Bản Web

Chương 16: Anh Trai Bạc Hà

Chương 16: Anh Trai Bạc Hà

“Anh thích vị sô-cô-la bạc hà ghê ha.”

Inori cuối cùng cũng mua một cây kem cho mình. Con bé vừa liếm món kem vị xoài vừa thì thầm nhận xét.

“Đâu, bình thường mà. Cũng không phải là thích lắm hay gì.”

“Thế ạ. Inori hơi bị dị ứng với sô-cô-la bạc hà. Vị nó cứ như kem đánh răng ấy.”

“Ai cũng nói thế, nhưng anh thấy vị nó đâu phải vậy.”

“Nhưng tại sao kem đánh răng lại hay có vị bạc hà nhỉ? Bạc hà tốt cho răng ạ?”

“...Góc nhìn ngược đời ghê. Nhưng anh cũng chả biết. Chắc là để khử mùi hôi miệng thôi.”

“Thế ăn kem sô-cô-la bạc hà cũng khử hôi miệng được ạ?”

“Cái đó thì không.”

Tôi vừa trả lời mấy câu vô thưởng vô phạt vừa suy nghĩ. Mải đuổi theo cô gái có vẻ là Thiên Sứ kia làm tôi suýt quên bản thân đang tính kể cho Inori nghe chuyện mất trí nhớ. Inori chắc chắn sẽ không đi bêu rếu lung tung, và biết đâu em ấy sẽ thông cảm cho tình cảnh bắt cá hai tay… à không, có khi là nhiều tay hơn thế, của tôi.

“...”

Mà thôi, chắc không được. Tự nhiên có ông anh tiền bối bảo: “Anh có thể đang bắt cá hai tay nhưng anh không nhớ gì cả. Chắc là do Thiên Sứ làm anh quên đấy, em giúp anh nhớ lại đi”, gặp tôi tôi cũng chạy mất dép...À thì chắc không chạy, nhưng chắc chắn là sẽ thấy ghê ghê.

Suy nghĩ của tôi nông cạn quá.

“Anh sao thế? Sao tự nhiên im re vậy, kem chảy hết rồi kìa?”

“A, ừ nhỉ.”

Tôi vội vàng liếm kem. Lạ thật, rõ ràng bụng no căng mà vẫn ăn ngon lành được.

“Anh này, dạo này anh hay thẫn thờ lắm nhé? Có chuyện gì buồn phiền hả?”

“Buồn phiền thì… ờm, cũng đại loại thế.”

“Trả lời mập mờ ghê. Mà không ngờ anh cũng biết buồn phiền đấy.”

“Em nghĩ anh là cái giống gì thế hả?”

“Con người chưa tiến hóa hết thành robot?”

“Ý gì vậy trời.”

Cách ví von nghe vừa đúng lại vừa sai khiến tôi bật cười mà lại tiếp tục ăn kem.

“Sao? Inori lắng nghe tâm sự cho nè?”

“Gì, tự nhiên tốt đột xuất vậy.”

“Thì… anh cũng nghe em than thở chuyện câu lạc bộ còn gì. Nói ra xong Inori thấy nhẹ lòng hẳn… Thật ra lúc nãy em phục kích anh không phải để rủ đi ăn ramen đâu, mà là muốn được anh nghe em nói chuyện thôi.”

Inori đỏ mặt, lảng tránh ánh mắt tôi.

“Thế nên là, nếu có chuyện gì thì em sẽ nghe anh nói! Trông thế này thôi chứ Inori hơi bị đỉnh đấy nhé!”

“Đỉnh cái gì?”

“Tất cả!”

“Tất cả cơ à…”

Thế thì đỉnh thật. Nhưng kể cả thế, nếu tôi kể toẹt ra hết thì chắc Inori cũng hoang mang, có khi còn sợ chạy mất dép.

“Chuyện nghe hơi ảo ma đấy, em có tin được không?”

“Được mà! Anh cứ kể đi.”

“Được rồi. Anh tin em nên mới kể đấy. Thật ra là anh…”

Tôi ngập ngừng một chút, hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí. Rồi tôi nói.

“Anh bị mất trí nhớ.”

“M-Mất trí nhớ ạ?”

“Ừ. Ký ức trong vòng một tuần qua… chính xác là từ thứ Sáu tuần trước đến thứ Năm tuần này, anh gần như không nhớ gì cả.”

“────”

Inori câm nín. Dù là Inori "đỉnh của chóp" thì cũng có những chuyện khó mà tiêu hóa ngay được.

“Chuyện đó… là thật ạ?”

“Thật trăm phần trăm.”

“A, thảo nào hôm qua anh lại quan tâm đến tin đồn Thiên Sứ thế!”

“Ờm.”

“Nhưng cái đó chỉ là tin đồn thôi mà? Nếu anh thực sự có vấn đề về trí nhớ thì nên đi bệnh viện khám đàng hoàng chứ? Chuyện này vượt quá tầm ‘buồn phiền’ rồi đấy anh.”

Dù đang bối rối nhưng Inori vẫn đưa ra lời khuyên rất thực tế. Đúng là chuẩn không cần chỉnh.

“Nhưng anh không muốn làm to chuyện.”

“Giờ này mà còn bảo không muốn làm to chuyện.”

“Thì biết thế, nhưng… anh đã thực sự nhìn thấy mà.”

“Nhìn thấy cái gì ạ?”

“Thiên Sứ.”

“...”

Inori lặng lẽ ăn hết phần kem còn lại, rồi nhắm mắt khoanh tay suy nghĩ. Lần đầu tiên tôi thấy em ấy bối rối đến thế. Biết thế đừng kể thì hơn. Đến tôi còn chưa nắm bắt được tình hình thì người ngoài nghe xong chả loạn não.

“...Thế chuyện này, chị Takamiya hay chị Shirayama có biết không?”

“À không, anh mới kể cho mỗi Inori thôi.”

“...Hừm, ra là vậy… Ra là vậy.”

Inori gật gù với vẻ mặt nghiêm trọng. Chắc là tôi tưởng tượng thôi, nhưng thoáng qua trông em ấy có vẻ… hơi vui?

“Thiên Sứ trông như thế nào ạ?”

“Y hệt bức ảnh em cho anh xem hôm trước. Tóc trắng, cánh trắng. Đôi mắt lạnh lẽo đến thấu xương, khí chất ma mị.”

“Vậy là tin đồn có thật rồi…”

“Anh cũng không chắc có phải thật hoàn toàn không.”

“Không không, kể cả thế… kể cả thế, em vẫn thấy… hơi vui.”

Tôi chẳng hiểu vui ở điểm nào. Nhưng có vẻ Inori đang có chút ảo tưởng lãng mạn về Thiên Sứ, nên chuyện Thiên Sứ vừa ngồi ăn kem ở đây chắc tôi nên giữ kín thì hơn.

“Đấy, chuyện là thế đó. Nên là Inori này, em có biết trong tuần vừa rồi anh đã làm những gì không? Nhớ được gì thì kể anh nghe với.”

“...”

“Inori? Sao thế?”

“A, không có gì… Vâng, em hiểu rồi. Lịch trình của anh trong tuần qua chứ gì. Yên tâm, cứ giao cho em.”

Inori ưỡn bộ ngực khiêm tốn đầy tự tin và bắt đầu kể.

“Nói thế chứ em cũng không biết nhiều đâu. Khác khối mà. Nên em chỉ kể những gì em biết thôi nhé… Hình như thứ Sáu đầu tiên, em thấy anh đi karaoke với mấy người trong lớp.”

“À, cái đó anh nhớ.”

“Xong rồi thứ Bảy, Chủ Nhật anh đi chơi với Mana, nhưng anh bảo là không về nhà cả hai hôm… À không, hình như thứ Bảy anh về muộn thì phải? Nói chung là Mana giận lắm vì anh không liên lạc gì cả.”

“Thế lúc đó anh làm gì em có biết không…”

“Cái đó thì em chịu.”

“Vậy à…”

“Thứ Hai em có nói chuyện với anh một chút, lúc đó trông anh lạ lắm. Kiểu vui vẻ… hay nói sao nhỉ, kiểu khí chất anh khác hẳn mọi ngày.”

“...”

Tôi im lặng lắng nghe, không ngắt lời.

“Sau đó anh nghỉ học liền 3 ngày. Em không biết anh làm gì, nhưng thấy chị Shirayama cũng xin về sớm giữa chừng, nên Inori đoán mò là có liên quan gì đó...Với lại, cái này em nhìn từ xa nên không chắc lắm, nhưng tối thứ Năm hình như em thấy anh đi bộ cùng chị Takamiya...Đấy, thông tin em biết chỉ có thế thôi.”

“...Cảm ơn em, giúp ích cho anh lắm.”

“Không có chi!”

Tôi xoa đầu Inori đang làm vẻ đắc ý. Rồi tôi suy nghĩ một chút.

Thú thật, vẫn chưa có gì cụ thể cả. Vốn dĩ Inori khác khối, nhà cũng không gần, mà lại nắm rõ hành tung của tôi thế này mới là lạ. Thậm chí với những gì em ấy vừa kể, tôi cảm thấy em ấy biết hơi quá nhiều.

“Trời ơi, đã bảo đừng xoa đầu em nữa mà!”

“À, xin lỗi xin lỗi. Nhưng cảm ơn em nhiều nhé, chắc sắp tới anh còn phải nhờ vả Inori nhiều đấy, mong em giúp đỡ. Lần tới anh bao ramen tiếp.”

“Lần tới em muốn ăn thịt nướng cơ.”

“...Cũng được, nhưng quán nào đắt quá là anh chịu đấy.”

“Đùa thôi. Em chịu ơn anh nhiều mà, nên em sẽ giúp miễn phí.”

“Ồ, cảm ơn em.”

“Không có ch──”

“...? Sao thế?”

Inori bỗng nhiên im bặt, mặt tái mét. Em ấy nhìn chằm chằm vào ai đó sau lưng tôi bằng ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy. Tôi cũng quay lại nhìn theo hướng đó.

Và một giọng nói vang lên.

“Vui vẻ gớm nhỉ, Inori.”

“...Chị Kurata.”

Ba cô gái đang nhìn chúng tôi với ánh mắt khinh khỉnh. Nhìn bộ dạng đó, tôi nhận ra ngay. Đây chính là đám người trong câu lạc bộ bóng rổ đã bắt nạt Inori.

“...”

Đúng là oan gia ngõ hẹp, tôi khẽ thở dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!