Toàn Văn [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 39: Mật Ngọt Đầu Lưỡi

Chương 39: Mật Ngọt Đầu Lưỡi

“Đợi mình chút nhé, mình đi pha trà.”

Takamiya nói rồi đi ra khỏi phòng. Tôi ngồi xuống chiếc sô-pha nhỏ trong phòng cậu ấy. Dù đã từng ngủ lại đây một lần nhưng tôi vẫn chưa quen lắm.

“A, phải rồi. Phải mượn sạc điện thoại nữa chứ.”

Nhìn cái điện thoại hết pin, tôi sực nhớ ra. Mượn mãi cũng ngại, tối về chắc tôi phải đặt mua cái mới trên mạng thôi.

“Để Haru đợi lâu rồi.”

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì Takamiya quay lại với hai ly cà phê đá.

“Phiền cậu quá, cảm ơn nhé.”

“...Ehehe.”

Takamiya cười dễ thương rồi ngồi xuống cạnh tôi. Lẫn trong hương cà phê là mùi xà phòng thơm mát. Chắc là mùi nước hoa Takamiya dùng.

“Người Haru thơm ghê. Cậu dùng nước hoa gì à?”

“Mình á? Mình có dùng gì đâu. Mình thấy Takamiya thơm hơn mình nhiều.”

“Mình cũng là con gái mà. Dạo này mình cũng chú ý hơn một chút.”

“Ra vậy. Mình thấy… thơm lắm, không biết diễn tả sao nữa.”

“Cảm ơn Haru. Được Haru khen mình vui lắm.”

Takamiya hơi ngả người về phía tôi. Vai chạm vai, hơi ấm của cậu ấy truyền sang tôi.

“...Takamiya này. Cậu làm thế mình khó uống cà phê lắm.”

“Uống xong là Haru về mất, nên mình phá đám một tí.”

“Gì vậy trời. Không phải lo đâu, mình chưa về ngay đâu.”

“Nhưng Haru sẽ không ngủ lại đúng không?”

“Thì đúng là thế. Mai còn phải đi học, mình không ở lâu được đâu…”

“Thế nên mình mới muốn ở bên Haru thêm chút nữa.”

Takamiya đùa giỡn, bắt đầu chạm vào người tôi.

“Này, thôi đi. Nhột lắm.”

“Không chịu đâu~. Chừng nào Haru bảo ở lại mình mới thôi~”

“Đừng có sờ vào cổ nữa. Cà phê đổ bây giờ.”

“Chà, Haru yếu điểm ở cổ nhỉ.”

Ban đầu chỉ là đùa giỡn, nhưng những ngón tay của Takamiya dần trở nên lả lơi hơn. Chẳng biết từ lúc nào, bộ ngực đầy đặn của cậu ấy đã ép sát vào người tôi, nhịp tim đập thình thịch truyền qua lớp áo.

“...Này Takamiya, hơi quá rồi đấy.”

Tôi nói rồi lùi ra xa. Hớp vội ngụm cà phê để che giấu sự bối rối, vị đắng hơn tôi tưởng.

“...Haru ghét bị mình chạm vào à?”

“Không phải ghét. Nhưng mà làm quá thì không hay đâu? Chúng ta đâu có… hẹn hò hay gì đâu.”

“...Đúng ha.”

Takamiya vân vê lọn tóc đen dài, cho thêm sữa vào cà phê.

“Xin lỗi nhé? Haru, mình hơi quá trớn. Gặp lại người bạn cũ như định mệnh, chúng ta lại còn thân thiết trở lại... Mình cảm thấy không còn cô đơn nữa. Mình ít giao tiếp với người khác nên không biết giữ khoảng cách.”

“Mình đâu có trách cậu.”

Tôi uống thêm một ngụm cà phê, chẳng hiểu sao không còn thấy đắng như lúc nãy nữa.

“Haru này, cậu từng hẹn hò với ai chưa?”

“...Sao tự nhiên hỏi thế?”

“Tò mò thôi, tại thấy Haru có vẻ quen chiều con gái.”

“Làm gì có chuyện đó…”

“Nhưng mà, có đúng không?”

“...Có.”

Tôi nhớ về Shirayama. Bàn tay ấm áp. Nụ cười ngượng ngùng. Và sau cùng là… khuôn mặt đẫm lệ vỡ vụn. Tôi đã từng thích cậu ấy. Nhưng đó đã là quá khứ... Có thật là quá khứ không?

“Người đó… là Shirayama đúng không?”

“Đúng vậy… sao cậu biết?”

“Nghe mọi người đồn đại thôi.”

Tôi tò mò không biết ai đồn và đồn cái gì, nhưng chắc không phải lúc để hỏi.

“Haru vẫn còn thích bạn Shirayama đó à?”

“...Mình đã nói rồi mà, mình không biết.”

Nếu thấy Shirayama đi với người khác, chắc tôi sẽ sốc một chút. Ngược lại nếu cô ấy nói vẫn thích tôi, tôi sẽ thấy vui một chút. Nhưng dù từ nay về sau không bao giờ nói chuyện với cô ấy nữa, tôi cũng chẳng thấy sao cả.

“Không biết, nghĩa là mình cũng có cơ hội đúng không?”

“Ý cậu là──”

“Là đúng như lời em nói đấy.”

Takamiya mạnh bạo ôm lấy tôi, đẩy ngã xuống giường. Chân tôi va vào bàn làm đổ cốc cà phê. Tiếng đổ vỡ nghe sao mà xa xăm quá thể.

“...”

Cơ thể ấm áp ép sát hơn lúc nãy. Bộ ngực mềm mại. Hơi thở nóng hổi. Và mùi hương xà phòng... Tim tôi đập liên hồi.

“Nếu ghét thì Haru cứ đẩy em ra cũng được. Em mạnh mẽ lắm, không bị tổn thương vì chuyện cỏn con đó... Nhưng em sẽ không bỏ cuộc đâu.”

“Mình không làm thế.”

“Vậy thì, Haru sẽ làm gì cho em đây?”

Nhịp tim dữ dội của Takamiya truyền sang tôi. Đôi mắt ươn ướt nhìn thẳng vào tôi... Tôi biết thừa mà. Dù có giả vờ không biết, dù có giả vờ ngây ngô, tôi đã biết từ lâu rồi.

Takamiya thích tôi. Đó là sự dựa dẫm, trốn tránh, hay là tình yêu, tôi không biết. Nhưng cảm xúc của cậu ấy là thật.

Biết rõ điều đó mà tôi vẫn ở bên cậu ấy. Chăm sóc cậu ấy. Xem anime cùng cậu ấy. Rủ cậu ấy đi chơi. Ăn cùng cậu ấy. Và giờ là tôi đến tận nhà cậu ấy thế này. Nếu muốn từ chối thì tôi đã từ chối rồi, nhưng tôi không làm thế. Ngay bây giờ, tôi hoàn toàn có thể đẩy cậu ấy ra rất dễ dàng, nhưng tôi không làm vậy.

…Tại sao?

Tôi tự hỏi mình... Không có câu trả lời.

“Takamiya này, cậu nghĩ cứ ép uổng là mình sẽ nghe theo à?”

“...”

Takamiya không trả lời. Tôi nhìn lên trần nhà vô định, tiếp tục nói.

“Đúng là mình dễ bị cuốn theo, và mình cũng thích những cô gái mạnh mẽ như Takamiya. Nhưng mình… không hiểu Takamiya đang nghĩ gì. Cứ thế này… cứ thế này mà để chuyện đó xảy ra, Takamiya có hối hận không?”

“Không đâu, tuyệt đối không.”

“Khẳng định chắc nịch nhỉ. Takamiya có kinh nghiệm chuyện này à?”

“Không có. Nhưng mà… em sẽ cố gắng, em muốn cố gắng vì Haru. Em muốn cảm nhận Haru gần hơn nữa. Dù có đau hay khổ thế nào, em chỉ muốn anh khao khát mình em thôi.”

“...”

Đau đầu quá... Không phải cảm giác khó chịu. Ngược lại, nếu không cố kiềm chế thì tôi sẽ bị cuốn trôi mất. Takamiya quyến rũ đến mức đó đấy. Nhưng sao đầu tôi lại đau thế này. Cảm giác như tôi đang quên mất một điều gì đó vô cùng quan trọng.

Dạo này toàn thế này. Tôi chán ngấy rồi. Dừng lại đi.

“Hôm nay em nghe tin đồn về Haru. Rằng Haru vì bạn Shirayama đó mà dồn ép đàn anh đến mức phải nghỉ học. Haru còn làm nhiều chuyện khác nữa đúng không?”

“...Tin đồn thì hay bị thổi phồng mà.”

“Dù vậy, bạn Shirayama đó đã làm tổn thương Haru. Cứ bắt Haru phải chịu đựng một mình, còn bản thân thì cứ như công chúa vậy... Em sẽ không để Haru phải chịu đựng như thế. Em sẽ bảo vệ Haru. Thế nên… làm ơn. Hãy dựa vào em nhiều hơn đi.”

Đôi môi Takamiya tiến lại gần. Đôi môi hồng nhạt mềm mại chạm vào môi tôi... Ngay trước khoảnh khắc đó, tôi thì thầm.

“...Được thôi.”

Tôi vòng tay ôm lấy tấm lưng mảnh mai của Takamiya. Cậu ấy giật mình như thể ngạc nhiên. Nhưng rồi cậu ấy thả lỏng cơ thể... Môi sắp chạm môi.

“A phải rồi, Takamiya. Trước đó anh nhờ một việc được không?”

“Gì cơ? Haru cứ nói đi…”

Takamiya nhìn tôi với đôi mắt long lanh, tôi khẽ cười và nói.

“Cho anh mượn cái sạc điện thoại.”

“...Được thôi. Haru mượn bao nhiêu cũng được.”

“Cảm ơn em.”

Môi tôi chạm vào môi Takamiya. Và thế là tôi đã quan hệ với Takamiya. Rồi ngay trong đêm đó, nước mắt của cô bé kia lại cuốn trôi ký ức của tôi đi.

Một tuần lễ tôi đã lãng quên. Cuối cùng, tôi sắp chạm tay tới nó rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!