Toàn Văn [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 32: Dịu Dàng Mộng Mơ

Chương 32: Dịu Dàng Mộng Mơ

Tôi đã mơ về ngày tôi còn rất nhỏ. 

Tôi dắt tay ai đó cùng bước đi. Một cô bé mít ướt. Bên cạnh cô bé ấy là một cô bé khác hay cười và tràn đầy năng lượng. Chúng tôi đang tìm kiếm một thứ gì đó. Cách để quên đi ký ức… tìm kiếm Thiên Sứ. Nhưng rốt cuộc, mọi chuyện không diễn ra như trong cuốn sách tranh.

Tất cả sụp đổ, và tôi đã… ký ức…

“...Đây là đâu? Chỗ này…”

Tôi chợt tỉnh giấc. Đầu óc mơ màng. Hình như tôi vừa mơ thấy gì đó, nhưng không thể nhớ nổi. Mà khoan, đây là…

“À, mình đang ở nhà Takamiya.”

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra tình hình hiện tại. Do đưa đẩy thế nào mà tôi lại ngủ lại nhà Takamiya. Giờ bình tĩnh lại mới thấy mình hơi bị mặt dày... Thôi thì chuyện đã rồi.

“Nhưng mà đưa Takamiya đi đâu thì cậu ấy vui nhỉ? Công viên giải trí cho an toàn chăng? À mà mấy giờ rồi?”

Tôi vớ lấy cái điện thoại lăn lóc gần đó. Nhưng nó vẫn hết pin. Quên béng mất vụ mượn sạc. Thế nên tôi nhìn lên đồng hồ treo tường... Đã hơn 2 giờ chiều. Dù có thức trắng đêm thì ngủ thế này cũng hơi quá. Giờ này thì đi công viên giải trí gì nữa.

“Đói quá. Mà Takamiya còn ngủ không nhỉ?”

Tôi ngồi dậy. Thấy là lạ mới nhớ ra mình vẫn đang mặc bộ đồ thể thao mượn của Takamiya... Và vẫn trong tình trạng thả rông.

“Chắc đồ mình khô rồi nhỉ.”

Tiện thể vào nhà tắm rửa mặt cái đã. Nghĩ vậy, tôi đi về phía phòng tắm.

“Á!”

Xui xẻo thay, tôi đụng ngay mặt Takamiya vừa bước ra từ phòng tắm... Và thế là, tôi đã nhìn thấy hết sạch sành sanh.

“A, xin lỗi!”

Tôi vội vàng chạy biến về phòng khách. Không ngờ lại rơi vào tình huống đậm chất romcom thế này. Lát nữa phải xin lỗi đàng hoàng mới được…

“Ở nhà người ta mà mình lơ là quá…”

Đang tự kiểm điểm thì Takamiya bước vào.

“Chuyện lúc nãy cho mình xin lỗi nhé.”

Tôi cúi đầu tạ lỗi.

“Không sao đâu. Cậu định đi thay quần áo đúng không?”

“Ờm, đúng rồi. Xin lỗi cậu.”

“Không sao mà. Tôi không để bụng đâu. Với lại… nhìn thấy cơ thể tôi cậu cũng có vui vẻ gì đâu?”

“Câu này khó trả lời ghê. Takamiya… rất đẹp mà. Dáng cũng chuẩn nữa.”

“...Vậy sao.”

Takamiya đỏ mặt. Vừa tắm xong tóc còn ướt, trông cậu ấy có chút gợi cảm.

“Thế tôi cởi ra lần nữa cho cậu xem nhé?”

“Thôi xin kiếu.”

“Ái chà, tôi đùa thôi.”

“Biết ngay mà.”

Cô gái này thật khó nắm bắt. Chẳng hiểu cậu ấy đang nghĩ gì.

“Cậu cũng đi thay đồ đi. Tôi ngồi đây sấy tóc.”

“Được thôi. Xong rồi mình đi ăn gì nhé? Giờ này thì cũng chẳng đi chơi xa được.”

“Thế cậu chỉ cho tôi quán nào ngon quanh đây đi.”

“Ngon à… Cậu muốn ăn gì?”

“Ngon là được, gì cũng được.”

Câu trả lời chung chung này khó nhằn phết. Dẫn vào quán ramen tôi hay ăn liệu cậu ấy có chê không nhỉ? Chắc không chê đâu, nhưng dẫn con gái mới quen vào đó thì cũng hơi kỳ.

“Vậy đi quán Café trước nhà ga nhé. Mì Ý ở đó ngon lắm, có cả cơm rang nữa.”

“Cơm rang? Quán cà phê mà có cơm rang á?”

“Có cả ramen với sủi cảo nữa cơ.”

“Thế là quán đồ Tàu rồi còn gì?”

“Nhưng tên quán là Café. Bên ngoài nhìn cũng sang chảnh phết. Ở đó món gì cũng có, mà món nào cũng ngon.”

“...Vậy đi chỗ đó đi.”

Sau khi chốt kèo, tôi đi thay quần áo. Takamiya bảo cứ bỏ bộ đồ mượn vào giỏ gần máy giặt nên tôi làm theo y lời cô nàng.

“Tóc tai cũng ổn.”

Chỉnh trang lại một chút, tôi quay lại phòng khách. Takamiya đã sấy tóc xong, đang ngồi trên sô-pha với khuôn mặt đỏ bừng…

“Takamiya, mặt cậu đỏ thế?”

“Thế à? Tôi thấy bình thường mà…”

“Không, đỏ thật đấy... Cậu ổn không? Có sốt không đấy?”

Theo thói quen với em gái, tôi đưa tay sờ lên trán cậu ấy.

“...!”

“A, xin lỗi. Tự nhiên mình chạm vào cậu.”

“Không, không sao…”

“Mà nóng quá. Cậu sốt chắc rồi!”

Áp lực từ mâu thuẫn với bố mẹ, mệt mỏi vì mới chuyển nhà, lại còn dầm mưa và thức trắng đêm, cậu ấy không ốm mới là lạ.

“Lỗi tại mình bắt cậu thức khuya. Thôi cậu về phòng nằm nghỉ đi.”

“Có chút xíu thế này không sao đâu.”

“Phải nghỉ ngơi lúc còn ‘không sao’, chứ đợi đến lúc ‘có sao’ thì muộn rồi! Nhanh, về phòng!”

“...Biết rồi. Cậu nghiêm túc ghê nhỉ.”

Takamiya lảo đảo đứng dậy. Tôi lo lắng nên đi theo sau.

“Mình vào phòng được không?”

“...Cứ tự nhiên.”

Phòng Takamiya nhiều đồ hơn tôi tưởng. Trên giá sách có đủ loại từ sách triết học khô khan đến truyện tranh, còn có cả gấu bông dễ thương nữa.

“Cậu muốn ăn gì không? Hay muốn mình làm gì giúp không?”

“...Tôi muốn xem tiếp bộ anime hôm qua… cùng cậu.”

“Được rồi. Vậy mình bật tivi xem cùng cậu nhé. Nhưng trước đó cậu phải ăn chút gì đã. Để mình đi mua thuốc cảm luôn.”

“Thế thì… tôi muốn ăn cái gì đó nóng nóng. Với cả kem nữa.”

“Đồ nóng à. Cháo hoặc udon cho dễ tiêu nhé? Mình không biết nấu ăn nên chắc chỉ mua đồ đông lạnh hoặc mì gói được thôi…”

“Không sao. Tiền thì──”

“Thôi khỏi. Lỗi tại mình mà, để mình trả. Cậu nằm yên đấy nhé, mình đi tí về ngay.”

Tôi rảo bước ra khỏi nhà. May là có mang ví, tiền nong cũng rủng rỉnh. Ra cửa hàng tiện lợi mua vèo cái là xong.

“Cơ mà mình cứ lo lắng thái quá thế này có khi lại làm phiền người ta... Mà thôi, kệ đi.”

Mua đủ thứ cần thiết xong, tôi vội vã quay lại nhà Takamiya.

“Mình về rồi đây. Mua được kha khá đồ… Ơ, ngủ rồi à.”

Về phòng thì thấy Takamiya đang ngủ. Chắc từ tối qua đến giờ cậu ấy chưa ăn gì, nên ăn chút gì đó thì tốt hơn... Nhưng đánh thức người bệnh dậy thì cũng tội.

“Thôi để cậu ấy ngủ thêm chút nữa vậy.”

Tôi định ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng thì thầm.

“...Haru... Haru.”

Takamiya đang mơ ngủ, miệng gọi “Haru, Haru”. Chắc là người quan trọng lắm. Giọng điệu thân thiết hơn hẳn lúc nói chuyện với tôi.

Đang suy nghĩ thì Takamiya bật dậy.

“Xin lỗi, mình làm cậu thức giấc à?”

Tôi hỏi, Takamiya thở phào nhẹ nhõm.

“...Không. Cậu quay lại là tốt rồi.”

“Thì phải quay lại chứ. Bỏ mặc Takamiya ốm đau thế này mà về thì còn ra thể thống gì.”

“Nhưng bố mẹ tôi thì… không, không có gì.”

“...”

Tôi lại tưởng tượng ra những điều chẳng lành. Bố mẹ bỏ mặc đứa con đang ốm đau để đi đâu đó. Có lẽ đó là chuyện thường tình đối với Takamiya.

“Yên tâm. Mình sẽ ở đây với cậu. Nào, mình mua nhiều đồ lắm, vừa ăn vừa xem anime nhé? Buồn ngủ thì cậu cứ ngủ tiếp. Mình sẽ ở bên cạnh cậu.”

“...Cảm ơn.”

Hai đứa vừa ăn udon ăn liền vừa nói chuyện phiếm. Sau đó chúng tôi ngồi xem anime, đến khi mặt trời lặn thì Takamiya lại ngủ thiếp đi. Chắc do mệt quá, tôi cũng gục đầu bên mép giường cậu ấy mà ngủ quên mất.

Trong suốt lúc đó, Takamiya nắm chặt tay tôi không buông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!