“Chết tiệt... chẳng lẽ vì là trẻ con nên hít vào ít, thành ra độc khí không phát huy tác dụng? …Vậy thì, nếm trực tiếp luôn cho rồi!”
Pazuzu nghiến răng, hít 1 hơi thật sâu rồi gầm lên, phun ra luồng khói đen kịt về phía tôi.
Làn khói đặc quánh tỏa ra, nhanh chóng bao trùm lấy tôi.
“Wah! Khụ khụ, khói gì thế này!?”
Tôi nhắm chặt mắt, ho sặc sụa và vẫy tay tán loạn để xua bớt khói.
Khói lởn vởn quanh mũi, nồng như tro ẩm.
Tôi nhăn mặt.
“Gì thế không biết, mùi kỳ cục… ủa, lỡ đâu tên này chưa từng đánh răng à?”
Vừa lồm cồm bước ra khỏi làn khói, tôi thấy Pazuzu đang đứng chết trân, mặt hắn méo như bánh đa gặp nước.
“Cái… gì cơ…?”
“Gì mà cái gì? Tự dưng phun cả đống thứ vào người ta là sao?”
Tôi phủi tay áo, thở ra một hơi dài đầy ngán ngẩm.
Pazuzu trừng mắt, mặt không giấu nổi sự sốc nặng.
“Ngươi… ngươi vừa hít phải ma lực của ta… mà vẫn không hề hấn gì sao!?”
“Ừ thì… thấy hơi ngọt ngọt, chứ cũng không có gì đặc biệt lắm.”
Tôi nghiêng đầu, chớp mắt nghĩ lại.
Có phải... đó là đòn tấn công không?
Grimo lúc này bất ngờ lên tiếng, giọng cợt nhả:
“Haha! Hơi thối của mày chẳng xi nhê gì đâu!”
Pazuzu trố mắt, nhìn chằm chằm vào Grimo đang nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay tôi.
“Mày là… ma nhân? Sao lại bị nhốt trong tay một con người?”
“Biết làm gì! Không tới lượt mày lo.”
Giọng Grimo gay gắt, rõ ràng không muốn dây dưa với hắn.
“…Ra là vậy. Mày đã bị trói vào giao ước triệu hồi với thằng nhóc này rồi. Hẳn là lúc phục sinh, mày bị đánh úp và ép ký khế ước hả… Nhục nhã thật đấy. Một ma nhân mà để rơi vào cảnh đó thì đúng là nỗi ô nhục.”
Ồ, hóa ra là vậy thật.
Nghĩ lại, hồi gặp Grimo, đúng là bị phong ấn trong sách.
Có lẽ khi đó còn yếu.
“Nhưng tao thì khác! Tao đã chuẩn bị kỹ càng. Tao hồi sinh hoàn hảo, nắm giữ thế lực mạnh mẽ nhất! Mày đã thấy quân đoàn của tao rồi đấy chứ!?”
À đúng rồi.
Mấy con Bearwolf đó vốn sống đơn lẻ, sao hắn gom được một đống đông thế?
Tôi tò mò quá, chẳng kiềm được mà hỏi:
“Làm sao ngươi tập hợp được từng ấy con Bearwolf vậy?”
“Kufufu… dễ hiểu thôi. Ma thú thường sống rải rác, không tụ bầy. Ta dùng ma lực để dụ chim thú đến đây, biến vùng này thành nơi dồi dào thức ăn và ma khí. Từ đó, ma thú đổ về ngày càng nhiều…”
Pazuzu bắt đầu thao thao, giọng đầy tự mãn.
“Ta giết hết bọn đầu đàn, chỉ giữ lại đám non, nuôi từ bé, huấn luyện chúng quen với sống bầy. Cứ thế, qua mấy chục năm, chúng đã thành đội quân riêng của ta. Giờ thì ai cản nổi nữa! Kuhahahahaha!”
Giết cha mẹ rồi dạy con làm tay sai…
Nghe tới đó tôi cũng thấy rợn.
Tôi còn chưa từng làm chuyện nào thất đức như vậy.
Pazuzu vẫn cười sằng sặc.
Grimo chen ngang, giọng ngán ngẩm:
“Này, hỏi thật, mày bắt đầu làm mấy trò đó từ bao giờ?”
Pazuzu ngẩng mặt kiêu hãnh:
“Từ khoảng 1 thế kỷ trước. Gian nan không đếm xuể.”
“...Ờ. Nghe thôi đã thấy mệt thay rồi.”
Grimo thở dài, như thể thương hại thay cho cái công cuộc dài hơi vô nghĩa kia.
Pazuzu lại phồng mũi tiếp tục:
“Khi chuẩn bị xong xuôi, ta tấn công ngôi làng đầu tiên! Quân đội vương quốc chắc chắn kéo tới. Và rồi… ta nghiền nát tất cả! Bọn chúng chẳng làm gì nổi đội quân bất tử của ta! Chiến tranh vĩ đại giờ mới thật sự bắt đầu! Fuhahahaha!!”
Grimo chỉ nhếch mép khinh khỉnh.
“‘Đại thắng’ hả? Nhìn kỹ đi, vẫn còn một người đứng đây đấy thôi.”
“Hửm? À… đúng là vậy. 1 đứa nhóc còm nhom và con ma nhân của nó. Không sao. Giết ngay là xong.”
Pazuzu vung tay.
Lũ Bearwolf lập tức bao vây lấy tôi, gầm gừ dữ tợn.
“Xông lên! Xé hắn ra!”
“GAOOOOOH!!”
Nhưng khi những chiếc móng vuốt nhọn hoắt chuẩn bị lao đến… bọn chúng bỗng khựng lại.
Từng con đáp xuống nhẹ nhàng, rồi nằm rạp dưới chân tôi.
“Kyun~”
“Kyu kyun~”
Chúng bắt đầu dụi đầu vào chân tôi, rên rỉ nũng nịu như cún con.
Một con còn nằm ngửa, chìa cái bụng trắng mềm, đuôi vẫy lia lịa.
Chục con Bearwolf vây quanh, ríu rít như vừa gặp chủ cũ.
“C-cái gì…!? Này, các ngươi làm gì thế!? Giết hắn mau!!”
“Uuu…”
Pazuzu hét lên, giọng vỡ vụn, nhưng lũ Bearwolf không nghe.
Thậm chí có vài con còn quay đầu nhìn hắn, ánh mắt sắc lẹm.
“—Ừ, chắc là thành công rồi.”
Tôi thầm thì, đưa tay tạo ra một vòng khói trắng dịu nhẹ.
Grimo ngạc nhiên:
“…Ngài Lloyd, vừa rồi ngài làm gì thế?”
“Thử biến đổi ma lực. Tưởng tượng lại miếng thịt hồi trưa, ngon muốn xỉu rồi ép cảm giác đó vào ma lực thôi.”
Tôi nuốt nước miếng.
Đồ ăn của Sylpha đúng là đỉnh thật.
Bearwolf rõ ràng thích mùi đó.
Chúng nằm lăn ra tận hưởng, mắt lim dim như phê trà sữa.
“GUOOOOAAAAA!?”
Con Bearwolf mà Pazuzu đang điều khiển cũng bắt đầu run rẩy.
Nó chảy nước dãi, rồi há miệng, nhả ra một làn khói đen.
Khói tụ lại thành hình người chính là Pazuzu.
Ồ, hóa ra hắn đang chiếm thân con đó.
Con Bearwolf sau khi nôn hắn ra thì chạy lại phía tôi, vẫy đuôi như quạt.
“Kun! Kun!”
Nó vừa chạy vòng quanh tôi, vừa liếm lấy liếm để.
Trời ơi, dễ thương muốn xỉu.
“Haa… haa… Kh-không thể nào… sao lại thế được…!”
Pazuzu run rẩy, mặt méo như bị vắt chanh vào mắt.
“Không tha thứ! Tao sẽ không bao giờ tha thứ! Thằng nhãi chết tiệt, phá hỏng kế hoạch Đế quốc Ma Thú hả!? Tao sẽ xé xác mày!!”
Khói đen bao quanh hắn, tụ lại mỗi lúc một dày.
Lũ Bearwolf quanh tôi lập tức cảnh giác, gầm gừ đáp trả.
Pazuzu hút hết khói vào người, ma lực phóng ra ào ạt như núi lửa phun trào.
Cơ thể hắn bắt đầu biến dạng, hóa thành con vượn khổng lồ với bộ lông bạc và đôi cánh đen tuyền.
Đây chính là hình dạng thật sự của Pazuzu, 1 sinh thể không ổn định, chỉ lộ ra khi giải phóng toàn lực.
Ma lực bây giờ khác hẳn ban đầu, như vực sâu đối đầu trời cao.
“…Giết ngươi.”
Hắn rít lên một tiếng ngắn gọn, rồi lao thẳng về phía tôi.


0 Bình luận