Toàn Văn [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 36: Que Kem Ngẫu Hứng

Chương 36: Que Kem Ngẫu Hứng

“Cô gái của mày biến mất rồi.”

Anh Kirinashi nói. Tôi không hiểu ý nghĩa câu nói đó là gì, nghiêng đầu hỏi lại.

“Câu đó nghĩa là sao hả anh? Với lại, cô gái của em là ai? Anh nói kiểu đó nghe già khú đế, bỏ đi.”

“Im đi. Cô gái của mày thì là của mày chứ còn của ai. Là cô bé tóc trắng mà mày nhờ anh cho ở nhờ một thời gian đó.”

“Cô bé… tóc trắng…”

Chắc là cô gái tôi lướt qua hôm qua... Nhưng mà, tôi đã nhờ anh Kirinashi cho cô ấy ở nhờ á? Cái quái gì thế. Phải có lý do gì thì tôi mới làm vậy chứ?

“Tóm lại là vào đây. Vừa ăn sáng vừa nói chuyện.”

Anh Kirinashi vuốt mái tóc vàng chóe một cách thô bạo rồi đi vào trong. Mắt thì dữ, ăn mặc thì lòe loẹt, nhìn qua ai cũng tưởng là host ế khách. Nhưng thực ra ảnh là một tác giả sách tranh khá nổi tiếng. Vào mấy hiệu sách lớn kiểu gì cũng thấy ít nhất một cuốn của ảnh.

“Cơ mà mày mua lắm thế. Sáng ra đã ăn gà rán, bụng dạ mày tốt thật đấy.”

“Em ngủ dậy là ăn được ngay mà. Sáng ăn gà rán hay bít tết em cân được tất.”

“Nói thế thôi chứ béo bây giờ.”

“Em vận động bù lại nên không lo.”

Tôi ngồi xuống sô-pha, nhón miếng gà rán bỏ vào miệng. Ừm, ngon.

“Thế đấy. Hôm nọ mày nhờ anh còn gì? Bảo là cho con bé tóc trắng… tên là Sora thì phải? Cho nó ở nhờ phòng trống một thời gian.”

“...”

“Gì? Im lặng thế. Đừng bảo là mày không nhớ đấy nhé?”

“À thì, ờm… ahaha.”

Tôi cười trừ cho qua chuyện, nhưng đúng là tôi chả nhớ tí gì. Chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra trong 3 ngày tôi mất trí nhớ, nhưng nghĩ mãi không ra. Mà anh Kirinashi đời nào lại đi nói dối chuyện này.

“...”

Tôi hơi đắn đo, nhưng nghĩ là anh Kirinashi thì chắc không sao, nên quyết định nói thật.

“Thực ra là thế này, anh Kirinashi.”

“Gì? Tự nhiên nghiêm túc thế. Có làm mặt nghiêm trọng thì anh cũng chỉ cho vay ít thôi đấy nhé.”

“Không phải tiền... Chả hiểu sao nhưng em bị mất trí nhớ ba ngày gần đây. Nên thú thật là em chả hiểu anh đang nói cái quái gì cả.”

“Hả? Mày đùa anh đấy à?”

“Em cũng ước là đùa, nhưng mà em không nhớ thật. Tối hôm kia em tỉnh dậy ở ghế đá công viên. May mà có bạn cùng lớp tìm thấy. Xem điện thoại thì thấy vèo cái đã từ thứ Sáu sang thứ Hai rồi.”

“...Mày không dính vào vụ án nào nguy hiểm đấy chứ? Anh không muốn phải đi nộp tiền chuộc mày đâu.”

“Chắc không sao đâu, ví tiền vẫn còn nguyên mà. Biết đâu em bị người ngoài hành tinh bắt cóc rồi phẫu thuật cải tạo cũng nên.”

“Giờ này mà còn đùa được... Mà thôi, là mày thì chắc chuyện cỏn con đó mày tự xử lý được. Khả năng giải quyết vấn đề của mày có phải dạng vừa đâu.”

Anh Kirinashi thở dài ngao ngán rồi cắn miếng bánh mì tôi mua. Người này là vậy đấy, không lo lắng thừa thãi mà luôn tin tưởng tôi. Thế nên tôi mới có thể thoải mái kể chuyện mất trí nhớ.

“Thôi, chuyện của mày gác sang một bên.”

“Phũ thế.”

“Lo cho loại mày tổ phí công... Vấn đề là cô bé kia kìa. Thấy tờ giấy nhắn kia không? Sáng ra anh thấy nó trên bàn. Kiểm tra phòng thì con bé đi mất rồi.”

“...”

Tờ giấy viết vỏn vẹn dòng chữ nắn nót: “Cảm ơn anh đã giúp đỡ”. Nhìn thế này thì đúng là có cảm giác em ấy sẽ không quay lại nữa.

“Em đã nhờ anh… chăm sóc cho Sora à?”

“Ừ.”

“Tại sao em lại nhờ thế nhỉ?”

“Bố ai mà biết. Mày nhờ thì anh nghĩ chắc có lý do gì đó nên anh nhận thôi. Đằng nào anh cũng có ra khỏi phòng đâu. Phòng trống ai ở chả được.”

“Anh sống hời hợt thế. Người lớn mà vậy á?”

“Kệ anh. Làm người lớn gương mẫu chả được tích sự gì đâu.”

Nói xong anh Kirinashi nhón lấy miếng gà rán ăn ngon lành. Cái ông này, mồm thì chê người ta ăn gà buổi sáng mà mình cũng ăn như đúng rồi.

“Tóm lại là, em nhờ anh chăm sóc Sora, nhưng Sora để lại thư rồi bỏ đi. Thế nên anh gọi em đến từ sáng sớm. Tình hình là thế đúng không?”

“Tiện thể nhờ mày mua bữa sáng luôn.”

“Vì lý do đó mà anh bắt em cúp học à.”

“Thằng cúp học hai ngày liền không có tư cách lên mặt dạy đời.”

“...Câu này thì em cứng họng.”

Nhưng mà, hôm qua tôi đã lướt qua Sora. Liệu em ấy có đi đâu đó luôn không? …Chẳng hiểu sao ngực tôi đau nhói.

“Để em đi tìm quanh đây xem.”

“Ừ đi đi. Mày mang con bé về thì mày phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.”

“Anh nói như kiểu em nhặt chó mèo về nuôi ấy.”

“Mày thì khác quái gì.”

Cũng đúng. Tôi nhặt người về như nhặt chó mèo thì lấy tư cách gì mà cãi.

“Mà anh Kirinashi này, anh sống chung nhà với con gái mà không sao à? Bệnh sợ phụ nữ của anh khỏi rồi hả?”

“Hả? Khỏi thế quái nào được. Anh đã bảo rồi còn gì. Anh có ra khỏi phòng đâu.”

“...Ra là vậy.”

Anh Kirinashi tuy sống tùy hứng nhưng rất tốt bụng, lại còn có tiền. Nhưng ảnh tuyệt nhiên không có gái theo. Ế chỏng chơ. Nghe đâu hồi đi học có xích mích gì với con gái nên từ đó sợ phụ nữ luôn. Lớn đầu rồi mà không dám nhìn thẳng vào mắt con gái, thế mà cứ đứng trước mặt gái là lại thích làm màu. Nhưng tôi tin tưởng anh ấy hơn bất cứ ai.

“Mà thôi, anh không bắt mày phải lôi cổ nó về đây, nhưng ít nhất cũng hỏi xem sao nó lại bỏ đi. Có chỗ nào để đi chưa. Thế nhé? Haruto.”

“Biết rồi. Em đi đây.”

Tôi cầm chìa khóa xe máy rời khỏi chung cư. Nắng bắt đầu gắt. Hôm nay dự báo là sẽ nóng đây.

“Cơ mà mình lại đi tìm cô bé đó à.”

Quả nhiên là người quen. Nếu nói chuyện với cô bé đó, biết đâu tôi sẽ nhớ ra được gì về ký ức đã mất... Hơn nữa, tôi có linh cảm rằng ở bên cạnh cô bé đó, tôi sẽ quên đi được sự nhàm chán bấy lâu nay. Cô bé đó… rất đặc biệt.

“Trước mắt cứ lượn lờ quanh đây xem sao.”

Tôi đội mũ bảo hiểm, phóng xe đi. Giữa đường, Takamiya nhắn tin đến, lo lắng hỏi xem có phải tôi bị lây cảm cúm không. Tôi trả lời là chỉ bị gọi đi làm thêm gấp thôi, không sao cả, chiều vẫn đi hẹn hò được.

“Nhưng mà tìm một người giữa thành phố rộng lớn thế này thì mò kim đáy bể.”

Tôi chẳng biết gì về cô bé… về Sora cả. Nên tôi chẳng đoán được em ấy sẽ đi đâu. Nếu em ấy đi tàu hay xe buýt thì coi như chịu chết.

“Nóng thế. Muốn ăn kem ghê.”

Chạy lòng vòng một hồi, tôi ra đến gần biển. Gió biển mát rượi nhưng nắng thì vẫn chang chang. Ở biển nắng còn gắt hơn, cứ thế này thì say nắng mất. Tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó định nghỉ một chút.

“A.”

Và ở đó, tôi thấy một cô gái tóc trắng đang nhìn chằm chằm vào tủ kem với vẻ mặt đầy oán hận.

“Thèm lắm hả?”

Tôi lên tiếng. Cô gái thở dài thườn thượt vẻ chán chường tận cổ.

“Anh đúng là chứng nào tật nấy nhỉ.”

Nhưng chẳng hiểu sao, khuôn mặt ấy lại thoáng chút vui mừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!