Krais nhận định rằng cần phải gửi viện binh, và viện binh đó không nhất thiết phải là một đạo quân quy mô lớn.
Do thiếu hụt quân nhu sao?
Không phải. Quân Hoàng gia đâu có ngu ngốc đến mức lao vào chiến tranh mà không chuẩn bị kỹ càng.
Vậy chỉ dựa vào số lượng binh sĩ có thể đảo ngược tình thế sao?
Khó mà nói trước được.
Dự đoán chiến cục lúc này là điều bất khả thi, bởi những nước cờ của Bá tước Molsen hoàn toàn không thể đọc vị.
Đó là điều hiển nhiên.
Bá tước Molsen đã chuẩn bị một thứ gì đó pha trộn giữa ma thuật và chú thuật, đang vẽ nên một bức tranh đẫm máu ngay trên chiến trường.[note90434]
Tuy nhiên, với bộ óc luôn lường trước những kịch bản tồi tệ nhất, Krais dự đoán rằng đối phương sẽ tung ra những quân bài tẩy nằm ngoài sức tưởng tượng.
Và một lần nữa, cái đầu đen tối của ông ta đã phát huy tác dụng.
Nếu đã vậy, việc gửi những chiến lực mạnh nhất, nhanh nhất đến ứng cứu là điều tất yếu.
Một nhóm nhỏ sở hữu vũ lực phi phàm mới là chìa khóa để lật ngược bàn cờ.
Audin, Shinar và Teresa.
Krais cấp cho mỗi người hai con chiến mã nhanh và khỏe nhất.
Và đó là lý do Audin cùng Shinar có mặt tại đây.
---o0o---
Encrid lùi lại một bước. Bàn tay to lớn của Audin nhẹ nhàng đặt lên vai anh và kéo về phía sau. Anh cũng chẳng có lý do gì để phản kháng.
"Nào, đứng đó mà xem đi. Nãy giờ ta cũng xem chán chê rồi."
Thấy Audin bước lên, Rem lên tiếng. Hắn ta gõ hai món vũ khí trên tay vào nhau cái keng.
Tay phải cầm cây rìu cán dài quen thuộc, tay trái lăm lăm một cây búa cán ngắn hắn nhặt được ở đâu đó.
Encrid biết thừa Rem là kẻ không kén chọn vũ khí. Nhìn bộ dạng đó thì có thể coi Rem đang ở trạng thái sung sức nhất.
"Chém cái thứ kia là được chứ gì?"
Ragna vừa nói vừa kéo lê mũi kiếm trên mặt đất.
Chẳng biết cậu ta đã làm cái gì mà lưỡi kiếm mẻ nham nhở như răng cưa. Gọi là kiếm răng cưa cũng chẳng sai.
Nhưng khi nằm trong tay Ragna, nó vẫn toát lên sự nguy hiểm chết người. Kể cả có đưa cho cậu một thanh kiếm gỗ, cậu vẫn đáng sợ như thường.
Hôm nay lại càng đặc biệt hơn.
Ý chí muốn chém đứt mọi thứ cản đường tỏa ra từ người cậu sắc bén đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt.
Kéo Encrid ra sau, Audin mỉm cười hiền hậu:
"Thưa Cha, ở đây có những kẻ cần được Người dạy dỗ."
Dịch nôm na là: "Ta sẽ giết sạch rồi tiễn các người lên đường."
Hai nắm đấm của Audin quả thực là công cụ hoàn hảo để tiễn đưa những kẻ trước mặt về với Chúa.
Anh ta đeo găng tay da, nhìn qua thì có vẻ như được khâu thủ công từng đường kim mũi chỉ. Tuy nhiên độ hoàn thiện rất cao và cực kỳ chắc chắn.
Chất liệu có vẻ là da ma thú. Encrid đã nhìn chính xác.
Đó là găng tay làm từ da Nhân mã.
Tuy tốn nhiều thời gian thuộc da và gia công, nhưng độ bền và dẻo dai thì miễn bàn.
Krais đã ra lệnh chế tạo riêng rồi gói ghém cẩn thận gửi cho Audin.
Tò mò, Encrid hỏi:
"Găng tay da à? Ai làm thế?"
"Trong đơn vị có một thợ may rất cừ. Tôi không biết tên nhưng tay nghề khâu vá thì tuyệt phẩm. Nghe đâu từng làm tiểu đội trưởng nhưng giờ chuyển sang làm quản lý quân nhu rồi. Thưa người anh em."
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu Encrid.
"Có phải mũi người đó đỏ gay và cực kỳ nát rượu không?"
"Sao cậu biết hay vậy?"
Dù không khí căng thẳng giữa nhóm năm tên quái vật và phe ta đang dâng cao, Encrid vẫn thản nhiên hỏi và Audin vẫn điềm đạm trả lời.
Thái độ của cả hai như muốn nói rằng: Mấy tên tép riu này không đáng bận tâm.
Tất nhiên, mắt Audin vẫn không rời khỏi kẻ địch. Chính xác là anh ta đang nhìn chằm chằm vào tên to xác nhất trong đám hộ vệ.
"Tôi từng chịu ơn người đó."
Đó là người bạn đã làm cho anh đôi xà cạp và găng tay da trong lần lặp lại đầu tiên. Xem ra tay nghề của hắn đã tiến bộ vượt bậc.
Làm quản lý quân nhu trong Border Guard đồng nghĩa với việc kỹ năng may vá đã được công nhận.
Nghe nói Krais trực tiếp quản lý mảng hậu cần, nên chắc chắn cậu ta sẽ không dùng kẻ bất tài. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho tay nghề của gã say đó.
"Ai bắt nạt hôn phu của ta? Chỉ mặt hán xem nào."
Bên cạnh Audin, Shinar buông lời trêu chọc theo kiểu Tiên tộc. Ngoại hình lạnh lùng, giọng nói đều đều không cảm xúc, nhưng nội dung thì cợt nhả vô cùng.
"Thằng bắt nạt tôi đi bán muối rồi."
Encrid vừa nói vừa chỉ tay lên trời.
"Đã gửi về cho Chúa rồi sao. Làm tốt lắm."
Chắc trên đời này ngoài Audin ra chẳng có tên sát nh... à nhầm, tu sĩ nào lại đi khen ngợi việc giết người như thế.
Dù có thờ Thần Chiến tranh thì cũng không đến mức này.
Shinar rút thanh kiếm lá của mình ra, gương mặt vẫn lạnh tanh:
"Ở đây có một đứa con lai tạp chủng đang làm ô uế dòng máu Tiên tộc."
Cô nói đúng.
Trong số năm tên hộ vệ, có một kẻ mang dòng máu Tiên.
Rem thầm kinh ngạc. Đó là kẻ hắn vừa chạm trán lúc nãy. Bị chém toạc người mà vẫn chạy nhanh như sóc.
Không ngờ nó còn sống. Mà sống lại còn đứng vững vàng thế kia mới lạ.
Rõ ràng Rem đã bổ một nhát rìu ngọt sớt vào thân mình đó, ruột gan phèo phổi lẽ ra phải tuôn ra hết rồi, vậy mà giờ nó vẫn đứng đó.
Máu đen rỉ ra từ những vết khâu vá nham nhở, nhưng việc nó còn cử động được đã là một kỳ tích.
Rem cứ tưởng mình đã giết chết nó rồi.
Shinar cầm Diệp kiếm bước lên phía trước.
Thế là Rem, Ragna, Audin và Shinar dàn hàng ngang chắn trước mặt Encrid.
Chỉ có Jaxon là vẫn đứng yên... à không, cậu ta đã biến mất từ đời nào.
Jaxon đã hòa mình vào bóng tối.
Khoảnh khắc nhận ra điều đó.
Jaxon bất ngờ hiện hình ngay bên cạnh Bá tước. Thanh kiếm mảnh như cây kim chọc thẳng vào đầu Bá tước.
Một đòn đánh lén không ai ngờ tới. Mũi kiếm đâm trúng đích, nhưng Jaxon không đạt được mục đích.
Keng!
Như thể đâm vào một tảng sắt, thanh kiếm của Jaxon bật ngược trở lại.
Jaxon kinh ngạc. Độ cứng này không thể là da thịt con người.
Nhưng nếu đứng im thì chẳng khác nào xin chết, Jaxon lập tức búng người ra sau ngay khi đòn đánh thất bại.
Ngay vị trí cậu vừa đứng, một móng vuốt đen sì quét qua xé toạc không khí.
Nếu dính đòn đó thì chắc chắn không toàn thây. Móng vuốt đen đó tỏa ra thứ tà khí ma pháp rợn người.
Jaxon biết thứ vừa chặn kiếm của cậu không phải là phép phòng thủ.
Bởi cậu đã dùng cảm giác để kiểm tra xem có ma pháp bảo vệ hay không trước khi ra đòn.
Nghĩa là, da thịt tên Bá tước này thực sự cứng như thép.
"Ngươi cũng cấy ghép ma thú vào người sao?"
Câu hỏi của Jaxon cũng là thông tin hắn muốn truyền đạt cho mọi người.
Da của Bá tước rất dai, giống hệt da ma thú.
"Lũ ruồi muỗi."
Bá tước phẩy tay. Những móng vuốt đen liên tiếp đuổi theo Jaxon.
Jaxon thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thì biến mất rồi lại xuất hiện cách đó năm bước chân, nhưng những móng vuốt vẫn bám riết không buông.
Cùng lúc đó, đám đồng đội của Reavart cũng lao lên.
Dẫn đầu là tên Tiên tộc bị Rem chém dở sống dở chết.
"Ư ư ư ư ư!"
Ả ta vừa chạy vừa gãi đầu sồn sột. Không chạy thẳng mà chạy theo đường vòng cung. Dù di chuyển theo quỹ đạo cong nhưng tốc độ lại nhanh đến rợn người.
Trong mắt Encrid, ả còn nhanh hơn cả Reavart.
Và thực tế đúng là vậy.
Nếu Reavart vứt bỏ hết liêm sỉ, chỉ dùng sức mạnh thể chất để lao vào cắn xé thì hắn cũng có thể đạt được tốc độ đó.
Nhưng hắn đã không làm thế.
Khát vọng làm người, danh dự của một Hiệp sĩ là xiềng xích cuối cùng của hắn.
Hắn muốn trở thành Hiệp sĩ thực thụ.
Nên hắn không chiến đấu như một con thú.
Còn nếu hắn chỉ dùng sức mạnh thuần túy thì sao?
Câu trả lời đang ở ngay trước mắt.
Chỉ trong một cái chớp mắt, kẻ địch đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Vừa nghĩ là đã mất dấu thì má phải Encrid nhói lên. Một vật gì đó xé gió lao tới. Một cú chém tận dụng tối đa tốc độ.
Encrid nhận ra nhưng không cần phản ứng.
Vì đã có một cô nàng Tiên tộc lẩm bẩm nãy giờ ở đó.
Lời Shinar nói trước khi lao lên vọng lại bên tai Encrid:
"Một kẻ thuộc bộ tộc của Rừng xanh mà lại đánh mất lòng kiêu hãnh."
Không phải lời nói đùa, đó là lưỡi kiếm của sự trừng phạt. Diệp chặn đứng một Diệp kiếm khác.
Keng!
Hai thanh kiếm va vào nhau, ánh sáng xanh lục lóe lên.
Xung lực khiến kẻ địch bị đẩy lùi, Shinar cũng phải lùi lại hai bước. Hai kẻ đối mặt nhau, giữ khoảng cách.
Hình dáng kiếm tương tự nhau. Chỉ khác là một bên giữ nguyên hình dạng tinh tế của Diệp, còn bên kia thì bị những mạch máu gân guốc từ mu bàn tay quấn chặt lấy lưỡi kiếm.
"Ta thậm chí không thể gọi ngươi là đồng tộc."
Shinar mắng nhiếc, ả Tiên tộc kia dường như vẫn chưa mất hết lý trí, mở miệng đáp trả:
"Nói cái gì thế, bitch."
Chà, nghe không lọt tai chút nào. Shinar nở một nụ cười nhạt. Một nụ cười đẹp nhưng lạnh buốt sống lưng.
"Dám buông lời thô tục trước mặt vị hôn phu của ta sao."
Shinar dựng thẳng thanh kiếm.
Chỉ qua một lần giao kiếm, cô đã cảm nhận được sự chênh lệch. Sức mạnh, tốc độ và độ bền cơ thể của đối phương đều vượt trội.
Nhưng cô không hề nghĩ đối phương là Hiệp sĩ.
Chỉ là một con quái vật đang giãy giụa trong tuyệt vọng để mô phỏng sức mạnh Hiệp sĩ mà thôi.
Shinar đã từng thấy Hiệp sĩ Tiên tộc.
Họ là những tồn tại đáng kính và xứng đáng được tôn trọng.
Không phải cứ xẻ thịt đắp da là thành Hiệp sĩ được.
Vì thế, cô sẽ chém. Cô sẽ giải thoát cho linh hồn ngu muội và dơ bẩn này.
"Ta sẽ thưa chuyện với rừng và hoa."
Shinar vừa nói vừa nâng kiếm lên. Kỳ lạ thay, dù vẫn là thanh kiếm đó nhưng dường như có hương cỏ cây tỏa ra từ lưỡi thép.
"Rằng bây giờ là mùa xuân, mùa của sự sống sinh sôi nảy nở hơn bất cứ lúc nào."
Cô thì thầm.
Tuyệt kỹ của cô được thi triển bằng cách hấp thụ tinh khí của rừng già.
Giống như lần cô dùng phân thân để "bón hành" cho Encrid trong buổi tập luyện. Tinh khí có thể tạo ra ảo ảnh, nhưng cũng có thể gây sát thương vật lý.
Tất nhiên, không chỉ có vậy.
Đó chỉ là mánh lới.
Cô triệu gọi những tinh linh được sinh ra từ sự tích tụ của tinh khí và lắng nghe lời đáp của chúng.
Shinar đưa tinh khí vào cơ thể mình.
Đây là bí kỹ của Tiên tộc, một kỹ thuật đã bị lãng quên vì không còn ai thực hiện được.
Bằng cách chấp nhận tinh khí, trong khoảnh khắc, cô bước vào cảnh giới sức mạnh tương đương với đối thủ.
Thanh kiếm của ả dị nhân Tiên tộc lao tới. Lưỡi kiếm mang hình dáng chiếc lá ập đến ngay trước mặt.
Shinar, người đã uống cạn tinh khí tích lũy bấy lâu, vung kiếm với tốc độ ngang ngửa.
Tung!
Không chỉ gạt phăng đòn tấn công. Cô dùng kỹ thuật xoắn kiếm, hất văng cú bổ từ trên xuống của đối phương theo hướng ngược lại.
Thanh kiếm của cô nhuộm một màu xanh lục huyền ảo.
Diệp kiếm Needle biến đổi theo "Mùa".
Và thanh kiếm cô đang nắm giữ là Mùa Xuân.
Hơn bất cứ lúc nào, Needle Mùa Xuân tỏa ra sinh khí mãnh liệt nhất. Hình dáng không đổi, nhưng sức mạnh chứa đựng bên trong đã khác hoàn toàn.
Sau đó, chuyển động của Shinar đẹp tựa một điệu múa. Nếu bỏ qua việc chém, đâm, gạt và phá hủy vũ khí đối phương, thì đó đơn thuần là một vũ điệu.
Cứ thế, cô nghiền nát từng đòn tấn công và trừng phạt con quái vật Tiên tộc đang ảo tưởng sức mạnh Hiệp sĩ.
---o0o---
Chứng kiến Shinar khai màn cuộc chiến, Audin lên tiếng:
"Đã đến muộn lại còn để phụ nữ ra tay trước, hình phạt của tôi là sẽ cân hai tên."
Vừa dứt lời, những tên hộ vệ còn lại cũng lao lên.
Giống như ả Tiên tộc, chúng bắt đầu chạy, tốc độ của tên nào tên nấy đều nhanh hơn Reavart.
Tất nhiên, với Audin và hai tên đồ tể đứng cạnh, chút tốc độ đó chẳng là gì.
Nghe Audin nói, Ragna vươn kiếm ra.
Nhanh hơn, mạnh hơn.
Để làm được điều đó, cần phải làm gì?
Là Ý chí. Sức mạnh vô hình ngự trị trên cánh tay. Đặt Ý chí vào ý chí muốn chém, hòa trộn nó vào tứ chi. Nhận thức và điều khiển cách Ý chí vận hành.
Đó là câu trả lời Ragna tìm thấy.
Và cậu thực hiện nó.
Chỉ cần duy trì trong khoảng hai nhịp thở là đủ.
Trong khoảnh khắc đó, Ragna tái hiện lại thanh kiếm của Hiệp sĩ.
Chính xác là thanh kiếm của Hiệp sĩ xứ Aspen.
Nó đơn giản là nhanh và sắc bén.
Ragna cũng làm y hệt.
Chân trái bước lên nửa bước, đường kiếm rút ngắn tối đa, hắn xoay hông và cổ chân để dồn lực vào Trọng Kiếm Thức. Đó là động tác chuẩn bị.
So với kẻ địch đang lao tới, động tác nâng kiếm và đổi thế của Ragna chậm hơn hẳn.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ hắn sắp bị móng vuốt xuyên thủng tim hoặc lôi cả ruột gan ra ngoài chào hỏi cánh cổng thiên đường.
Đó là nếu họ có đủ thị lực động để nhìn thấy.
Nhưng thanh kiếm của Ragna đột ngột tăng tốc.
Một đường kiếm được vẽ ra nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ lao tới của đối thủ.
Trước tốc độ và sức mạnh không thể nhận thức, tòa tháp được xây bằng những quy trình giả dối đã sụp đổ không kèn không trống.
Vút. Phập!
Thực sự chỉ diễn ra trong một tích tắc.
Kẻ địch lao tới, bị chém làm đôi và văng ra hai bên.
Rem đang bận rộn dùng rìu và búa đập nhau với đối thủ cũng nhìn thấy cảnh đó.
Thằng điên này.
Nó lại còn điên hơn lúc trước nữa.
Rem đang đối đầu với một con quái vật thực sự khó nhằn, vậy mà hắn vẫn rảnh mắt liếc nhìn.
Rem không do dự.
Hắn lôi ra những thứ hắn thu thập được sau khi giết Cuồng nhân bất lão.
Ở phương Tây quê hương Rem, không có từ Ý chí. Khái niệm đó hoàn toàn xa lạ.
Nhưng họ có cách rèn luyện tâm trí để tiến lên.
Thứ sức mạnh đạt được từ đó gọi là chú thuật.
Với bộ tộc của Rem, chú thuật là vũ khí đương nhiên phải có để trở thành Dũng sĩ.
Vũ khí được truyền thừa cũng bắt nguồn từ đó.
"Nhìn cho kỹ vào, thằng chó."
Rem nói với về phía Ragna, rồi dùng ngón trỏ và ngón cái bóp nát một cái Vật tổ.[note90432]
Đó là một hình nhân nhỏ chỉ bằng hai ngón tay. Hiệu quả rất đơn giản.
Nó giúp chú thuật Lôi Bộ ngự vào cơ thể người sử dụng.
Chưa hết, Rem lôi thêm một lá bùa, vo tròn rồi nhét tọt vào mồm.
Hiệu quả của lá bùa này là Hùng Tý.[note90433]
Hai loại chú thuật cường hóa sức mạnh cho tứ chi.
Vốn dĩ đây không phải chú thuật của hắn, cũng không phải do hắn cầu nguyện mà có, nhưng đây là mánh khóe để hắn sử dụng chú thuật trong thời gian ngắn.
Mánh khóe đó giúp cơ thể Rem nhanh hơn và cơ bắp mạnh mẽ hơn gấp bội.
Đối thủ của Rem là một tên cầm trọng kiếm hai tay.
Dù có chuyện gì xảy ra, hắn ta vẫn sẽ đơn giản là né tránh và tiếp tục tấn công.
Giống như lúc Encrid chật vật đỡ đòn của Reavart, cây rìu của Rem nãy giờ chỉ lo phòng thủ bỗng nhiên di chuyển theo một góc độ chưa từng có.
Từ dưới thấp vút lên rồi giáng xuống như sấm sét.
Rầm!
Đối thủ đỡ được, nhưng bị đẩy lùi lại. Chấn động từ cú đánh mạnh đến mức làm tê liệt toàn thân, khiến hắn bị hất văng ra sau.
Thông thường, dù có dùng chú thuật cũng khó mà tạo ra uy lực khủng khiếp đến thế. Nhưng vì đó là Rem, nên điều đó trở thành hiện thực.
Hắn có thiên bẩm về việc sử dụng chú thuật còn hơn cả việc điều khiển cơ thể.
Và việc áp dụng nó lên chính cơ thể mình thì hắn là trùm.
Kết quả là đây.
Cây búa đập vào sườn, cây rìu giả vờ rút lui để đánh lạc hướng rồi bất ngờ vươn ra, bổ toạc đầu tên Chimera.
Bốp!
Cái đầu cứng như đá bị chẻ đôi theo chiều dọc.
Có lẽ nhờ máu, xương và da ma thú nên dù đầu đã nứt làm hai, nhãn cầu và đống bầy nhầy bên trong chỉ rơi lả tả xuống đất chứ không nổ tung.
Rem buông thõng hai tay, thầm nghĩ.
Pha này chắc sẽ có tác dụng phụ đây.
Cái giá phải trả cho việc mượn sức mạnh chú thuật của kẻ khác là điều không tránh khỏi.
Ánh mắt hắn hướng về hai kẻ địch cuối cùng.
Bề ngoài thì có vẻ Audin đang chật vật chống đỡ, nhưng tất nhiên chẳng ai thèm xen vào.
Đã mạnh miệng bảo cân hai thì ráng mà chịu trách nhiệm chứ.
Rem thầm chửi Audin là tên cuồng tín đáng ghét, nhưng đồng thời cũng thừa nhận gã là một kẻ biết giữ lời.
2 Bình luận