Mưa to đến mức không thấy rõ cảnh vật trước mắt. Tiếng mưa rơi rào rào như muốn làm rung chuyển cả đầu óc, khiến tôi bất giác thở dài thườn thượt.
“...Tính sao đây.”
Từ đây chạy về nhà mất khoảng 10 phút. Cũng không phải là không chạy được, nhưng tôi đang thấy không khỏe, cố quá có khi ốm thật thì khổ.
“Nhà cậu có xa không?”
Takamiya hỏi.
“Cũng không xa lắm. Chạy khoảng 10 phút thôi. Mà mưa thế này chắc mất nhiều thời gian hơn.”
“Ra vậy.”
“Còn Takamiya? Xa không?”
“Tôi… nhà tôi ngay đằng kia.”
“Thế à. Vậy thì không lo bị cảm lạnh rồi.”
“...Ừm.”
Cả hai cùng ngước nhìn trời. Tôi định bụng đợi mưa ngớt chút thì chạy về, nhưng xem chừng mưa chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tạnh.
“Ngày xưa mình cũng thích ngắm mưa thế này lắm. Giờ thì chẳng hiểu hồi đó thấy hay ho ở chỗ nào, nhưng ngày xưa mình hay đứng ngẩn tò te nhìn mưa một mình lắm.”
“Tôi thì bây giờ vẫn thích ngắm mưa.”
“Vậy à. Cơ mà thỉnh thoảng cũng không tệ nhỉ. Kiểu dành thời gian không làm gì cả, chỉ suy nghĩ vẩn vơ ấy.”
“...”
“...”
Im lặng. Quả nhiên là hết chuyện để nói. Mà tiếng mưa đập vào mái hiên ầm ĩ thế này thì cũng chẳng phải lúc thích hợp để tán gẫu.
“Về thôi.”
Đợi mãi cũng không ngớt mưa, thà chạy ù về cho nhanh còn hơn. Nghĩ vậy, tôi vươn vai một cái.
“Cậu định về trong cơn mưa này á? …Thôi đi. Ngã cho bây giờ.”
“Nhưng cũng đâu thể đứng đây ngắm mưa mãi được?”
“Thì… cũng đúng, nhưng mà…”
Vẻ mặt Takamiya như muốn nói gì đó lại thôi... Nhìn kỹ thì đồ lót của cậu ấy bị nước mưa làm cho lộ rõ mồn một, chắc cậu ấy muốn tôi biến nhanh cho khuất mắt... Khoan, nếu thế thì giữ tôi lại làm gì?
“Oái!”
“Á!”
Một tiếng sấm nổ vang trời như muốn xé toạc mặt đất. Takamiya sợ hãi bám chặt lấy cánh tay tôi.
“A, ừm… xin lỗi.”
“Không sao, nhưng cậu sợ sấm à?”
“Không hẳn là sấm… tôi không thích tiếng động lớn.”
Lại một tiếng sấm nữa. Người Takamiya run lên bần bật.
“...Cậu qua nhà tôi đi.”
Takamiya nói.
“Không, thế thì toang đấy. Giờ này mà con gái dẫn con trai về nhà là bị hiểu lầm chắc luôn.”
“Không sao đâu. Nhà tôi không có ai cả.”
“...Thật á?”
Nhưng thế thì lại nảy sinh vấn đề khác…
“Nhà tôi ngay trước mặt kia kìa. Đi thôi.”
Takamiya lôi tay tôi kéo đi, lao vào màn mưa. Tiếng sấm vẫn ầm ầm. Cậu ấy mở cửa, khóa lại như thể đang chạy trốn.
“...”
Bị cuốn theo nên tôi vào đây luôn, nhưng thế này có ổn không nhỉ? Mà thôi, vào rồi thì thôi. Giờ chỉ cần cư xử cho đúng mực là được.
“Cảm ơn nha, cậu cứu mình một bàn thua trông thấy. Phiền cậu cho mình mượn cái khăn với cái ô được không?”
“Cậu định về trong cơn mưa này thật đấy à?”
“Thì… ờ…”
“...Thôi đi. Ít nhất là đợi tạnh sấm đã.”
Cũng có lý.
“Vậy… cho tôi vào nhà nhé? Người tôi ướt nhẹp rồi, chắc sẽ làm bẩn sàn đấy…”
“Không sao đâu. Để tôi đi lấy khăn, cậu đợi chút.”
Takamiya đi vào trong. Cô gái này có vẻ thiếu cảnh giác hơn tôi tưởng. Và có lẽ cũng tốt bụng hơn tôi nghĩ. Nếu không thì đã chẳng lo cho tôi mà mời vào nhà thế này.
“...Thế thì tại sao lại cự tuyệt mọi người đến thế nhỉ.”
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Tôi biết là không nên xía vào chuyện người khác, nhưng vẫn thấy tò mò.
“Đây, khăn này. Phòng tắm ở đằng kia.”
“Hả? …Khoan khoan khoan. Cậu cho mình tắm nhờ luôn á?”
“Cứ để ướt thế cảm lạnh đấy.”
“Thì đúng là thế, nhưng mà… Nếu vậy thì Takamiya tắm trước đi. Cậu cũng ướt như chuột lột còn gì?”
“...Cũng phải. Vậy cậu đợi một chút nhé. Tôi tắm nhanh rồi ra ngay.”
Takamiya đưa khăn cho tôi rồi đi luôn. Chẳng hiểu cô nàng này nghĩ gì nữa... Mà ướt như thế này vào nhà người ta thì đúng là phiền thật. Chỉ là, thấy cậu ấy thiếu cảnh giác quá nên tôi đâm lo.
“Uầy, lại sấm. Bão về hay gì ta…”
Từ lúc tỉnh dậy ở công viên đến giờ cũng khá lâu rồi, mà tôi vẫn chưa nhớ ra được gì. Ký ức hai ngày cuối tuần. Tại sao tôi lại ngủ ở đó?
“Chính xác là mình mất ký ức 3 ngày, từ chiều thứ Sáu đến chiều thứ Hai.”
Khác hẳn với việc quên ăn gì tối qua. Điện thoại thì hết pin, lát nữa phải mượn sạc của Takamiya mới được.
“Xong rồi đây.”
Takamiya tắm xong, quay lại chỗ cửa ra vào.
“Cậu cứ vào trong ngồi cũng được mà, sao lại đứng đợi ở đây?”
“Ngồi vào sô-pha ướt hết thì sao.”
“Ra vậy. Phòng tắm ở hướng kia nhé.”
“Cảm ơn.”
Tôi đi vào phòng tắm. Tự nhiên cởi đồ trong nhà người lạ thấy hồi hộp ghê, nhưng giờ không phải lúc ngại.
“A, quần áo tính sao đây.”
Mặc lại bộ đồ ướt sũng kia thì kinh lắm, nhưng làm gì còn bộ nào khác. Chẳng lẽ lại đi mượn đồ của Takamiya?
“Tôi để quần áo thay ở đây nhé.”
Tiếng Takamiya vọng vào từ phòng thay đồ.
“A, hả? Cậu có đồ nam à? Của anh trai cậu hả?”
“Tôi là con một.”
“Thế của ai? Của bố cậu à?”
“Không, là bộ đồ thể thao cũ tôi không mặc nữa. Hơi chật nhưng chắc cậu mặc vừa.”
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, nhưng mà… Cái này hơi khó nói… Tôi không có đồ lót thay. Mặc thẳng vào cái quần đó luôn có ổn không?”
“...!”
Có vẻ cậu ấy chưa nghĩ đến chuyện đó, giọng nói lộ rõ vẻ bối rối vọng qua cửa.
“À, ừm… không sao đâu. Đằng nào cũng là đồ cũ, giặt đi là được.”
“Vậy thì… mình xin phép.”
“Ừ. Quần áo ướt cậu cứ cho vào máy sấy kia là khô ngay đấy. Máy sấy tóc cũng cứ dùng tự nhiên nhé.”
“...Mình hiểu rồi. Cảm ơn cậu về tất cả.”
Tự nhiên tôi lại đâm ăn nói trịnh trọng hẳn ra. Tim đập thình thịch vô cớ. Mùi dầu xả thơm phức, chắc là loại Takamiya vừa dùng, càng làm tôi bối rối. Tắm nhanh còn ra thôi.
Tắt nước, tôi bước ra phòng thay đồ. Bộ đồ thể thao Takamiya đưa đúng là hơi chật, nhưng vẫn mặc được.
“Máy sấy đây à.”
Tôi cho quần áo ướt vào, bấm nút. Thế này một lúc là khô thôi. Tiện thể sấy tóc luôn... Nhưng tôi cảm thấy có gì đó lạ lạ.
“Cái cảm giác kỳ quặc này là sao nhỉ…”
Không phải do Takamiya, mà là do ngôi nhà này. Cảm giác thiếu hơi người, hay nói đúng hơn là…
“A, chỉ có một bàn chải đánh răng.”
Takamiya bảo là không có ai ở nhà... Ý là hôm nay không có ai, hay là… chưa bao giờ có ai? Có vẻ như hoàn cảnh gia đình cậu ấy khá phức tạp.
“Mà thôi, người ngoài không nên tọc mạch sâu quá.”
Tắt máy sấy, tôi bước vào phòng khách đang sáng đèn. Takamiya nói:
“Tôi đang làm cơm nắm, cậu ăn không?”
“...Mình xin.”
Tôi đáp. Ngoài cửa sổ mưa vẫn xối xả, chưa có dấu hiệu gì là sẽ tạnh.
0 Bình luận