Bản Web

Chương 30: Người Dưng Nước Lã

Chương 30: Người Dưng Nước Lã

“Uầy, ngon thế.”

Cơm nắm Takamiya làm ngon đến mức tôi phải thốt lên.

“Vậy sao.”

Takamiya không nhìn tôi, chỉ lẳng lặng đưa miếng cơm nắm lên miệng... Trong bộ đồ mặc nhà thoải mái sau khi tắm, nhìn Takamiya phồng má ăn cơm nắm trông dễ thương khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Trông cậu ấy cứ như con chuột hamster vậy.

“Cái gì mà nhìn chằm chằm người ta thế?”

“À không. Takamiya nấu ăn giỏi thật đấy.”

“Cơm nắm thì ai làm chẳng giống nhau.”

“Không đâu, khác hẳn đấy. Hình dáng đẹp, lượng muối cũng vừa phải. Mình có làm thì cũng không được thế này đâu.”

“...Vậy sao. Cậu thích là tốt rồi.”

Takamiya cúi mặt xuống vẻ ngượng ngùng. Hóa ra Takamiya cũng biết xấu hổ khi được khen cơ đấy.

“Cậu tự nấu ăn suốt à?”

“Ừ. Vốn dĩ cũng chẳng có ai nấu cho mà ăn.”

“...Nãy mình cũng định hỏi rồi, Takamiya sống một mình trong căn nhà rộng thế này à?”

“Ai biết được... Với mấy người đó thì đây đâu phải là nhà để về. Với tôi thì nơi này cũng…”

Takamiya nhìn chằm chằm xuống mặt bàn cứng nhắc. Nhìn vẻ mặt đó thì chắc là gia đình có chuyện gì rồi... Và có vẻ là chuyện không nên xía vào sâu.

“Mưa mãi không tạnh nhỉ. Kiểu này mai chắc được nghỉ học.”

“Nãy tôi xem dự báo thời tiết rồi, sáng mai là tạnh đấy.”

“Thế à, tiếc nhỉ... Nhưng mà mưa đến sáng thì phiền thật.”

Đã hơn 11 giờ đêm. Tôi không thể ở lỳ đây đến sáng được, đợi quần áo khô thì mượn cái ô rồi về thôi.

“Takamiya tốt bụng thật đấy.”

“Tự nhiên nói gì thế…”

“Thì đấy, thấy mình ngủ ở công viên cậu cũng bắt chuyện này, lại còn cho vào trú mưa, làm cơm nắm cho ăn nữa. Không tốt bụng thì ai làm thế.”

“Chuyện bình thường thôi.”

“Không không, bình thường ai làm thế.”

“Thế nếu thấy tôi đứng một mình dưới mưa, cậu sẽ lờ đi rồi về thẳng à?”

“Nói thế thì… chắc mình cũng không bỏ mặc được…”

“Thì đấy, là chuyện bình thường mà.”

Takamiya nuốt miếng cơm nắm rồi uống ngụm trà. Tôi vẫn chưa hiểu hết về cô gái này.

“Nhưng con gái con lứa mà cho thằng con trai không thân thiết lắm vào nhà lúc ở một mình là nguy hiểm lắm đấy.”

“Cậu định tấn công tôi à?”

“Mình không làm thế đâu.”

“Thế thì có vấn đề gì đâu.”

“...Cũng đúng.”

Mỗi người một quan điểm. Tôi không hiểu suy nghĩ của Takamiya, nhưng phủ nhận bừa bãi cũng chẳng để làm gì. Cẩn thận là được.

“Thế Takamiya có muốn mình làm gì giúp không? Nhìn thế này thôi chứ mình cũng khéo tay phết đấy, việc gì cũng làm được.”

“Gì nữa đây…”

“Tại được cậu giúp nhiều rồi nên mình muốn trả ơn tí thôi.”

“Không cần.”

“Thật không?”

“Không cần.”

“Thật lòng đi?”

“Cậu dai quá đấy.”

Takamiya nhìn tôi với vẻ mặt hơi cáu. Mắt chạm mắt. Hình như đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau thế này.

“...”

Tôi cứ nghĩ cô ấy có đôi mắt lạnh lùng. Nhưng nhìn trực diện thế này, đôi mắt ấy dịu dàng hơn tôi tưởng nhiều.

“...Gì lại nhìn chằm chằm nữa.”

“A, xin lỗi. Tại mình thấy đẹp quá.”

“...! C-Cái gì thế… Cậu đang tán tỉnh tôi đấy à?”

“À không, không phải thế… Xin lỗi. Tự nhiên mình… lỡ miệng.”

“Lỡ miệng cái gì chứ.”

Takamiya khẽ cười. Quả nhiên cô ấy dịu dàng hơn tôi nghĩ. Biểu cảm tuy khó nắm bắt nhưng cũng khá phong phú, nói đùa là cười ngay. Thế mà sao ở trường lại cự tuyệt mọi người đến thế nhỉ? …Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng liên quan.

Ai mà chẳng có lớp vỏ bọc.

“...Cậu, hình như là…”

“Hửm? Sao?”

“Không, ừm… Tên cậu là gì nhỉ?”

“...Giờ mới hỏi á? Hình như mình có giới thiệu trước lớp rồi mà…”

“Xin lỗi, lúc đó tôi không nghe.”

“Mà thôi kệ. Nhưng không biết tên mà cũng dám cho vào nhà à.”

Nãy giờ toàn bị gọi là “Cậu”, hóa ra là do không nhớ tên.

“Kamisaka Haruto. Tên mình đấy.”

“...Kamisaka Haruto… Haru.”

“Gọi Haru luôn cơ à… Mà thôi cũng được.”

“A, không, nhầm. Xin lỗi. Tại… bạn cũ của tôi cũng tên thế nên lỡ miệng.”

Takamiya đỏ mặt tía tai, luống cuống giải thích. Cũng có nét dễ thương đấy chứ.

“Vậy tôi gọi là Kamisaka nhé.”

“Mình thì Haru cũng được mà.”

“Cậu mà trêu tôi nữa là tôi cắt lưỡi cho thằn lằn ăn đấy.”

“...Đừng nói mấy câu đáng sợ thế chứ. Xin lỗi mà.”

Tôi cúi đầu. Mưa vẫn rơi không ngớt. Nhưng nhờ thế mà tôi cảm giác mình đã thân hơn với Takamiya một chút. Tự nhiên tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cô ấy nhiều hơn.

Nhưng rồi tiếng mở cửa lạch cạch vang lên phá tan bầu không khí vui vẻ.

“...!”

Người Takamiya giật nảy lên. Một người phụ nữ từ từ bước vào. Là… mẹ của Takamiya sao? Bà ấy về nhà mà không nói “Tôi đã về”, chỉ liếc nhìn chúng tôi một cái rồi đi thẳng vào trong. Chẳng kịp chào hỏi gì cả.

“Người lúc nãy… là mẹ Takamiya à?”

“...Phải.”

“Thế thì phải chào hỏi đàng hoàng chứ nhỉ? Đang làm phiền nhà người ta thế này mà.”

“Không cần đâu. Người đó… mấy người đó không quan tâm đến tôi hay cái nhà này đâu.”

“...”

“...”

Sự im lặng nặng nề bao trùm, khác hẳn lúc nãy. Tiếng mưa nghe rõ mồn một... Ánh mắt của người phụ nữ đó. Con gái ruột dẫn con trai về nhà ban đêm mà bà ấy nhìn như nhìn rác rưởi, ánh mắt lạnh lùng và vô cảm.

Đó thực sự là mẹ sao? …Dù quan hệ gia đình mỗi nhà mỗi khác, nhưng tôi cảm giác có gì đó không đúng.

Đang suy nghĩ thì lại nghe tiếng bước chân. Lần này bà ấy không ghé vào phòng khách mà đi thẳng ra cửa. Tôi vội vàng chạy ra gọi với theo.

“Xin lỗi đã làm phiền bác ban đêm thế này. Cháu là bạn cùng lớp của Takamiya──”

“Sao cũng được.”

“...Dạ?”

Người phụ nữ ngắt lời tôi bằng giọng nói lạnh tanh.

“Mưa bất chợt nên tôi tạt qua lấy quần áo với cái ô thôi. Con bé đó có dẫn trai về hay làm cái gì tôi không quan tâm. Tiền sinh hoạt, tiền tiêu vặt tôi đưa thừa rồi. Ngoài chuyện đó ra, tôi không muốn dính dáng gì đến nó nữa.”

…Ra là vậy. Giờ thì tôi hiểu nguyên nhân tính cách của Takamiya rồi. Tất nhiên chỉ qua vài câu thì không thể hiểu hết chuyện gia đình người ta. Nhưng nhìn ánh mắt và nghe giọng nói đó, tôi đủ hiểu bà ta nghĩ gì về Takamiya.

Như thể chẳng còn gì để nói, người phụ nữ bước ra khỏi cửa. Có nói gì cũng chẳng giữ bà ta lại được. Nên tôi chỉ biết im lặng nhìn theo bóng lưng đó.

“...”

Tiếng mưa rơi rả rích, ồn ào không dứt. Mưa to thế mà người phụ nữ đó vẫn lao ra ngoài như chạy trốn khỏi căn nhà này. Chắc bà ta ghét ở đây lắm.

Tôi quay lại phòng khách. Takamiya vẫn ngồi yên tư thế cũ, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô ấy không nhìn tôi, khẽ mở lời.

“...Xin lỗi cậu.”

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!