"Điềm xấu đang đến gần."
Vẫn là ngọn đèn dầu leo lét ánh tím, con thuyền nan trôi trên dòng sông đen ngòm, và người lái đò.
Một không gian quen thuộc đến mức giờ đây nhắm mắt lại anh cũng có thể vẽ ra được.
Anh đang ở trong mơ, đang ngồi trên con thuyền của người lái đò.
"Điềm xấu gì vậy?"
Encrid ngồi vắt vẻo ở mũi thuyền, hỏi lại. Có nên bắt chéo chân không nhỉ? Trong lúc anh còn đang phân vân, ánh mắt người lái đò đã găm thẳng vào anh.
"Ta không thể nói thêm được nữa."
Phản ứng đúng kiểu của một kẻ thất thường hạng nặng.
Đó cũng là cách Encrid nhìn nhận người lái đò.
Mỗi lần gặp, tính cách hắn lại thay đổi, giọng điệu khác đi, và hắn cứ thích gì nói nấy.
Nhưng Encrid chẳng thấy khó khăn gì khi đối phó với những kẻ thất thường kiểu này.
Kinh nghiệm lăn lộn khắp đại lục chỉ để học một chiêu kiếm thuật đâu phải để trưng.
Những kẻ thích gây gổ, lính đánh thuê, hộ vệ quý tộc, kiếm sĩ thuộc thương đoàn, thầy dạy kiếm ở các lò võ... trong số họ có vô vàn kẻ lập dị và quái đản.
Và những kẻ quái đản nhất trong số đó hiện đang là thuộc hạ dưới quyền anh.
Nên kinh nghiệm đối phó với mấy thành phần này anh có thừa.
Nếu chỉ so về tính cách thuần túy, có khi người lái đò còn dễ chịu hơn tên Rem ấy chứ.
Trong tình huống này, chẳng cần phải đồng tình hay biểu lộ cảm xúc gì cho mệt.
"Ra là vậy."
Encrid hùa theo, rồi đợi một lát mới hỏi tiếp:
"Làm sao ông biết điềm xấu đó đang đến?"
Người lái đò im lặng. Có vẻ hắn thực sự không định nói thêm lời nào nữa. Ánh mắt hắn nhìn xuống Encrid.
Và rồi... Phụt! Tầm nhìn tối sầm lại.
Khi mở mắt ra, trời đã sáng. Mùa hè mặt trời mọc sớm, nên dù là giờ luyện tập kỹ thuật cô lập, xung quanh đã sáng rõ.
Encrid tập trung vào việc luyện tập như mọi ngày.
Nghe đâu Jaxon sau khi trăn trở điều gì đó từ lúc ở Vương điện đã đột nhiên tỏ ra thân thiện và bắt chuyện với các thành viên trong đội sau trận đấu tập với anh. Nhưng giờ thì cậu ta đã trở lại bình thường rồi.
À không, không chỉ trở lại bình thường mà cậu ta còn bảo có việc cần đi đâu đó vài ngày nên hiện giờ không có mặt ở đây.
Nếu cậu ta ở đây thì anh định rủ đấu lại trận trước, tiếc thật.
"Chào buổi sáng, người anh em."
Một lát sau, Audin bước ra theo sau.
Tiếp đó là Teresa, Dunbakel, Lopord và cả Fel.
"Sáng sớm ra đã hăng máu thế."
Fel buông một câu.
Nhìn là biết ngay. Không phải tập để khoe mẽ với ai, mà là tập thật.
"Bao giờ thì cậu định đấu với tôi?"
Không có trâu thì bắt chó đi cày vậy.
"Chưa phải lúc này."
Chắc chắn là bị con ma chết vì không được đánh nhau ám rồi.
Fel cũng ngứa tay lắm chứ. Chỉ là biết chắc sẽ thua nên không muốn lao đầu vào thôi.
Dân mục đồng lúc nào cũng hành động dựa trên hiệu quả mà.
Nhưng công nhận, nhìn anh ta tập khiến máu trong người mình cũng sôi lên thật.
Đó là kiểu người mà chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người khác cảm thấy rạo rực trong lồng ngực.
Không thể ép người không muốn đánh phải đánh, Encrid đành quay sang cùng Audin bắt đầu màn hành xác.
Bắt đầu từ phương pháp Kháng đòn, rồi đến những tư thế kỳ quái như muốn xé toạc từng thớ cơ trên toàn cơ thể.
"Cơ bắp mà mất đi sự dẻo dai thì chỉ là những tảng thịt thừa vô dụng."
Audin tiếp tục bài giảng.
Teresa hướng dẫn Lopord, còn Dunbakel thì mồ hôi nhễ nhại cố bắt chước bài tập của Encrid.
Buổi tập sáng sau giấc mơ chẳng biết là ác mộng hay trò đùa của người lái đò đã trở thành nếp sinh hoạt hằng ngày.
Sau đó là hàng tá công việc đang chờ đợi Encrid.
Đã nửa tháng kể từ khi trở lại Border Guard. Những ngày tháng dần trở nên quen thuộc.
Ví dụ như việc Tiểu đoàn trưởng cứ một hai gọi anh là "Tướng quân".
Công việc thì nhiều, nhưng vì Krais đã xắn tay áo lao vào làm hết mình nên thực tế việc Encrid phải làm cũng chẳng bao nhiêu.
"Tôi nghĩ nên thống nhất trang bị cho binh lính, ngài thấy sao? Sau đó sẽ phân chia binh chủng để huấn luyện."
Bắt đầu từ huấn luyện.
"Trạm gác đó sau này sẽ mở rộng thêm. Nâng cấp lên tầm cỡ một quan ải luôn. Giờ chỉ có hai mươi người, nhưng phải làm sao để ít nhất một trăm người có thể đồn trú. Đặt tên cho từng trạm nữa để tạo cảm giác thuộc về, họ sẽ canh gác tốt hơn. Tôi dự tính là thế."
Đến trị an.
"Các quý tộc liên tục gửi quà đến, thư cảm ơn tôi sẽ tự lo liệu."
Ngoại giao.
"Thương đoàn Rockfreed đang làm ăn rất được việc, họ muốn mở chi nhánh ở các thành phố lân cận. Ngài cho phép chứ? Không cho là Leona dỗi đấy."
Kinh tế.
"Đã tăng lương cho binh lính, tôi định chọn vài người tháo vát để làm địa chủ. Đất tốt nhiều mà để không thì phí quá. Nhưng vì đó là vùng Green Pearl nên tôi định đặt vài trạm gác ở phía quan ải đó, ngài thấy sao?"
Đến cả tài chính.
Cứ đà này thì Krais có phân thân ra làm mười người cũng không đủ.
"Cậu có ăn uống đầy đủ không đấy?"
Encrid vừa lau mồ hôi vừa hỏi. Anh đang tập kiểm soát vũ khí với một thanh kiếm tập, nặng gấp năm lần kiếm sắt thông thường.
"Dạ?"
Krais quay đầu lại hỏi.
"Tôi hỏi cậu có bận quá không?"
Đến cả con thần đèn trong truyện cổ tích phương Đông, cái con mà cứ cọ đèn là chui ra ấy, chắc cũng không làm việc chăm chỉ đến mức này.
"Cũng tàm tạm."
"Cậu có tự tăng lương cho mình không thế?"
"Đã tăng kịch trần rồi. Nhận thêm nữa là lương cao hơn cả Thành chủ Border Guard mất."
Tên này đời nào chịu để bản thân thiệt thòi, ừ thì cũng đúng.
Encrid gật đầu.
"Với cả có phải một mình tôi làm đâu? Tôi chỉ ngồi trên chỉ đạo kiểm tra thôi mà."
Thực ra Encrid hiện tại mới đang làm thế. Đến cái con dấu Krais cũng tự đi khắc ở đâu đó mang về rồi đóng cộp cộp thay anh.
Gọi là Tướng quân nhưng bản chất anh không phải quý tộc, tuy nhiên Encrid bây giờ thì khác.
Quyền lực trong tay anh đủ để vả lật mặt bất kỳ gã quý tộc tầm trung nào hai trăm tám mươi lần.
Tiếp quản trọn vẹn lãnh địa của kẻ cầm đầu phe phản loạn, lại còn là Anh hùng cứu quốc, Sát Quỷ Nhân, bạn thân của Vua.
"Tôi cũng lôi cả Gilpin về làm việc rồi. Huy động nhân lực từ khắp nơi. Thương đoàn Rockfreed cũng hỗ trợ rất nhiều, nhất là mấy việc liên quan đến sổ sách, tính toán."
Encrid cứ để mặc cậu ta làm. Thú thật, nếu anh tự làm thì chắc chắn không thể được như thế này.
Encrid mạnh dạn giao toàn quyền cho Krais, chỉ kiểm tra kỹ lưỡng vài hạng mục.
Một trong số đó là vũ khí của binh lính.
"Kiếm binh, Thương binh, Khiên binh. Chia làm ba binh chủng như vậy, nhưng huấn luyện cơ bản thì phải cho họ sử dụng thành thạo tất cả các loại vũ khí. Còn trang bị thì thế này."
Trang bị cơ bản của Kiếm binh gồm một trường kiếm, một dao găm, thêm một cái nỏ tay gắn cổ tay mà Krais đã phải hành hạ mấy ông thợ rèn mới chế ra được, giáp độn bông ép tẩm dầu bọc da bên ngoài, bảo vệ tay chân, ba con dao phi, một cái rìu tay, khiên diều, mũ trụ da bọc vải, dùi cui ngắn...
Nỏ tay là vũ khí anh nghĩ ra sau khi thấy bọn cướp sử dụng.
Thương binh hay Cung binh cũng tương tự, chỉ khác vũ khí chính.
Trang bị tận răng thế này, đeo thêm cái ba lô nữa thì khác gì tra tấn không?
Krais nhìn Đại đội trưởng của mình với suy nghĩ đó. Encrid tinh ý nhận ra ngay:
"Thằng nào kêu ca nặng quá không mang nổi thì đuổi về hết."
Đã từng có thời Border Guard thiếu quân đến mức ai đến cũng nhận, rồi tống ra chiến trường cho có người.
Nhưng giờ thì không cần phải thế nữa.
"Không cần đông, chỉ cần một lượng tinh nhuệ nhất định."
Krais đồng ý. Vốn dĩ những thứ anh vừa nói cũng là để nâng cao khả năng chiến đấu của binh lính.
Dù đã xây phòng làm việc nhưng chẳng ai dùng, họ cứ thế đứng bàn bạc ngay tại sân tập, quyết định tương lai của binh lính.
Kiếm binh, Thương binh, Cung binh, Khiên binh, Kỵ binh, Kỵ xạ.
Encrid đưa ra khung sườn, còn Krais thêm thắt trí tuệ vào đó.
"Tiện thể tôi sẽ tuyển chọn những binh lính khá khẩm một chút, anh tổ chức lại các đơn vị trực thuộc nhé? Anh cũng biết là giờ không thể chỉ giữ mỗi cái Đại đội Độc lập được nữa rồi."
Gật.
Encrid truyền đạt lại quyết định đã thống nhất với Krais.
"Rem, chọn những ngnuoiwf khá khẩm lập một đội đi."
Đội quân ấy sẽ trở thành một lực lượng đột kích, chuyên dùng để xuyên phá và xé nát đội hình kẻ thù khi chiến tranh bùng nổ.
"Hả? Cậu nghiêm túc đấy chứ?"
Encrid thoáng chần chừ. Có khi nào thay vì lập đội, hắn lại biến lính tráng thành phế nhân hết không.
"Tôi bảo lập đội chứ không bảo hành bọn họ."
"Ta sẽ cố gắng hết sức."
Rem đứng dậy nói.
"Đừng có cố quá là được."
Encrid nói với theo, tự nhiên thấy thương hại cho đám lính sắp được chọn.
Giao việc tương tự cho Ragna thì...
"Phiền lắm."
"Kỵ binh cũng được, Kiếm binh cũng được."
"Rách việc."
Sau khi trở về từ Vương điện, Ragna chăm chỉ luyện tập được vài ngày rồi lại quay về cái máng lợn cũ: gà gật và lăn lộn trong lều.
Trừ những lúc bị Lopord ì ạch lôi ra sân tập cho có mặt, cậu ta lại lười biếng như xưa.
Lopord cũng gan to bằng trời, cứ hở ra là đòi Ragna đấu tập.
Tất nhiên kết quả toàn là bị ăn đòn hoặc bị dọa giết.
"Cứ làm phiền nữa là ta chặt một cánh tay đấy."
"Tôi sẽ cố gắng để không bị chặt ạ!"
Thế mà Lopord vẫn không chùn bước. Tinh thần của cậu bạn này quả là đáng nể. Ít nhất là bề ngoài trông có vẻ thế.
Ragna là kẻ nói được làm được, nhưng chắc cậu ta sẽ không chặt thật đâu.
Chắc thế.
Tuy nhiên, Encrid cũng lo nên nhắc nhở một câu:
"Đừng có chặt đấy."
"Hên xui."
Câu trả lời nghe bất an kinh khủng.
Nhưng giao Lopord kèm cặp cái tên lười biếng này cũng khiến anh yên tâm phần nào.
Việc tổ chức đơn vị thì Lopord, người được đào tạo bài bản trong Hiệp sĩ đoàn còn rành rẽ hơn.
Dunbakel thì anh gán cho Rem.
Hành hạ Dunbakel chán chê thì chắc hắn sẽ bớt hành hạ lính tráng hơn.
Nói với Audin thì...
"Được thôi, người anh em."
Hắn đồng ý cái rụp. Thấy hơi lo lo nên anh gán thêm Teresa vào nhóm đó.
Thế này thì việc đào tạo tinh nhuệ chắc cũng ổn thỏa rồi.
Cũng chẳng cần nhiều quân làm gì.
Encrid không phải kiểu người trốn tránh trách nhiệm. Anh làm tất cả những gì có thể mà không hề cắt giảm thời gian luyện tập.
Nhờ có Krais nên thời gian luyện tập của anh cũng chẳng bị ảnh hưởng mấy.
"Đi xem bọn họ tập tành thế nào. Cứ làm như mọi khi đi."
Luagarne đã yêu cầu Vương điện và chính thức được biên chế vào dưới trướng Encrid.
Từ đó, cô cứ lẽo đẽo theo sau Encrid như vịt con theo mẹ.
Nghe nói cô đã gia nhập Hội Gilpin, đánh cho tơi bời bất cứ kẻ nào dám thách thức, và cũng từng chạm mặt gã Frog Meelun đang sống trong thành phố, nhưng cả hai coi nhau như không khí.
Chẳng thèm quan tâm đến sự tồn tại của nhau.
Hỏi lý do thì...
"Ta là Frog."
"Thế thì tại sao?"
"Mỗi người đều sống theo dục vọng của riêng mình, và dục vọng của tên Frog đó không nằm trong phạm vi quan tâm của ta, thế thôi?"
Trước đây anh cũng cảm thấy thế, tộc Frog nếu không phải thứ mình quan tâm thì chẳng buồn tìm hiểu.
Luagarne là một trường hợp đặc biệt vì cô biết quá nhiều thứ.
Dục vọng của cô là khám phá những điều bí ẩn, nói đúng hơn cô là một cô Frog mang tư tưởng học thuật.
"Cậu nghĩ cốt lõi của Kiếm thuật kiểm soát là gì?"
Luagarne giúp ích rất nhiều, đặc biệt là bỏ qua vấn đề thực lực thì những gì cô dạy cực kỳ hữu ích.
Một đối thủ đấu tập giỏi chưa chắc đã là một người thầy giỏi.
Nhìn Rem, Ragna, Audin, Jaxon là biết.
Bảo họ huấn luyện lính thì được, chứ bảo dạy dỗ bài bản thì tài năng sư phạm của họ đúng là thảm họa.
Thiên tài thường là thế.
Xét trên phương diện đó, Luagarne thực sự là một giáo viên xuất sắc.
"Tính toán?"
"Ám thị và kiềm chế."
Mấu chốt là ở đó.
Không nhất thiết phải vung kiếm, chỉ cần đưa ra vài ám thị là có thể điều khiển đối thủ di chuyển theo ý mình.
"Việc vung kiếm chỉ là động tác kết thúc sau khi đã xác nhận mọi thứ xong xuôi."
"Nhưng kể cả khi bị dồn vào thế của Kiếm thuật kiểm soát, Rem vẫn phản đòn ngay lập tức được, thế là sao?"
"Cây rìu đó của hắn thật là một thứ quái vật mà."
Đôi mắt của Luagarne chuyên thẩm định tài năng. Trong mắt cô, Rem là một con quái vật.
"Ragna thì sao?"
"Tên đó là quái vật dùng kiếm."
"Audin?"
"Cơ thể đó là quái vật rồi."
"Jaxon?"
"Quái vật nham hiểm?"
Vốn từ vựng của Luagarne không phong phú lắm nhưng Encrid cũng phải gật đầu đồng ý.
"Còn cậu là con quái vật không thể hiểu nổi."
"Vâng, cảm ơn đã khen."
Thỉnh thoảng Shinar cũng đến làm đối thủ đấu tập, cô ấy thường tung ra những kỹ thuật khiến anh lạnh sống lưng.
Và ngay cả những kỹ thuật đó cũng chưa phải là tất cả những gì cô ấy có, dường như cô ấy vẫn đang kiềm chế điều gì đó.
"Sao thế? Tưởng thắng tôi dễ dàng lắm hả, hôn phu của ta?"
"Chắc cũng đến lúc cô nên đổi cách gọi tôi ở cuối câu rồi đấy."
"Tướng quân hôn phu?"
"Thôi khỏi đổi."
Krais chỉ cần nhìn những yêu cầu của Encrid là đoán ra được tâm ý của Krang.
"Chuẩn bị chiến tranh nhỉ."
"Chắc vậy."
"Hừm, đối thủ là Aspen?"
"Chắc vậy."
Encrid trả lời qua loa cho xong chuyện, nhưng có vẻ Krais đã nhìn thấu tất cả.
Đúng là cái tên không biết trong đầu chứa cái gì.
Dù ngày qua ngày trôi qua như thế, nhưng mỗi khi đi ngủ, người lái đò lại xuất hiện.
"Điềm xấu đang đến."
Đã nửa tháng nay Encrid nghe đi nghe lại câu này. Anh tự hỏi có phải người lái đò muốn nghe anh than vãn là "chán quá rồi" không.
Vì hắn thường bảo anh là kẻ nhàm chán, tẻ nhạt mà.
Nhưng thực lòng anh không thấy chán.
"Ông không biết bao giờ nó đến à?"
"Ta không thể nói cho ngươi biết."
Anh chỉ tò mò thôi. Chắc đó là giới hạn thông tin mà hắn có thể tiết lộ. Anh cảm thấy vậy.
Thực ra chính người lái đò cũng không biết chính xác điềm xấu đó là gì.
Khi sự việc xảy ra và ngày hôm nay lặp lại, hắn có thể thấy được tương lai đã định, nhưng hắn không thể biết hết những chuyện chưa xảy ra.
Đó là việc mà ngay cả Thần cũng không làm được.
Nhưng trong thâm tâm, người lái đò nghĩ:
Không, ngày hôm nay lặp lại cũng đang thay đổi.
Chính người đàn ông trước mặt đã chứng minh điều đó.
Đó là cái giá phải trả.
"Điềm xấu đang đến gần."
Người lái đò ban cho một ân huệ.
"Vâng, tôi cũng đang mong được gặp nó đây."
Nhìn chủ nhân của lời nguyền trả lời một cách tỉnh bơ, người lái đò cảm thấy ruột gan hơi quặn lại một chút, rất nhỏ thôi, nhưng hắn không thu hồi ân huệ đó.
"Điềm xấu đã ở rất gần rồi."
"Thế à?"
Encrid vẫn bình thản như mọi khi.
"Hãy nghiêm túc đón nhận đi. Hỡi kẻ ngu muội đang bước đi trên con đường diệt vong để rồi cuối cùng sẽ chạm đến ngày tàn của chính mình."
"Vâng, tôi đang nghiêm túc lắm đây."
Chẳng thấy nghiêm túc chỗ nào, chỉ thấy toàn sự mong chờ. Người lái đò cực kỳ không hài lòng về điều đó.
1 Bình luận