“Haru, Haru ơi.”
Tiếng gọi đó đánh thức tôi dậy.
“Hả? Gì… À không. Xin lỗi cậu, mình ngủ quên mất.”
Nuốt xuống một cái ngáp dài, tôi nhìn Takamiya, sắc mặt cậu ấy có vẻ đã tốt hơn chút. Có vẻ tôi đã ngủ gục trong lúc xem anime ở phòng Takamiya. Người đau ê ẩm, chắc do nằm sai tư thế.
“Haru không cần xin lỗi đâu... Mình vui lắm vì Haru đã giữ lời hứa ở bên cạnh mình suốt.”
“Có gì đâu, chuyện nhỏ mà. Takamiya này… sắc mặt cậu có vẻ tốt hơn rồi đấy, thấy sao rồi? Còn mệt không?”
“Mình đỡ nhiều rồi. Nhờ Haru chăm sóc cả đấy... Cảm ơn Haru.”
“Đã bảo không có gì mà.”
Takamiya cười tươi quá làm tôi không dám nhìn thẳng, đành quay mặt nhìn ra cửa sổ. Trời vẫn còn tối.
“Mình khát nước quá, để mình đi lấy gì uống. Takamiya muốn uống gì không?”
“Cho mình nước cam nhé.”
“Ờm. Đợi mình chút.”
Vươn vai một cái rồi tôi ra khỏi phòng. Ngoài hành lang không có điều hòa nên nóng thật. Đã sắp vào hè rồi.
“Cơ mà, cậu ấy gọi mình là Haru tự nhiên ghê.”
Tự nhiên đến mức tôi chẳng thấy lạ lẫm gì. Hay là Takamiya đang mộng du? Vừa nghĩ vẩn vơ tôi vừa cầm nước cam quay lại phòng. Đồng hồ chỉ gần 5 giờ sáng. Giờ giấc dở dở ương ương.
“...”
Nhưng mà chắc hôm nay Takamiya vẫn nên nghỉ học... Thế thì tôi cũng nghỉ luôn cho rồi. Bỏ mặc Takamiya ở đây một mình mà đi học thì tội lắm. Chắc chắn tôi sẽ bị chị Aya mắng, nhưng đành chịu thôi.
“...? Sao Haru thẫn thờ thế?.”
“À, không có gì... Cơ mà này. Cậu cứ gọi mình là Haru, cậu đang mơ ngủ à?”
“...”
Takamiya cúi mặt xuống như đang suy nghĩ điều gì. Giờ cậu ấy mới nhận ra và thấy xấu hổ à? Dễ thương phết. Đang nghĩ thế thì Takamiya nói:
“...Ngày xưa mình từng sống ở thành phố này. Haru là tên một người bạn mình quen hồi đó.”
“Hế, ra vậy. Gọi nghe tình cảm ghê, không lẽ… cậu ta là mối tình đầu của Takamiya hả?”
“...Ai biết được. Giờ mình cũng chẳng nhớ hồi đó mình nghĩ gì nữa. Vốn dĩ tính cách mình hồi đó với bây giờ khác xa nhau mà.”
“Thế à.”
Thì ai chả thế. Có mấy ai tính nết không đổi từ hồi tiểu học như tôi đâu.
“Cái công viên đó. Công viên nơi mình và Haru gặp nhau ấy. Hồi đó mình hay chơi ở đó cùng với Haru và… cả Sora nữa.”
“Sora… ư.”
Sora. Sora. Sora. Cái tên này, hình như gần đây tôi nghe ở đâu rồi thì phải. Chắc chắn là đã nghe ở đâu đó. Nhưng sao không tài nào nhớ ra nổi.
Có cái gì đó lấn cấn. Thiếu nữ tóc trắng. Tôi… cô bé đó…
“...Haru, Haru quên mình nhưng lại nhớ Sora nhỉ.”
“Không, nhớ với chả quên gì, mình có phải là Haru đó đâu…”
“Là Haru mà. Cậu chính là Haru.”
“Không, mình là──”
“Với mình, những ký ức hồi đó thực sự, thực sự rất quan trọng.”
Takamiya ngắt lời tôi và tiếp tục.
“Mình luôn cô độc, nên mình đã sống đến tận bây giờ chỉ nhờ bám víu vào những ký ức đó… những ký ức vui vẻ ngày xưa ấy. Nhưng với Haru, đó chỉ là một trong vô vàn ký ức vui vẻ khác… nên Haru quên cũng là chuyện thường tình.”
“Mình thực sự là… cái cậu Haru đó hả?”
Giờ có nói thế tôi cũng chẳng thấy thực tế chút nào. Vắt óc ra tôi chẳng nhớ nổi mình từng chơi với cô bé dễ thương như Takamiya bao giờ.
“...”
Nhưng tôi cũng chẳng tự tin vào trí nhớ của mình đến mức dám khẳng định là không quên. Tôi học thì giỏi nhưng mấy chuyện quan trọng lại hay quên béng mất... Nghĩ lại thì, lý do tôi thấy không thể bỏ mặc Takamiya, có khi nào là vì cậu ấy là bạn cũ không nhỉ… Không, thế thì trùng hợp quá.
“Mình cũng là con gái mà, mình đâu có dễ dãi đến mức cho bạn cùng lớp vào nhà khi ở một mình, chưa kể còn để cậu thấy dáng ngủ hớ hênh, rồi cho mượn quần áo nữa. Đáng lẽ Haru phải nhận ra chứ.”
“À thì, mình cũng thấy cậu hơi lạ thật…”
“Mình muốn xác nhận xem Haru có phải là Haru không. Mình muốn tin rằng người tìm thấy mình khi mình cô đơn… luôn luôn là Haru.”
“...Thực sự xin lỗi, nhưng mình… không nhớ ra Takamiya.”
“Không sao đâu. Chỉ cần Haru ở bên cạnh mình thế này là mình vui rồi.”
Takamiya đặt cốc nước xuống, nắm lấy tay tôi. Có lẽ do còn sốt nên tay cậu ấy nóng hổi.
“Tay Haru lạnh quá.”
“Tay Takamiya thì nóng. Chắc vẫn còn sốt đấy, hôm nay nghỉ học đi.”
“Haru… sẽ ở bên mình chứ?”
“Định thế. Anime còn xem dở mà, giờ đi học mình cũng chẳng tập trung nổi đâu.”
“Lý do gì vậy trời. Nhưng mà… mình vui lắm. Cảm ơn Haru.”
Takamiya cười rạng rỡ như một con người hoàn toàn khác. Nụ cười chói chang khiến tim tôi lỡ một nhịp.
“Vẫn chưa quen lắm. Tự nhiên mình bị gọi là Haru, rồi cậu nói chuyện thân thiết thế này, cảm giác như đang mơ vậy.”
“...Haru thấy… phiền phức sao?”
“Không không, phiền gì đâu. Mình cũng muốn thân thiết hơn với Takamiya mà. Được cậu nói chuyện thế này mình vui lắm... Nhưng cho mình hỏi một câu được không?”
“Gì thế?”
“Sao tự nhiên cậu biết chắc mình là Haru đó? Trong lúc mình ngủ đã có chuyện gì à?”
Takamiya nghĩ tôi là Haru nên mới cho tôi vào nhà. Cái đó tôi lờ mờ đoán được. Nhưng tại sao cậu ấy lại chuyển từ nghi ngờ sang khẳng định? Có chuyện gì xảy ra lúc tôi ngủ sao? Tôi tò mò quá.
Tôi nhìn Takamiya dò xét. Takamiya nhìn thẳng vào mắt tôi và nói:
“Tìm thấy mình khi mình cô độc. Ở bên cạnh mình khi mình buồn. Luôn đứng về phía mình. Tay thì lạnh. Tính thì hiền. Và… sau gáy có hai nốt ruồi. Đó chính là Haru mà mình biết.”
Tôi bất giác đưa tay sờ ra sau gáy. Đúng là tôi có hai nốt ruồi ở đó thật. Hồi bé hay bị con em trêu là vết ma cà rồng cắn.
“...Ra vậy. Ờ thì cũng có thể. Tình cờ học cùng lớp với bạn thuở nhỏ. Tình cờ gặp mưa ở cùng một chỗ. Sự trùng hợp đó cũng…”
“Haru vẫn chưa tin à? Haru nghĩ mình là đứa hay nói linh tinh hả?”
“Không, mình không nghi ngờ nữa. Dù mình vẫn không nhớ ra, nhưng được Takamiya gọi là Haru cũng không tệ, nghe cậu nói chuyện kiểu này thích hơn là khi cậu giữ khoảng cách với mình. Với lại, chắc cái thành phố này chẳng còn thằng Haru nào có hai nốt ruồi sau gáy ngoài mình đâu nhỉ.”
Mà nếu nhận nhầm thì cùng lắm là quê độ tí thôi. Chẳng vấn đề gì, cứ coi như tôi là Haru đó đi.
“...Chà, Haru chẳng thay đổi gì cả.”
“Chỗ nào?”
“Cái chỗ yếu lòng trước mấy cô gái hay ép uổng ấy.”
“...Cái đó thì mình không chối được.”
Tôi bật cười. Takamiya cũng cười theo. Trùng hợp… đến mức khó tin, nhưng thỉnh thoảng có sự trùng hợp thế này cũng không tệ. Nhìn Takamiya cười rạng rỡ, tôi thầm nghĩ vậy.
0 Bình luận