Krais bước đến ngay trước mặt Encrid rồi quỳ một gối xuống. Từ tư thế quỳ đó, cậu ta đặt một tay lên ngực và cúi đầu thật sâu. Một thái độ vô cùng trang nghiêm và kính cẩn.
Cứ như thể một Hiệp sĩ đang tuyên thệ trung thành vậy. Và lời nói thốt ra từ miệng cậu ta cũng y hệt như thế.
"Tôi xin nguyện hết lòng phụng sự."
Encrid nhìn chằm chằm vào Krais. Anh cũng hiểu đôi chút về cái tên đang quỳ trước mặt mình này.
Vì những gì anh đã làm sao?
Vì anh đã kết thúc nội chiến? Vì quá cảm động nên mới thế này? Nên mới đột ngột thề trung thành lại từ đầu?
Thế thì ảo quá.
Krang đã ban cho anh chức vị Tướng quân thay vì tước hiệu quý tộc. Và đi kèm với đó là quyền cai quản toàn bộ vùng lãnh thổ rộng lớn này.
Border Guard vốn đã không nhỏ.
Nếu quản lý và cai trị cả một vùng lãnh địa rộng lớn như vậy thì cái túi tiền sẽ căng phồng đến mức nào chứ.
Krais đang quỳ một gối, mắt dán chặt xuống nền đất. Nhưng trong mắt cậu ta, những hạt bụi đất kia đang biến thành những hạt vàng lấp lánh.
Đây không phải là nền đất nữa, mà là nền vàng ròng.
Đại lãnh địa. Có biết bao nhiêu ngóc ngách để moi ra Krona ở cái chỗ này chứ?
Thậm chí chẳng cần tăng thuế. Dưới danh nghĩa Tướng quân, nếu kết nối các tuyến đường giao thương của tất cả các thành phố lại và thu phí hoa hồng từ các thương đoàn thì sao?
Chẳng cần nhận hối lộ làm gì cho mang tiếng.
Nếu xây dựng những tuyến thương mại quy mô lớn chưa từng có, rồi đầu tư vào thương đoàn Rockfreed hay các thương đoàn mới nổi khác để nắm giữ cổ phần thì sao?
Tiền sẽ chảy vào như thác lũ.
Vậy thì, kiếm được nhiều tiền như thế để làm gì?
Câu trả lời đã có sẵn.
Krais đã vạch ra từng giai đoạn cho giấc mơ của mình. Khởi đầu là một Salon nhỏ. Sau đó là xây dựng cả một con phố Salon. Và mục tiêu tối thượng...
Thành phố của lạc thú.
Xây dựng một thành phố chỉ dành riêng cho việc hưởng thụ.
Từ ăn, uống đến mặc, tất cả đều được giải quyết thông qua các thương nhân, và bên trong thành phố chỉ có duy nhất một việc: tận hưởng khoái lạc!
Thành phố Salon của Krais.
Giấc mơ của Krais cũng điên rồ chẳng kém gì Encrid.
Biến cả một thành phố thành nơi chỉ để ăn chơi nhảy múa cơ mà.
Nhưng cậu ta tin rằng ý tưởng này không phải là không có sức cạnh tranh.
Tất nhiên cần một số tiền thiên văn để xây dựng, nhưng cậu ta không chỉ dừng lại ở đầu tư, mà kỳ vọng lợi nhuận thu về sẽ vượt xa số vốn bỏ ra.
Trên đời này làm gì có ai ghét đi chơi.
Đặc biệt nếu tạo ra một nơi để những kẻ quyền lực thừa mứa vàng bạc, những chủ nhân thương đoàn giàu sụ tụ tập ăn chơi thì sao?
Nếu những thú vui trước đây chỉ có thể tìm thấy trong các yến tiệc của đại quý tộc, nay có thể tận hưởng bất cứ lúc nào tại thành phố Salon của Krais thì sao?
Kèo này chắc chắn ăn.
Thứ cần thiết duy nhất là vốn. Là Krona. Là vàng.
Kế hoạch ban đầu là kiếm một khoản kha khá rồi mở một Salon nhỏ ở thủ đô, nhưng nếu kiếm được nhiều hơn để xây thành đắp lũy và tạo ra cả một thành phố ngay lập tức thì...
"...Này Mắt to, ê."
Krais đang chìm đắm trong giấc mơ màu hồng thì giật mình ngẩng đầu lên khi nghe tiếng gọi.
Encrid nhìn thẳng vào mắt tên Mắt To. Trong đôi mắt to tròn ấy, anh thấy ngọn lửa tham vọng đang bùng cháy hừng hực như lửa địa ngục.
"...Được rồi, cứ hết lòng phụng sự đi."
Có cản cũng chẳng được.
Encrid lại một lần nữa nhận ra.
Trong cái Đại đội Điên này, người duy nhất bình thường chỉ có mỗi mình anh mà thôi.
"À, có quà của Điện hạ gửi đến đấy ạ."
Krais nhanh chóng lấy lại tinh thần, đứng dậy nói.
"Hai bộ giáp vảy rồng Drake, một lượng thỏi sắt Lewis và Mặc Kim đủ để rèn một thanh kiếm, và thanh danh kiếm Aker - cái này chắc phải nhờ giám định lại xem sao."[note90566]
Điện hạ ở đây là Krang.
Nghĩa là lúc vét sạch quốc khố, hắn ta đã để riêng phần của Encrid ra rồi.
Làm thế có ổn không đây?
Đó toàn là những vật phẩm giá trị đến mức khiến người ta phải thoáng lo ngại.
Nhưng với Krang, đó là chuyện đương nhiên.
"Lo cho người của mình trước là chuyện quá bình thường mà? Thế này đã thấm vào đâu."
Giáp vảy rồng Drake nổi tiếng vì độ linh hoạt khi di chuyển nhưng lại cứng hơn cả giáp tấm thông thường.
Thép Lewis còn khó kiếm hơn cả thép Valerian.
Nó nhẹ hơn sắt thường rất nhiều nhưng độ cứng thì ngang ngửa thép Valerian.
Mặc Kim là loại kim loại mà dù có dùng lượng vàng gấp năm lần trọng lượng của nó cũng chưa chắc đã mua được.
Biệt danh của nó là 'Thử thách của Chúa'.
Nặng gấp năm lần thép thường, nhưng độ cứng, độ dẻo dai và mọi đặc tính tốt nhất đều hội tụ trong nó.
Nếu không tính đến trọng lượng thì Mặc Kim xứng đáng được gọi là món quà của Chúa, nhưng khổ nỗi cái trọng lượng đó mới là vấn đề.
Nếu không rèn đúng cách để sử dụng hợp lý thì cũng vô dụng, nên nó thường chỉ được dùng một phần trong các vũ khí khắc ấn chuyên dụng của Hiệp sĩ.
Tất nhiên, Mặc Kim vùng Uberres vẫn là loại thượng hạng nhất, nhưng Mặc Kim từ các vùng khác cũng đã là thứ mà người thường cả đời không bao giờ được nhìn thấy.
Cuối cùng là Aker.
Cứ tưởng là bảo vật hoàng gia chứ?
Encrid cũng từng nghe đến cái tên này.
Đúng vậy.
Aker là tên thanh danh kiếm mà một vị Hiệp sĩ tiền bối đã từng sử dụng.
Giai thoại về việc ông ấy chỉ cần vung nhẹ kiếm mà không tốn chút sức lực nào cũng chém đôi cánh cổng đá do người khổng lồ tạo ra đã được viết thành truyện cổ tích, ai ai cũng biết.
"Tôi còn tưởng ngài ấy vét sạch sành sanh quốc khố để gửi đống này đến cơ."
Món quà giá trị đến mức đó đấy.
Nghe Krais nói, Encrid gật đầu. Dù sao thì cũng đang trong quá trình vét cạn quốc khố để giải quyết nợ nần nội chiến mà.
Đồ tốt thật, nhưng đã cho thì tội gì không nhận. Encrid gật đầu cái rụp.
"Ta có rất nhiều điều muốn nói. Rất nhiều đấy."
Luagarne bước tới từ phía sau. Đôi mắt cô cũng rực lửa chẳng kém gì Krais.
Cũng phải thôi.
Cô vốn yếu lòng trước những điều ‘bí ẩn’.
Làm thế quái nào mà được như thế này?
Tận mắt chứng kiến mà vẫn không thể tin nổi. Không một thiên tài nào có thể trưởng thành theo cách này.
Đặc biệt là khi nhìn bằng con mắt thẩm định tài năng, tài năng của Encrid vẫn... tầm thường như thế.
Có khá hơn chút đỉnh nhưng về cơ bản vẫn là dậm chân tại chỗ. Dù Luagarne chưa từng nói ra, nhưng trong số những tài năng "nhìn thấu tài năng" của tộc Frog, đôi mắt của cô đã vượt qua mức xuất sắc để chạm đến ngưỡng thần bí.
Vì thế, cô không chỉ nhìn thấy những gì đã tích lũy, mà còn thấy cả những gì sẽ tích lũy trong tương lai.
Encrid lúc nào cũng trong trạng thái như thể vừa vượt qua giới hạn của bản thân nửa bước chân.
Nghĩa là anh đang chạy đua vượt xa giới hạn tài năng của mình.
Và trong trạng thái đó, anh đã trở thành một cao thủ đứng trong hàng ngũ những Chuẩn Hiệp sĩ mạnh nhất.
Rốt cuộc là làm thế nào?
Luagarne cảm thấy ham muốn tìm tòi của giống loài trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một bí ẩn sống đang di chuyển ngay trước mắt.
Encrid chẳng hề thấy áp lực trước ánh nhìn soi mói của cô nàng Frog. Giống như lúc Reavart bàn về sự tuyệt vọng và sụp đổ, anh chỉ dửng dưng. Anh hỏi cô sao lại đến đây.
"Lời thề của ta là với Nữ hoàng. Giờ thì xong rồi."
Lẽ ra cô phải lên đường tìm kiếm những bí ẩn khác, nhưng ngay bên cạnh lại có một tồn tại mà dù có nhìn, có cố hiểu cũng không thể nào lý giải nổi.
Việc cô đến đây là tất yếu, là định mệnh. Luagarne tin là vậy.
"Sao? Nếu cần thì ta lập lời thề với cậu cũng được?"
Luagarne sẵn sàng thề nguyền dù có phải gắn bó cả đời với người đàn ông này. Kể cả anh ta có đòi hỏi một tình yêu tinh thần, cô cũng chấp nhận.
"Thôi khỏi."
Encrid thấy chẳng cần thiết phải làm thế. Thay vào đó, một ý nghĩ khác đang choán lấy tâm trí anh.
"Cô đi trước nên thấy tiếc à?"
Encrid quay sang hỏi Đại đội trưởng Shinar.
"Việc cô đi làm có suôn sẻ không?"
Nghe câu hỏi, Shinar mỉm cười. Việc cô cười là cực kỳ hiếm hoi. Những người xung quanh biết Shinar là Tiên tộc đều ngạc nhiên, nhưng Encrid thì vẫn bình thản.
"Cậu lo cho ta à?"
"Tốt rồi."
Chỉ vậy thôi. Shinar quay trở lại với khuôn mặt lạnh băng vô cảm thường ngày như để chứng minh mình là chủng tộc phi nhân, còn Luagarne thì lẽo đẽo theo sau Encrid.
Trên đường đi vào, Encrid chìm trong suy tư. Thấy vậy, Rem huých vai anh hỏi:
"Nghĩ gì thế?"
Đôi mày đang nhíu lại của Encrid giãn ra, anh nói:
"Từ cú chém chéo chuyển sang cú đâm, nếu ta dừng lại một nhịp rồi dùng tốc độ bùng nổ tức thời thì sẽ thế nào ta?"
Sự thay đổi tốc độ do cú dừng đột ngột ở giữa sẽ làm rối loạn mắt đối thủ, sự chuyển đổi từ chậm sang nhanh sẽ thay đổi nhịp điệu, khiến đòn đánh cảm giác nhanh hơn. Như vậy sẽ khó đỡ hơn.
"...Nãy giờ cậu chỉ nghĩ về cái đó thôi hả?"
Rem hỏi lại.
"Thế thì sao?"
Còn việc gì cấp bách hơn à?
Encrid dùng ánh mắt để hỏi lại.
"Đúng là không phải tự nhiên mà gọi là Đại đội Điên."
Rem nghĩ bụng tên này mới là thằng điên nhất, còn Encrid thì tự hỏi sao Rem lại nói thế. Thế chẳng phải hắn đang tự nhổ nước bọt vào mặt mình à?
"Làm thế thì đứt gân, rách cơ đấy cha nội."
Sử dụng Ý chí đồng nghĩa với việc ngược đãi cơ thể.
Đang chém nhanh mà phanh gấp rồi lại đâm nhanh, đấy không phải là ngược đãi nữa mà là bức tử cơ thể.
"Vừa vừa phải phải thôi, vừa vừa thôi. Hiểu rồi thì gật cái đầu đi. Vừa thôi, vừa thôi."
Rem lải nhải từ "vừa thôi" như tụng kinh.
Audin đi bên cạnh nghe thấy liền cười toe toét, chêm vào:
"Cần phải có khóa huấn luyện đặc biệt rồi. Người anh e Tướng quân."
Không ai đổi cách xưng hô nhanh như Audin. Hắn gọi hai chữ "Tướng quân" ngọt xớt.
"Huấn luyện đặc biệt?"
Encrid tỏ vẻ quan tâm. Audin sướng rơn. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn gặp một người chịu nghe theo sự huấn luyện của mình như thế này.
Hắn nhớ lại những kẻ từng được hắn dạy dỗ trong quá khứ.
"Tha cho tôi đi."
"Hôm nay là ngày tôi được gặp Cha tôi ở trên trời sao?"
"...Ông nghiêm túc đấy hả? Đã thế này mà còn đòi tăng cường độ? Nhào vô, thà đánh nhau một trận còn hơn."
So với đám đó thì người trước mặt lúc này...
"Huấn luyện kiểu gì?"
Không chỉ quan tâm mà còn nhiệt tình.
Nếu bảo không hài lòng thì là nói dối. Hơn nữa, người đàn ông trước mắt là kẻ luôn tiến bước một cách ngay thẳng và chính trực hơn bất kỳ ai.
Khi nghe về những gì anh ta đã làm trong cuộc nội chiến, Audin đã rùng mình.
Lạy Cha trên cao, con muốn hỏi Người.
Người đàn ông kia có phải là hóa thân mà Người, vì không thể chịu đựng nổi sự nghèo đói và ác ý trên mảnh đất này nên đã phái xuống không?
Những việc cậu ta làm ấn tượng đến mức đó.
Đứng trước làn sóng vong linh cuối cùng, thay vì lùi bước, cậu ta lại tiến lên. Khoảnh khắc đó suýt chút nữa khiến hắn rơi nước mắt.
Đã thế đối thủ còn là kẻ bị Ác quỷ chiếm xác.
Đây chắc chắn là sự sắp đặt của Thần linh.
Audin gạt bỏ tạp niệm, nói:
"Rèn luyện cơ thể là vô tận. Để tôi luyện thân thể cứng như thép, chúng ta đã tập Kháng đòn đúng không? Lần này sẽ là cách rèn luyện khả năng kiểm soát cơ thể."
Kháng đòn là việc dùng búa thép ghè vào người. Encrid vẫn đang tập đều đặn, dù chưa thấy hiệu quả rõ rệt lắm.
Nhưng anh không thấy chán. Đâu phải việc gì cũng có kết quả ngay.
Dù không có hiệu quả tức thì, nhưng nỗ lực hết mình cho ngày hôm nay và lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ, đó là thứ duy nhất Encrid có.
"Kiểm soát?"
Encrid hỏi lại.
Anh đã thông thạo cách di chuyển cơ thể đến mức có thể vừa lộn nhào trên không vừa vung kiếm.
Trình độ Chuẩn Hiệp sĩ đâu phải chuyện đùa.
Ngay cả những bậc thầy thể thuật cũng phải cúi đầu trước một Chuẩn Hiệp sĩ.
"Nếu không thể điều khiển từng thớ cơ theo ý muốn thì sao gọi là cơ thể của mình được?"
Audin đáp. Fel đi bên cạnh chớp mắt liên tục.
Cần thiết phải tập cái đó à?
Fel cũng là thiên tài nên nảy sinh nghi ngờ.
Vốn dĩ những thứ đó sẽ tự nhiên ngấm vào người qua quá trình luyện tập. Đâu cần phải tách ra tập riêng.
Rem và Ragna thì chẳng thắc mắc gì. Đội trưởng của bọn họ có bao giờ bình thường đâu.
Ví dụ như cái trò dừng lại rồi chuyển động tiếp mà Encrid vừa nói lúc nãy, Rem cũng làm được.
Nhưng Encrid thì không.
Audin, người có khả năng nhìn thấu cơ thể và kiểm tra khả năng kiểm soát qua từng động tác biết chính xác Encrid cần gì.
Khi kiếm của anh đạt được sự tinh tế, những điều anh có thể làm sẽ tăng lên.
Không chỉ là mẹo vặt, mà sẽ là những động tác gần như thần kỹ.
Cần gì thêm nữa? Là làm cho cơ thể chịu đựng được. Để khi cơ thể thực hiện những chuyển động mà tâm trí vẽ ra một cách tự nhiên, nó sẽ không cảm thấy quá tải.
Những thứ vốn dĩ đến tự nhiên với thiên tài, lại không tự nhiên đến với Encrid.
"Được."
Tất nhiên, Encrid chẳng bận tâm đến mấy cái lý thuyết cao siêu đó.
Có cái mới để tập là anh vui rồi.
Ngay tối hôm trở về Border Guard
Đó là một nhân vật lừng lẫy với danh hiệu ‘Sắt và Vàng Ròng’, đứng thứ hai trong Hội Thợ rèn thì không ai dám nhận đứng nhất.
"Mặc Kim không phải thứ ai cũng rèn được đâu."
Dù có lời nhờ vả của Vua, nhưng khi nghe nói phải rèn vũ khí cho Anh hùng cứu quốc, ông ta đã gác lại mọi việc để đến đây.
Encrid bảo mọi người cứ lấy bất cứ thứ gì mình muốn trong số quà tặng, còn anh chỉ lấy thanh danh kiếm. Vừa cầm thanh Aker lên, Encrid đã biết.
Kiếm của mình đây rồi.
Thấy Encrid thốt lên cảm nghĩ hiếm hoi, Rem đáp:
"Thường thì cứ cầm đồ xịn đắt tiền là ai cũng thấy như của mình cả thôi."
Cũng chẳng sai.
Từ Silver cho đến kiếm thép Valerian, cứ cầm vào là anh thấy hợp tay.
Dù sao thì Aker cũng là vũ khí ếm bùa của Hiệp sĩ tiền bối.
Đến tên kiếm cũng đặt theo tên Hiệp sĩ, nghe là thấy ưng rồi.
"Thỏi sắt Lewis cho tôi nhé."
Rem nhắm ngay thỏi sắt, còn Ragna nhìn thấy Mặc Kim liền vơ lấy.
"Tôi lấy cái này."
"Cứ tự nhiên."
Encrid chẳng có lý do gì để ngăn cản.
"Các anh không định bán à?"
Krais đứng nhìn, hỏi một câu nhưng bị mọi người lờ đi.
Bán làm cái quái gì?
Đây là những kẻ chẳng màng đến Krona.
Krais thấy hơi tiếc đứt ruột.
Aker thì không bán được rồi, nhưng nếu bán thỏi sắt Lewis hay Mặc Kim đi thì cũng kiếm được hơn nửa số vốn để mở Salon ở thủ đô đấy.
Không, nếu để mình bán thì còn được giá hơn nhiều.
Tiếc thì tiếc thật nhưng biết làm sao được.
Đó là phần thưởng cho công sức của họ mà.
Vì lẽ đó, vị thợ rèn từ thủ đô buộc phải làm việc với Rem và Ragna.
"Sắt Lewis mà dùng gỗ Sắt làm cán thương rồi gắn mũi thương vào thì sẽ thành vũ khí tuyệt phẩm đó..."[note90567]
"Làm rìu đi."
"Đầu rìu nặng hơn cán nên nếu làm quá nhẹ thì..."
"Ông cứ đúc nguyên khối cho ta, cán dài tầm này này? Làm hai cái nhé."
Rem dang tay áng chừng độ dài. Vẫn là kiểu rìu tay cán dài.
Thợ rèn nhìn gã này với ánh mắt 'thằng cha này bị làm sao thế'. Nhìn kỹ thì thấy khuôn mặt cười cợt nhả của một tên man di.
Trông không có vẻ cố chấp, nhưng cảm giác nếu phật ý thì hắn sẽ quậy banh nóc.
Ông ta tạm hoãn việc thuyết phục Rem, quay sang người kia.
"Mặc Kim thì tốt nhất là rèn dao găm hoặc chỉ pha vào lưỡi kiếm thôi. Làm dao găm để cân bằng trọng lượng thì sẽ không thấy nặng lắm đâu, còn nếu tráng lên lưỡi kiếm thì... để xem nào, làm được hai mươi thanh kiếm đấy. Nếu làm thương thì phải hơn ba mươi cây!"
"Đại kiếm, kích thước cỡ này, nhờ ông."
Ragna chỉ nói điều mình muốn mà chẳng thèm nghe.
"Tôi định dùng da Manticore quấn cán kiếm."
Thợ rèn nhìn vào mắt Ragna. Đó là đôi mắt không có ý định nghe bất cứ điều gì ngoài ý muốn của bản thân.
Thằng này cũng chẳng bình thường nốt?
Người trợ lý của thợ rèn lén nhìn thầy mình. Bình thường ai mà không nghe lời khuyên của ông là ông quát cho vuốt mặt không kịp.
Nhưng người thầy đó...
"Thôi được rồi."
Đã cụp đuôi trước sự điên rồ này.
Vốn dĩ làm gì có thuốc chữa cho mấy thằng điên.
"Thưa thầy?"
Trợ lý ngạc nhiên hỏi.
"Nhóm lò đi."
Người đệ tử nghe lời, đạp bể lò rèn đã mượn tạm.
Người thợ rèn lặng lẽ nhìn ngọn lửa bùng lên. Dù hai tên kia không nghe lời ông, nhưng đây cũng là một thách thức.
Việc chế tạo ra loại vũ khí quái đản theo yêu cầu của chúng, nếu không dốc hết tay nghề ra thì cũng khó mà làm được.
Đại kiếm bằng Mặc Kim và rìu đúc nguyên khối bằng thép Lewis.
Cả đời chắc gì đã có dịp làm những thứ như thế này.
Vị thợ rèn bắt đầu dồn hết tâm huyết vào công việc.
0 Bình luận