

Encrid ghét tất cả những thứ này.

Máu của những kẻ hấp hối.

Thịt xương vương vãi.

Cái chết đang nhuộm đỏ mảnh đất này.

Một sự khó chịu bắt nguồn từ bản năng và được khẳng định bởi trực giác.

Tại sao?

Đây là chiến trường, anh đã quá quen với nơi này rồi.

Anh hiểu rõ quy luật tàn khốc: để sống sót, ta phải tàn nhẫn.

Đúng lúc anh đang cảnh giác quan sát xung quanh, một làn khói xanh lam nhạt lướt tới, chạm vào lưng anh.

Lưu thể mang ý chí của Esther.

Cô truyền đạt cho anh những gì cô nhìn thấy, nghe thấy và hiểu được.

Một trải nghiệm kỳ lạ, giọng nói của Esther như đang thì thầm ngay bên tai anh.

Những lời cô nói, cái trò bẩn thỉu mà Bá tước đang làm, chính là nguồn gốc của sự khó chịu này.

Dù không hiểu tường tận ma pháp trận là gì hay Bá tước định làm cụ thể điều gì, nhưng việc phá đám một kẻ khiến mình chướng mắt là điều hiển nhiên.

Hắn dám coi chiến trường này là công cụ của hắn, điều đó càng khiến anh thêm phẫn nộ.

Encrid quay người, bước thẳng vào giữa đội hình địch. Đám lính dạt ra hai bên.

Dù cho Đốc chiến đội có kề dao vào cổ thì nỗi sợ hãi trước con quái vật vừa hạ sát gã khổng lồ vẫn lớn hơn.

Bề ngoài hắn chỉ là một kiếm sĩ bình thường, nhưng sức mạnh hắn thể hiện thì phi nhân loại.

Con đường mở ra.

Ở phía bên kia, Reavart bước tới.

"Đến cả Benukt cũng không phải đối thủ của ngươi sao."

"Chẳng phải các người biết rõ điều đó mà vẫn phái hắn ra à?"

"Đúng vậy."

"Lẽ ra ngươi nên ra mặt sớm hơn mới phải."

Encrid mắng nhiếc Reavart như đang dạy dỗ một đứa trẻ. Anh thực sự đang rất cáu.

Một thái độ không phù hợp với hoàn cảnh, rõ ràng là một sự khiêu khích.

Dù trong tình huống này, Reavart vẫn cảm thấy bị xúc phạm bởi lòng tự tôn quý tộc của mình.

Vốn dĩ dùng lời nói để chọc tức đối thủ là sở trường của hắn.

"Cái lưỡi của ngươi thật là..."

"Câm mồm. Ta không muốn nghe bất cứ lời bào chữa nào."

Encrid cắt ngang lời Reavart.

"Đúng là một tên khốn nạn."

Reavart nói với gương mặt không chút ý cười, còn Encrid chỉ lẳng lặng nâng kiếm.

Rõ ràng là nếu không vượt qua kẻ này, anh sẽ không thể tiến thêm bước nào nữa.

Lúc đó, Esther vẫn đang quan sát tình hình qua trạng thái lưu thể và đọc được suy nghĩ của Encrid.

Anh không hề có ý định rút lui.

Một ý chí rực lửa thiêu đốt không ngừng.

Ngăn chặn. Ý chí muốn ngăn chặn kẻ thù truyền thẳng đến Esther.

Nhận được câu trả lời đó, cô nói:

"Không được thua đâu đấy."

Nếu thất bại và rút lui ở đây, việc ngăn chặn Bá tước chỉ là giấc mơ viển vông.

Encrid nắm chặt thanh Silver bằng cả hai tay, ánh mắt chia đôi cơ thể đối thủ theo lưỡi kiếm.

Anh đã dành cả ngày hôm qua để nghiền ngẫm lại trận chiến trước đó.

Vừa nhai thịt vừa nghĩ, trong lúc ngủ cũng nghĩ, vừa tỉnh giấc cũng nghĩ, và ngay cả khi đang chiến đấu cũng nghĩ.

Không hề nhàm chán chút nào.

Ngược lại, anh thấy phấn khích nữa là đằng khác.

Đây là đối thủ anh phải vượt qua. Vì thế anh thấy vui. Chiến đấu với hắn là cơ hội để anh tiến bộ.

Hơn nữa, trực giác mách bảo anh.

Mình có thể thắng.

Đã bao nhiêu lần anh dám chắc chắn về chiến thắng như thế này?

Nhất là khi đối đầu với một kẻ có thực lực xuất chúng như vậy.

Dù chưa từng chiến đấu với tâm thế ỷ lại vào việc thời gian sẽ lặp lại.

Nhưng Encrid tin rằng sẽ không có lần lặp lại nào nữa.

"Ghen tị thật đấy."

Reavart buông một câu khó hiểu rồi nâng kiếm và khiên lên.

Hắn dựng đứng tấm khiên che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh.

Sẵn sàng chiến đấu.

Những kẻ chứng kiến tưởng rằng trận đấu sẽ diễn ra giống như lần trước.

Nhưng không.

Phập!

Encrid đột ngột tra kiếm vào vỏ và lao thẳng về phía trước.

Reavart, kẻ đang cầm khiên, bất ngờ trước hành động kỳ lạ đó nên chuyển sang thế thủ. Hắn thu khiên về sát người, giấu luôn cả tay cầm kiếm.

Encrid vung cả hai tay ra.

Con phi dao huýt sáo đã nằm trên tay anh từ lúc nào, xé gió lao đi.

Húuuuu!

Hai tia sáng lạnh lẽo nhắm thẳng vào đôi mắt đang lộ ra của đối thủ.

Keng! Keng!

Reavart vội vã nâng khiên lên che mắt.

Che mắt ư?

Nhưng che mắt không có nghĩa là không đọc được chuyển động của đối phương. Với một Chuẩn Hiệp sĩ, mọi giác quan đều nhạy bén vượt trội.

Cơ thể Reavart xoay ra sau. Encrid đã vòng sang bên sườn và ném thanh kiếm đi.

Một kỹ thuật gọi là Đàn Kiếm Thức.[note90384]

Thanh Gladius xoay tít như một chiếc đĩa bay nhắm thẳng vào lưng Reavart.

Dùng khiên đỡ? Sẽ không kịp. Reavart đặt niềm tin vào bộ giáp kiên cố của mình.

Hắn chỉ hơi xoay lưng, phô diễn một kỹ thuật thể thuật điêu luyện.

Dùng giáp để làm lệch điểm va chạm của thanh kiếm bay tới.

Một kỹ thuật triệt tiêu lực bằng chuyển động thân mình. Nó tương đồng với kỹ thuật Encrid đã học được từ Audin.

Keng!

Đòn tấn công thứ hai cũng bị đánh bật ra.

Ngay lúc đó, Encrid bật nhảy lên cao, bổ kiếm xuống theo phương thẳng đứng.

Rầm!

Lần này, dù đã đỡ bằng khiên, Reavart vẫn cảm thấy lực chấn động truyền tê dại đến tận cánh tay.

Cả người hắn như bị lún xuống đất.

Quái lạ, tên Encrid này dường như còn mạnh hơn lần trước.

Encrid dùng dao găm ném để tạo cơ hội, dùng Gladius để hạn chế di chuyển của đối phương, và bồi thêm cú bổ dọc xoay người của Trọng Kiếm Thức để dồn ép.

Tất nhiên, anh không dừng lại ở đó.

Thế giới Vô khí.

Vì đã từng nắm giữ chiến thắng một lần, anh lập tức kéo đối thủ vào nhịp độ chiến đấu có lợi nhất cho mình.

Và nó đã hiệu quả.

Vốn dĩ Reavart có thể trụ vững cả ngày, nhưng sau khi trao đổi hàng chục chiêu thức và liên tục bị dồn vào thế phòng thủ, nhịp thở của hắn bắt đầu rối loạn.

Đối thủ của hắn có thể lực vượt trội kinh khủng.

Đến mức hắn phải tự hỏi tên này đã làm cái quái gì để có được cái cơ thể trâu bò như thế.

Và rồi, vào khoảnh khắc sơ hở lộ ra, thanh Tàn Lửa luồn vào, xé toạc bụng Reavart.

Cú đâm hiểm hóc xuyên qua khe hở của bộ giáp, cắt đứt một phần nội tạng.

Reavart lập tức vung khiên đập mạnh vào Encrid.

Vì cú đâm vừa rồi là một pha liều mạng, Encrid không thể né tránh.

Bốp.

Bị khiên đập trúng, Encrid lùi lại vài bước.

"Khụ!"

Cùng lúc đó, Reavart ho ra máu.

Thắng bại đã rõ. Encrid nhìn vào mắt đối thủ.

Đôi mắt đen kịt, vô hồn như mắt cá chết.

"Phù, thật đáng ghen tị."

Reavart lại thốt ra câu nói khó hiểu đó một lần nữa.

Encrid định mặc kệ và giơ kiếm lên kết liễu, nhưng...

"Ngươi nghĩ làm thế nào để trở thành một Hiệp sĩ?"

Reavart bất chợt hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
탄검식
탄검식