Vol 1
Chương 14: Chúng tôi đã tiến sâu vào tận cùng của hầm ngục
0 Bình luận - Độ dài: 1,196 từ - Cập nhật:
“Khá lắm! Cậu có năng khiếu đấy chứ!”
Tao tươi cười vỗ tay khi thấy tôi vận hành khí và gom nó vào hai tay.
Cô ấy rõ ràng rất phấn khích vì tôi tỏ ra hứng thú với khí, liền nhiệt tình hướng dẫn từng bước không chút giấu nghề.
Cách truyền đạt của Tao cũng rất trực quan, cộng thêm nền tảng thiền định từ kiếp trước, nên tôi đã nắm được kha khá cách điều khiển khí.
“Không tệ đâu nha. Mới đó mà cậu đã cảm được ‘khí’, đúng là có tố chất đấy.”
“Là nhờ Tao dạy tốt thôi. Nhìn tận mắt cách cô sử dụng ‘khí’ giúp tôi hiểu rõ hơn nhiều.”
“Gì chứ~ Nịnh vậy cũng không được quà đâu nha~♪”
Tao cười tinh nghịch, uốn nhẹ người rồi lấy ngón tay chọc nhẹ vào lưng tôi một cách đùa cợt.
Tôi thấy biết ơn vì được chỉ dạy nghiêm túc, nhưng kiểu thân mật hơi “lố” này… đúng là khiến tôi không biết phản ứng sao cho phải.
“Mà này, Robert, cậu hít thở kiểu đó không thấy mệt sao? Với người mới mà nói, phổi phải căng ra như sắp nổ ấy chứ.”
“Cũng có cảm giác, nhưng không đến nỗi.”
“Không thể nào! Cách thở theo ‘khí’ phải đau như lửa đốt chứ! Ngay cả tôi còn không duy trì được lâu đó!”
“Ừ thì… có đau đấy. Nhưng tôi thấy thú vị, nên không để tâm lắm.”
Có lẽ nhờ mấy năm ngồi thiền ở kiếp trước, tôi đã quá quen với những cảm giác như vậy.
Hoàn toàn ổn.
“…Ờ… vậy à…”
Tao nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt vừa có chút bất ngờ, vừa như muốn xác nhận lại điều gì đó.
Tôi nói gì sai à?
“Mà lạ thật, đi sâu thế rồi mà vẫn chưa thấy báu vật gì cả.”
Chúng tôi đã vào khá sâu, nhưng ngoài mấy ma vật yếu ớt ra thì không hề thấy một mẩu châu báu nào.
Tưởng hầm ngục là nơi giấu kho tàng quý giá, hóa ra… chẳng lẽ gặp phải bản lỗi?
“Nếu toàn là đám ma vật yếu thế này, thì báu vật chắc chỉ nằm ở tầng cuối thôi. Có khi đây là hầm ngục mới được sinh ra.”
“À… ra vậy.”
Hầm ngục cũng như sinh vật sống, cần thời gian để phát triển.
Lúc mới hình thành, chúng chỉ chứa vài loại ma vật tầm thường, ít tầng, boss yếu, nên phần thưởng cũng chẳng có gì đặc biệt.
Ngược lại, những hầm ngục lâu đời sẽ dày tầng, quái vật mạnh dần, phần thưởng hấp dẫn hơn nhiều.
Thậm chí có những hầm ngục tồn tại cả trăm năm chưa ai đánh bại được, đến nỗi người ta còn xây cả thị trấn bên trên để tận dụng.
“Và có vẻ như đây là tầng cuối rồi.”
Tao chợt dừng bước khi vừa xuống cầu thang.
Trước mặt chúng tôi là một hố sâu đen ngòm.
Một luồng khí tức mạnh mẽ chưa từng thấy đang phả ra từ đó.
“Cậu cảm nhận được rồi phải không, Robert. Đúng vậy, tầng cuối luôn có boss canh giữ. Muốn có kho báu thì phải đánh bại nó.”
“Cuối cùng cũng đến rồi…!”
“Nhưng… với hầm ngục mới sinh thì chắc boss cũng chẳng ghê gớm gì đâu.”
Tao nói như thể đã chắc chắn, nở nụ cười tự tin.
Nhưng tôi thì lại cảm nhận được một luồng ma lực dị thường từ bên dưới.
Mạnh một cách bất thường.
Chẳng lẽ là ma vật thiên về ma thuật?
“Đứng đây cũng chẳng ích gì. Vào thôi.”
Không chần chừ, Tao bước thẳng vào hố như thể đã quá quen với những tình huống như thế.
Tôi thận trọng bước theo sau.
Không gian bên trong mờ tối, rộng rãi bất ngờ.
Một cảm giác như đang bị bao phủ bởi kết giới nào đó.
Có lẽ đây chính là nguồn ma lực tôi cảm nhận được ban nãy.
Ngay khi tôi đặt chân vào, lối vào phía sau đột ngột đóng lại bằng một kết giới.
Cái gì đây!?
Giờ thì không thể ra ngoài được nữa.
Tôi thử chạm vào, bị lực phản hồi đẩy bật lại.
Cảm giác này… không giống với ma thuật.
Trực giác mách bảo tôi rằng nó khá giống loại ma lực từ quang thạch.
Có vẻ kết giới này là một phần của cơ chế hầm ngục.
“Vô ích thôi. Kết giới này chỉ mở khi boss bị đánh bại.”
Tao nói với vẻ rất rành rẽ, như thể đã từng trải qua không ít lần.
Nghe nói trong hầm ngục có những căn phòng đặc biệt như phòng dịch chuyển, phòng phục hồi, phòng quái vật…
Và nổi bật nhất là phòng boss, một khi đã bước vào, chỉ còn cách đánh bại boss thì mới được ra ngoài.
Hmm…
Kết giới này không do ai tạo ra, mà là phản ứng tự nhiên của hầm ngục?
Hệ thống này tự kích hoạt khi có người bước vào.
Thật thú vị.
“Grrrr……!”
Một tiếng gầm trầm vang lên, rồi từ trong bóng tối, một con quái 4 chân khổng lồ bước ra.
Bộ lông xám, đôi mắt xanh lục sáng quắc, và hàm răng nanh sắc như dao, một con quái vật nguy hiểm.
“Là Greywolf. Robert, lùi lại đi.”
“Gauh!”
Ngay khi Tao thủ thế, Greywolf đã lập tức lao tới.
Cô né đòn tấn công sắc bén bằng một bước chuyển mượt mà, rồi phản công bằng Khí Khổng Đạn.
Cú đánh trúng mục tiêu khiến Greywolf bị đẩy lùi, nhưng nó nhanh chóng lấy lại thế cân bằng và tiếp đất.
Tuy nhiên, Tao vẫn đang chiếm ưu thế.
Với thân pháp nhanh nhẹn và kỹ năng khí công dày dạn, cô dễ dàng áp đảo Greywolf vốn chỉ biết lao tới cắn xé đơn điệu.
Tôi tạm để Tao lo phần chiến đấu.
Trong lúc đó, tôi tranh thủ nghiên cứu kỹ kết giới này.
Theo lý thuyết, nếu đánh bại boss thì kết giới sẽ tự động biến mất.
“Phải cho Robert thấy mình ngầu thế nào… rồi thì… được tỏ tình… cuối cùng, có bạn trai luôn…! Vậy nên… con sói ngu ngốc kia, chịu khó làm bàn đạp cho tao đi…!”
“GUOOOOO!”
Tao vừa lầm bầm điều gì đó trong lúc chiến đấu, nhưng tiếng gầm của Greywolf át đi hết.
…Ra vậy.
Kết giới này không lấy năng lượng từ người tạo, mà là chính hầm ngục duy trì nó.
Tức là một năng lực bản thể?
Chỉ cần có người vào, nó sẽ tự động đóng lại.
Cứ như thể hầm ngục muốn nhốt con mồi lại cùng với boss vậy.
Nhưng tại sao?
Tại sao lại cần nhốt người trong phòng boss?
Chẳng lẽ là để giết họ lấy năng lượng?
“Ê ê ê! Bộ cậu không thấy bên này nguy hiểm lắm hả!?”
Ồn quá.
Không tập trung được.
Phong hệ ma thuật:
Tĩnh Âm.
Tốt rồi.
Giờ thì yên tĩnh.
Có thể tập trung suy nghĩ.


0 Bình luận