“Làm sao vậy? Sao lại do dự thế? Dù gì cái phong ấn này cũng sẽ vỡ trong vài năm nữa thôi. Là pháp sư thì mày cũng thấy rõ điều đó chứ? Vậy thì chi bằng phá nó ngay bây giờ, đổi lại tao sẽ tha mạng cho mày. Không tệ chút nào, đúng chứ?”
Grimoire nhếch miệng, nở nụ cười nham hiểm đầy toan tính.
Chắc hắn thật sự nghĩ tôi sẽ dao động.
Nhưng tôi chỉ bình thản, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Câu trả lời từ đầu vốn đã không thay đổi.
“Từ chối.”
“Cái… gì!?”
Grimoire sững sờ, còn tôi thì điềm nhiên tiếp lời, giọng không chút lay động.
“Thả tự do cho kẻ từng suýt diệt vong cả một vương quốc à? Làm sao ta có thể để chuyện đó xảy ra? Ta sẽ phong ấn lại ngươi. Lần này thì ít nhất cũng phải nghìn năm nữa mới bung ra được.”
“Đ-đừng! Làm ơn đừng mà!”
Vừa thấy tôi đưa tay về phía quyển sách, Grimoire lập tức rối loạn, hoảng hốt gào lên.
“…Lỗi của tao, được chưa? Lâu lắm mới được nói chuyện với người khác, nên tao hơi... phấn khích quá. Xin lỗi, thật lòng đấy. Tao thề! Người phong ấn tao là mấy kẻ sống từ hàng trăm năm trước, chẳng liên quan gì đến đất nước này cả. Tao chẳng có thù oán gì với chúng mày đâu! Chắc chắn không định giết ai hết!”
Hắn ra sức làm ra vẻ ăn năn, gương mặt cố ép ra một biểu cảm đầy thành khẩn.
Tôi khoanh tay, nhìn hắn trầm ngâm, ánh mắt sắc như dao.
“Thật không đấy?”
“Thật! Nên là... chỉ cần tháo phong ấn thôi, tao sẽ cho mày bất cứ điều gì mày muốn! À đúng rồi, tao sẽ biến mày thành một kẻ giàu nứt đố đổ vách! Tao có thể tạo ra vàng đấy!”
Grimoire lập tức giơ tay lên, như thể trình diễn một trò ảo thuật rẻ tiền.
Từng hạt vàng nhỏ li ti rơi lách tách từ lòng bàn tay hắn.
Ồ, loại ma thuật tạo vật à?
“Hả? Thế nào? Mày muốn bao nhiêu, tao cũng có thể cho!”
Tôi không đáp.
Lặng lẽ cầm lấy một hạt, nghiền nát nó giữa hai ngón tay như bóp vụn một cánh hoa khô.
“Cái gì!?”
“…Ma thuật tạo vật này chẳng có gì đặc biệt cả. Ngươi ép đá thành vàng đúng không? Độ tinh khiết thì thấp lè tè, bên trong thì rỗng tuếch. Đến cả một tên thương nhân mới vào nghề cũng không bị lừa đâu.”
Giọng tôi lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Ánh nhìn không còn mang vẻ thăm dò mà như phán xét.
Vả lại, việc tạo vàng bằng ma thuật vốn đã là điều cấm kỵ.
Chưa kể tôi là hoàng tử, tiền chưa từng là vấn đề.
“Khốn kiếp… thế thì… bất tử! Tao sẽ ban cho mày sự bất tử!”
“Tiếc thật, ta không thích bị ai đó khắc trận pháp lạ lên cơ thể. Nhất là ma thuật phức tạp như bất tử, thứ thế kia, rủi ro thì ai gánh đây?”
Giọng tôi trầm xuống, như thể đang giảng giải một định lý đã rõ từ lâu.
Từng chữ phát ra rõ ràng, lạnh lùng.
Ma thuật không phải vạn năng.
Mấy thứ đơn giản thì chỉ tốn ma lực.
Nhưng những ma thuật cao cấp như bất tử chẳng hạn sẽ gây gánh nặng lớn lên cả người thi triển và người tiếp nhận.
Có thể là tổn thương thần kinh, hoặc thậm chí là mất một phần cơ thể.
Tôi đâu rảnh mà đùa với loại nguy hiểm như vậy.
Grimoire siết chặt tay, mặt nhăn nhó.
Rõ ràng hắn biết tôi đang nói sự thật.
“…Vậy thì, không còn gì để nói nữa rồi. Ta sẽ phong ấn ngươi lại. Ngươi nguy hiểm quá.”
“Đ-đừng! Làm ơn mà! Tao van mày! Tao không hề nguy hiểm đâu! Tao là một Ma Nhân tốt mà! Cái phong ấn đó... chỉ là do tao nghịch dại một chút thôi mà!”
Lý do đưa ra thật khốn khổ, vô dụng và trơ trẽn.
“Hmm… nghe sao vẫn thấy đáng nghi nhỉ? Phong ấn lại thì vẫn là hơn…”
Tôi lẩm bẩm, ngón tay đã chạm mép sách.
Ngay lúc tôi chuẩn bị đặt tay lên cuốn sách...
“V-vậy thì... ma thuật! Tao sẽ dạy mày ma thuật!”
Grimoire hạ giọng, gần như lẩm bẩm như sợ bị mất món hàng cuối cùng.
“Là ma thuật cổ đại đấy! Hàng trăm năm tuổi, thất truyền từ xa xưa! Là pháp sư, chắc mày cũng thấy hấp dẫn đúng không? Tao sẽ dạy hết! Sao hả, Lloyd!?”
Tôi im lặng suy nghĩ, mắt nhắm hờ.
Không lâu sau, tôi gật đầu dứt khoát.
“–Nghe thú vị đấy.”
Không cần nói cũng biết, tôi mê ma thuật thế nào.
Ma thuật cổ đại à... theo truyền thuyết, nó có thể khiến đất rung trời chuyển, gọi lũ lụt dâng trào, thậm chí tách đôi đại dương.
Nếu thực sự tồn tại, tôi rất muốn được tận mắt thấy.
Nghe tôi đồng ý, mặt Grimoire bừng sáng như bắt được vàng thật.
“Đúng! Biết ngay mà! Đối với một pháp sư, chẳng có gì hấp dẫn hơn ma thuật chưa từng biết đến!”
“Ngươi chắc chắn sẽ dạy chứ?”
“Dĩ nhiên! Nhưng mà này Lloyd, trước hết… giải phong ấn này đã nhé!”
“–Cũng được.”
Tôi đặt tay lên cuốn sách, lật ra một trang.
Do phong ấn đã yếu sẵn từ trước, quyển sách lập tức bung ra, từng trang giấy lật nhanh như gió cuốn.
Ngay sau đó, từng tờ một bắt đầu cháy đen, mục nát như than tro.
Từng mảnh vỡ bay lên không trung, rồi cơn gió nhẹ cuốn tất cả tan biến vào hư không.
Phong ấn, hoàn toàn bị giải trừ.
“–Ku.”
Một tiếng rên trầm khàn vọng khắp căn phòng.
“Kuhahahahahahah! Không thể tin nổi! Nó thực sự đã giải phong ấn!”
Một làn khói đen đặc quánh tụ lại thành hình, dần dần hiện ra hình dạng giống người.
Da xanh nhạt, hai sừng mọc trên trán, đôi cánh dơi, đuôi rồng, thân trên rắn chắc, thân dưới như chân dê...
Một Ma Nhân chính hiệu, dị dạng, dữ tợn, đáng ngờ.
“Ôi trời, cảm giác này đúng là phê quá đi mất! Tự do! Tao được tự do rồi! Hyahahahahahahaha!”
Grimoire cười điên dại, giọng vang khắp phòng như chuông đồng vỡ vụn.
Tôi đứng thẳng, giọng bình thản.
“Vui mừng vậy là được rồi. …Giờ thì, bắt đầu được chưa?”
“Hả? À à, mày muốn tao dạy ma thuật cổ đại đúng không?”
Grimoire nheo mắt, môi cong lên nhếch mép.
Hắn giơ tay phải, ma lực lập tức ngưng tụ.
Ma lực khổng lồ đến mức kinh ngạc.
So với con người thì đúng là khác biệt trời vực.
Quả không hổ danh là Ma Nhân.
Tôi vẫn giữ nguyên vị trí, tập trung quan sát từng động tác của hắn.
Ngay tức khắc, cả tầm nhìn của tôi bị nuốt trọn bởi màu đen.
ẦMMMMM!!!
Một vụ nổ rung chuyển cả căn phòng, bụi đất tung mù mịt.
“Sao! Đó là Hắc Thiểm Pháo, ma thuật cổ đại đấy! Mạnh lắm đúng không? …Mặc dù tao không chắc là mày còn nghe thấy gì đâu.”
Tiếng cười khúc khích của Grimoire vọng ra từ phía xa trong làn khói.
Dĩ nhiên là tôi nghe rõ từng chữ.
Tôi vung tay, tạo ra một cơn gió mạnh thổi tung bụi đất, lộ rõ hình bóng không chút tổn hại.
Nhìn thấy tôi vẫn bình an vô sự, mặt Grimoire tái mét, như thể chính hắn mới là người bị đánh trúng.
“C-cái... gì cơ!?”
“…Quả là một ma thuật thú vị. Vậy đây là ma thuật cổ đại sao?”
Tôi gật nhẹ, mắt sáng lên vì hứng thú.
Cách vận hành khác hẳn ma thuật hiện tại, dòng chảy ma lực, cấu trúc, thậm chí cả cách thi triển cũng rất khác biệt.
Cực kỳ đáng để nghiên cứu.
“Cho ta xem thêm chút nữa được không?”
Tôi mỉm cười nhưng nụ cười ấy khiến Grimoire khẽ nuốt khan một ngụm khí lạnh.


0 Bình luận