Đôi mắt của người phụ nữ tóc nâu trở nên sắc sảo hơn.
"Tôi đồng ý."
Từ phía sau, Luagarne bất ngờ lên tiếng. Đã cất công mang cô đi theo mà sao tự nhiên lại hùa vào chuyện tào lao này cơ chứ.
Encrid quyết định không vội chen ngang.
Kinh nghiệm dạy anh rằng, trong những tình huống thế này, thêm mắm dặm muối chỉ tổ làm mọi chuyện bung bét hơn mà thôi.
"Cậu có bạn gái chưa? Hay là đang qua lại với Aishia?"
"Có một vị hôn thê là chỗ dựa tinh thần của tôi, và một con mèo cưng đang ở căn cứ."[note91984]
Người phụ nữ tóc nâu và Luagarne cứ thế kẻ tung người hứng, lôi Encrid ra làm chủ đề bàn tán mà chẳng thèm quan tâm đến anh.
"Ngài làm thế là hơi quá đáng với tôi đấy."
Gã đàn ông ngồi cạnh người phụ nữ lên tiếng phàn nàn.
Cái giọng ồm ồm ồm vang lên với điệu bộ nũng nịu nghe chẳng ăn nhập chút nào. Nhưng phàn nàn với cái bộ dạng cộc cằn đó, khéo cũng được coi là một loại tài năng đấy chứ.
Nghe vậy, người phụ nữ phá lên cười hô hố rồi vỗ bồm bộp vào lưng gã đàn ông.
Trong mắt Encrid, cảnh tượng đó trông gượng gạo hết sức.
Gã đàn ông tuy không to con bằng Audin nhưng vóc dáng cũng thuộc hàng hộ pháp, trong khi người phụ nữ thì nhỏ thó, chưa bằng một nửa gã.
Bàn tay đang vỗ đôm đốp vào lưng gã đàn ông trông nhỏ nhắn vô cùng.
Nhưng đương nhiên, đó chưa phải là tất cả.
Ánh mắt Encrid dừng lại ở lòng bàn tay đang vỗ lưng kia.
Một cái nhìn quan sát tĩnh lặng.
Lòng bàn tay cô ta chi chít những vết chai sần. Đó là loại chai sạn chỉ xuất hiện khi vung kiếm liên tục trong nhiều năm trời.
Encrid lại liếc sang gã đàn ông đang chịu đòn.
Vóc dáng đồ sộ, khuôn mặt bặm trợn, giọng điệu nũng nịu, và một cơ thể được trui rèn hoàn hảo với những khối cơ bắp sắc nét như tạc tượng.
Cuối cùng, anh nhìn sang người phụ nữ tóc vàng ngắn với ánh mắt sắc lẹm ngồi cạnh đó.
Cô ta bắt gặp ánh mắt của Encrid.
Người phụ nữ tóc nâu nhận ra hướng nhìn của Encrid, liền lên tiếng:
"Cậu thích gu này à? Gu mặn phết nhỉ? Nhưng mà công nhận cậu đẹp trai thật đấy, nhìn thôi cũng thấy bổ mắt rồi. Chà, quân Border Guard sướng thật đó!"
Đúng là kiểu người chẳng thèm để ý đến ai, chỉ thích nói những gì mình muốn. Vừa nói, cô ta vừa dùng chén gõ cạch xuống bàn. Âm thanh không hề chói tai mà nghe như một nhịp phách được gõ đúng lúc, tạo thành một hiệu ứng âm thanh hoàn hảo.
"Tôi là Encrid, đến từ Border Guard."
Encrid tự giới thiệu ngắn gọn.
Anh đã từ bỏ việc giải thích những hiểu lầm do câu nói của Luagarne gây ra. Có giải thích thì chắc gì họ đã chịu nghe.
Và những thứ râu ria đó cũng chẳng quan trọng.
Người phụ nữ tóc nâu này, nếu gặp trên đường, có lẽ anh sẽ nghĩ cô ta chỉ là một người qua đường bình thường.
Hiệp sĩ Oara ngả người ra sau, nâng hai chân ghế trước lên khỏi mặt đất, vắt hờ cánh tay phải lên lưng ghế rồi lên tiếng:
"Oara, thuộc Hiệp sĩ đoàn Áo Choàng Đỏ."
Quả nhiên là hiệp sĩ.
Dù trông hơi khác so với những gì Encrid tưởng tượng, nhưng nhìn cái cách cô ta không để lộ bất kỳ sơ hở nào từ nãy đến giờ thì chắc chắn đây là một hiệp sĩ thực thụ.
"Cậu bạn này có vẻ thích khiêu khích nhỉ."
Người phụ nữ tóc vàng ngắn vừa nói vừa xoay tròn chiếc chén kim loại trong tay.
Trong tích tắc, Encrid đã vẽ ra vài kịch bản phản ứng trong đầu nếu chiếc chén đó bay thẳng vào mặt mình.
Không phải anh cố tình, mà đó là phản xạ tự nhiên của não bộ.
Nhờ những kinh nghiệm xương máu trước đây, Encrid dễ dàng nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao cái chén đó lại nguy hiểm?
Bởi vì người phụ nữ tóc vàng ngắn đó đang che giấu sát khí nhưng lại bộc lộ ý đồ tấn công.
Đây là ngón đòn mà Jaxon rất hay dùng.
Nếu không phải nhờ vô số lần đấu tập với Jaxon, chắc chắn anh sẽ không thể cảm nhận được sự hiểm độc ẩn giấu bên trong nó.
Và thứ đe dọa anh không chỉ có chiếc chén rượu.
Bàn tay phải giấu dưới gầm bàn của gã đàn ông hay nũng nịu kia cũng vậy.
Đang cầm vũ khí à.
Nhưng anh không thèm liếc mắt nhìn. Ánh mắt anh vẫn hướng thẳng về phía Hiệp sĩ Oara.
Encrid kết hợp bản năng và chủ đích, cố tình phát ra khí thế.
Từ nãy đến giờ rồi. Và hai người kia đang phản ứng lại điều đó.
Nhưng Hiệp sĩ Oara thì gạt phăng tất cả. Nói đúng hơn là cô ta bơ luôn.
"Nếu cậu không bị ác linh hiếu chiến nhập thì dẹp cái trò đó đi. Ta biết cậu cũng có chút bản lĩnh đấy, nhưng hai người này cũng không phải dạng vừa đâu."
Oara lên tiếng.
"Nếu là đấu tập thì tôi luôn sẵn sàng."
Encrid điềm nhiên đáp trả.
"Đúng là cái loại giống thằng Millio."
Gã đàn ông bắt lấy ánh mắt của Encrid, lầm bầm.
Người phụ nữ đang xoay chén rượu từ từ thu lại khí thế.
Hiệp sĩ Oara mỉm cười:
"Nhưng mà đẹp trai thật."
Cuộc đối thoại cứ nhảy cóc chẳng đâu vào đâu, nhưng Encrid đã quá quen với những thể loại người thế này rồi.
Rem, Ragna, Jaxon, Audin, vân vân và mây mây.
Nên anh thấy bình thường.
"Tôi cũng hay được khen thế lắm. Ngài có thể bớt chút thời gian chỉ giáo cho tôi vài đường được không?"
"Ô hô, một gã đẹp trai dai như đỉa. Dạo này ta đọc tiểu thuyết hay thấy mấy nhân vật kiểu này lắm."
"Tôi cũng dai dẳng thật đấy. Tôi rất muốn được học hỏi từ một hiệp sĩ."
"Cái tính lỳ lợm này cũng hay đấy chứ, ta thích."
Hiệp sĩ Oara nói chuyện theo kiểu của cô ta, thì Encrid cũng đáp trả theo cách của mình.
Aishia đứng nhìn từ ngoài vào mà có cảm giác như đang xem hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau vậy.
"Thôi đùa cợt đi, ngài nói vào việc chính đi ạ, thưa Master."
Trong Hiệp sĩ đoàn, hiệp sĩ cũng đóng vai trò là người thầy của tất cả các thành viên. Thế nên họ mới gọi hiệp sĩ là "Master".[note91985]
"À, công việc hả?"
Nghe vậy, Encrid mới kéo ghế ngồi xuống để nghe giải thích.
Hiệp sĩ Oara - người có những suy nghĩ khó nắm bắt - đột nhiên đề cập đến lệnh cấm rượu.
"Mọi người bận tối mắt tối mũi ra đấy, sức đâu mà đi dọn dẹp hậu quả mấy vụ say xỉn báo đời. Nên cấm."
"Thế tại sao cô lại được uống?"
Frog với bản tính tò mò không thể kìm nén, thắc mắc. Nghĩ lại thì, thấy một Frog đứng ngay sau lưng Encrid mà cô ta cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì.
"Vì ta là người chịu trách nhiệm ở đây, kiêm luôn chức Thành chủ."
Oara trả lời ráo hoảnh.
Luagarne suy nghĩ một lát rồi gật gù đồng tình. Cũng có lý.
Làm sếp thì đôi khi cũng phải có chút đặc quyền chứ. Cô là người rất hiểu lẽ đời mà.
Với Encrid, cô ta giống như một linh hồn tự do, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn mẫu nào của một hiệp sĩ.
Dẫu vậy, anh cũng chẳng hề bối rối.
Làm gì có chuyện ai trên đời này cũng giống nhau.
Hơn nữa.
Thế thì có sao đâu?
Anh nghĩ vậy. Quan trọng là cô ta là hiệp sĩ, và thực lực của cô ta là thật.
Và một điều không cần nói ra cũng hiểu, đó là cô ta đang làm việc vì thành phố này.
Chỉ quan sát Oara thôi thì chưa đủ để kết luận, nhưng nhìn thái độ của Aishia và những người khác thì rõ.
Rõ ràng là mệt mỏi rã rời, nhưng Aishia vẫn thể hiện sự tôn trọng và kính nể đối với Oara.
Cả với tư cách là một hiệp sĩ lẫn một con người.
Đó là sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng, thứ mà ngay cả với Krang cô ta cũng hiếm khi bộc lộ.
Hai người kia cũng vậy.
Không chỉ là kính trọng, mà dường như họ còn đặt trọn niềm tin vào cô ta.
Mặc kệ Oara uống rượu, nói năng luyên thuyên hay khen Encrid đẹp trai như một kẻ hám sắc, ánh mắt và thái độ của họ đối với cô ta không hề thay đổi.
Muốn biết một người thường ngày sống thế nào, cứ nhìn thái độ của những người xung quanh là rõ.
Đó là bài học anh rút ra được sau những năm tháng lang bạt trên đại lục. Và Encrid, kẻ luôn khắc cốt ghi tâm những bài học đó, tự nhiên sẽ không đánh giá thấp đối thủ.
Anh chỉ tập trung vào sự thật rằng cô ta là một hiệp sĩ.
Và anh cũng không quên lý do mình đến đây.
"Tình hình có vẻ tệ hơn tôi nghĩ thì phải?"
Encrid nắm bắt tình hình rất nhanh. Nếu không có khả năng đó, anh đã chẳng thể sống sót đến tận bây giờ.
Từ ngày cầm kiếm và quyết tâm theo đuổi giấc mơ, anh đã vô số lần làm những chuyện chẳng khác nào tự sát.
Để không phải chết, anh buộc phải tận dụng mọi thứ xung quanh.
Để sống sót, để biến những điều tưởng chừng nguy hiểm và bất khả thi thành có thể, anh luôn làm như vậy.
Những kinh nghiệm đó luôn giúp ích cho Encrid. Nó ban cho anh con mắt nhìn thấu thời cuộc.
"Tệ chứ sao không."
Aishia gật đầu, tóm tắt lại tình hình.
"Lũ lính đào ngũ cũng là một vấn đề đau đầu, nhưng trong lúc chúng tôi đang gồng mình chống đỡ đợt sóng ma thú, thì bọn chúng đã kịp lập ra ba cái ma lạc rồi."
Chẳng trách lúc nãy họ lại chạm trán lũ harpy biết dùng ma pháp và bọn chó săn khôn lỏi.
Khi đã hình thành ma lạc, đẳng cấp của ma thú và dã thú chắc chắn sẽ tăng lên.
Oara đang nhai tóp tép miếng súp lơ xanh nướng vàng ươm.
Cô ta cư xử như thể mọi chuyện chẳng có gì to tát.
Vừa nhai, cô ta vừa nói tiếp:
"Năm nay lũ đào ngũ có vẻ đông hơn mọi năm nhỉ."
"Không chỉ đông đâu, mà là đông đến mức chúng ta đang thiếu người trầm trọng đây này."
Aishia tiếp lời, Encrid lập tức nắm bắt ngay vấn đề cốt lõi nhất.
Đào ngũ hay ma thú lập ổ đều là những việc cần giải quyết, nhưng đó là chuyện của sau này, khi họ đã chặn đứng được làn sóng ma thú tràn tới từ Ma vực.
Nhìn qua là biết, đó mới là việc nguy hiểm và quan trọng nhất lúc này. Phía Tây là vùng giáp ranh Ma vực, và thành phố này tồn tại là để bảo vệ ranh giới đó.
"Vậy việc ngăn chặn ma thú tràn qua cổng thành phía Tây, các ngài đang làm thế nào?"
Thế nên anh mới hỏi.
"Ta tự lo."
Oara đáp lại ráo hoảnh.
Encrid thực sự, thực sự rất muốn được tận mắt chứng kiến cô ta chiến đấu.
Một hiệp sĩ tuyên bố sẽ một mình chặn đứng làn sóng từ Ma vực đang ngồi ngay trước mặt anh.
Liệu hiệp sĩ Aspen, Vua lính đánh thuê Anu phương Đông, Ragna, hay Shinar có làm được như vậy không?
Ít nhất thì lúc này anh không nghĩ vậy.
Nghe có vẻ như đó là việc chỉ có vị hiệp sĩ trông hết sức bình phàm trước mắt anh mới làm được.
"Tôi ra xem được không?"
"Làm xong việc đi rồi ta cho ngồi ghế VIP mà xem. Nhưng tự lo cái thân đấy, lỡ ta mà giết cậu thì khéo một nửa đàn bà trên thế giới này sẽ coi ta là kẻ thù mất."
Cuối cùng Oara cũng chịu nói đùa một câu. Encrid giờ đã bắt nhịp được, anh đáp lại:
"Nguy hiểm quá ngài không bảo vệ tôi à?"
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Oara lại một lần nữa phá lên cười.
Cô ta cười ha hả, gã đàn ông bên cạnh thì chu mỏ ồ lên một tiếng rồi nói:
"Cũng khá phết nhỉ?"
Có vẻ nhóm này dùng khiếu hài hước làm thước đo thực lực hay sao ấy.
Nếu theo tiêu chuẩn đó thì Encrid chắc chắn sẽ trở thành hiệp sĩ đệ nhất đại lục mất.
"Được đấy."
Vị Chuẩn Hiệp sĩ tóc vàng ngắn, có vóc dáng nhỏ hơn Oara, cũng gật gù khen ngợi.
"Aishia, cô sắp xếp công việc rồi giao cho cậu ta đi. Hôm nay ta say rồi."
Oara chốt lại, Aishia cúi đầu vâng lệnh. Oara dùng tay đập xuống bàn, đẩy ghế đứng dậy rồi nốc cạn ly rượu trên tay.
Buổi gặp mặt kết thúc tại đó. Vừa bước ra ngoài, Luagarne đã hỏi ngay:
"Thấy sao?"
Câu hỏi cụt lủn, nhưng vừa gặp hiệp sĩ xong thì chắc chắn là đang hỏi về cảm nhận của anh rồi.
"Không biết."
"Không biết?"
"Phải tận mắt xem mới biết được."
Anh tò mò về cách cô ta chiến đấu. Anh tò mò về đường kiếm của cô ta. Chiến thuật của cô ta sẽ ra sao? Thực lực của một hiệp sĩ thực thụ là như thế nào? Mỗi hiệp sĩ là một cá thể riêng biệt. Con đường họ đi cũng khác nhau. Giờ thì anh đã hiểu điều đó.
Thế nên...
Không xem tận mắt thì làm sao mà đoán được.
Anh vô cùng háo hức muốn được chiêm ngưỡng đường kiếm của vị hiệp sĩ mà bề ngoài chẳng toát ra chút uy áp nào kia.
Ngọn lửa nhiệt huyết sục sôi trong lồng ngực.
Dù đã từng hứng chịu đường kiếm của bốn người mang sức mạnh cấp hiệp sĩ, cơn khát trong anh vẫn chưa hề vơi đi.
Dẫu vậy, anh không hề vội vã, mà để cho đóa hoa mang tên "nhiệt huyết" từ từ bung nở.
Nếu đây cũng được coi là một loại tài năng...
Nhìn Encrid, Luagarne bỗng vô cùng tò mò, nếu người đàn ông này thực sự trở thành hiệp sĩ, nếu cậu ta có thể sử dụng Ý chí như một hiệp sĩ thực thụ, thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Hoàn toàn không thể đoán trước được.
Ngay cả lúc này, cậu ta dường như đã chạm đến giới hạn rồi mà.
Vậy nên mọi thứ mới càng trở nên thú vị. Biến điều không thể thành có thể, và không ai biết điểm dừng cuối cùng nằm ở đâu.
Luagarne cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, cảm giác mà nếu là con người thì sẽ nổi cả da gà.
Da cô không nổi da gà mà chuyển sang màu đỏ. Đó là đặc điểm của loài Frog. Cô âm thầm tận hưởng sự xúc động đó.
Cô quyết định sẽ dốc hết sức mình vì điều đó.
Luagarne thầm hạ quyết tâm.
Aishia với đôi mắt mệt mỏi nhưng tuyệt nhiên không hề buông lời bào chữa cho cách hành xử của ngài Oara.
Cô hiểu rõ Encrid là người thế nào.
Cậu ta không phải loại người vì thấy thái độ xuề xòa mà sinh ra coi thường hay đánh giá thấp đối thủ.
Ngược lại, cậu ta còn tỏ ra tò mò và muốn học hỏi thêm từ họ.
Và đúng như dự đoán, cậu ta đang thể hiện rõ điều đó.
Dunbakel nãy giờ đứng nghe, bỗng lên tiếng hỏi:
"Định vào Ma vực thật à?"
Dù không đến mức run rẩy sợ hãi, nhưng vẫn cảm nhận được sự lo lắng mờ nhạt trong câu nói của cô. Tuy nhiên, cô đang cố tỏ ra bình thản. Một thái độ cố che giấu nỗi sợ hãi.
"Nếu có cơ hội."
Encrid trả lời dứt khoát. Nếu không mong chờ điều đó thì anh đã chẳng cất công lặn lội đến tận đây.
Dunbakel nuốt nước bọt nhưng không để phát ra tiếng. Chưa làm gì mà đã muốn quay đầu bỏ chạy rồi.
"Được rồi, danh sách các nhiệm vụ cần giải quyết đây. Không ít đâu nhé. Giải quyết được một nửa thôi là bọn này cũng nhẹ gánh lắm rồi."
"Cô cứ nói đi."
Aishia bắt đầu trình bày theo lời Encrid.
Nhiệm vụ chủ yếu xoay quanh hai vấn đề chính.
Một là giải quyết bọn lính đào ngũ.
Năm nay tình trạng này đặc biệt nghiêm trọng.
Theo Encrid, việc lính tráng đào ngũ là chuyện dễ hiểu. Ngày nào cũng phải đối mặt với những trận chiến một mất một còn, trong khi tiếp tế thì thiếu thốn, lương bổng lại chẳng được bao nhiêu.
Nếu so với lính đánh thuê theo quân đội của Border Guard thì tiền lương chỉ bằng một nửa.
Mà nghe nói mức này vẫn còn cao hơn lính ở mấy khu vực khác rồi đấy?
Nếu đã thế thì phải tìm cách quản thúc để lính không bỏ trốn chứ.
"Nhưng ngài Oara lại bảo: 'Giữ lại mấy cái loại đấy thì chúng nó có chịu đánh đấm tử tế không?'. Ý ngài ấy là vậy."
Encrid lờ mờ hiểu được cách làm của ngài Oara.
Chỉ giữ lại những người thực sự muốn chiến đấu. Sàng lọc để giữ lại những kẻ có kỹ năng và tinh thần thép.
Bởi vì nếu không, sớm muộn gì bọn chúng cũng suy sụp tinh thần và chẳng làm nên trò trống gì.
Tâm lý con người vốn dĩ mỏng manh.
Nếu cứ đứng trên ranh giới sinh tử trong thời gian dài, kiểu gì cũng có ngày phát điên.
Nỗi sợ hãi cái chết có thể ập đến vào ngày mai, cùng với việc những gương mặt đồng đội bên cạnh cứ thay đổi liên tục.
Để ngăn chặn điều đó, họ cần phải có thời gian nghỉ ngơi hợp lý.
Trước đây Border Guard đâu phải tự nhiên mà luân phiên điều động hai tiểu đoàn để chiến đấu với quân Aspen.
Là để tránh những cuộc chiến kéo dài triền miên. Sự mệt mỏi trên chiến trường luôn bào mòn tinh thần trước khi gặm nhấm thể xác.
Trước khi kịp nghe đến vấn đề thứ hai là ổ ma thú, Aishia đã bức xúc lên tiếng:
"Trong số bọn đào ngũ, có hai nhóm đặc biệt rắc rối, mà thằng khốn nạn nhất là cái thằng có biệt danh Jack Kiếm khách. Thằng chó đó dám cả gan tập kích đoàn xe tiếp tế từ hậu phương đến đây."
Thousand Brick là vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi, chẳng trồng trọt được lấy một hạt lúa mì. Săn bắn hay tìm kiếm thức ăn cũng vô cùng khó khăn, mọi thứ đều phải dựa vào nguồn tiếp tế. Vậy mà đoàn thương nhân vận chuyển nhu yếu phẩm từ Thủ đô đến lại bị một thằng lính đào ngũ cướp sạch.
Đào ngũ rồi chuồn êm thì không nói, đằng này lại có những thằng điên rồ đến mức này cơ đấy.
Bọn chúng định vơ vét một mẻ rồi mới chịu phắn.
Tưởng sao, hóa ra hơn một nửa số lính bị ép đi lính ở đây vốn xuất thân là tội phạm chứ chẳng phải lính tình nguyện gì.
Những kẻ ranh ma trong đám đó sẽ nhanh chóng tập hợp bè phái, làm một vố lớn rồi chuồn mất dạng.
"Giải quyết được thằng khốn đó trước thì tốt quá."
Sau khi Aishia cung cấp thông tin nhận dạng của Jack Kiếm khách, Encrid điềm nhiên đáp:
"Hình như bọn tôi giết hắn trên đường đến đây rồi."
0 Bình luận