Toàn Văn [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương Cuối: Dạo Bước Màn Đêm

Chương Cuối: Dạo Bước Màn Đêm

Cái tên Sora chính là tia sáng đầu tiên của đời tôi.

Nhiệm vụ của tôi với tư cách là Thiên Sứ là thu thập những ký ức đau buồn của con người. Tôi gánh lấy những ký ức đó, những nỗi đau đó để con người có thể sống tiếp với một chút hy vọng vào ngày mai…

Tại sao tôi phải làm việc này? Chẳng ai nhờ vả, làm việc này thì có ý nghĩa gì? Sống một cuộc đời mà đến lời cảm ơn cũng không nhận được, chẳng phải quá bi thương sao?

Một kẻ có những suy nghĩ như vậy như tôi được xem là lập dị ngay cả trong giới Thiên Sứ. Những Thiên Sứ khác không ai hoài nghi về vai trò của mình. Vì không hoài nghi nên họ không phải chịu đựng nỗi đau như tôi.

Thế nên ban đầu, tôi đã định quên đi. Tôi định quên đi những suy nghĩ thừa thãi đó và hiến thân cho nhiệm vụ... Nhưng tôi sợ rằng nếu mất đi nỗi đau đó, mọi thứ về tôi cũng sẽ tan biến.

Sợ hãi. Cô đơn. Tôi chẳng muốn làm gì nữa. Một thế giới chỉ lắng đọng toàn ký ức đau buồn. Tôi muốn trốn chạy khỏi thế giới đó nhưng không thể. Tôi ngồi bó gối khóc. Và lúc đó, anh ấy đã tìm thấy tôi.

“Sao cậu lại khóc?”

Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ. Nhưng sự tình cờ đó đã thay đổi tất cả. Anh bảo hãy cùng tìm kiếm những điều vui vẻ. Chúng tôi đã cùng làm rất nhiều thứ. Những ngày tháng vui vẻ như con người. Khi nhận ra thì tôi đã quên mất nỗi đau, và đôi cánh trên lưng cũng biến mất lúc nào không hay.

Tôi ước những ngày tháng này kéo dài mãi. Nhưng vì kỳ nghỉ hè kết thúc nên anh ít đến gặp tôi hơn. Một thời gian sau, anh vui vẻ giới thiệu với tôi một cô gái mà anh gọi là bạn.

Không chịu đâu, tôi nghĩ thế. Tôi muốn anh chỉ nhìn mình tôi thôi. Nỗi đau ngỡ đã quên lại trào dâng trong lòng. Đó là nỗi đau rõ ràng, khác hẳn trước kia, và tôi không tài nào quên được.

Vì thế, trong vô thức tôi đã cướp đi... Tôi đã gọi anh.

Dù kỳ nghỉ hè đã hết, nhưng ngày nào anh cũng đến chơi với tôi. Như thể đã quên mất cô bạn gái kia, anh chỉ chơi với mình tôi... Hạnh phúc. Tôi đã rất hạnh phúc.

Nhưng từ lúc đó, trong đầu tôi bắt đầu vang lên một giọng nói. Như thể có một nhân cách khác hình thành trong đầu, giọng nói ấy cứ thế vang vọng không nguôi.

"Cứ làm mãi thế này, nhà ngươi sẽ hối hận đấy."

"Thiên Sứ sử dụng sức mạnh vì bản thân, cuối cùng chắc chắn sẽ bất hạnh."

"Rốt cuộc nhà ngươi cũng chỉ yêu bản thân mình thôi."

"Với cách sống đó, ngươi sẽ chẳng bao giờ được ai yêu thương đâu."

Dù bịt tai lại, giọng nói vẫn không dứt. Tiếng nói trong đầu ngày càng lớn, khiến tôi lỡ trút giận lên anh.

Tôi đã quát anh vì một chuyện cỏn con. Anh ngạc nhiên rồi xin lỗi tôi rối rít. Từ đó anh ít cười hơn... Tôi hối hận. Cứ đà này anh sẽ bỏ tôi mà đi mất. Tôi nghĩ thế.

Nên tôi đã cướp ký ức của anh.

Tôi nghĩ làm vậy thì chúng tôi có thể thân thiết trở lại... Nhưng không phải. Anh đã quên sạch mọi thứ về tôi. Tôi gọi anh cũng không nghe thấy. Ngày nào anh cũng đi học và không còn đến chỗ tôi nữa.

Tôi nhận ra anh và tôi là những sinh vật khác nhau. Tôi có thể sống mà không cần ăn. Hoạt động mà không cần ngủ. Ban đêm đi bộ sẽ mọc cánh trắng. Dù không ở bên cạnh cũng cảm nhận được suy nghĩ của người khác. Nhắm chặt mắt lại là có thể thoát khỏi ý thức của con người.

Thiên Sứ luôn ở bên cạnh con người, nhưng luôn nằm ngoài ý thức của họ. Cứ thế, họ chỉ lặng lẽ thu thập ký ức.

“Tức là mình sẽ không được yêu thương.”

Khoảnh khắc nhận ra điều đó, tôi buồn bã khóc òa. Tôi muốn được cùng anh làm nhiều thứ hơn nữa. Tôi muốn xin lỗi vì đã nói những lời tồi tệ. Tôi muốn nói xin lỗi, và lại được cùng anh vui chơi.

Tôi chỉ cần thế thôi, vậy mà cũng không thành hiện thực. Anh đang vui vẻ chơi đùa với cô gái khác không phải là tôi. Nếu tôi ở bên cạnh, anh sẽ lại bị tổn thương. Có thể anh sẽ quên đi nhiều thứ hơn nữa. Thứ còn lại chỉ là nỗi đau trong lồng ngực và nhiệm vụ thu thập ký ức.

Nên tôi ra quyết định. Tôi sẽ rời khỏi thành phố này, đi đến nơi xa xôi, quên hết tất cả và hiến thân cho nhiệm vụ... Nhưng trước khi đi, tôi ghé qua công viên nơi chúng tôi gặp nhau. Tôi muốn gặp anh lần cuối. Và rồi, giọng nói ấy vang lên.

“Sao cậu lại khóc?”

Anh lại tìm thấy tôi. Có thể đó chỉ là do năng lực thu hút con người của Thiên Sứ. Nhưng dù vậy… anh vẫn tìm thấy tôi. Tôi vui đến trào nước mắt.

“Nếu thấy buồn, hãy thổi bông bồ công anh thế này này. Rồi tớ sẽ tìm ra cậu.”

Anh nói rồi cười. Tôi cảm giác mình vừa nhận được một thứ gì đó rất quan trọng. Một thứ gì đó vô cùng quý giá. Tôi không biết đó là gì. Nhưng tôi nghĩ, có nó thì tôi có thể cố gắng mãi mãi.

Thế nên tôi rời khỏi thành phố. Nếu ở bên cạnh, tôi sẽ lại cướp mất ký ức của anh. Là một sinh vật khác biệt, tôi không thể ở bên anh.

Suốt một thời gian dài, tôi hiến thân cho nhiệm vụ. Chỉ biết thu thập những ký ức đau buồn. Tôi cố gắng đến mức quên cả những ký ức vui vẻ trong quá khứ, quên cả thứ quan trọng mà mình đã nhận được... Tôi đã cố gắng, và rồi thời khắc cuối cùng cũng đến.

Khi thu thập đủ một lượng ký ức nhất định, Thiên Sứ sẽ hoàn thành nhiệm vụ và được trở về trời. Được sống những tháng ngày bình yên trên thiên giới. Đó là một điều rất hạnh phúc.

“...”

Nhưng, vào phút cuối cùng, tôi muốn tìm lại thứ mình đã đánh mất. Tôi cố chấp, liều mạng tìm kiếm. Đầu nặng trĩu, ý thức mờ nhạt, ký ức cũng trở nên mơ hồ. Nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc.

Đến lúc đó, giọng nói trong đầu tôi đã trở thành một nhân cách khác hẳn. Khi tôi không thể cử động, cô ta đã thay tôi hành động. Con người có hai phần tâm trí là bản năng và lý trí. Tôi cũng vậy, khi mọc cánh, cô ta sẽ thay thế tôi.

Cô ta lúc nào cũng mắng tôi là làm thế vô ích, là đồ chứng nào tật nấy. Nhưng cô ta chưa bao giờ nói ghét bỏ tôi. Cô ta chưa bao giờ định bỏ cuộc.

Và rồi, tôi gặp lại anh.

Anh đã trưởng thành, có vẻ thay đổi mà cũng như không thay đổi. Anh giúp đỡ tôi, một kẻ lạ mặt, như một lẽ đương nhiên. Tôi nghĩ anh chính là điều quan trọng của tôi... Nhưng đồng thời, tôi cảm thấy có gì đó sai sai.

Tôi lùng sục khắp thành phố, vừa sắp tan biến vừa liều mạng tìm kiếm. Chợt thấy đau khổ, tôi lại gọi anh. Anh lại chọn một cô gái khác không phải tôi. Tôi ghen tị, và xóa ký ức của anh. Xóa đi xóa lại bao nhiêu lần.

Giọng nói trong đầu vang lên bảo rằng làm thế thì khác gì ngày xưa. Nhưng… tôi không thể chịu đựng được. Rõ ràng tôi đã nhận được thứ quan trọng, nhưng giờ lại đánh mất nó, tôi sẽ lại cô độc một mình.

Dù được lên thiên giới mà chỉ có một mình thì cũng vô nghĩa. Nên tôi cố chấp tìm kiếm. Nhưng rốt cuộc vẫn chẳng tìm thấy gì, sức lực dần cạn kiệt. Những ký ức tôi cưỡng đoạt đã quay trở về với anh. Anh cũng là một kẻ đặc biệt, đã cướp lại ký ức từ một Thiên Sứ như tôi.

Mọi chuyện vỡ lở. Tôi không thể ở bên anh được nữa.

Nên tôi định nói cho anh biết tình cảm của mình lần cuối, rồi mang theo nguyên nhân gây ra nỗi đau và khổ sở của anh và tan biến. Quên hết mọi chuyện dính dáng đến tôi, anh sẽ bắt đầu lại từ đầu. Chắc chắn anh sẽ làm tốt. Anh sẽ mang lại hạnh phúc cho mọi người. Tin là vậy, tôi chìm xuống đáy sâu. Tôi đã gây quá nhiều phiền toái cho anh, nên tôi không thể lên thiên giới được nữa.

Tôi không còn nghe thấy giọng nói trong đầu nữa. Tôi kẹt trong bóng tối đen kịt, cô độc, không nhìn thấy gì, không đi được đâu. Chắc tôi sẽ cứ thế này mãi, chịu đựng đau khổ một mình. Tôi nghĩ thế. Nhưng thế cũng được. Miễn là anh hạnh phúc.

Bởi vì cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó rồi. Thứ quan trọng anh trao cho tôi vẫn luôn nằm trong lồng ngực này. Hơi ấm nhỏ bé của việc yêu một người. Chỉ cần có nó, tôi có thể chịu đựng được nỗi đau vĩnh hằng.

“──Cô đúng là chứng nào tật nấy nhỉ.”

Nhưng ai đó đã nói câu ấy, và đẩy nhẹ lưng tôi. Tôi không biết đó là ai. Nhưng chẳng hiểu sao, cô ta lại cười. Khi mọc cánh, tôi trở thành Thiên Sứ. Trở thành Thiên Sứ và hoàn thành nhiệm vụ. Vậy thì, nếu đôi cánh biến mất khỏi lưng, tôi sẽ trở thành gì?

Bất chợt, tôi thấy một luồng sáng trắng.

Tôi cứ bước đi như đuổi theo nó. Cứ thế bước đi mãi. Nhận ra đó là hạt bồ công anh, tôi bật cười vì thấy thật buồn cười. Tôi đã luôn gào thét rằng mình cô đơn. Tôi đã luôn gọi anh. Nhưng người cô đơn và đang gọi ai đó không chỉ có mình tôi. Người cô đơn và đang tìm kiếm ai đó không chỉ có mình tôi.

“Anh đang cầm thứ gì ngon thế.”

Tôi nói với anh, người đang cầm cây kem và thổi vào bông bồ công anh.

“...Ăn không?”

Nhìn thấy tôi, anh chỉ cười.

Vừa ăn kem, hai người vừa đi dạo trên phố đêm. Những hạt bồ công anh phản chiếu ánh trăng lấp lánh như đôi cánh thiên sứ, tan biến vào màn đêm phố phường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!