Chuyển sinh thành đệ thất...
Kenkyo na Circle Meru
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1

Chương 8: Ma nhân trở thành Sử ma

0 Bình luận - Độ dài: 1,891 từ - Cập nhật:

“Cái gì!? Mày... đỡ được Hắc Thiểm Pháo của tao mà không hề hấn gì ư…!?”

“À, đừng lo. Chỉ là kết giới ma lực thôi, chuyện nhỏ ấy mà. Cứ thoải mái tung hết tuyệt chiêu đi.”

Tôi mỉm cười, bình thản đáp lại vẻ kinh ngạc của Grimoire.

Dù sao thì những ma thuật tấn công thế này, nếu không trực tiếp hứng lấy thì cũng khó đánh giá được chính xác.

Ừm, đúng như mình nghĩ.

Chắc Grimoire cũng hiểu điều đó nên mới tặng ngay cho tôi một đòn chào sân như thế.

Lúc đầu tôi cũng hơi bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng sao.

Bởi tôi luôn kích hoạt sẵn nhiều lớp kết giới ma lực.

Hễ gặp đòn tấn công có sức mạnh vượt ngưỡng cho phép, chúng sẽ tự động triển khai.

Hắn có lẽ đã đoán trước điều đó.

Quả là Ma Nhân có khác, khá tinh ý đấy.

Làm tốt lắm, Grimoire.

“G-gừ… Đ-đùa nhau à…!? Ma thuật đó là kết quả tao khổ luyện suốt 5 năm trời đấy biết không…!?”

Grimoire run lên bần bật, siết chặt tay, nghiến răng ken két trong cơn giận dữ.

Gì vậy?

Sao lại giận thế kia?

“Này Grimoire, ngươi làm gì mà lâu vậy? Nhanh tay cho ta xem bài tiếp theo nào.”

Tôi nghiêng đầu, nhắc nhở với giọng chờ đợi, không hề có ý khiêu khích.

Grimoire vò đầu bứt tóc đầy tức tối, rồi trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu tràn đầy thù hận.

…Ủa?

Tôi làm gì sai à?

“Khốn kiếp…! Được thôi! Nếu đã nói thế thì cho mà xem! Tuyệt chiêu mạnh nhất của tao đây!”

Gầm lên trong cơn thịnh nộ, Grimoire vung mạnh cánh tay phải ra trước.

Tôi chăm chú nhìn, thấy lòng bàn tay hắn có một đường rạch uốn éo như sinh vật sống.

Ngay sau đó, đường rạch ấy há miệng, lộ ra một cái miệng thật sự với lưỡi đỏ và răng nanh nhọn hoắt.

“Nhị trọng niệm chú…”

Grimoire cúi đầu, thì thầm như thể đang dấn thân vào một nghi lễ thiêng liêng, rồi bắt đầu đồng thời đọc hai câu chú khác nhau bằng hai miệng.

Ồ… Ma Nhân mà làm được trò đó luôn sao!?

"“‘Hãy nhuộm tất cả, đen kịt, đen kịt, đen kịt, xuyên thấu. Móc tung. Bằng lưỡi kiếm của ta――’”"

Tôi lặng lẽ quan sát, hồi hộp chờ đợi bài niệm hoàn tất.

Khi ánh sáng bắt đầu tỏa ra từ cơ thể Grimoire, tôi khẽ gật đầu một cách hài lòng.

“Chết đi cho taoooooo!! Hắc Thiểm Pháo Xoáy!!”

ẦM!!!

Luồng ma lực khổng lồ bùng nổ, áp lực mạnh đến mức đẩy cả cơ thể tôi lùi lại đôi chút.

Hai dòng ma lực xoắn vào nhau thành một cơn lốc đen tuyền lao tới với tiếng gầm rít điên cuồng.

Chúng đập vào kết giới ma lực của tôi, phát nổ dữ dội, tạo nên chấn động rung trời.

“G-ghhh… Xuyên thủng đi mà――!!”

Grimoire gào thét, toàn thân căng cứng, cố dồn từng giọt ma lực cuối cùng vào đòn tấn công.

Cảm xúc phẫn nộ khiến ma lực của hắn bùng phát mạnh hơn nữa.

Tuy nhiên, lớp kết giới vẫn vững như bàn thạch, không chút sứt mẻ.

Dù vậy, sự biến đổi ma lực do cảm xúc chi phối thật sự rất thú vị.

…Cái kỹ thuật “Thiểm Pháo Xoáy” này, hắn cố tình tạo hiệu ứng xoay tròn sao?

Không rõ là có ý nghĩa chiến thuật nào không.

Từ bên trong kết giới, tôi không thể thấy hết được chi tiết.

Thử kiểm tra trực tiếp vậy.

Tôi đưa ngón tay ra khỏi kết giới, chạm nhẹ vào làn sóng ma lực xoáy.

Bùm!

Một tiếng nổ khẽ vang lên, rồi sóng xung kích tỏa ra quanh tôi.

“Hahaーーー!! Mày dám dùng thân mình đỡ lấy Hắc Thiểm Pháo Xoáy của tao sao!? Thằng ngu! Chết đi cho rồiiiiii!!”

Grimoire gầm lên điên dại, toàn thân run bần bật trong cơn hưng phấn.

Tôi vẫn bình thản giữ nguyên tư thế, ngón tay dừng đúng chỗ ma lực, bắt đầu phân tích cấu trúc.

…Hmm, ra là vậy.

Cái việc xoáy tròn và nhuộm đen chẳng đem lại hiệu quả kỹ thuật gì đặc biệt cả.

Có lẽ thứ khiến nó mạnh hơn là do sự "tín niệm", một dạng tinh thần tập trung tuyệt đối.

Ma thuật bị cảm xúc tác động vốn là điều khá phổ biến.

Tuy nhiên, cũng vì sự bất ổn ấy mà loại ma thuật này đã dần không còn được ưa chuộng nữa.

Có thể thời kỳ cổ đại lại xem trọng hướng này hơn.

Nguy hiểm đấy, nhưng cũng thật thú vị.

“Ồ, hết giờ rồi à.”

Khi tôi dừng lại, luồng ma lực cũng tan biến do mất kết nối với người thi triển.

Từng ấy là đủ để nghiên cứu.

Cấu trúc của đòn tấn công không quá phức tạp.

Grimoire, đứng ở đầu kia trận địa, như hóa đá.

“K-không thể nào… Đó là chiêu mạnh nhất của tao…! Tao đã phải luyện hàng chục năm trời mới có thể sử dụng thành thục được nó… Vậy mà… mày chỉ một chạm đã…!?”

Hắn lắp bắp, mắt trợn trắng, môi run bắn vì sốc và tuyệt vọng.

“Ta hiểu rồi. Quả thật, đòn vừa rồi mang theo rất nhiều nỗ lực và công sức.”

“Geh… đúng thế đấy! Đó là kết quả của bao nhiêu năm tháng khổ luyện đổ máu đấy!!”

“――Ừ, chắc ngươi đã rất vui nhỉ.”

Tôi khẽ mỉm cười, lời nói chân thành như một lời cảm thông thật sự.

Tập luyện ma thuật là điều vô cùng hứng thú.

Dù là Ma Nhân hay con người, cảm giác ấy có lẽ cũng không khác biệt.

Người rèn luyện nghiêm túc, ắt sẽ cảm nhận được niềm vui từ chính sự tiến bộ của bản thân.

Ừm ừm.

“Vui... gì chứ!? M-mày bị điên à!?”

Grimoire nhìn tôi như thể tôi vừa nói điều gì vô cùng điên rồ.

Tôi… lại nói gì sai à?

“Khốn kiếp! Đừng có coi thường tao! Lần này thì――!!”

Grimoire lại bắt đầu tích tụ ma lực, định dùng lại chiêu cũ.

Hmm, nếu là đòn giống vậy thì không cần xem nữa đâu.

Cấu trúc cũng không có thay đổi.

Ma thuật cổ đại xem ra không mạnh về khía cạnh tấn công.

“À, tấn công thế là đủ rồi. Ta hiểu rồi. Cho ta xem loại khác đi.”

“Khác… á?”

“Ừ, bất cứ loại nào cũng được. À mà, nếu là phòng thủ thì càng hay. Ta sẽ tấn công thử nhé.”

Tôi nhẹ nhàng giơ tay phải lên, ngón tay phát sáng, tụ ma lực vừa đủ.

Chọn một ma thuật cấp cao tầm trung thôi, tránh gây hoảng.

“――Viêm Liệt Hỏa Cầu.”

Tôi tạo ra một quả cầu lửa khổng lồ và ném thẳng về phía Grimoire.

“NUWAAAAAAH!?”

Ngọn lửa đâm sầm vào hắn, khiến hắn hét lên thất thanh.

Ơ?

Không dùng kết giới sao?

“N-này, Grimoire, ngươi ổn chứ?”

Tôi hỏi với giọng lo lắng thật sự.

Một cái bóng lờ mờ lay động giữa làn lửa.

Nhìn kỹ lại thì… ơ, trên người hắn không có vết bỏng nào cả.

“Ku-Kuku… hù dọa ông mày à… Nhưng làm ơn đi, mày tưởng có thể hạ được bản đại ma nhân này bằng chút ma thuật hạng bét à? Đáng tiếc cho mày quá nha!”

“Thật á!?”

“Ờ, thật đấy! Thứ gọi là ‘ma thuật’ của mấy tên pháp sư như mày ấy, chả xi nhê gì đâu. Có chăng mấy đòn thánh thần của đám giáo sĩ còn xém chút gây đau thôi! Nói thật thì từ lúc mày triệu hồi tao là đã tự chôn mình rồi, Lloyd ạ—BUH!!”

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng tung tiếp “Long Liệt Thủy Cầu”.

Dòng nước ập tới như thác lũ.

Grimoire vẫn đứng đó, không hề hấn.

“N-Này! Nghe người ta nói chút coi! Đã bảo vô ích rồi mà—GAFUAAH!?”

“Thật đáng kinh ngạc. Thật sự không hề có tác dụng sao?”

Tôi lẩm bẩm, tay lại tụ ma lực và tung ra “Địa Liệt Thổ Cầu”.

Grimoire bị đá nghiền dập mà mặt vẫn trơ trơ như tượng.

…Đúng là quái vật thật.

Có vẻ như đòn ma thuật chẳng xi nhê gì với hắn.

Mà… hiệu quả đến mức nào nhỉ?

Tôi bắt đầu cảm thấy thú vị.

“N-Này, đợi chút đã! Cái ánh mắt long lanh đó là sao!? Đừng nhìn kiểu đó! Tao cấm mày manh động! DỪNG… RAAAAAA!!”

Tôi thản nhiên lờ đi lời gào thét của hắn rồi tiếp tục nã hết toàn bộ những ma thuật mình biết lên người Grimoire.

■■■

“Tôi xin lỗi màààà!!”

Trước mặt tôi, Grimoire đang quỳ mọp, chổng mông, hai tay đập bồm bộp xuống nền đá.

“Này này, gì đấy? Tự dưng quỳ khóc là sao?”

“Làm ơn tha cho tôi, ngài Lloyd! Tôi hứa, tôi thề, tôi cam kết không bao giờ nghịch ngợm nữa! Xin ngài! Làm ơn đi mà!”

Grimoire rơm rớm nước mắt, mặt mũi méo xệch.

Trong khi tôi thì… chỉ mới thử nghiệm vài trăm lần thôi mà?

Thật ra vẫn chưa đủ để kết luận chính xác đâu…

“Thôi, bỏ qua cũng được. Ta vẫn còn nhiều điều muốn tìm hiểu thêm về ma thuật cổ đại.”

“KHÔÔÔÔNG!! Xin ngài đừng! Cái thân già này chịu không nổi nữa rồi!!”

“Vậy à? Nhưng ta thấy ngươi vẫn còn chịu được mà…”

Nghe tôi nói thế, mặt hắn tái mét.

Grimoire lùi liền mấy bước, rồi cúi đầu sát đất như muốn tự đào hố chôn mình.

“Tôi, Grimoire, xin thề sẽ một lòng phụng sự ngài Lloyd! Ngài sai gì tôi cũng làm! Làm sử ma cũng được! Miễn ngài tha cho tôi!!”

“Sử ma, hửm…”

Tôi không chắc lắm đó là gì, nhưng nếu hắn đã cam tâm tình nguyện tới mức này, thì tạm dừng ở đây cũng không sao.

Vả lại, nếu hắn đã là sử ma của tôi, thì sau này tôi tha hồ dùng hắn để thử nghiệm đủ thứ ma thuật.

Ừm, có vẻ tiện đấy.

Tôi gật đầu mỉm cười, rồi đưa tay ra trước mặt Grimoire.

“Được rồi, vậy làm khế ước với ta nhé?”

“Dạ vângggg!”

Grimoire lập tức chộp lấy tay tôi.

Ánh sáng rực rỡ bao trùm lấy cả hai, khế ước đã hoàn tất.

“…Khốn kiếp, một đại ma nhân như ta lại phải làm sử ma cho một đứa con người… Nỗi nhục này… Nhưng thực lực nó không phải tầm thường. Nếu có thể lấy được lòng tin, rồi từng bước thao túng, dắt mũi nó… Thì chuyện thống trị thế giới từ trong bóng tối… không phải mơ! Kuhihi… chờ đấy, rồi mày sẽ biết tay tao…”

“Hửm? Ngươi vừa lầm bầm gì đấy?”

“Không! Không có gì cả! Tuyệt đối không có gì hết, thưa ngài Lloyd!”

Grimoire cuống cuồng xua tay, mắt đảo như rang lạc.

…Tên này đúng là thần kinh bất ổn thật.

Nhưng thôi, mặc kệ.

Dù gì thì, từ hôm nay, Grimoire đã là sử ma của tôi.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận