Chương 401 - 500

Chương 426 - Vua phương đông – Anu

Chương 426 - Vua phương đông – Anu

Lý do bề nổi khiến Anu - Vua của phương Đông - đặt chân đến Border Guard là vì Martai, nhưng tất nhiên, ẩn sau đó là những toan tính hoàn toàn khác.

"Cái xứ Naurillia này điên rồi à, hay là gã vua mới lên ngôi bị chạm mạch? Ta phải làm cho ra ngô ra khoai chuyện này mới được. Nhưng trước hết, phải đi xem mặt cái gã được đồn đại là 'Sát quỷ nhân' kia đã."

Năm mười tám tuổi, Anu đã vang danh thiên hạ khi tay không giết sư tử trên đồng cỏ phương Đông, và trước khi chạm ngưỡng ngũ tuần, ông đã quy tụ nhân tâm để dựng nên một vương quốc cho riêng mình. Một vị anh hùng thực thụ.

Nhưng người anh hùng ấy lại mắc một tật xấu khó bỏ.

Đó là hễ thấy ai tài giỏi, ông lại tìm mọi cách lôi kéo về phương Đông. Một kẻ tham lam nhân tài đến vô độ.

Dẫu vậy, đối với những kẻ được chọn, đó chưa hẳn đã là điều bất hạnh.

"Hối hận vì đã trở thành anh em của ta sao? Thế thì cút về đi!"

Xét về độ hào sảng và phóng khoáng, trên khắp đại lục này chẳng ai dám vỗ ngực xưng tên vượt qua được ông.

Những kẻ bị ông "bắt cóc" sau khi cùng ông trải qua đủ loại phong ba bão táp chẳng biết từ bao giờ đã tự coi mình là người phương Đông. Họ say mê sức hút của ông, chìm đắm trong cái khí phách ngông cuồng và những giấc mơ vĩ đại mà ông vẽ ra.

Giấc mơ ấy nghe thì hoang đường, cao siêu và viển vông, nhưng nghịch lý thay, ông lại đang từng bước biến nó thành hiện thực.

Cứ thế cho đến nay, có thể nói không ngoa rằng mọi vùng đất khai phá ở phương Đông đều in dấu chân và bàn tay của Anu. Từ năm mười tám tuổi đến giờ, ông đã ném trọn cuộc đời mình vào công cuộc mở mang bờ cõi ấy.

Bất kỳ ai hiểu rõ cuộc đời ông, khi gặp gỡ đều phải gật gù thừa nhận sức hút khó cưỡng của con người này.

Dù lão có hơi cố chấp và dữ dằn một chút.

Asaluhi, người trợ thủ với làn da nâu rám nắng, vừa chỉnh lại chiếc khăn xếp trên đầu vừa thầm nghĩ.

Dù thiên hạ có nói ngả nói nghiêng, anh ta vẫn một lòng tôn kính vị vua hào sảng và không bao giờ để bụng chuyện vặt này. Asaluhi tin rằng sứ mệnh của mình chính là lấp đầy những khoảng trống mà sự ngông cuồng của nhà vua để lại.

"Đi thôi. Đi xem mặt mũi cái gã mơ mộng hão huyền muốn giết sạch ác quỷ nào."

Dù những lời đồn đại về Encrid đã bị bóp méo ít nhiều, nhưng Vua phương Đông chẳng hề bận tâm đến định kiến.

Nghe bảo có kẻ muốn giết quỷ đến phát điên?

Thì cũng có sao đâu, chuyện thường ở huyện.

Martai chỉ là cái cớ. Rõ ràng cơn thèm khát nhân tài của ông lại tái phát rồi.

Gần đây phương Đông xảy ra vài biến cố khiến nhà vua bận tối mắt tối mũi, nhưng may thay lúc này lại đang là kỳ nghỉ. Thời điểm không thể hoàn hảo hơn.

Sau khi đến Border Guard và bịa ra một lý do lọt tai để vào thành phố, việc tìm ra gã trai tên Encrid dễ như trở bàn tay.

Việc tiến vào tận sân tập bên trong doanh trại cũng chẳng khó khăn gì.

"Ý anh là nếu có người yêu cầu đấu tập thì cậu ta sẽ chấp nhận hết sao? Bất kể là ai?"

Trước câu hỏi của Asaluhi, người lính gác nhìn hai kẻ lạ mặt với ánh mắt dò xét, nhưng tuyệt nhiên không có ý định dùng vũ lực ngăn cản.

Bởi lẽ, những kẻ đã mò được tới tận đây thì lính lác quèn cũng chẳng cản nổi, nên Tướng quân đã có lệnh trực tiếp:

Đừng có cản, cứ cho chúng vào.

Dù là sát thủ hay kẻ đến thách đấu, nếu lính gác đã không đủ trình để chặn lại thì đừng có dại mà lao vào nộp mạng. Tất nhiên, mệnh lệnh có kèm theo một câu thòng rằng "nếu muốn đánh nhau thì cứ việc", nhưng số lượng binh lính chán sống đến mức muốn lao vào đánh nhau với cao thủ thì hiếm như lá mùa thu.

Với suy nghĩ đó, người lính gác mở lời:

"Đúng là vậy."

Anu cười khà khà rồi sải bước đi vào trước. Người lính không cản. Nếu là tân binh thì không nói, nhưng gã cũng thuộc hàng cựu trào ở đây.

Gã ta thừa hiểu rằng không nên gây sự với một kẻ rõ ràng đã vượt qua được Frog Meelun, vệ binh của thành phố. Tướng quân cũng từng bảo, nếu không đủ tự tin hạ đo ván Meelun thì tốt nhất đừng có ngứa tay.

"Khá lắm, khí phách của đám trẻ ở đây không tồi chút nào."

Vua lẩm bẩm một mình khi lướt qua người lính gác. Ông cứ thế tiến thẳng, không gặp bất kỳ sự cản trở nào.

Người lính nhìn theo bóng lưng vị khách lạ, chẳng hiểu sao lại thấy khuôn mặt ông ta toát lên vẻ phấn khích lạ thường.

Vua bước vào sân tập.

Thú vị đấy.

Đó là cảm giác vui sướng thuần túy.

Khi ông vừa để lộ một chút hiện diện trước mặt "Sát quỷ nhân", tên nhóc đó lập tức bùng lên một ý chí ganh đua mãnh liệt..

Đã bao lâu rồi ông mới cảm nhận được thứ tinh thần chiến đấu rực lửa thế này? Lại còn là một thứ đấu khí sạch sẽ và ngay thẳng đến nhường ấy.

Lẽ ra ông sẽ không động thủ ngay đâu, nhưng khí thế mà đối phương tỏa ra đã làm lung lay tâm trí của Vua.

"Ta cũng không biết nữa."

Nói chính xác thì, sự ngang bướng của chàng trai trẻ ấy rất hợp gu ông. Và thế là ông quyết định ra tay.

---o0o---

Kể từ đó, Vua lính đánh thuê phương Đông chính thức ăn dầm nằm dề tại doanh trại.

Nào, để xem nào.

Vua không giấu giếm ánh mắt thèm thuồng khi quan sát từng thành viên trong đội.

Đầu tiên là Rem.

Cảm giác thiên bẩm quá tốt.

Hắn sử dụng hai lưỡi rìu, kỹ năng thì không phải dạng vừa.

Anu thường gọi những người được ông công nhận là "huynh đệ", bắt nguồn từ thời nhóm của ông còn hoạt động dưới cái tên "Huynh Đệ Khăn Vàng" thuở mới đặt chân đến phương Đông. Cái danh xưng ấy đã gắn liền với ông cho đến tận bây giờ.[note90945]

Và ngay cả trong số những huynh đệ của ông, hiếm ai sở hữu kỹ năng như tên này. Dù không phải là chưa từng thấy bao giờ, nhưng vẫn là hàng hiếm.

Phương Đông là vùng đất dữ. Nó chẳng khác nào Ma vực. Vùng đất chưa được khai phá vốn dĩ là như vậy.

Quái vật khổng lồ xuất hiện như cơm bữa, chưa kể đến những loài thú dữ nguy hiểm hơn nhiều. Nếu chỉ có thế thì đã phước, đằng này còn có lũ ma thú bay rợp trời và bọn ác quỷ ranh ma thích trêu đùa con người.

Tóm lại, phương Đông khắc nghiệt là thế, nhưng Rem vẫn là một kẻ có thực lực đáng gờm. Một tài năng hiếm có ngay cả ở vùng đất ấy. Và hắn không phải là kẻ duy nhất.

Còn tên Audin thì sao?

"Thử so sức xem nào!"

Trong lúc đấu tập, Anu bất ngờ nắm lấy tay hắn để thử lực.

Khỏe hơn cả Gấu huyết ngạn nữa hả?[note90946]

Anu thầm thán phục. Quan trọng hơn, Audin - cái gã trông như gấu người này - không phải là kẻ chỉ biết dùng sức trâu.

Ta đã gặp nhiều kẻ khỏe mạnh, nhưng...

Khi ông định bẻ cổ tay hắn, Audin đã phản kháng bằng một kỹ thuật đầy tinh tế.

Sức mạnh đi kèm với kỹ thuật nhuyễn nhừ đến mức này ư?

Hắn chắc chắn là một cao thủ nằm trong top đầu ngay cả khi so với các huynh đệ của ông.

Chưa hết, còn người kiếm sĩ Ragna nữa.

Nếu có từ nào để mô tả những kẻ có tài năng xuất chúng, thì đó là "thiên tài".

Và thằng nhóc này chắc chắn là một thiên tài. Một cục quặng tài năng do trời già ban xuống.

Cậu ta có thể nhìn thấu cốt lõi kỹ thuật của đối phương và sao chép nó ngay tức khắc. Nền tảng cơ bản cũng vững chắc không ngờ.

Thứ kiếm thuật nhanh và nặng được thi triển bởi thanh đại kiếm đen kịt kia chắc chắn sẽ khiến mấy tên hiệp sĩ nửa mùa không đỡ nổi một đòn.

Tất cả những điều này kích thích lòng tham của Anu tột độ, nhưng cũng không đến mức khiến ông kinh ngạc tột cùng.

Cảm giác xuất chúng.

Thân thể được tôi luyện.

Tài năng đáng sợ.

Hiếm, quả thực rất hiếm. Nhưng không phải là những thứ ông chưa từng thấy bao giờ. Thế nên ông không quá sốc.

Nhưng không sốc không có nghĩa là không thèm.

Còn có một tên người thú với tiềm năng khá lớn.

Cả cô nàng bán khổng lồ tên Teresa cũng khiến ông thèm nhỏ dãi.

Rồi đến cả Ropord và tay mục đồng Fel nữa.

Tất cả đều là những tài năng khiến lòng tham trong ông trỗi dậy mạnh mẽ.

Hay thật đấy.

Anu lại cảm thấy niềm vui sướng dâng trào.

Và ở đây, còn có một sự tồn tại vượt ra ngoài mọi quy chuẩn.

"Có cả pháp sư nữa cơ à."

Sau khi liếc nhìn Vua một cái, Esther lúc này đang trong hình dạng con người liền quay đi, coi ông như không khí. Cô ta chẳng thèm quan tâm, hay đúng hơn là chẳng có chút hứng thú nào.

Tất cả những điều này có thể kỳ lạ, nhưng với Anu, có một thứ còn kỳ lạ hơn tất thảy.

Đó là kẻ đang dẫn dắt tất cả những quái vật này.

Thất bại.

Thua cuộc nghĩa là gì?

Những kẻ có chút thực lực thường sở hữu lòng tự trọng cao ngút trời. Ai cũng vậy cả thôi.

Rem, Ragna, hay Audin, tất cả đều không nằm ngoài quy luật đó.

Nhưng cái tên này là thế nào?

Thằng nhóc này là cái quái gì vậy?

Một mình hắn đảo lộn mọi luồng khí tiêu cực.

"Có thể đấu tập được không?"

Thua cuộc đồng nghĩa với việc năng lực của bản thân bị phủ nhận.

Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là ý chí chiến đấu, mà là sự nhục nhã của thất bại. Nó giống như lời thì thầm của ác quỷ, gặm nhấm và đục khoét tâm hồn con người dai dẳng hơn bất cứ thứ gì. Cảm xúc tiêu cực vốn dĩ là như thế.

Đặc biệt là với những kẻ vừa bị nghiền nát thê thảm trước mặt ông.

Anu đã chấp nhận sự ngoan cố của đối phương, nhưng ông không hề nương tay. Ông đập tan mọi kỹ thuật mà Encrid tung ra.

Vậy mà.

"Ông bận không?"

Hắn vẫn lao vào, lần này đến lần khác.

Thất bại ăn mòn sự tồn tại. Tài năng càng cao, vết thương lòng càng sâu.

Nhưng kẻ này thì không.

Dù Anu không thích khái niệm "Chuẩn Hiệp sĩ", nhưng xét theo tiêu chuẩn đó, Encrid đã ở một trình độ rất cao. Nếu so với các huynh đệ của ông, hắn có lọt vào top 10 không?

Một kẻ mạnh như thế lại chẳng mảy may bận tâm đến việc mình bị đánh bại.

Hắn không có lòng tự trọng sao?

Hay hắn sở hữu một thứ gì đó còn lớn lao hơn cả lòng tự trọng?

Anu nhớ lại những thất bại trong quá khứ của chính mình.

Chẳng vui vẻ gì, nhưng ông cũng chẳng có thời gian để mà gặm nhấm nỗi buồn.

Vì ông phải tiến lên.

Và kẻ này cũng y hệt như vậy.

Mùi của đồng loại. Anu đã ngửi thấy mùi hương ấy.

"Được thôi, đấu tiếp."

Vua Anu gật đầu.

Kẻ không để tâm đến thất bại lại nâng kiếm lên.

Encrid thua, Anu thắng.

Dù kết quả vẫn không thay đổi.

"Đa tạ."

Đó là lời của kẻ bại trận. Nhìn vào ánh mắt rực lửa khát khao ấy, không phải là hắn trơ lì trước thất bại.

Chỉ là hắn đang mơ một giấc mơ lớn hơn thế nhiều.

"Ta sẽ khai phá phương Đông."

Anu nói.

Encrid nhìn chằm chằm vào ông, lắng nghe từng lời.

"Lần sau hãy trò chuyện nhiều hơn nhé."

Anu cười sảng khoái.

Nếu ông có thể bắt hết đám nhóc này về phương Đông, chắc chắn cuộc đời sẽ thú vị lắm đây.

---o0o---

Chỉ vài ngày sau, chẳng cần hỏi cũng biết mục đích của Vua phương Đông đến đây là gì.

"Kỹ năng tuyệt đấy chứ? Có muốn cùng ta bước đi trên con đường thám hiểm không?"

Ông ta thèm khát nhân tài. Và ông ta chẳng thèm giấu giếm điều đó.

Rem chớp mắt trước lời đề nghị sỗ sàng ấy.

Hắn đang đẽo một khúc gỗ dày để làm ghế ngồi, tiện thể làm quen với cây rìu mới.

Phập! Phập!

Mỗi lần rìu vung lên, từng mảng gỗ tươi bị gọt đi ngọt xớt. Mùn cưa và dăm gỗ chất đống xung quanh.

Chỉ nhìn cách hắn làm cái ghế gỗ thôi, Anu cũng nhận ra ngay.

Cái cách thằng ranh này dùng rìu...

Thoạt đầu ông tưởng chỉ là quen tay, nhưng càng nhìn càng thấy gã sở hữu một cảm giác phi thường.

"Khen thừa thãi. Nếu ta đây bá đạo thế thì ông là cái đếch gì?"

Rem hỏi lại với thái độ bố đời quen thuộc. Dù đối phương có là Vua hay Hiệp sĩ, nếu phải bận tâm đến mấy cái danh xưng đó thì đã chẳng phải là Rem.

"Sao lại so sánh với ta."

Anu lắc đầu đáp.

So với ông thì nói làm quái gì.

"Sao nghe giọng điệu lão già này còn ngứa đòn hơn cả Đại trưởng thế nhỉ."

"...Asaluhi, thế này là sỉ nhục đúng không? Có tính là tội khi quân phạm thượng không?"

Chỉ là nói đùa thôi.

Dù ông có gào lên là sỉ nhục thì Rem cũng đếch quan tâm đâu.

Phải đi đến phương Tây mới được.

Rem thầm hạ quyết tâm. Nếu không có bùa chú hỗ trợ, hắn cảm thấy rất khó chịu khi phải vung rìu trước mặt cái gã Vua phương Đông này. Điều đó làm Rem cực kỳ ngứa mắt.

Tất nhiên nếu khô máu thật thì hắn cũng chẳng dễ dàng chịu thua, và hắn cũng học được khối thứ từ mấy trận đấu tập.

Nhưng ruột gan gã cứ lộn tùng phèo cả lên.

Quyết định rồi, đi phương Tây.

Rem càng củng cố quyết tâm của mình.

Vua không phải là kẻ ngốc. Ông biết cách đánh vào điểm yếu của đối phương.

Nếu với Rem là những câu đùa cợt nhả như diễn hài, thì với Ragna, ông nói đúng những gì hắn khao khát nhất.

"Phải rồi, ở phương Đông ta rất hay phải tìm đường, cậu có muốn đến giúp một tay không?"

"Ông cần người dẫn đường sao?"

"Tất nhiên, rất cần là đằng khác."

"Tìm đường tắt hay mở đường mới là sở trường của tôi, nhưng tiếc là giờ tôi bận lắm."

Một khi đã nổi cơn ương ngạnh thì Ragna còn khó chiều hơn cả Rem.

Nói cách khác, một khi cậu đã quyết không nghe, thì tâm trí Ragna lúc này cứng chẳng khác nào nắm đấm của Audin. Là sắt đá.

Vua không nản lòng. Ông kiên trì tung chiêu dụ dỗ với tất cả mọi người.

Đặc biệt khi gặp Dunbakel, ông đã đưa ra một đề nghị táo bạo đến mức ai nghe cũng tưởng mình nghe nhầm.

"Nhóc có muốn làm con gái ta không?"

"Tại sao?"

Dunbakel đáp trả đúng theo phong cách của Rem.

"Muốn làm vợ ta à? Xin lỗi nhé, ta không có nhu cầu tìm bạn đời."

"Ông lảm nhảm cái gì thế, ta ghét người già."

Vua phương Đông chẳng hề tổn thương trước câu trả lời phũ phàng ấy. Ông chỉ cười ha hả.

Tất cả mọi người đều có chung một suy nghĩ: Cái gã quái đản này mà là Vua phương Đông thật á?

Trong số đó, kẻ phản ứng mạnh nhất là Krais.

"Điện hạ! Vua của phương Đông vĩ đại ơi! Lời đồn đó là thật sao? Có thật là vàng chất thành núi ở phương Đông không?"

Vua lại cười lớn rồi phán một câu xanh rờn:

"Ngươi thì ta không cần."

Người ông cần rất rõ ràng. Phải là những kẻ đánh đấm giỏi.

Asaluhi thì vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, dường như đã quá quen với cảnh tượng này.

---o0o---

Ragna chăm chú quan sát hai người vừa kết thúc trận đấu ngay trước mắt.

Chỉ cần thay đổi nhịp điệu, một cú đâm bình thường cũng có thể biến thành một tuyệt kỹ.

Kỹ thuật là gì?

Rốt cuộc, cũng chỉ là để đâm và chém kẻ trước mặt mà thôi.

Ragna chìm sâu vào thế giới nội tâm của riêng mình.

Tài năng của cậu không chỉ dừng ở mức xuất sắc, mà là trác tuyệt và thượng thừa. Đến mức người ta phải tự hỏi liệu trên đời này còn có ai sở hữu thiên phú vượt qua hắn hay không.

Những trận chiến vừa qua đã kích thích mạnh mẽ tài năng ấy.

Vốn dĩ cậu là kẻ có thể tiến bộ mà chẳng cần lý do, vậy nếu có một cú hích ngay trước mắt thì sẽ thế nào?

Cậu nhai lại tất cả những gì đã học, vứt bỏ những thứ thừa thãi, rồi lại nghiền ngẫm chúng lần nữa.

Ragna đang nằm trên giường nhìn ra bên ngoài.

Sân tập của cái đơn vị điên khùng này được thiết kế nối liền ngay với khu nhà ở nên cậu mới có thể làm thế.

Dù Encrid từng bảo bụi bặm hơi nhiều nhưng được cái tiện lợi, Krais đã nắm bắt ý đồ đó đã cho xây dựng cấu trúc này.

Nhờ vậy, Ragna có thể vừa nhìn ra sân tập, vừa quên đi bản ngã và chìm đắm vào kiếm đạo.

Và cũng nhờ cái cấu trúc quái quỷ đó, nhìn từ bên ngoài, Ragna trông chẳng khác nào đang nằm ườn ra ngủ.

"Thằng chả lại lười biếng nữa rồi, biết ngay mà."

Rem vừa hoàn thành cái ghế gỗ và đang chuyển sang đóng bàn, buông một câu đầy mỉa mai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
hay là 'anh em' ?
hay là 'anh em' ?
[Lên trên]
Gấu da máu
Gấu da máu