Tôi vốn dở khoản an ủi người khác. Nhất là khi con gái khóc, tôi lại càng lóng ngóng hơn.
Nếu đó là chuyện của bản thân, tôi tự tin mình có thể xoay sở được. Giả sử tôi bị bắt nạt ở câu lạc bộ, tôi sẽ khiến kẻ bắt nạt phải nghỉ học, thế là xong. Còn nếu đó là chuyện nằm ngoài khả năng giải quyết của mình, tôi sẽ giữ khoảng cách và chấm dứt mọi thứ. Tôi không tơ tưởng cũng chẳng phiền lòng. Việc gì làm được thì làm nhanh gọn, việc gì không làm được thì buông bỏ. Trong tôi không hề có sự do dự hay hối tiếc nào. Tôi đã sống, đã thử thách và đã từ bỏ nhiều thứ theo cách như vậy.
Chính vì thế, tôi hoàn toàn không hiểu được cảm giác của Inori khi em khóc và nói rằng em sợ hãi ác ý của người khác dù đã cố gắng hết mình. Nếu thấy vướng víu thì dẹp bỏ đi là được mà? Nếu không dẹp được thì tìm con đường khác. Đơn giản thế thôi. Chẳng có gì đáng để khóc cả… Tuy tôi nghĩ vậy, nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra sự việc không đơn giản như thế.
Sau đó, tôi dỗ dành cho đến khi Inori nín khóc rồi cùng em rời khỏi trung tâm thương mại. Suốt quãng đường về, Inori cứ giữ bộ mặt ủ rũ. Em từ chối cả lời rủ rê “đi karaoke xả stress” của tôi, và hai chúng tôi lẳng lặng lên tàu quay về nhà ga quen thuộc.
“...Trời nóng thật.”
Mặt trời vẫn còn trên cao. Lúc này chưa đến 2 giờ chiều. Vẫn còn khối thời gian trước cuộc hẹn với Takamiya, nên tôi muốn ở bên cạnh động viên Inori thêm chút nữa. Tuy nhiên, Inori lại cất giọng yếu ớt:
“Hôm nay cảm ơn anh nhiều ạ. Xin lỗi vì… đã bắt anh đi cùng em, lại còn để anh thấy bộ dạng thảm hại của em nữa.”
“Có gì đâu mà xin lỗi. Mà này, em có muốn đi đâu hay làm gì không?”
“...Hừm, anh quan tâm em thế là em vui rồi. Nhưng em ổn mà. Trông thế này thôi chứ Inori lì đòn lắm đó.”
Inori cười nhẹ. Nhìn thế nào cũng thấy em đang gượng gạo… Hoặc có lẽ, em chỉ không muốn tôi thấy thêm bộ dạng thảm hại nào nữa thôi. Nếu tôi cứ cố chấp quan tâm lúc này, có khi lại làm phiền em ấy… Những lúc thế này, tôi quả thực không biết nên nói gì hay làm gì cho phải.
Chính vì thế…
“Được rồi, quyết định thế đi.”
“Hửm? Tự nhiên anh sao thế?”
“Inori này, em đợi anh ở đây ba chục phút… à không, tầm mười lăm phút được không? Có chỗ này anh muốn em đi cùng.”
“Khoan, tự nhiên anh nói thế em biết đường nào mà──”
“Inori. Sáng nay em đột ngột bắt anh đi ăn ramen cùng. Anh đã đi cùng em rồi đúng không? Thế nên giờ đến lượt Inori. Công bằng nhé?”
“Nhưng mà──”
“Không nhưng nhị gì cả. Đợi anh nhé. Hứa rồi đấy!”
Nói xong, tôi chạy vụt đi. Inori ngơ ngác nhìn theo với vẻ mặt bối rối, nhưng đành chịu thôi. Dù có bị coi là nhiệt tình thái quá, tôi cũng không thể bỏ mặc một cô bé đang cười gượng gạo như thế được.
Chắc chắn là dù tôi có khiến ả đàn chị kia nghỉ học, Inori cũng sẽ không quay lại câu lạc bộ bóng rổ. Em khóc lóc bảo không muốn nghỉ, nhưng lại sợ hãi xung quanh đến mức không dám quay lại. Và rồi Inori sẽ lại cười gượng gạo như lúc nãy cho mà xem.
“Mấy chuyện đó dẹp hết đi.”
Tôi sẽ không lặp lại sai lầm như hồi với Shirayama nữa. Những gì tôi có thể làm tuy chẳng đáng là bao, nhưng chính vì thế, tôi muốn làm hết sức mình.
…Liệu đây có phải là yêu không? Chắc là không. Cảm xúc này đơn giản và dễ hiểu hơn nhiều.
“Tại con em gái ở nhà chẳng bao giờ cho mình cơ hội làm một người anh trai đúng nghĩa cả.”
Tôi về đến nhà, điều hòa nhịp thở, uống ngụm nước rồi lấy những đồ cần thiết trong phòng… Mà chẳng hiểu con em tôi định ngủ đến bao giờ nữa? Cứ đà này khéo nó ngủ một mạch một triệu năm cũng nên.
“Rồi, đi thôi.”
Chuẩn bị xong xuôi, tôi vội vã quay lại chỗ Inori.
*
Ayakawa Inori đang vô cùng bối rối.
“A~a, thất bại toàn tập rồi.”
Giữa nhà ga đông người qua lại, Inori nấp vào bóng râm của một gốc cây như để giấu đi đôi mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm mệt mỏi.
Cô bé đã suy tính cho ngày hôm nay từ rất lâu. Dạo gần đây, Haruto chỉ toàn quan tâm đến Takamiya Shizuku hay Shirayama Kokone mà chẳng đoái hoài gì đến cô. Thế nên hôm nay, cô đã chuẩn bị từ sáng sớm để được anh chú ý một chút.
Vì muốn được nói chuyện với anh, cô đã đứng chờ sẵn gần nhà anh. Nghe Mana bảo Haruto thích ramen, cô quyết định rủ anh đi ăn. Vì muốn được ở bên anh lâu hơn một chút, cô cố tình rủ anh đi bộ đến quán ramen ở xa tít.
Lẽ ra hôm nay phải là một ngày rất vui. Thực tế là cho đến giữa chừng, cô đã vui đến mức quên hết mọi chuyện buồn phiền. Vậy mà xui xẻo thay, cô lại đụng mặt bà chị đáng ghét. Chẳng những cô khiến anh nhìn thấy những khía cạnh tồi tệ, cô còn để anh chứng kiến cả cảnh cô khóc lóc thảm hại. Cô vừa xấu hổ vừa nhục nhã, lại còn làm anh phải bận tâm. Cô thấy có lỗi vô cùng… Cô chỉ muốn nhanh chóng chia tay anh, chạy về nhà… và khóc một trận cho đã.
Thế nhưng Haruto, với vẻ hốt hoảng hiếm thấy, lại bảo cô chờ ở đây rồi chạy biến đi đâu mất. Cô không thể cứ thế mà bỏ về, nhưng… đôi mắt sưng đỏ này chẳng dễ thương chút nào, cô thực sự không muốn bị ai nhìn thấy.
“Mình đã dặm lại phấn rồi mà mắt vẫn còn đỏ quá.”
Gương tay hiện lên khuôn mặt thiếu sức sống hiện ra. Hèn gì Haruto lại lo lắng đến thế. Inori cười buồn, tự nhủ bình thường mình dễ thương hơn nhiều mà.
“Anh ấy quan tâm mình đến thế… liệu có phải vì thích mình không nhỉ…”
Cô biết thừa là không phải. Cô vừa để lộ bộ dạng thảm hại đến thế, chắc chắn anh chỉ thấy cô là một đứa con gái phiền phức mà thôi… Mà dù không có chuyện đó, thì xung quanh Haruto cũng toàn những cô gái quyến rũ.
“Ngực mình đâu có to được như chị Shirayama hay chị Takamiya.”
Inori vốn không tự tin vào bản thân. Cái tính cách nhí nhảnh thường ngày cũng chỉ là vỏ bọc để che giấu sự tự ti ấy… Chỉ có bóng rổ là thứ duy nhất cô nỗ lực theo đuổi suốt bao lâu nay. Cô không muốn chấm dứt nó ở đây, vì một lý do ngớ ngẩn như thế này.
Nghĩ đến đó, nước mắt lại chực trào ra.
“...Nhưng mà, đáng sợ lắm.”
Đó là lần đầu tiên trong đời cô bị nhắm đến bằng ác ý rõ rệt như vậy. Lần đầu tiên cô thấm thía một điều hiển nhiên rằng không phải ai cũng đứng về phía mình… Chắc chắn từ giờ về sau, mỗi khi ra ngoài, cô sẽ luôn dáo dác tìm kiếm bóng dáng của những người đó. Cô sẽ luôn bất an lo sợ không biết mình có đang bị ai theo dõi hay không. Inori thực sự sợ hãi những cô gái đó.
“Anh ấy lâu quá…”
Vừa dứt lời lẩm bẩm thì một giọng nói vang lên.
“Xin lỗi đã để em chờ lâu, Inori.”
Haruto cuối cùng cũng quay lại. Anh ngồi trên một chiếc xe máy lạ hoắc, mỉm cười nói:
“Đi biển không? Inori.”
Lời mời quá đỗi đường đột khiến Inori cứ há hốc mồm, đứng hình một lúc lâu chẳng nói nên lời.
1 Bình luận