Sau khi vẽ tranh cùng Inori ở biển, tôi đưa em về nhà, rồi lại mua bánh ngọt ghé qua nhà Takamiya. Cậu ấy đã làm món cơm trứng đúng như lời hứa, và hai đứa đã cùng nhau thưởng thức bánh ngọt rất vui vẻ. Cuối cùng, tôi tạm biệt Takamiya đang quyến luyến không nỡ rời bằng lời hứa "Mai anh lại đến", rồi ra về.
“Món cơm trứng của Takamiya ngon thật đấy.”
Cơm chiên gà được phủ lên trên một lớp trứng ốp lết núng nính, khi xắn ra thì lớp trứng bên trong trào ra sền sệt. Tôi cứ tưởng món đó chỉ có nhà hàng mới làm được, ai ngờ tay nghề Takamiya còn đỉnh hơn cả nhà hàng. Vì ngon đến bất ngờ nên tôi đã lỡ miệng nói muốn ăn tiếp vào ngày mai.
Bứt ra khỏi khoảng thời gian vui vẻ ấy dù trong lòng vẫn muốn ở lại thêm chút nữa, tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua kem.
“Sáng nay thấy cô bé đó có vẻ thích kem, mang cái này đến chắc cô bé chịu nói chuyện nhỉ.”
Cô bé tôi gặp ở khu ẩm thực đã bảo: "Hãy đến gặp ta vào ban đêm". Tôi không rõ ẩn ý trong câu nói đó là gì, nhưng tôi không thể cứ ngồi yên chờ chết được.
“Chắc cất xe máy về đã nhỉ… Không, đi xe tìm cho lẹ.”
Hôm nay trời quang mây tạnh, không lo bị mưa ướt như hôm qua. Vậy thì tranh thủ lúc kem chưa tan, tôi phải nhanh chóng tìm ra Thiên Sứ. Nghĩ vậy, tôi leo lên xe… Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên.
“Làm gì đấy, Haru.”
Là Shirayama. Cậu ấy ăn mặc sành điệu đến mức không ai nghĩ là chỉ để đi ra cửa hàng tiện lợi ban đêm, bước nhanh về phía tôi.
“Làm gì đâu, anh chỉ đi… mua kem thôi. Shirayama thì sao?”
“Giống anh. Nay nóng quá nên tự nhiên thèm kem.”
Shirayama cười duyên dáng.
“A, tiện quá. Anh đi xe máy thì chở em về luôn đi. Được không?”
“Thì cũng được, nhưng mà…”
“Sao? Anh định ghé đâu à?”
“Bí mật.”
“Gì vậy trời. Thôi được rồi, đợi em tí. Em vào mua vèo cái là xong.”
Shirayama nói là làm, lao vào cửa hàng mua đồ nhanh như một cơn gió. Tính cách quyết đoán, không chần chừ của cậu ấy từ xưa vẫn thế. Trông cậu ấy ngầu thật.
“Rồi, đi thôi. Đây, mũ bảo hiểm.”
“Chà, có sẵn mũ luôn.”
“Để lúc nào cũng có thể chở em đi mà lại.”
“Gì trời… Vui ghê, cảm ơn anh.”
Xe bắt đầu lăn bánh chầm chậm. Nhà Shirayama ở ngay gần đây nên cũng chẳng mất công đi đường vòng là bao.
“Lâu lắm rồi mới được ngồi sau xe Haru.”
“Ờ nhỉ.”
“Haru, anh thay đổi chút rồi đấy.”
“Gì tự nhiên nói thế?”
“Trước đây mỗi lần em ép ngực vào lưng thế này là anh lại luống ca luống cuống. Thế mà giờ anh tỉnh bơ, tự nhiên thấy ghét anh ghê.”
“Anh cũng phải trưởng thành chứ.”
“Xạo ke.”
Những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Shirayama ôm chặt lấy tôi như muốn xác nhận điều gì đó.
“...Nhắc mới nhớ. Nay anh gặp Inori, nghe con bé kể chuyện câu lạc bộ. Vụ xích mích ấy.”
“Con bé bảo là hay cúp tập, hóa ra là có chuyện thật à.”
“Có vẻ không hợp tính tiền bối nên xích mích. Nghe bảo cũng bị chơi xấu nhiều, con bé suy sụp lắm.”
“...Anh lại định giúp à? Tính anh thì đời nào chịu bỏ mặc người ta.”
“Thì rõ ràng bên kia sai lè ra mà, nên anh định giúp một tay. Nhưng mà quan trọng vẫn là Inori phải tự cố gắng thôi.”
“...Hừm. Quả nhiên là anh thay đổi rồi.”
“Có lẽ thế.”
Nhưng chắc đó chỉ là góc nhìn của Shirayama thôi. Về bản chất, tôi chẳng thay đổi gì so với hồi đó cả.
“Với lại này, Shirayama. Chuyện… hồi trước ấy, anh đã suy nghĩ lại rồi… Anh xin lỗi.”
“Giờ này còn nhắc chuyện đó làm gì.”
Nói rồi Shirayama im lặng. Chắc hẳn cậu ấy đang nhớ lại chuyện nửa năm trước.
“Shirayama này, anh──”
“Hửm? Sao thế? Tự nhiên im bặt.”
“Không…”
Có một bóng trắng ở hướng xe chạy. Cô gái tóc trắng tôi gặp ở khu ẩm thực ban sáng đang đi bộ bình thản trên đường… Lần này trên lưng cô bé không có đôi cánh trắng. Nhưng chắc chắn là cô ấy.
“Ủa? Sora kìa. Con bé này lại đi lang thang giờ này một mình… Đã bảo bao nhiêu lần là đừng có đi rồi mà.”
“......”
Vậy chắc chắn cô bé đó là Sora rồi. Tôi thì chẳng nhớ gì sất, nhưng Shirayama có vẻ vẫn nhớ rõ về em ấy… Tại sao chỉ có mỗi tôi là mất trí nhớ nhỉ?
Xe chạy đến gần. Thiên Sứ… à không, Sora nhận ra chúng tôi, dừng bước và quay lại. Tôi cũng dừng xe.
“Gì đây, lại là anh à. Đúng là chứng nào tật nấy.”
Sora thở dài ngán ngẩm.
“Thì đúng là thế thật. Nhưng người bảo anh đến gặp vào ban đêm là em mà?”
“Ta không bảo anh đến gặp. Với lại hôm nay… hôm nay thời điểm không tốt.”
Sora liếc nhìn Shirayama. Thời điểm không tốt là sao? Trông em ấy có khác gì lúc sáng đâu, chẳng hiểu sao lại bắt tôi đến vào ban đêm làm gì.
“Sora này, chị đã bảo là nếu muốn ra ngoài buổi đêm thì bảo chị đi cùng mà? Sao em lại đi một mình thế này.”
“...Không liên quan đến ngươi.”
“Không liên quan nhưng người ta lo. Em cứ đi lảo đảo thế rồi ngất ra đấy thì ai chịu trách nhiệm? …Lần trước may mà có tên này cứu nên em mới không sao… chứ gặp phải tên biến thái nào thì không biết chuyện gì xảy ra đâu đấy?”
“...Ồn ào quá.”
“Không được bảo chị ồn ào. Chị lo nên mới nhắc em.”
Tôi cảm giác mình đang chứng kiến cuộc đối thoại giữa bà mẹ và đứa con gái tuổi nổi loạn. Hai người này thân thiết hơn tôi tưởng nhiều.
“A, phải rồi. Anh có mua kem này, ăn không? Không ăn nhanh là chảy đấy.”
“...Đành vậy.”
Tôi đưa cây kem sô-cô-la yêu thích của mình ra, Sora giật lấy nhanh như chớp. Thích kem đến mức nào vậy trời.
“Thế chị cũng ăn đây. Mà Haru này, anh lại ăn cái kem đó à. Anh thích cái vị đó thật đấy nhỉ.”
“Của Shirayama là… hàng mới ra à. Em vẫn thích mấy món mới lạ như ngày nào ha.”
Tôi cười đáp lại, đầu óc bắt đầu suy nghĩ. Tôi không thể nói chuyện mất trí nhớ trước mặt Shirayama được. Dù muốn nói toẹt ra cho xong, nhưng Shirayama nhạy cảm lắm, lỡ cậu ấy khóc thì phiền. Chưa kể nếu lộ ra chuyện với Takamiya thì tôi không biết hậu quả sẽ thế nào.
“Thế nào rồi Sora? Tìm thấy ký ức chưa?”
Câu hỏi bâng quơ của Shirayama khiến tim tôi giật thót. Tưởng em ấy hỏi tôi.
“...Nếu tìm thấy rồi thì ta đã không ở đây.”
“Ra vậy. Thôi đừng buồn, cứ thong thả mà tìm.”
Shirayama cười dịu dàng. Tôi liếc nhìn em ấy rồi rụt rè hỏi:
“...Sora quên mất cái gì ấy nhỉ?”
“Gì vậy cha, tự nhiên hỏi câu ngớ ngẩn thế. Chính anh nói còn gì. Rằng con bé đến thành phố này để tìm lại ký ức quan trọng bị lãng quên. Đúng không?”
“Phải. Ta ở đây vì ký ức của ta. Thế nên, ta chẳng biết thiên sứ thiên sủng gì đâu nhé.”
Chuyện em ấy bảo không nhớ gì hồi sáng có vẻ là thật. Vậy muốn lấy lại ký ức, tôi phải giúp em ấy tìm lại ký ức trước sao?
“Nhưng mà Sora nè, em ổn không đấy? Người đó có làm gì kỳ cục với em không?”
“Không sao. Tên đàn ông đó sợ ta một phép, còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ta.”
“Thế à. Ừ thì anh ấy cũng nhát cáy mà… Nhỉ? Haru.”
“A, ừ… Khoan, xin lỗi. ‘Người đó’ là ai cơ?”
“Gì vậy trời, anh có ổn không đấy? Có nghe tụi em nói chuyện không? Đang nói chuyện này mà nhắc đến ‘người đó’ thì chỉ có thể là anh Kirinashi chứ ai. Cái ông chủ quán đáng sợ chỗ anh làm thêm ấy.”
“...Hả? Chẳng lẽ Sora đang ở chỗ anh Kirinashi?”
Chỗ làm thêm của tôi là căn hộ cao cấp nhất thành phố của một anh chàng tương đối giàu có tên là Kirinashi Higure hiện đang hành nghề nhà văn viết sách tranh. Không ngờ Thiên Sứ lại đang sống ngay gần tôi như vậy… Nhưng nghĩ kỹ thì Thiên Sứ cũng là sinh vật sống, cũng cần chỗ ở chứ nhỉ.
“Ngạc nhiên cái gì, chính anh giới thiệu còn gì? Anh bảo nếu không có chỗ đi thì đến đó, nhà đó thừa phòng mà.”
“Ahahahaha. Ờ nhỉ, đúng rồi ha.”
Một diễn biến bất ngờ, nhưng đây cũng là cơ hội. Nếu cứ tiếp tục khai thác thế này, biết đâu tôi sẽ nhớ ra điều gì đó. Hoặc ít nhất cũng hiểu được lý do tôi quay lại với Shirayama.
“Được rồi, anh sẽ giúp Sora tìm ký ức. Đằng nào anh cũng đang rảnh.”
“Vậy em cũng giúp.”
Tôi và Shirayama cùng nhìn thẳng vào Sora. Em ấy nhìn chúng tôi với vẻ ngán ngẩm, rồi lại tiếp tục liếm cây kem sô-cô-la.
“...Thích làm gì thì làm.”
Và thế là một đêm dài bắt đầu.
1 Bình luận