Toàn Văn [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 38: Mảnh Vá Chắp Nối

Chương 38: Mảnh Vá Chắp Nối

Tôi chở Sora phía sau xe, hướng về nhà anh Kirinashi... Định bụng là vậy, nhưng nghĩ lại, đằng nào cũng đã cúp học rồi, về ngay thì chán chết. Đến lúc đó, tôi quay lại hỏi Sora.

“Em có muốn tạt qua đâu đó không?”

“Anh thích đi đâu thì đi.”

Được Sora cho phép, tôi cứ thế chạy dọc bờ biển một cách vô định, rồi ghé vào một quán cà phê trông khá hay ho. Quán trang trí rất đẹp, chúng tôi gọi cà phê, kem và vài món ăn nhẹ, tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ.

“Ăn nhiều kem thế có ổn không đấy? Không đau bụng à?”

Trong quán cà phê mát lạnh, tôi vừa uống cà phê nóng vừa nhìn Sora đang ăn kem ngon lành.

“Đã bảo rồi mà? Tôi là sinh vật khác với các anh. Chút đồ lạnh này không làm tôi ốm được đâu.”

“Chó mèo mà ăn nhiều đồ lạnh cũng ốm đấy nhé?”

“Đừng có so tôi với chó mèo.”

Sau đó, chúng tôi lại lên xe đi tiếp đến một nơi xa hơn. Chúng tôi cùng nhau đi dạo trong công viên thiên nhiên, ăn bánh crepe bán dạo, rồi ghé vào một trung tâm bóng chày và thử đánh bóng... Tiện thể nói luôn, Sora có thần kinh vận động như quái vật, vung gậy cái nào là home run cái đó, ảo tung chảo.

Cứ thế, thời gian trôi qua vèo cái đã đến chiều tối. Chúng tôi cùng nhau quay lại chung cư của anh Kirinashi.

“Về rồi đấy à. Lâu la thế, thằng ngốc này.”

Anh Kirinashi vừa ăn cốc mì tôi mua buổi sáng vừa càu nhàu.

“Xin lỗi anh. Bọn em mải chơi quá.”

“Đồ dở hơi... Nhưng mà tìm được là tốt rồi. Làm hòa chưa?”

“Làm hòa gì chứ, bọn em có cãi nhau đâu.”

“Xạo.”

“Em xạo làm gì.”

Nhưng ngẫm lại, từ “làm hòa” nghe cũng lọt tai phết... Sao nhỉ? Chẳng lẽ tôi đã cãi nhau với cô bé này lúc nào mà không nhớ?

“Anh Kirinashi này. Cho con bé ở đây thêm một thời gian nữa được không anh?”

“Không được thì anh gọi mày đến làm gì, đồ ngốc. Chỗ anh em với nhau, mày khách sáo cái quái gì, ranh con.”

“Cảm ơn nha, cứu tinh đời em. Chú tốt bụng quá.”

“Im đi. Anh mới ngoài hai mươi thôi.”

“Hai mươi chín thì cũng sát nút ba mươi rồi.”

“Lắm mồm.”

Tôi và anh Kirinashi cùng cười. Anh Kirinashi với tôi hay bày trò nghịch ngợm từ xưa, tuy cách biệt tuổi tác nhưng như đôi bạn xấu vậy. Chính vì là người này nên tôi mới dám nhờ vả những chuyện vô lý.

“Thôi em về đây. Lần sau em sẽ hậu tạ, nhờ anh chăm sóc Sora nhé.”

“Biết rồi. Lần tới mày nghĩ ý tưởng cho cuốn sách tranh mới là được. Mấy câu chuyện của mày cũng tham khảo được phết đấy.”

“Được. Để em nghĩ bừa cái gì đó.”

“Ừ, bớt cúp học đi đấy nhé.”

Vẫy tay chào, tôi bước ra khỏi phòng. Ngay bên ngoài, Sora đang đứng đó.

“Sao thế? Sora.”

“...Không, không có gì.”

“Vậy à? Thế anh về đây, có gì thì cứ liên lạc nhé.”

“Biết rồi. Chuyện đó… hôm nay vui lắm, cảm ơn anh.”

Sora mỉm cười. Chỉ cần thấy cô bé cười, chẳng hiểu sao lồng ngực tôi lại ấm áp lạ thường. Cảm giác thôi thúc muốn ôm chầm lấy cô bé trỗi dậy... Tất nhiên là tôi không làm thế rồi.

“Cảm ơn gì chứ, anh cũng vui mà. Nếu muốn cảm ơn thì cảm ơn anh Kirinashi ấy.”

“Biết rồi. Lát nữa tôi sẽ nói.”

“Ừ. Vậy nhé? Gặp lại sau, Sora.”

Nói rồi tôi rời khỏi chung cư. Bầu trời đã nhuộm màu đỏ thẫm. Giờ phóng xe đi thì vẫn thừa sức kịp giờ hẹn với Takamiya.

“Nhắn tin cho Takamiya rồi, đi thôi.”

Hẹn gặp Takamiya trước nhà ga. Hai đứa sẽ đi quán cà phê đã hứa. Dù vừa ăn uống linh tinh với Sora xong nhưng tôi lại thấy đói rồi... Dạo này hình như tôi ăn khỏe hơn thì phải.

“Cứ đà này béo mất.”

Lẩm bẩm một mình, tôi chầm chậm lái xe ra ga. Cảnh vật trôi qua. Học sinh trường tôi đang trên đường về nhà. Thấy có người quen vẫy tay, tôi cũng vẫy lại.

Tôi đảo mắt tìm Takamiya nhưng chưa thấy đâu. Loanh quanh một hồi cũng đến trước nhà ga. Quán cà phê không có chỗ để xe nên tôi gửi xe vào bãi của nhà ga.

“A, chết dở. Điện thoại lại hết pin.”

Dạo này pin tụt nhanh kinh khủng. Chắc chai pin rồi.

“Ra tiệm thay thì tốn tiền phết. Tự thay cho rẻ vậy.”

Đang lẩm bẩm thì có người gọi.

“Kamisaka, làm gì ở đây thế?”

Quay lại thì thấy Kurihara và Amamiya, hai cô bạn cùng lớp, đang nhìn tôi cười tủm tỉm.

“Không, tôi đang đợi người thôi.”

Tôi trả lời qua loa.

“Thế à. Vậy là bận rồi hả? Đang định rủ ông đi karaoke với tụi tui, chắc không được rồi nhỉ?”

“Xin lỗi nhé, hôm nay tôi bận rồi.”

“Thế à. Tiếc nhỉ, Amamiya ha.”

“Đã bảo là tôi có nói gì đâu mà.”

Hai người họ đùa giỡn vui vẻ. Tôi nhét cái điện thoại hết pin vào túi, vươn vai một cái.

“Mà này Kamisaka, ông cúp học ba ngày liền làm cái gì thế? Cô Aya giận lắm đấy nhé?”

“A, quả nhiên là giận à. Nhưng mà tôi bận trăm công nghìn việc lắm. Làm gì có thời gian đi học.”

Tôi cười trừ.

“Ahahaha. Gì vậy trời.”

“Kamisaka hay nói mấy câu lạ lùng ghê ha.”

Kurihara và Amamiya cười ngặt nghẽo.

“Thôi tụi tui đi đây, lần sau nhớ đi karaoke đấy nhé.”

“Hứa rồi đấy?”

“Bái bai.”

Tôi vẫy tay chào hai cô bạn. Mà chẳng hiểu sao mấy bà này lúc nào cũng đi karaoke nhỉ.

“...Haru, cậu làm gì ở đó thế.”

Một giọng nói khác vang lên. Quay lại thì thấy Takamiya đang đứng đó.

“A, Takamiya. Xin lỗi nhé? Hôm nay mình lại cúp học.”

“Không sao… chuyện đó không quan trọng. Chắc Haru có lý do riêng mà, không phải ốm lại là mình yên tâm rồi. Nhưng mà Haru này, cậu vừa nói chuyện gì với mấy người đó thế?”

“Mấy người đó? À, Kurihara với Amamiya hả.”

Chắc Takamiya không nhớ mặt hai người đó. Hai bà đó… cũng thuộc dạng nổi bật trong lớp, nhưng với một Takamiya luôn từ chối người khác thì chắc chẳng nhớ mặt bạn cùng lớp đâu.

“Có phải hôm nay… cậu đi chơi với họ không?”

“Không, họ là bạn cùng lớp mà? Hôm nay chắc họ vẫn đi học bình thường.”

“Thế sao trông cậu nói chuyện vui vẻ thế?”

“Thì tại mình cúp học ba ngày nên họ hỏi mình làm gì thôi.”

“...Vậy à.”

Giọng Takamiya thiếu sức sống hẳn. Bầu không khí cũng khác hẳn hôm qua. Hay là tôi làm gì khiến cậu ấy giận rồi? Đang lo lắng thì Takamiya bỗng mỉm cười, một nụ cười khác hẳn lúc nãy.

“Xin lỗi nhé? Haru. Mình hiểu lầm.”

“...? Mà thôi, không sao đâu. Quán cà phê ngay kia kìa, đi thôi?”

“Ừm! Hôm nay để cảm ơn chuyện hôm nọ, mình sẽ khao cậu ăn thỏa thích, Haru cứ ăn cho đã nhé!”

“Ngon. Thế mình gọi hết menu được không?”

“Được chứ. Nếu Haru ăn hết thì mình chiều.”

“...Xin lỗi, mình chém gió đấy.”

“Không được. Phải ăn hết mới tha cho.”

“Xin lỗi mà. Đừng giận.”

“Không được. Mình ghét người nói dối lắm.”

Hai đứa cười đùa bước vào quán. Cảm giác kỳ lạ lúc nãy chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi. Chúng tôi cùng nhau ăn ramen, pizza, cà ri rất ngon lành. Sau đó, không từ chối được lời mời nhiệt tình của Takamiya, tôi lại đến nhà cậu ấy.

Và rồi, tôi đã qua đêm với Takamiya. Mọi chuyện đã kết nối lại với buổi sáng hôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!