Sau gần một tiếng đồng hồ đi bộ, tôi và Inori cũng đã lết xác đến được quán ramen. Vì chúng tôi đi sớm nên chẳng cần xếp hàng, hai anh em cứ thế vào ăn rồi rời đi ngay sau đó.
“A, chết dở. Anh ăn nhiều quá.”
“Em cũng no căng bụng rồi. Cảm ơn anh đã mời em bữa này nhé.”
“Không có gì đâu, chuyện nhỏ mà.”
Tôi mỉm cười đáp lại Inori. Con bé đang đặt tay lên cái bụng no tròn, miệng bắt đầu than thở.
“Nhưng mà anh ăn nhiều quá thật đấy. Anh gọi hẳn bát ramen cỡ đại, cơm cỡ đại, lại còn gọi thêm xá xíu, lòng đào, gà rán với cả sủi cảo nữa. Inori chỉ ngồi nhìn thôi mà cũng thấy đầy bụng thay cho anh rồi.”
“Tại tự nhiên anh muốn ăn cho đã đời ấy mà. Sáng nay anh cũng chưa ăn gì nữa.”
“Dù vậy thì anh cũng ăn nhiều quá mức rồi. Em không chịu đâu nhé? Nếu anh mà béo lên là em ghét đấy. Lúc đó em sẽ chọc vào bụng mỡ của anh cho xem.”
“Em đừng lo. Anh ăn bao nhiêu thì anh sẽ tập luyện bấy nhiêu mà.”
Tôi nói mạnh miệng thế thôi, chứ thực ra nhiệt độ ngoài trời đang ngấp nghé ba chục độ. Tôi vừa mới ăn no căng bụng nên người rất khó chịu, giờ mà phải đi bộ cả tiếng đồng hồ dưới cái nắng này thì đúng là cực hình.
“Anh ơi, hay là mình kiếm chỗ nào mát mát nghỉ một chút đi?”
“À ờm, ý hay đấy. Nếu cứ đi tiếp thế này thì kiểu gì anh cũng nôn ra mất.”
…Thực ra tôi đâu có dư dả thời gian để mà tận hưởng ngày nghỉ thế này. Tôi còn bao nhiêu việc phải làm và bao nhiêu thứ muốn làm đang chờ đợi.
“...Hở?”
“Sao thế anh? Tự nhiên anh há hốc mồm ra vậy. Anh bị vẻ đáng yêu của Inori đốn gục rồi à?”
“Không phải, anh vừa thấy ở chỗ trung tâm thương mại kia…”
Tôi có cảm giác như mình vừa nhìn thấy một thiếu nữ có mái tóc trắng toát… trông y hệt như Thiên Sứ, vừa bước vào trung tâm thương mại đằng kia... Không, chắc là tôi nhìn nhầm thôi. Một cô gái mang cái khí chất siêu nhiên như thế mà đi mua sắm ở trung tâm thương mại vào ngày nghỉ thì đúng là chuyện cười ra nước mắt.
“Gì vậy ạ? Anh muốn mua gì ở đó hả?”
“Không, anh định bảo mình vào đó cho mát một chút.”
“Ý hay đấy. Đúng lúc em đang muốn xem mấy mẫu đồ mùa hè.”
Thế là hai đứa chúng tôi cùng nhau đi vào trung tâm thương mại… Vừa bước vào, tôi vừa đảo mắt nhìn quanh, nhưng quả nhiên tôi chẳng thấy bóng dáng cô gái tóc trắng đâu cả. Hơn nữa, nếu cô ta thực sự là Thiên Sứ hôm qua thì cô ta phải có đôi cánh to đùng chứ nhỉ. Nếu có người mọc cánh đi vào đây thì chắc chắn dân tình đã náo loạn lên rồi.
“Chắc là anh nhìn nhầm thật rồi.”
“Gì thế ạ? Anh lại lẩm bẩm một mình à? Hôm nay anh bị làm sao thế, nói chuyện một mình hơi nhiều đấy.”
“Đâu có, tại hôm nay vong đi theo sau lưng em nói nhiều quá nên anh lỡ miệng trả lời thôi. Xin lỗi em nhé.”
“Anh đừng có dọa ma em... Thế vong nói gì với anh ạ?”
“Vong bảo là hôm nay trời nóng quá nhỉ.”
“Nhạt nhẽo thế!”
Chúng tôi vừa đùa giỡn vừa đi thang cuốn lên tầng hai. Không khí trong trung tâm thương mại được điều hòa mát rượi, cảm giác thật dễ chịu.
“A, đằng kia kìa. Em thích hãng đó lắm.”
Inori lon ton chạy vào một cửa hàng quần áo mà bình thường có cho tiền tôi cũng chẳng dám bước chân vào. Tôi vừa ôm cái bụng vẫn còn ậm ạch vừa lẽo đẽo đi theo sau em ấy.
“Anh thấy cái này với cái này, cái nào đẹp hơn?”
“Anh thấy cái nào hở nhiều hơn thì đẹp.”
“Thế thì là cái này rồi…”
“A, anh đùa thôi. Anh nói bừa đấy.”
“Nhưng anh là con trai mà, chắc chắn anh thích con gái mặc hở nhiều đúng không?”
“Thì cũng đúng, nhưng mà…”
“Vậy thì chốt cái này nha.”
Inori tự gật đầu tâm đắc một mình. Tôi đứng từ xa ngắm nhìn con bé.
Hôm nay Inori mặc quần short với áo hai dây, khoác thêm cái áo cardigan mỏng bên ngoài, nói chung là một bộ đồ khá mát mẻ và tôn dáng. Nhờ chơi thể thao thường xuyên nên chân Inori thon dài miên man, nhìn rất đẹp.
“A, anh kìa. Anh vừa nhìn chân em đúng không?”
“...Anh xin sử dụng quyền im lặng.”
“Anh dê quá. Mà thôi cũng phải, chân Inori là cực phẩm quyến rũ đàn ông mà lị.”
“Cũng không đến mức đấy đâu.”
“Anh đừng có tạt nước lạnh vào mặt em bằng mấy câu nhận xét phũ phàng thế chứ.”
Inori đặt bộ đồ xuống rồi đi ra khỏi cửa hàng.
“Sao thế, em không mua à?”
“Gì vậy? Anh muốn thấy em mặc bộ đó đến thế cơ à?”
“Thì cũng có một phần là thế, nhưng anh thấy em có vẻ thích nó mà.”
“Biết đâu còn bộ khác đẹp hơn thì sao. Với lại ví tiền của Inori đâu có dày đến mức thích là nhích được ngay… Nếu anh mua cho em thì lại là chuyện khác nhé.”
“Tiền đâu ra mà anh mua.”
Mồm thì nói thế chứ tôi đi làm thêm từ lâu rồi nên cũng gọi là có chút của ăn của để.
“Anh xạo vừa thôi. Anh đi làm thêm suốt còn gì, ở chỗ cái ông kỳ quặc ấy.”
“Anh Kirinashi không phải người kỳ quặc đâu.”
“Ông đấy kỳ quặc thật mà, kiểu nhìn cứ như mấy tay host ế khách ấy. Inori hơi bị mẫn cảm với những thành phần kiểu vậy.”
“Em đừng có nói câu đó trước mặt ổng nhé? Nhìn thế thôi chứ ảnh mong manh dễ vỡ lắm, bị nữ sinh cấp ba nói thế chắc ảnh trầm cảm ba tháng mất.”
“Trầm cảm gì mà lâu thế. Nghe là thấy hãi rồi.”
Vừa nói chuyện phiếm, chúng tôi vừa đi sang cửa hàng khác.
“Nhưng chắc em cũng kiếm việc làm thêm quá. Em cũng hơi thích làm nhân viên quán cà phê.”
“Nếu Inori làm nhân viên quán cà phê thì ngày nào anh cũng đến.”
“Thật không ạ?”
“A, xin lỗi em, anh chém gió đấy. Anh chỉ đi tuần một lần thôi.”
“Con số gì lấp lửng ghê. Inori không biết nên vui hay buồn nữa.”
Inori cười, vẻ mặt hơi dỗi nhưng trông em vẫn rất vui vẻ… Việc bắt đầu đi làm thêm đồng nghĩa với việc em ấy thực sự sẽ bỏ bóng rổ. Liệu Inori có thực sự ổn với quyết định đó không?
“Mà anh đi làm thêm để làm gì thế? Anh thì chắc không phải kiểu người muốn trải nghiệm xã hội rồi, anh đang muốn mua món gì hả?”
“Cũng không hẳn là muốn mua gì… Anh chỉ làm để giết thời gian thôi. À không, chắc lý do chính là do anh Kirinashi nhờ vả. Anh với ảnh là bạn lâu năm mà.”
“...Vậy là hễ được nhờ vả là anh sẽ làm bất cứ thứ gì sao?”
“Không, làm gì đến mức đó.”
“Nhưng hồi chị Shirayama tỏ tình, anh cũng đồng ý hẹn hò bình thường đấy thôi. Với lại anh cũng quan tâm đến chị Takamiya lắm. Là do anh thích họ thật hả? Hay chỉ vì anh thấy họ đáng thương?”
“...”
Tôi cứng họng không biết trả lời sao. Chuyện với Takamiya tôi chưa nhớ ra hết nên không dám nói, nhưng chuyện với Shirayama thì tôi không chối được... Tuyệt đối không có chuyện tôi hẹn hò vì thấy cô ấy đáng thương, nhưng tôi cũng không thể ưỡn ngực tự hào mà nói rằng mình đã yêu cô ấy.
…Nhưng chắc chắn vì thế mà tôi không thể quên được những gì mình đã làm.
“Em đùa thôi mà. Đi nào, mình sang quán bên kia xem.”
Inori lại kéo tay tôi đi… Cảm giác như tôi đang bị cuốn theo nhịp điệu của em ấy. Kiểu này chắc tôi phải xác định đi tong cả ngày hôm nay rồi.
Không được, tối nay tôi phải ưu tiên cuộc hẹn với Takamiya.
“...”
Nhưng tôi chợt nghĩ biết đâu nói với Inori lại ổn. Nếu tôi bảo với Takamiya hay Shirayama – những người mà tôi có thể đã quan hệ – rằng “Thật ra anh không nhớ gì về lúc đó cả” thì tôi chẳng khác gì thằng khốn nạn. Nhưng với Inori, người có khoảng cách nhất định với tôi, có khi tôi lại kể được chuyện mình bị mất trí nhớ.
Biết đâu nếu kể ra, Inori sẽ nhận ra điều gì đó, hoặc em ấy có thể giúp tôi nhớ lại những ký ức còn thiếu──.
“...Xin lỗi Inori, anh đi vệ sinh chút nhé.”
“Ơ, anh đi đâu đấy?”
Tôi đạp mạnh chân xuống sàn và lao đi. Tôi vừa nhìn thấy mái tóc trắng thoáng qua. Chiếc kính râm to bản che đi đôi mắt đỏ. Chắc chắn tôi không nhìn nhầm, thế nên tôi đuổi theo bóng lưng ấy và chạy khắp trung tâm thương mại.
Và rồi, nơi tôi đến là khu ẩm thực. Ở một góc khuất ít người qua lại, có một thiếu nữ nổi bật lạ thường đang ngồi đó.
“Cô ta ở đây thật…”
Cô gái đội mũ như để che đi mái tóc trắng bắt mắt, vẫn đeo nguyên chiếc kính râm to sụ, và đang uể oải xúc từng thìa kem đưa lên miệng.
“...Anh vẫn chứng nào tật nấy hả.”
Cô gái nói, giọng điệu chán chường như thể đã biết trước sự hiện diện của tôi.
0 Bình luận