“...Nhớ lại rồi cũng chẳng giải quyết được gì nhỉ.”
Tôi tỉnh dậy sau cơn mộng dài. Cơ thể không có gì bất thường. Thậm chí nhờ ngủ lâu mà đầu óc tôi còn nhẹ nhõm hơn.
“À không, cũng chưa chắc.”
Đồng hồ vẫn chỉ nửa đêm. Tôi cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ rất dài, nhưng thực tế mới chỉ vài tiếng trôi qua.
“May quá. Cứ tưởng lại trôi qua mấy ngày nữa thì toang.”
Ngày tháng vẫn khớp với ký ức. Tôi lướt lại những gì đã xảy ra.
Tôi đã động viên Inori sau khi em ấy cãi nhau với đàn chị, gặp Shirayama ở cửa hàng tiện lợi trên đường về, rồi cùng đi tìm đồ với Sora. Sau đó tôi đưa Sora về chung cư của anh Kirinashi, và ngay khi định chào tạm biệt, đôi cánh trắng mọc ra từ lưng Sora.
“Và thế là tự nhiên mình nhớ lại tất cả... Cuối cùng mình cũng nhớ ra, nhưng lòng chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.”
Tôi ngồi dậy. Trần nhà quen thuộc. Đây là một phòng trong căn hộ của anh Kirinashi. Chắc là phòng trống Sora đang mượn tạm. Sora vẫn đang ngủ ngon lành trên giường.
“Cơ chế kiểu gì thế nhỉ…”
Tại sao tôi lại tỉnh dậy bên cạnh Sora? …Chắc là do Sora đã đưa tôi vào đây. Nhưng tại sao ký ức đã mất lại quay về? …Cô ấy nói là “cướp lại”, rốt cuộc là ý gì?
“Nghĩ nhiều đau đầu. Hỏi trực tiếp là xong.”
Tôi nhìn Sora đang ngủ. Với những gì cô bé đã làm, tôi hoàn toàn có quyền dựng em ấy dậy mà tra hỏi. Nhưng trước đó, tôi muốn xác nhận một chuyện.
“Cuốn sách tranh về Thiên Sứ yếu đuối. Chắc có trên giá sách nhỉ.”
Tôi ra khỏi phòng, đi vào phòng khách. Không thấy anh Kirinashi đâu, tôi tự tiện lục giá sách.
“Sách anh Kirinashi vẽ chắc nằm ở quanh đây… A, thấy rồi.”
Tôi tìm thấy một cuốn sách tranh. Tựa đề là Đứa con của Thiên Sứ yếu đuối. Xuất bản khoảng 8 năm trước. Hồi đó tôi mới học tiểu học. Anh Kirinashi vẫn là sinh viên đại học. Tôi đã đọc cuốn sách này… Không phải. Anh Kirinashi đã vẽ cuốn sách này dựa trên câu chuyện về Thiên Sứ mà tôi kể.
“Sao mình lại quên được nhỉ…”
Tôi lật từng trang. Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh Thiên Sứ đang khóc. Nội dung đại khái giống hệt những gì Sora kể. Thiên Sứ thu thập những ký ức đau buồn của con người. Thiên Sứ nhỏ bé khóc vì mệt mỏi với nhiệm vụ đó. Một cậu bé bắt chuyện với Thiên Sứ. Hai người cùng nhau đi tìm những điều vui vẻ.
Tuy nhiên, Thiên Sứ có nhiệm vụ của mình. Nếu lơ là nhiệm vụ, chính Thiên Sứ sẽ bị tổn thương. Dù biết vậy, Thiên Sứ vẫn không thể dứt bỏ khoảng thời gian vui vẻ bên cậu bé và tiếp tục vui chơi cùng cậu.
Và rồi, Thiên Sứ nhận ra. Vì không lấy đi những ký ức đau buồn, Thiên Sứ đã vô tình lấy đi cả ký ức của cậu bé. Nhận ra điều đó, Thiên Sứ bỏ chạy khỏi cậu bé. Cậu bé lúc này đã quên mất Thiên Sứ.
Cậu bé vui vẻ chơi đùa với một cô bé khác. Thiên Sứ không chịu nổi cảnh đó, nên đã cướp đi ký ức về cô bé kia khỏi tâm trí cậu bé. Thiên Sứ để cậu bé cô độc một mình, và rồi xóa luôn cả ký ức của chính mình.
Mất đi tất cả, Thiên Sứ thổi vào bông hoa bồ công anh mọc gần đó. Cầu xin ai đó hãy tìm thấy mình, Thiên Sứ khóc một mình trong cô độc.
“Nội dung chẳng giống phong cách anh Kirinashi tẹo nào. Ổng toàn vẽ kết có hậu mà…”
Nhưng chính vì thế, đây là bằng chứng cho thấy nó được vẽ dựa trên câu chuyện của tôi. Bản thân câu chuyện đó tôi không nhớ rõ lắm, nhưng tôi nhớ anh Kirinashi đã rất hứng thú với nó.
“...Anh nhớ ra rồi à?”
Cánh cửa mở ra, giọng nói vang lên. Sora đã tỉnh dậy, nhìn tôi với ánh mắt như đã buông xuôi tất cả.
“Ra ngoài đi dạo chút không? Em đi cùng anh nhé?”
“...Ừ.”
Hai người ra khỏi chung cư. Gió đêm vẫn dễ chịu như mọi khi. Chúng tôi sóng bước bên nhau.
“Sora là người đã cướp ký ức của anh đúng không?”
Tôi hỏi.
“Phải, là tôi.”
Sora trả lời thản nhiên.
“Là vì Sora… thích anh à?”
Câu hỏi thẳng thừng không chút tế nhị của tôi khiến Sora bật cười. Mái tóc trắng bay trong gió đêm.
“Anh đúng là chẳng thay đổi chút nào.”
“Anh không thay đổi được thôi. Anh vẫn luôn… và chắc sau này cũng mãi chẳng thay đổi được.”
Tôi nhìn lên trời. Ánh trăng trắng xóa. 100 năm trước vẫn thế. 1000 năm sau chắc cũng chẳng khác gì. Đâu phải mỗi mình tôi dậm chân tại chỗ.
“...Anh đã không chọn tôi. Ngày xưa cũng thế, bây giờ cũng thế, anh chưa bao giờ chọn tôi.”
“...”
Tôi im lặng. Sora tiếp tục.
“Tôi biết là không còn cách nào khác. Anh và tôi là những sinh vật khác biệt, và hơn hết, chính tôi đã chạy trốn khỏi anh. Thế mà sau đó tôi lại thấy đau khổ và cướp đi của anh bao nhiêu thứ... Vì cô đơn, tôi đã gọi anh. Bản năng của Thiên Sứ đã kéo anh lại gần.”
“Quả nhiên là thế.”
Có lẽ Thiên Sứ thu thập ký ức có thể thấu hiểu lòng người. Tôi thích ai, tôi đang nghĩ gì, dù ở xa đến đâu, chắc chắn Sora cũng biết hết.
“Nhưng mà cái câu ‘Anh đúng là chứng nào tật nấy’ nghe hơi phũ đấy nhé? Người gọi anh là Sora mà?”
“Thì chẳng phải chứng nào tật nấy sao? Anh thừa biết nếu không chọn tôi thì hậu quả sẽ thế nào mà.”
“...Đừng dọa anh chứ. Nhưng mà, người làm cho anh quên đi điều đó cũng là Sora còn gì?”
“...Xin lỗi.”
“Không, em không cần xin lỗi…”
“...Tại xấu hổ lắm. Bị lộ là mình thích người ta…”
“...”
Lý do chỉ có thế thôi á? …À thì cũng dễ thương, nhưng không còn lý do nào sâu sắc hơn à? Tự nhiên thấy hụt hẫng ghê.
“Nhưng mà giờ tình hình của anh căng lắm đấy nhé? Bắt cá hai tay với Takamiya và Shirayama này, lại còn lỡ buông lời tán tỉnh Inori nữa. Còn chị Aya… chắc do say thôi, nhưng giờ anh biết sống sao đây.”
Có quỳ xuống xin lỗi cũng chẳng xong. Đặc biệt là với Takamiya và Shirayama, dù là do mất trí nhớ nhưng chuyện đã lỡ rồi, giờ tôi chẳng biết phải đối mặt thế nào.
“...Tình yêu của người lớn phức tạp thật đấy. Tôi chỉ… giống như ngày xưa, muốn gặp anh… muốn độc chiếm anh thôi. Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này... Xin lỗi anh.”
“Không sao, một nửa lỗi là do anh tự chuốc lấy mà, em không cần xin lỗi đâu.”
Chuyện với Takamiya và Shirayama, không phải tôi hoàn toàn vô tội. Dù không có Sora thì nếu lỡ bước một ly, tôi cũng sẽ rơi vào tình cảnh tương tự thôi.
“Giờ anh định làm thế nào?”
“Trước mắt là xin lỗi… Dù biết là không được tha thứ nhưng chỉ biết xin lỗi thôi. Sau đó thì… tính sau vậy.”
“Anh sẽ hẹn hò lại với một trong hai người đó chứ?”
“Sao mà làm thế được. Hai người đó đời nào tha thứ cho anh.”
Shirayama và Takamiya. Tình cảm tôi dành cho cả hai đều là thật. Tôi yêu Shirayama, và cũng yêu Takamiya. Nhưng điều đó không xóa bỏ được sự thật là tôi đã phản bội họ.
“Tôi sẽ rời khỏi thành phố này.”
“...Nhưng Sora này. Em vẫn đang tìm kiếm thứ gì đó quan trọng mà? Đừng bận tâm đến anh, em cứ làm những gì em muốn đi.”
“Anh… không hận tôi sao?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Ai biết. Không giận thì sao phải giả vờ giận làm gì?”
“...Cái tính đó của anh, tôi thực sự…”
Gió lại thổi qua. Tôi rút tay ra khỏi túi, vươn vai.
“Dù vậy tôi vẫn sẽ đi khỏi đây.”
“Tại sao? Em có chỗ nào để đi à?”
“Vốn dĩ tôi là Thiên Sứ, không cần ăn cũng chẳng cần ngủ. Tôi chỉ hiện hình trước mặt con người khi cần cướp ký ức thôi. Nên tôi không cần nơi chốn để về... Vốn dĩ, tôi đã…”
Sora ngước nhìn bầu trời với vẻ mặt đượm buồn. Tôi muốn giữ em ấy lại. Nhưng tôi không tìm ra lý do thích hợp.
“A.”
Sora reo lên như tìm thấy gì đó, ngồi thụp xuống vệ đường.
“Bồ công anh à. Sora thích hoa này nhỉ?”
“Anh đã dạy cho tôi mà. Rằng thổi phù một cái thế này, trông rất đẹp.”
“Thế á? Xin lỗi, anh quên mất.”
“Đừng xin lỗi. Chắc cũng là do tôi làm anh quên đấy.”
Sora thổi vào bông bồ công anh. Những hạt mầm trắng bay lượn trong đêm.
“Con người đúng là sinh vật kỳ lạ. Dù chuyện có đau khổ đến đâu, chỉ cần quên đi là có thể sống tiếp bình thản. Trái tim và ký ức là hai thứ tách biệt, vậy mà quên đi ký ức là quên luôn cả nỗi đau... Tôi thì không làm được như thế.”
Tôi nhìn theo những hạt bồ công anh bay trong gió. Vầng trăng khuyết xa xăm. Dù đã nhớ lại tuần lễ bị lãng quên, hiện thực vẫn chẳng có gì thay đổi.
Từ giờ, tôi sẽ đi về đâu?
Sora sẽ đi về đâu?
“Đừng lo. Mọi rắc rối do tôi gây ra, tôi sẽ mang đi hết. Anh không cần phải khổ sở thêm nữa đâu.”
“...Khoan đã. Đừng bảo là em lại định cướp ký ức của anh nhé. Thôi đi. Làm thế anh cũng──”
“Không chỉ mình anh. Tôi sẽ mang tất cả đi. Sau đó, việc anh chọn ai là do tự anh quyết định... Tôi ổn mà.”
“Ổn cái gì mà ổn…”
Sora cẩn thận cất cành hoa bồ công anh trơ trọi vào túi. Rồi em nhìn thẳng vào tôi.
“Cảm ơn anh đã tìm ra tôi. Cảm ơn anh đã dịu dàng với tôi. Dù anh không chọn tôi, nhưng tôi… thật sự rất vui vì đã được gặp anh.”
Sora cười. Vẫn là nụ cười buồn bã như mọi khi. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn thấy khuôn mặt đó, vươn tay về phía em... Nhưng trước khi tay tôi chạm tới, đôi cánh trắng đã dang rộng, và Sora… nói.
“──Em yêu anh, Haruto.”
Và rồi, ý thức của tôi vụt tắt.
0 Bình luận