Chương 401 - 500

Chương 407 - Nhìn cho kỹ. Bạn ta đấy

Chương 407 - Nhìn cho kỹ. Bạn ta đấy

Trong tình trạng hiện tại, Audin nhận thấy không thể dùng tốc độ để đối phó với kẻ địch. Chỉ cần nhìn cách chúng lao tới là đủ hiểu.

Người khác có thể không biết, nhưng Encrid và vài người nữa hiểu rất rõ Audin sở hữu con mắt tinh tường và một cái đầu đầy toan tính khi chiến đấu.

Nhìn bề ngoài, hắn có vẻ là loại người dùng sức mạnh cơ bắp để giải quyết mọi vấn đề, nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược.

Quá nhanh.

Nếu chấp nhận chịu đau đớn để kích hoạt Thần Tính, hắn hoàn toàn có thể bắt kịp. Nhưng Audin thấy không cần thiết phải làm thế.

Hắn tính toán và bắt đầu di chuyển. Xét theo khía cạnh nào đó, cách chiến đấu của hắn gần với Trực kiếm nhất.

Kẻ địch có hai tên. Một tên dùng đinh ba, tên kia dùng trường thương.

Cả hai đều giữ khoảng cách và liên tục đâm tới. Chiến thuật "hit and run" lặp đi lặp lại đến mức phiền nhiễu.

Những mũi nhọn lao đến còn nhanh hơn ong chích, hung hãn xé toạc không khí nhằm vào da thịt Audin.

Audin tối giản hóa các chuyển động để bù đắp cho sự thiếu hụt về tốc độ. Hắn dùng mu bàn tay gạt phăng những mũi thương, biến sự phòng thủ thành một pháo đài kiên cố.

Phạch phạch phạch.

Tấm áo choàng rách rưới khoác hờ trên người hắn bay phần phật theo từng cử động. Chẳng thể trông mong gì vào khả năng phòng ngự của cái thứ giẻ rách này.

Mỗi khi mũi thương sượt qua, nó lại bị xé toạc thêm một mảng.

Audin kiên nhẫn chịu đựng, và rồi bất ngờ hạ thấp trọng tâm, lao vụt về phía trước. Khoảnh khắc ấy, cơ thể hắn như giãn ra, nhanh đến mức không tưởng. Nếu dồn toàn lực vào cú húc, hắn có thể bắt kịp tốc độ của đối phương trong một thoáng.

"Hây!"

Tên cầm đinh ba hét lên.

Do hắn cúi người quá thấp, mũi đinh ba sượt qua lưng hắn.

Đòn đâm chứa đựng sức mạnh kinh hoàng xé toạc đôi tấm áo choàng và cày nát một mảng da lưng.

Nhưng không có máu chảy ra. Làn da của Audin cứng như sắt thép, hoàn toàn khác biệt với người thường.

Lao vào được rồi, Audin lập tức ôm chặt lấy đầu gối đối thủ. Dù đối phương có nhanh nhẹn đến đâu, về sức mạnh thuần túy thì không thể so bì với hắn.

Và tinh hoa của thể thuật nằm ở cận chiến.[note90444]

Khi Audin ôm gối và nhấc bổng đối thủ lên, chân tên cầm đinh ba rời khỏi mặt đất.

"Cái gì!"

Tên cầm đinh ba kinh hãi thốt lên. Chân hắn như bị kẹp giữa hai tảng đá khổng lồ, không thể nhúc nhích.

Hắn phản xạ giãy giụa nhưng vô ích, và khi cơ thể bị nhấc bổng lên, nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí hắn.

Thấy đồng bọn gặp nguy, tên cầm trường thương lập tức đâm tới giải vây. Audin cảm nhận được dao động của không khí, đọc được hướng đi của mũi thương và chỉ khẽ vặn mình.

Vút!

Mũi thương trượt qua sườn Audin.

Kỹ thuật Lưu Thân.[note90445]

Chính Audin là người đã dạy kỹ thuật này cho Encrid. Đương nhiên hắn phải sử dụng nó thuần thục hơn.

Cơ thể đồ sộ của hắn di chuyển mềm mại như một cục bông, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài.

Mũi thương đâm trúng lưng hắn nhưng trượt đi vô hại.

Trong lúc đó, tên bị tóm đầu gối vẫn đang lơ lửng trên không.

Hắn buông đinh ba, vươn hai tay ra.

Móng vuốt sắc nhọn mọc dài ra định cắm phập vào tay Audin, nhưng Audin phớt lờ và quật mạnh hắn xuống đất.

Rầm! Rắc rắc.

Tất nhiên cú quật đó chưa phải là kết thúc.

Sau khi quật ngã, Audin vẫn giữ chặt hai chân đối thủ, lộn người về phía trước, bẻ ngược hai chân hắn qua đầu.

Hắn gập đôi lưng đối thủ lại, rồi đạp chân phải lên vai tên đó và giật mạnh cột sống.

Rắc rắc rắc rắc.

Đoạn xương sống đỏ lòm bị lôi ra ngoài không khí. Với sức mạnh kinh hoàng, máu phun ra như suối.

Móng vuốt của đối thủ còn chưa kịp chạm vào vai Audin thì mọi chuyện đã kết thúc trong nháy mắt.

Xử lý xong một tên, tên cầm trường thương giật mình khựng lại.

Dù lý trí đã mất đi một nửa, hắn vẫn không khỏi bàng hoàng.

"Quái vật?"

Nghe từ "quái vật" thốt ra từ miệng một con quái vật, Audin mỉm cười hiền từ:

"Chúa đang đợi ngươi đấy. Người anh em ma thú ạ."

Trận chiến sau đó cũng chẳng có gì thay đổi. Con quái vật mà hai người hợp lực còn không đánh lại, giờ đây đang ung dung gạt phăng mũi thương và thu hẹp khoảng cách.

Dù làn da sắt đá của Audin cũng xuất hiện vài vết xước và tóe máu.

Bởi sức mạnh của đối thủ cũng không phải dạng vừa.

Nhưng khoảng cách vẫn bị thu hẹp.

Và kẻ lọt vào tay Audin bị bẻ gãy tay, bẻ gãy lưng.

Cuối cùng, hắn còn biểu diễn một màn kinh dị: dùng ngón tay bứt đứt một phần đốt sống cổ đối thủ.

Encrid suýt chút nữa thì vỗ tay tán thưởng.

Sức mạnh của đối phương có áp đảo không?

Có.

Nhưng kết quả lại là thế này đây.

Bề ngoài trông như những con người lai tạp có sức mạnh tiệm cận Hiệp sĩ.

Nhưng vẫn không phải là Hiệp sĩ.

Lúc đó, Bá tước vẫn ngồi im lìm trên chiếc ghế đen kịt tỏa ra tà khí một cách kỳ lạ.

Jaxon đã lặng lẽ xuất hiện sau lưng Encrid. Cậu thở dốc nhẹ.

"Tên pháp sư này phiền phức lắm."

Nghe đánh giá của Jaxon, chắc chắn tên này không phải dạng vừa.

Encrid nhìn Bá tước Molsen.

Trên trán Bá tước nổi đầy gân xanh, ánh mắt hắn chứa đựng sát ý nồng nặc đến mức từ "đáng sợ" cũng không đủ để diễn tả.

"Lẽ ra ta nên giết ngươi từ sớm."

Bá tước thực sự hối hận. Hắn không ngờ kẻ này lại cản đường hắn đến mức này.

Chưa cần đến Hiệp sĩ ra tay mà đã ra nông nỗi này, thật là một nỗi nhục nhã.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hắn đã thất bại.

Hơn nữa, lý do hắn để Encrid sống cũng rất rõ ràng.

Hắn sẽ cấy vong linh vào, biến kẻ này thành quyến thuộc của mình.

Nếu không thể bắt hắn phục tùng dưới hình hài con người, thì biến hắn thành thứ không phải con người là xong.

"Nếu không giết sạch bọn bay thì ta không thể nào duỗi thẳng hai chân mà ngủ ngon được."

"Ta sẽ giúp ngươi gấp gọn hai chân lại và ngủ ngon trong quan tài."

Encrid đáp trả lời đe dọa của Bá tước một cách điêu luyện.

Một câu đùa mỉa mai rằng ⌈ta sẽ không chết đâu, còn ngươi thì chuẩn bị quan tài đi⌋ được tung ra đúng thời điểm.

Khỏi phải nói câu đó khiến Bá tước tức điên đến mức nào.

Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng cái lưỡi của tên này cũng sắc bén ngang ngửa thanh kiếm của Hiệp sĩ rồi.

Tất nhiên, giờ thì thanh kiếm trên tay hắn cũng nguy hiểm chẳng kém.

"Được, cứ sủa đi. Ta sẽ xé xác ngươi ra từng mảnh rồi thiêu sống, ta sẽ giữ cho ngươi sống sờ sờ để tận mắt nhìn thấy cơ thể mình bị xé nát và thiêu rụi!"

Hắn sẽ chiếm lấy linh hồn còn sót lại, khiến đối phương sống không bằng chết.

Trong câu "sẽ làm thế" của Bá tước, Encrid nghe như có hai giọng nói chồng lên nhau.

Điều đó khiến đầu anh ong lên đau buốt.

Nực cười thay, khi nghe lời nguyền rủa của Bá tước, Encrid lại cảm thấy tầm nhìn của mình được mở rộng.

Cảm giác giống như khi anh bị bàn tay của Abnaier giam cầm và không thể thoát ra.

Nhìn chiến trường không phải bằng chiến lược hay chiến thuật, mà bằng trực giác.

Vùng của trực giác và giác quan thứ sáu mở rộng, tìm ra con đường để đạt được mục đích.

Không phải vùng của lý trí, mà là vùng của bản năng.

Cũng nhờ những lời Esther đã nói mà anh tự nhiên ngộ ra điều này.

Phải giết hắn mới kết thúc được.

Trực giác mách bảo rằng chỉ khi Bá tước chết, cuộc chiến này mới chấm dứt.

Đúng lúc anh đang khắc ghi trực giác đó vào tâm trí.

"Đội trưởng định để yên cho thằng chả à?"

Rem hỏi. Encrid nhìn chằm chằm vào tên đồng đội man rợ của mình.

Phía sau hắn, Ragna, Audin và Jaxon cũng lọt vào tầm mắt anh.

Ai nấy đều có vẻ kiệt sức, nhưng tuyệt nhiên không ai để lộ ra mặt.

Audin nắn lại ngón tay bị gãy rồi cười:

"Người anh em, để tôi góp thêm lời cầu nguyện tiễn hắn lên đường nhé." Như muốn nói rằng họ sẽ chiến đấu cùng nhau

Encrid nhìn quanh bốn người họ rồi quay lại nhìn Bá tước.

Ánh mắt anh đã nói lên tất cả mục đích của mình.

"Cùng nhau chứ?"

Một câu hỏi ngắn gọn, cả bốn người đồng loạt gật đầu.

Rem bước lên, Ragna theo sau, Jaxon lặng lẽ đứng bên cạnh. Audin đi sau cùng như để bao quát tất cả.

"Ngay từ đầu ta đã thấy thằng cha này hãm tài rồi."

Rem lầm bầm.

"Đồng ý. Tên này phải chết."

Jaxon đáp lời.

"Không cần phải tìm đường tắt làm gì."

Ragna nhìn chằm chằm vào Bá tước đang sừng sững trước mặt.

"Lạy Chúa, Cha của con. Con xin được tiễn đưa thêm một linh hồn yếu đuối nữa lên cõi cao xanh."

Audin cầu nguyện.

Encrid bước đi trước bốn người họ.

Shinar không xen vào giữa họ. Thú thật, cô cũng không nghĩ mình có thể giúp được gì lúc này.

Vừa chém xong ả Tiên tộc biến dị nhưng đùi cô cũng bị một vết chém sâu, khó mà di chuyển linh hoạt được.

Dù có hấp thụ tinh khí mùa xuân để chiến đấu thì đối thủ cũng không phải dạng vừa.

Cô lấy băng gạc quấn chặt đùi lại. Nếu không giúp được thì ít nhất cũng đừng làm vướng chân.

Dunbakel và Teresa thì không dám bén mảng tới.

Encrid cũng đã bảo họ lui về phía sau.

Nghe có vẻ như một cái cớ để họ không cần phải ở đây, nhưng họ vẫn tuân lệnh răm rắp.

Trong khi Dunbakel và Teresa rút lui, Encrid và nhóm của anh vẫn lầm lũi tiến lên.

Thực tế thì Rem, Ragna, Audin và Jaxon chẳng ai còn lành lặn.

Trong số đó Jaxon là người khá khẩm nhất, nhưng sở trường của cậu không phải là đối đầu trực diện.

Xét về kiếm thuật, giờ đây có thể nói Encrid đã nhỉnh hơn hắn.

Nhưng cả năm người vẫn tiến bước.

Việc cần làm thì phải làm.

Dù là ngày nào trong vòng lặp đi nữa, Encrid vẫn luôn sống như thế.

Vì vậy, anh quyết định bước đi để đặt dấu chấm hết cho cuộc nội chiến này.

Krang và Marcus, những người đến sau cũng chứng kiến cảnh tượng đó.

"Bao nhiêu tháng trời vắt óc suy nghĩ, khổ sở chuẩn bị đủ thứ, vậy mà cuối cùng một người bạn tình cờ kết giao lại sắp sửa đội vương miện lên đầu ta."

Krang cười nói. Trông hắn ta chẳng có vẻ gì là lo lắng.

Marcus lấy làm lạ khi thấy Krang cười tươi như hoa trong tình huống này.

"Ngài vẫn cười được sao?"

Quân ta, chính xác là Encrid, đã thể hiện sức mạnh áp đảo, nhưng Bá tước Molsen vẫn bình chân như vại.

Hắn ngồi bất động, tỏa ra thứ khí tức đen tối và ảm đạm.

Trông hắn như đang ngồi trên ngai vàng của cái chết giữa cung điện mang tên chiến trường.

Nếu bảo cái ghế đó tên là "Tử Thần" thì chắc ai cũng tin.

Aishia cũng dẫn Hiệp sĩ đoàn của mình đến gần nơi Encrid và đơn vị của anh đang đứng.

Hầu tước hiệp sĩ Ropord dưới trướng cô nhìn thấy nhóm Encrid liền vội vã nói:

"Tôi sẽ đi giúp họ!"

Cậu ta giờ đây tôn trọng và ngưỡng mộ Encrid còn hơn cả các Hiệp sĩ.

Trên đời này làm gì có ai chiến đấu và xông pha được như thế chứ.

Ropord định lao đi ngay lập tức, nhưng vị chỉ huy tóc cam đã ngăn cậu lại.

"Đừng có làm loạn."

"Dạ?"

"Cậu ta đã khiến cả chiến trường phải dừng lại và tự mình bước ra chỉ để không phải giết những kẻ như ngươi đấy. Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ cách hắn chiến đấu."

Ngay cả Aishia cũng cảm thấy bất mãn.

Sao không rủ ta đi cùng?

Cô là Chuẩn Hiệp sĩ. Cô chiến đấu rất giỏi. Tuy từng thua Encrid, nhưng những kẻ đang đứng cạnh anh lúc này chẳng phải vừa trải qua những trận chiến khốc liệt sao. Chắc chắn họ đều bị thương.

Lẽ ra phải chọn một người còn tương đối khỏe mạnh như cô mới đúng chứ?

"Bực mình thật."

Cảm giác muốn chen vào giữa đội hình đó bùng lên dữ dội.

Dù cô là thành viên của Hiệp sĩ đoàn Áo choàng đỏ, một tập thể vô song trong Vương quốc Naurillia.

Nhưng lúc này, cô chỉ muốn được đứng bên cạnh Encrid.

Dù phải trả giá thế nào cô cũng muốn làm vậy.

Thế nên, lời cô ngăn cản Ropord thực chất cũng là lời cô tự nói với chính mình.

Đám Mục đồng vùng Hoang dã cũng rón rén rút lui khỏi chiến trường đang tạm ngưng, nhưng Fel không kiềm chế được sự tò mò nên đã mượn cớ hộ vệ Krang để tiến lại gần.

Ơ?

Một gương mặt quen thuộc.

Cái đêm trăng đó.

Chẳng phải là gã điên bị Sát Thần Kiếm chém trúng mà vẫn đòi chém thêm sao.

Quả nhiên không phải hạng tầm thường, nhưng...

Hắn mạnh đến mức này à?

Hắn nhìn thấy tấm lưng đó. Tấm lưng của kẻ đã can thiệp vào mọi chuyện trên chiến trường này, kẻ đã dừng cuộc chiến và đang bước tiếp.

Là nghĩa vụ ư?

Nghĩa vụ phải chiến đấu và bảo vệ?

Đang mải suy nghĩ, Krang với đôi mắt sáng rực lên tiếng:

"Nhìn cho kỹ đi. Bạn ta đấy."

Bạn bè ư. Tức là không bị ràng buộc bởi nghĩa vụ Hoàng gia. Vậy mà vẫn xông pha.

Vì cái gì?

Hắn đã nghe tuyên bố chấm dứt chiến tranh. Vậy là hắn làm tất cả chỉ vì điều đó.

Với một gã mục đồng luôn hành động vì lợi ích thực tế, hành động này thật khó hiểu.

Fel. Để dẫn dắt bầy đàn, không thể chỉ nhìn thế giới qua lăng kính được và mất.

Lời dạy của cha chợt hiện về. Fel ngộ ra một điều nhỏ nhoi.

Rằng đôi khi phải chấp nhận hy sinh lợi ích vì lý tưởng.

Đồng thời, hắn cũng hạ quyết tâm.

Hắn sẽ tạm rời khỏi bầy mục đồng một thời gian.

Không chỉ vì mấy lão già hay cằn nhằn.

Sẽ học được nhiều điều lắm đây.

Fel chìm vào suy tư, Krang cười cấm mọi người xen vào.

Chỉ có Marcus là ruột gan nóng như lửa đốt.

Ông cũng biết. Bây giờ không thể cản Encrid được nữa. Dù vậy, ông vẫn muốn chơi bẩn. Dù có bị chửi rủa cả đời, ông vẫn muốn bắn ngay một mũi tên vào đầu tên Bá tước kia.

Tất nhiên là sẽ không ăn thua.

Nhưng ông không thể không nghĩ đến việc đó.

Cảm giác muốn ngăn cản Encrid lao vào chỗ chết, vào hang ổ của con quái vật nguy hiểm đó.

Thấy Krang cười, ông bực mình hỏi:

"Ngài vẫn cười được, tôi thấy lạ thật đấy."

"Tư lệnh Marcus. Giờ không cười thì bao giờ mới cười? Đằng nào thì Enki chết thì chúng ta cũng chết chùm cả lũ thôi."

"......Chẳng phải vẫn còn phương án cuối cùng sao."

"Ta sẽ không dùng nó."

"Tại sao?"

"Đó không phải là chiếc vương miện đáng để ta đội lên đầu bằng cái giá là mạng sống của bạn mình."

Krang vẫn thế. Vẫn là Krang. Marcus thấy vừa bực vừa nể phục, đó cũng là lý do ông chọn phò tá người này.

Đến lúc này Marcus mới thấy nhẹ lòng hơn.

Thôi thì đặt cược tất cả vào Encrid vậy.

"Vậy thì..."

Marcus cười, nụ cười đầy chua chát nhưng cũng nhẹ nhõm.

---o0o---

Bá tước không nhìn những kẻ đang tiến lại gần.

Mắt hắn hướng về phía sau chiến trường. Biệt đội hắn cử đi để lấy đầu con mụ phù thủy chết tiệt kia đang tập kích vào hậu phương.

Con ae khốn nạn.

Trong lòng Bá tước đang rủa xả Esther cả trăm lần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Taijutsu
Taijutsu
[Lên trên]
Dùng thân mình để làm trượt đòn tấn công
Dùng thân mình để làm trượt đòn tấn công