Thực Vị giả là danh xưng dành cho những người tiếp quản một số chi nhánh của Trúc Lâm Đường. Thực lực người nào người nấy đều không thể xem thường.
Phải biết, trong thế giới này thực lực phân hoá cực kỳ rõ rệt. Chỉ chênh nhau một tiểu cảnh giới cũng đủ để phân thắng bại. Sự phân hoá đã nằm ở danh xưng thiên tài rồi.
Còn thấp hơn một đại cảnh giới, không cần nghĩ cũng biết là bị áp đảo hoàn toàn ở mặt chiến lực. Những người có thể khiêu chiến vượt cảnh giới, đều là siêu cấp thiên tài.
Độc Tri Chu có thiên phú trù đạo xuất chúng, rất nhanh đã lọt vào mắt xanh của Trúc Đường chủ.
Tu luyện thời nay đa dạng vô cùng, chỉ cần học được nhất tâm đa dụng, cũng có thể đa dạng vô số cách tu luyện.
Độc Tri Chu từng có ý định gia nhập, dùng trù đạo thăng tiến tu vi. Nhưng nghĩ tới ràng buộc khi gia nhập, nàng lại thoái lui.
Nàng nhiều lần được Đường chủ mời gia nhập Trúc Lâm Đường với tư cách chính thức, nhưng đều thẳng thừng từ chối.
Sau đó, Trúc Đường chủ lùi một bước, ban cho nàng danh hiệu bán Thực Vị giả. Có quyền rời đi bất cứ lúc nào, không chịu ràng buộc lâu dài.
Độc Tri Chu không muốn bị thế lực trói chặt, nên mới nhiều lần khước từ. Nhưng nàng cũng hiểu rõ, tu tiên giới hiểm ác, không có chỗ dựa thì rất khó sống lâu. Trúc Lâm Đường vừa vặn trở thành một lựa chọn cân bằng.
Đúng là thiên tài. Dù cố tránh né bao lần, kỳ ngộ vẫn tự tìm đến, lại còn hậu đãi hơn người khác.
Khoảng cách giữa thiên tài và phàm nhân, quả thực lớn đến vậy.
Độc Tri Chu nhìn theo, khẽ cười: “Quả nhiên đầu óc đơn giản. Chỉ vài câu đã lộ gần hết.”
Nàng nhanh chóng tổng hợp thông tin trong đầu.
Thái tử Vạn Thế hoàng triều hiện vẫn ở trong hoàng triều. Hoàng đế cũng không có lý do rời khỏi phạm vi quyền lực.
Thực lực hoàng đế được đồn là siêu quần, dưới Thiên Hạ cảnh gần như vô địch.
Vậy suy ra, chiến lực cao nhất của Vạn Thế hoàng triều hẳn dừng ở Vực Đạo cảnh. Chỉ cần một số thế lực sở hữu Thiên Hạ cảnh nhắm tới, Vạn Thế hoàng triều không còn là vạn thế nữa, mà là tận thế.
Độc Tri Chu không thích bị ràng buộc. Nhưng điều đó không ngăn nàng âm thầm điều tra, thu thập tin tức các thế lực lớn.
Tu tiên giới không hề đơn giản. Đi sai một bước là vạn kiếp bất phục. Biết càng nhiều, nàng càng có nhiều đường lui.
Đó cũng là lý do nàng chọn thân phận bán Thực Vị giả. Trúc Lâm Đường yêu cầu không cao, chỉ cần trù nghệ xuất sắc, kinh doanh ổn định, là có thể tránh xa phần lớn nguy hiểm.
Quan trọng nhất, nàng có thể rời đi bất cứ lúc nào. Không cần cuốn vào những cuộc chém giết sinh tử.
Còn việc Trúc Lâm Đường có thật sự giữ lời để nàng an toàn rút lui hay không… chuyện đó, chưa ai dám chắc.
Cùng lúc ấy, Kỷ Hành Chung đã bước vào một tiệm đan dược. Không lâu sau, hắn đi ra, rẽ vào một con hẻm vắng, thân ảnh nhanh chóng biến mất.
Kỳ thực, đó chỉ là hiệu quả của phù lục. Bản thể hắn đã tiến vào một nơi khác.
Chợ đen.
Một nơi không tồn tại quy tắc, nơi lợi ích được đổi bằng máu.
Chợ đen nằm sâu dưới lòng đất của Dư Tiên Thành, lối vào phân bố khắp nơi, tiệm đan, cửa hàng luyện khí, pháp khí… nhìn chung, tất cả đều không thể giấu nổi ánh mắt của hai thế lực tình báo lớn nhất.
Kỷ Hành Chung tiến vào một khu vực khác. Trước mặt hắn là một trận truyền tống khổng lồ.
Hắn lấy ra một lệnh bài, đồng thời ném ra đúng mười khối linh thạch thượng phẩm.
Chợ đen được chia làm nội thành và ngoại thành.
Ngoại thành rải rác khắp nơi, còn nội thành chỉ có duy nhất một chỗ. Nơi hàng hóa phong phú và nguy hiểm hơn rất nhiều.
Có lời đồn rằng nơi này vốn là một tiểu thế riêng biệt. Về sau bị tu sĩ phát hiện, dần dần tụ tập lại, buôn bán vật cấm và thực hiện đủ loại hành vi phi pháp.
Trong nội thành tồn tại một bia đá, trên đó khắc hai trận pháp. Trận đầu là Định Tiêu Chuyển Không Trận, không ai biết chúng được khắc từ khi nào, chỉ biết năm gốc trận pháp đã tồn tại ở đó rất lâu.
Trận pháp thứ hai gọi là Dịch Tiêu Chuyển Không Trận. Nó có năm cách bố trí khác nhau, tương ứng với năm vị trí của Định Tiêu Chuyển Không Trận.
Tác dụng của nó là dịch chuyển tu sĩ đến năm đại trận kia, đồng thời đưa tu sĩ từ đó trở về vị trí ban đầu.
Loại trận pháp này thường được thiết lập tại các chợ đen ngoại thành. Mỗi khi một chợ đen được dựng lên, đều có người chuyên trách việc liên kết nội thành thông qua hệ thống trận pháp này.
Phí lập trận và bảo quản thật sự không rẻ, trừ phi nắm được hai đại trận này trong tay, có thể tự mở, tự duy trì.
Ngoài ra còn có Dịch Tiêu Chuyển Không Thuật, chỉ cần nắm rõ thao tác ở bước cuối là có thể chuyển sang một Dịch Tiêu Chuyển Không Trận khác.
Cao hơn nữa là Phù Tiêu Chuyển Không Thuật, dùng để tạo sai số trong quá trình dịch chuyển, qua đó đưa tu sĩ đến địa điểm đã thiết lập Dịch Tiêu Chuyển Không Trận.
Đây là phù lục do một đám tu sĩ tự nghiên cứu, chế tạo ra. Nó có dụng ghi lại quy trình vận hành Dịch Tiêu Chuyển Không Thuật, thích hợp cho tu sĩ không am hiểu quy tắc trận pháp, hoặc dùng trong tình huống cần tiện lợi và tiết kiệm linh lực hơn.
Phiến đá này vì khắc trận pháp bá đạo, có thể xuyên qua khoảng cách đến một địa điểm xác định. Dù khoảng cách càng xa thì linh thạch tiêu hao càng lớn, nó vẫn là bảo vật khiến vô số thế lực thèm khát.
Chính vì không thể di chuyển đi nơi khác, nên quanh khu vực này thường bị khắc thêm các trận pháp cản trở, hoặc thả đại hung thú trấn giữ, nhằm ngăn người ngoài xâm nhập. Lâu dần, nơi đây hình thành một hệ sinh thái riêng.
Ở khu vực lôi đạo dồi dào, có Lôi Nhãn Quang Lang, Bạch Lôi Tà Điểu.
Ở nơi hỏa chi lực sung mãn, thì có Tam Thủ Phần Ly, Hỏa Điệp Thi Vũ.
Bia đá ấy được gọi là Chúng Sinh Thạch. Năng lượng dù cuồng bạo đến đâu, khi tới gần nó cũng dần trở nên ôn hòa.
Hung thú cũng bị nó hấp dẫn. Nhưng một khi có kẻ mang địch ý hoặc mưu đồ với nó, toàn bộ hung thú cùng trận pháp lập tức phản kích.
Không chỉ vậy, Chúng Sinh Thạch còn có khả năng gia tăng uy lực trận pháp, cường hóa hung thú, thậm chí mơ hồ khiến chúng sinh ra linh tính.
Muốn vượt qua khu vực này, tu sĩ ít nhất phải có tu vi Thiên Hạ Cảnh.
Nơi đây được gọi là Chúng Sinh Vực.
Nội thành này còn có một tên khác: Chợ Quỷ.
Một nơi nhân tính đã sớm lột xác, mọi giao dịch đều vương mùi máu tanh.
Chợ Quỷ gần như là thế giới nghịch đảo của bên ngoài, từ diện tích cho tới bố cục. Mỗi thế lực đều có phần lợi ích của riêng mình ở đây.
Kỷ Hành Chung tiến vào một nơi gọi là Khí Vân Các, dáng vẻ bình thản như đã quen thuộc từ lâu.
Khí Vân Các là khu vực luyện khí được nhiều tu sĩ ưa chuộng. Ngoài việc buôn bán pháp khí, pháp bảo, nơi đây còn nhận luyện chế theo yêu cầu.
Ngoài ra còn có dịch vụ tự luyện pháp bảo. Vật liệu tiêu hao sẽ được thống kê, người luyện phải thanh toán đầy đủ. Nếu không đủ, pháp khí hay pháp bảo đều sẽ bị tịch thu.
Khí Vân Các có năm tầng.
Tầng một tiếp nhận yêu cầu luyện chế.
Tầng hai bày bán pháp khí, pháp bảo, bản thảo và vật liệu.
Tầng ba chuyên mua bán các loại bản thảo hiếm, không xuất hiện ở tầng dưới.
Tầng bốn là khu vực tự luyện pháp bảo.
Tầng năm là nơi các chủ tại vị.
“Các chủ” là cách gọi chung cho người đứng đầu một các. Việc phân biệt ai mạnh ai yếu vốn không dựa vào danh xưng, mà dựa vào danh tiếng.
Kỷ Hành Chung đi tới cánh cửa thứ năm, lấy lệnh bài đỏ đặt vào. Cấm chế lập tức được gỡ bỏ, thân ảnh hắn biến mất, trực tiếp xuất hiện ở tầng năm.
Có thể xem hắn là một trong các chủ nơi này. Nghe nói Khí Vân Các do Thương Vân Hội và Vạn Thế Hoàng Triều cùng dựng lên, hiện vẫn đang tranh giành quyền sở hữu.
Vừa bước vào, hắn nhìn thấy trên bàn một tờ giấy, lời nhắn của thái tử. Bên cạnh là một tờ bảo bản, hình vẽ một đôi mắt.
Kỷ Hành Chung nhìn hồi lâu, rồi khẽ thở ra: “Thái tử là người mù… đúng là đáng thương.”
Hắn ngồi xuống chỗ của mình. Đi được nửa đường, Kỷ Hành Chung đã nghe tin thái tử rời khỏi hoàng triều, chỉ là thực hư khó đoán.
Hắn mở thư, vừa đọc vừa nhíu mày.
“Kỷ thúc thúc, nếu người đã đọc được thư này thì… hì hì, ta ra ngoài chơi một chuyến."
“Nơi ta đến là Dư Tiên thành.”
"Người hỏi khởi động trận pháp tốn bao nhiêu đúng không? Năm… năm trăm viên linh thạch thượng phẩm.”
“Người đừng lo, theo bên ta có Dạ Tĩnh Nghi bảo vệ. Nàng là Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, đi lại trong thành vẫn dư sức.”
“Còn nhiệm vụ giao bản thảo kia, thúc thúc không cần bận tâm. Để ta thay người hoàn thành.”
“Ta thật sự muốn xem thử người được cha ta chú ý là ai.”
Đọc xong, Kỷ Hành Chung tức đến bật cười lạnh.
“Chỉ là thằng nhóc mười hai tuổi, tu hành chưa đầy năm năm, biết gì mà dám nhận nhiệm vụ.”
Hắn xé bức thư. Nhưng ở mép giấy vẫn còn sót lại một dòng chữ nhỏ: “À, thư này chỉ để thông báo thôi. Nếu thúc thúc vẫn cố chấp không tỉnh ngộ, ta sẽ bảo Trạch Uyên ca ca tạt nước lúc người đang ngủ.”
Một lát sau, cơn giận lắng xuống, thay vào đó là lo lắng. Kỷ Hành Chung đan hai tay lại, trầm ngâm.
“Thái tử rời hoàng triều, hoàng đế cũng không ở đó… mọi chuyện đều xoay quanh Dư Tiên thành.”
“Nếu đây không phải bố cục, chẳng lẽ ta lại thật sự bị tách khỏi hoàng đế và thái tử sao.”
Hắn khẽ thở dài.
“Bản thảo pháp khí của ta… ngươi đi rồi, ai sẽ cùng ta bàn luận những ý tưởng mới đây. Người nói sẽ để ta chế tạo chước linh cụ mới nhất mà”
Kỷ Hành Chung càng nói kích động.
“Còn kế hoạch đem đạo lý thiên địa dung nhập vào pháp khí thì sao? Người tính làm một mình hả?”
Hắn đột nhiên hét lớn.
“Bệ hạ!!!”
Đúng là Vạn Thế hoàng triều, người nào cũng giả tạo như nhau. Ngay cả Kỷ Hành Chung khí thế chính nghĩa, miệng nói ra cũng chẳng mấy lời thật lòng.
Tiên Mộng Lâu.
Trong một gian phòng yên tĩnh, một đứa nhóc chừng mười hai tuổi nằm dài trên giường, tận hưởng cảm giác mềm mại của chăn gối.
“Quả nhiên là Tiên Mộng Lâu.” Nó lẩm bẩm. “Thứ gì cũng cao cấp.”
Bên cạnh, một thiếu nữ mặc hắc y đứng khoanh tay, gương mặt hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Công tử, ngài chơi đủ chưa? Chúng ta nên về rồi.”
“Vội cái gì.” Trần Khánh Niên lăn người một vòng. “Ta còn muốn chơi thêm mấy ngày nữa. Ngươi có biết bốn năm nay ta sống thế nào không?”
Tĩnh Nghi nghi hoặc.
“Tu hành...”
“… Và được mọi người cưng chiều.”
Hắn tiện tay ném chiếc gối về phía nàng.
“Ngươi thì hiểu cái gì. Cha ta nói, nam nhân phải có định lực, không được mềm lòng trước nữ sắc.”
Khánh Niên nằm ngửa ra, giọng có chút uể oải.
“Ta đã rất chăm chỉ rồi. Chỉ là… không biết vì sao định lực của ta mãi chẳng tăng nổi.”
Dạ Tĩnh Nghi cười gượng: “Vậy ra đó là lý do ngài chịu chi tận mười khối linh thạch thượng phẩm để vào đây?”
Nói rồi, Tĩnh Nghi nhéo má hắn, truyền âm bằng bí thuật của thế lực mình.
“Đậu xanh. Người trong hoàng triều ai cũng là tuyệt sắc giai nhân. Như con nhỏ Đào Mị Hoa kia, nó ngày nào cũng câu dẫn người. Định lực đã tu đến cực hạn rồi.”
“À… ta nhớ rồi. Là hồ yêu cha ta dẫn về.” Nghĩ tới đây nụ cười của hắn bỉ ổi vô cùng, người ngoài nghĩ vào còn tưởng hắn đang hưởng thụ.
“Ban đầu còn tình ý dạt dào với cha ta, rồi để lộ đường cong trên cơ thể. Nhưng gặp phài nam nhân cứng, người hét lớn.”
Truyền âm một hồi, Khánh Niên dùng giọng điệu của hắn truyền lại: “Ngươi ra ngoài quyến rũ đàn ông đi.”
“Hở?” Mặt ngoài là cười bỉ ổi, bên trong đã sớm làm ra vẻ hết hồn. “Cái gì! Ngươi bắt ta quyến rũ toàn bộ đàn ông trong thiên hạ, lấy thông tin về cho ngươi?”
Tĩnh Nghi chợt nhớ lại lúc hai người vừa bước vào, xung quanh đã nổi lên với đủ loại lời bàn tán.
“Bây giờ tu sĩ chơi bạo đến vậy sao? Chậc chậc, ngay cả trẻ con cũng không tha.”
“Đây là đạo đức suy đồi hay lòng người đã mục nát rồi?”
Thế rồi nàng hét lớn, động tác nhéo càng mạnh hơn: “Đây cũng không phải lý do người nên vào đây. Nhỏ không dạy, lớn hư người hả?”
“Dừng lại, ta mới chỉ là một đứa bé thôi. Đừng làm bậy.”
Nhưng giây sau, hắn gạt tay nàng ra. Khánh Niên cười nửa miệng. Vạn Thế hoàng triều, thế lực lật mặt nhan hơn bánh tráng.
“Số linh thạch còn lại đâu?”
0 Bình luận