“Vui vẻ gớm nhỉ, Inori.”
Một cô gái bước ra nói với giọng điệu mỉa mai. Inori vừa gọi cô ta là chị Kurata. Inori trừng mắt nhìn cô ta, ánh mắt pha trộn giữa lo âu, sợ hãi và thù địch.
Chỉ cần nhìn thôi tôi cũng đoán được cô ta là ai.
“Gì đây? Chị cứ tưởng em cúp tập suốt để làm gì, hóa ra là đi chơi với giai à? Inori.”
“Mọi người ở câu lạc bộ lo cho em lắm đấy, tệ thật nha. Tội nghiệp mấy đứa lo lắng cho em ghê.”
“Mà thấy đàn chị đến thì phải đứng dậy chào hỏi chứ nhỉ? Em vẫn thiếu ý tứ như ngày nào.”
Kurata và hai ả tùy tùng tiến lại gần với vẻ mặt khinh khỉnh… Khu này ít chỗ chơi, nên ngày nghỉ mà chui vào mấy cái trung tâm thương mại thế này là kiểu gì cũng đụng mặt người quen, ghét thật. Tôi lơ đễnh nghĩ mấy chuyện không đâu.
“...Anh, mình đi thôi.”
Inori đứng dậy, kéo tay áo tôi.
“Gì thế gì thế? Đẹp trai phết đấy chứ. Bạn trai của Inori hả? Giới thiệu cho chị đi.”
“Không liên quan đến… chị Kurata.”
“Ahaha, chị là đàn chị cùng câu lạc bộ bóng rổ với em đấy? Nói không liên quan nghe tủi thân ghê.”
Cả nhóm cười hô hố ra chiều khoái trá. Tôi nuốt miếng kem cuối cùng, đứng dậy đối mặt với ba ả.
“Inori. Anh xác nhận lại chút, đây là mấy bà chị em kể đúng không?”
“...Vâng.”
“Cái bà to mồm này là Kurata, còn hai bà bên cạnh tên gì?”
“...Chị Yoshida và chị Tamaki ạ.”
“Được rồi. Vậy đi thôi.”
Tôi nắm lấy tay Inori, định bước đi...Nhưng chưa kịp đi thì vai đã bị giữ lại.
“Đứng lại. Chị nói xong đâu.”
“Muốn nói chuyện hả? Cũng được thôi, nhưng tôi không giỏi nói chuyện với mấy người kém thông minh đâu, sợ không tiếp chuyện nổi mấy cô.”
“Hả? Mày là cái thá gì? Đừng có tưởng đang đứng trước mặt gái mà ra dẻ. Liệu cái mồm đấy, không là mày cũng giống con ngốc kia bây giờ.”
“Thích thì chiều? Nhào vô. Mà nghe bảo mấy cô còn dám đụng đến cả em gái tôi… con bé Mana nữa hả?”
“Gì, hóa ra mày là anh trai của con nhỏ đần độn đó à. Chả giống nhau tí nào.”
“Câu đó tôi nghe nhiều rồi… Mà này. Tamaki với Yoshida, năm ngoái học cùng lớp tôi nhỉ. Sao? Từ bao giờ mà hai cô lại đi làm tay sai cho loại người này thế?”
Tôi quay sang hỏi hai người phía sau. Cả hai đều lảng tránh ánh mắt tôi với vẻ khó chịu.
“...Kurata, đừng dây vào thằng này. Năm ngoái… lúc có vụ lùm xùm ấy, tớ đã kể với cậu rồi còn gì? Trong lớp có một thằng rất nguy hiểm. Là nó đấy.”
“Thôi muộn rồi. Đụng đến em gái và hậu bối dễ thương của tôi thì hết cứu rồi.”
“...Hê, mạnh miệng gớm. Mày có biết tao đang quen ai không?”
“Biết thế quái nào được. Gì vậy, câu thoại quê mùa gì thế này. Cáo mượn oai hùm à… à không, chó mượn oai hùm chứ nhỉ?”
“Anh. Cáo mượn oai hùm mới đúng.”
“A, nhầm.”
“Mấy lúc thế này anh chẳng ngầu tí nào cả.”
“Ahahaha.” Tôi cười phá lên, cố tình làm lố. Inori có vẻ cũng bớt căng thẳng hơn.
“Nói tóm lại là bọn tôi đang hẹn hò, nên tôi đi đây… Đi thôi, Inori.”
“...Dạ.”
Hai chúng tôi nắm tay nhau rời khỏi khu ẩm thực. Phía sau vẫn văng vẳng tiếng chửi bới, nhưng tôi lờ đi hoàn toàn. Tuy nhiên…
“Inori, nhớ đi tập đầy đủ đấy nhé? Chơi với loại đàn ông đó chỉ tổ ngu người đi thôi...Yên tâm. Lần tới em đến, chị sẽ ‘chỉ dạy’ em nhiều thứ hay ho hơn.”
Giọng nói đó vẫn lọt vào tai tôi. Và chắc chắn, cũng lọt vào tai Inori.
“Giờ sao đây? Đi xem phim nhé?”
Tôi hỏi, nhưng Inori không trả lời… Có lẽ nên tìm chỗ nào nghỉ ngơi một chút. Nghĩ vậy, tôi dẫn em ấy đến một băng ghế vắng người ngồi xuống.
“Anh ra máy bán hàng tự động mua nước, em uống gì không?”
“...Nước cam.”
“Rồi. Chờ anh chút.”
Tôi mua một chai nước cam và một chai nước khoáng rồi quay lại.
“Đây, nước cam của em.”
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì...Mà này, em đừng bận tâm quá nhé? Mấy đứa đó chỉ một tháng nữa là không vác mặt đến trường được đâu.”
“...Anh định làm gì sao?”
“Cũng không có gì to tát. Nhìn qua thì bọn đó cũng chả phải dạng vừa, nhưng anh xử lý được. Tamaki với Yoshida thay đổi nhiều quá nên lúc đầu anh không nhận ra, nhưng là bạn cùng lớp cũ nên anh nắm được thóp rồi. Chắc giải quyết nhanh thôi.”
Nhưng muốn triệt để thì phải xử con đầu sỏ Kurata trước. Loại người đó thường có cái sức hút kỳ lạ theo hướng tiêu cực.
Những kẻ luôn được ưu ái sẽ không thở nổi nếu mình không còn là trung tâm. Và đa phần khi lên cấp ba, người ta sẽ nhận ra mình chẳng đặc biệt đến thế. Nên cô ta mới phải hạ thấp người khác để giữ thăng bằng cho cái tôi của mình. Loại người đó cực kỳ sợ bị người khác coi thường.
…Inori tuy không cố ý, nhưng việc em ấy hành cô ta ra bã trong trận một đấu một trước mặt mọi người là điều tối kỵ với loại người này. Đã làm thì phải làm cho tới nơi tới chốn, chứ làm nửa vời như thế chỉ tổ bị ghen ghét thêm thôi.
“Chắc anh nhờ anh Kirinashi giúp một tay. Ổng nhìn thế thôi chứ đáng sợ phết. Với lại… ổng giỏi điều tra mấy vụ này lắm.”
“...Anh giỏi thật đấy.”
“Hả? Giỏi gì?”
“Chuyện đó… anh không thấy sợ sao…?”
“Sợ á? Inori sợ bọn nó à?”
“Không, không phải bọn nó, mà là… em sợ bị người khác căm ghét. Và… em cũng sợ việc mình căm ghét người khác nữa.”
“...Inori.”
Inori siết chặt chai nước cam mà không uống ngụm nào. Lần đầu tiên tôi thấy em ấy suy sụp đến thế.
“...”
Nếu tôi giải quyết nửa vời, Inori sẽ càng bị bắt nạt tợn hơn. Không chỉ Inori, mà cả những thành viên khác trong câu lạc bộ hay Mana cũng có thể bị vạ lây. Ngược lại, những gì tôi sắp làm với nhóm Kurata có thể khiến chính bọn họ trở thành nạn nhân bị bắt nạt. Có thể họ sẽ tổn thương sâu sắc, đau khổ cả đời.
“...Nhưng mà liên quan quái gì đâu.”
Tôi đếch quan tâm. Trước giờ vẫn thế, và bây giờ cũng vậy. Cản đường thì dẹp. Không cần thì vứt. Giả sử những việc tôi sắp làm khiến cả lũ đó tự tử, tôi cũng tuyệt đối không hối hận.
“Em đâu có nhờ anh làm chuyện như thế này! Haru… anh chẳng hiểu gì về cảm xúc con người cả!”
Bất chợt, một câu nói ùa về trong ký ức. Biến cố nửa năm trước khiến tôi và Shirayama chia tay. Tôi chỉ giúp người đã cầu cứu tôi thôi mà, tại sao ai cũng phủ nhận tôi?
“...Có lẽ hiện tại anh không hiểu rõ cảm xúc của Inori lắm. Nên nếu lời anh nói làm em tổn thương thì… anh xin lỗi.”
“Anh không có lỗi. Với lại, chuyện anh không hiểu cảm xúc của em là chuyện quá bình thường rồi.”
“...Anh nghĩ là không đến mức đó đâu. Nhưng mà… anh hỏi thật nhé, Inori. Nếu anh dồn ép bọn họ đến mức phải bỏ học, Inori có vui không? Em có muốn cố gắng chơi bóng rổ lại không?”
“...”
Inori không trả lời. Chắc là em ấy không trả lời được. Vấn đề không nằm ở đó… Nhưng dù thế nào, khi bọn chúng đã dám đụng đến em gái tôi, tôi không thể để yên được. Dù phải gác lại chuyện ký ức, tôi cũng phải ưu tiên xử lý vụ này trước.
“Em ấy, anh à… Em muốn trở nên mạnh mẽ như anh.”
“Mạnh mẽ? Anh có mạnh mẽ gì đâu…”
“Anh mạnh mẽ mà. Em thì không làm được.”
Inori ngập ngừng, đưa chai nước cam lên nhấp một ngụm nhỏ. Tiếng trẻ con nô đùa vui vẻ vọng lại từ xa.
“Em… Em không làm được. Bị họ trừng mắt nhìn như thế… em thấy sợ lắm. Em không thể cãi lại hùng hồn như anh. Dù bị chơi xấu, em cũng không thể ưỡn ngực nói rằng mình không sai như anh được. Thế nên em muốn được như anh.”
“...Mấy đứa đó nói lý lẽ không thông đâu.”
“Dù vậy… em vẫn thấy không cam tâm. Em ghét thua cuộc lắm… Em ghét thua cuộc. Thật ra… thấy anh bị bọn nó chế giễu… em cay lắm chứ, nhưng em lại chẳng nói được gì…!”
Giọng Inori run rẩy. Bàn tay em ấy siết chặt chai nước.
“Thật ra em… không muốn bỏ bóng rổ! Em đã cố gắng suốt bao nhiêu năm nay, em không muốn kết thúc vì chuyện cỏn con này! Tại sao… tại sao em lại phải chạy trốn chứ! Em có làm gì sai đâu… tại sao…”
“...Vậy à. Ờm, anh hiểu rồi. Em đã phải chịu đựng một mình suốt thời gian qua, vất vả cho em rồi. Không sao đâu. Anh là đồng minh của Inori mà, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tôi xoa đầu Inori. Lần này em ấy không cằn nhằn như mọi khi, mà chỉ lẳng lặng rơi nước mắt… Nếu đau khổ đến thế, giá mà con bé có thể quên hết đi thì tốt biết mấy, tôi thầm nghĩ. Và rồi, tôi quyết định rằng dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, tôi cũng sẽ khiến Inori cười ngạo nghễ trở lại. Tôi thề.
0 Bình luận