Bản Web

Chương 24: Vấn Vương Kỷ Niệm

Chương 24: Vấn Vương Kỷ Niệm

Shirayama bảo có chuyện muốn nói, nên tôi đưa cậu ấy ra phòng khách. Anh Kirinashi đã rút về phòng riêng nên căn phòng này giờ chỉ còn hai đứa.

“Sao cậu lại đi lo chuyện bao đồng với con bé đó thế?”

Chưa kịp ngồi xuống ghế sô-pha, Shirayama đã hỏi ngay.

“Chuyện bao đồng… ờm thì đúng là thế thật. Xía vào chuyện của một đứa con gái lạ hoắc. Nói là ‘không bỏ mặc được’ thì nghe hơi sáo rỗng, đã thế lại còn không đưa về nhà mình mà đùn đẩy sang nhà người khác nữa chứ.”

“Biết thế rồi sao cậu còn làm?”

“Tại con bé đó… mình thấy quen quen, cứ lấn cấn thế nào ấy. Kiểu như biết mà không nhớ ra nổi… Mình cảm giác như đã gặp ở đâu đó ngày xưa rồi.”

“Cậu nói thật đấy à?”

“Thật trăm phần trăm. Với lại con bé đó…”

Tôi định nói “Con bé đó không bình thường”, nhưng kịp nuốt lại. Lúc đỡ con bé dậy, tôi chạm vào lưng nó, nóng rực như lửa đốt. Thân nhiệt con người không thể nào cao đến mức đó được. Đã là thứ không bình thường thì đối xử theo cách bình thường cũng vô nghĩa.

Chắc chắn con bé là thứ tôi luôn tìm kiếm. Một sự bất thường đủ sức phá vỡ sự nhàm chán của tôi. Đó chính là em ấy.

“Ui da.”

Má tôi bất ngờ lãnh trọn một cái tát. Shirayama có vẻ giận dữ hơn tôi tưởng.

“Cậu chỉ toàn nghĩ cho bản thân mình thôi đúng không?”

“Không chối được. Nhưng mình đâu có ép buộc gì đâu. Mình chỉ gợi ý thôi, nếu con bé nhất quyết từ chối thì mình cũng không giữ.”

“Đây không phải chuyện nhặt chó mèo về nuôi đâu cậu biết không?”

“Thì mình chỉ giúp đỡ một chút cho đến khi con bé nhớ lại thôi mà… Mình sẽ cảm ơn anh Kirinashi đàng hoàng.”

“...Cậu vẫn chẳng thay đổi gì cả, Haru.”

Shirayama nói rồi thả người xuống sô-pha với vẻ mệt mỏi.

“Cậu nói thẳng ra là thấy con bé tội nghiệp nên không bỏ mặc được đi, có phải dễ nghe hơn không.”

“Mình đâu phải người tốt đến thế.”

“Cậu cứ thích làm màu, suy diễn lung tung, nhưng thực chất cậu là người tốt. Tốt hơn cậu nghĩ nhiều đấy.”

“...”

Shirayama nói thế làm tôi cứng họng. Tôi quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ để lảng tránh. Vầng trăng khuyết đang soi sáng cả thành phố.

“...Lâu lắm rồi tụi mình mới nói chuyện thế này nhỉ. Chắc cũng phải nửa năm rồi.”

“Thì chia tay cũng tầm đó mà… Đã nửa năm rồi cơ à.”

“Mới có nửa năm thôi… Với tôi thì dài đằng đẵng. Tốc độ thời gian trôi của tôi và cậu khác nhau.”

“Mình thì không nghĩ thế đâu.”

“...”

“...”

Khoảng lặng bao trùm. Tôi chẳng biết phải nói gì với người yêu cũ. Vả lại cuộc chia tay cũng chẳng êm đẹp gì, nên cả hai đều giữ kẽ.

“Mà vụ bóng chuyền của cậu ấy.”

“Tôi nghỉ rồi. Chẳng còn lý do gì để cố gắng nữa.”

“...Xin lỗi.”

“Đâu phải tại Haru.”

“Nhưng vẫn là…”

Shirayama từng là át chủ bài đầy triển vọng của câu lạc bộ bóng chuyền. Đương nhiên sẽ có kẻ ghen ghét. Kẻ đó đã cấu kết với một tên con trai theo đuổi Shirayama không thành để bày ra một âm mưu hèn hạ. Biết được chuyện đó, tôi đã đe dọa, dồn ép… và làm tổn thương bọn chúng.

Một đứa chuyển trường, một đứa bỏ học… So với những gì chúng định làm với Shirayama, hình phạt đó vẫn còn nhẹ chán. Nếu tôi không phát hiện ra, có lẽ Shirayama đã phải mang vết sẹo tinh thần cả đời.

“Em đâu có nhờ anh làm chuyện như thế này! Haru… anh chẳng hiểu gì về cảm xúc con người cả!”

…Nhưng đời không như mơ. Giá trị quan và suy nghĩ của mỗi người mỗi khác. Tôi không nghĩ mình làm sai, nhưng không phải ai cũng đồng tình với tôi.

“Cậu về chưa? Mình đưa về.”

Thấy Shirayama đứng dậy vươn vai, tôi lên tiếng.

“Không cần… à mà thôi. Phiền cậu vậy.”

Tôi nói với vào phòng anh Kirinashi một tiếng rồi cùng Shirayama xuống thang máy, ra khỏi chung cư. Không khí oi bức của những ngày chớm hè bám dính lấy da thịt.

“Cậu biết không? Chị Toyohara… tuần trước đi học lại rồi đấy.”

“Hả? Thật á?”

“Chị ấy gọi tôi ra nói chuyện.”

“Có ổn không đấy?”

Toyohara là đàn chị khóa trên trong câu lạc bộ bóng chuyền. Kẻ chủ mưu gây ra vụ bắt nạt… à không, còn hơn cả bắt nạt, nhắm vào Shirayama.

“Ổn mà. Lúc nghe chị ấy kể lại những gì chị ấy định làm, tôi cũng sốc thật… Nhưng chị ấy có vẻ hối lỗi lắm.”

“...Hối lỗi à. Mình thì chả tin mấy chuyện đó đâu. Mấy kẻ làm được trò đồi bại đó thì bản chất đã thối nát rồi. Cả đời không sửa được đâu. Hối lỗi chỉ là ảo tưởng có lợi cho bọn ác nhân thôi.”

“Tôi không nghĩ thế...Chị Toyohara như biến thành người khác vậy. Chị ấy từng là thần tượng của tôi. Nhờ chị ấy mà tôi mới chơi bóng chuyền đấy.”

Vậy mà người chị đó lại ghen tỵ với sự tiến bộ vượt bậc của đàn em, để rồi nghĩ ra cái trò ngu xuẩn đó. Lòng người đúng là khó đoán.

“Chị ấy chắc sẽ vất vả lắm đây. Nghỉ học lâu là một chuyện, nhưng hình như chị ấy mắc chứng sợ người lạ rồi.”

“Lỗi tại mình rồi.”

“Nhưng chị ấy bảo tôi gửi lời xin lỗi đến Haru đấy. Chị ấy bảo vẫn sợ chưa dám gặp trực tiếp, nhưng chị ấy biết cậu cũng đã phải chịu đựng nhiều.”

“...”

Đúng là nếu ả ta không nghĩ ra trò ngu đó thì tôi cũng chẳng phải ra tay tàn độc như vậy. Và có lẽ tôi với Shirayama đã không chia tay. Nhưng chuyện đã qua rồi, giờ xin lỗi thì được tích sự gì.

“Xin lỗi cậu nhé, Haru.”

“Sao tự nhiên cậu lại xin lỗi?”

“Tôi đã không nghĩ cho cảm xúc của cậu. Tại sao cậu lại phải làm đến mức đó… tàn nhẫn đến mức đó. Tôi đã không nghĩ đến điều đó. Là vì Haru trân trọng tôi nên cậu mới giận dữ thay cho tôi đúng không?”

“...Mình quên rồi.”

Chúng tôi bước đi trong đêm. Vẫn còn một đoạn nữa mới tới nhà Shirayama. Gió thổi mạnh làm tôi thấy khó chịu.

“Con bé đó… Sora đúng không? Thỉnh thoảng tôi sẽ qua thăm nó. Mất trí nhớ chắc bất tiện lắm, một mình cậu với anh Kirinashi chắc không lo hết được đâu.”

“Được thế thì tốt quá, nhưng… có sao không?”

“Sao trăng gì. Haru quan tâm con bé đó mà đúng không?”

“Quan tâm thì có, nhưng đâu liên quan gì đến Shirayama?”

“Có chứ. Liên quan mật thiết là đằng khác.”

“Liên quan kiểu gì?”

“Tại em vẫn còn thích Haru mà. Nên em muốn anh dựa vào em nhiều hơn. Lý do đó đủ chưa?”

“────”

Tôi câm nín, không thốt nên lời. Tôi với Shirayama đã chia tay. Nửa năm trời không nói chuyện tử tế, tôi cứ nghĩ Shirayama đã quên tôi rồi. Vậy mà cậu ấy nói ra câu đó tỉnh bơ, không chút ngượng ngùng.

“...Đó là lời tỏ tình đấy à?”

“Không hẳn. Em không mong Haru sẽ thích lại em ngay đâu. Nhưng mà có sao đâu. Giờ chỉ có hai đứa mình, em việc gì phải nói dối.”

Shirayama cười rạng rỡ. Phải nói là… tôi thua cậu ấy thật rồi. Chắc chắn đây chính là điểm khiến tôi từng yêu cậu ấy.

“Vậy nhờ cậu nhé. Lúc nào rảnh thì qua ngó con bé giúp mình.”

“Được thôi… Mà hỏi cho chắc nhé, Haru có thích con bé đó không?”

“...Chắc là không đâu. Xinh thì có xinh, nhưng mới gặp nhau mà.”

“Mới gặp mà đã muốn giúp người ta rồi?”

“Đã bảo là không phải vì tình cảm cao đẹp gì đâu mà.”

Giá mà tôi có thể sống đơn giản như thế thì tốt biết mấy, nhưng tôi là kẻ nhàm chán, nên trong đầu chỉ toàn toan tính những thứ khác.

“Thế mai hẹn hò với em đi. Chủ Nhật mà, Haru rảnh đúng không?”

“Thì… rảnh thì rảnh, nhưng mà…”

“Vậy mai mình dẫn Sora đi mua sắm, rồi đi ăn gì đó. Xong rồi đưa Sora về, hai đứa mình đi xem phim nhé?”

“Cũng được, nhưng… ổn không đấy? Chúng ta đã──”

“Em nói rồi mà? Em vẫn thích anh… Hay là anh ghét kiểu như vậy?”

“...Biết rồi. Được thôi, hứa nhé.”

Rốt cuộc thì tôi cũng còn vương vấn tình cảm với cậu ấy. Tôi đã chấp nhận lời mời đó, để rồi ngày hôm sau… tôi đã làm chuyện ấy với Shirayama.

“Hóng ghê ha?”

Shirayama cười.

“Ờm.”

Tôi cũng cười theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!