Vol 1
Chương 3: Anh trai tôi cũng đang mưu tính chuyện gì đó
0 Bình luận - Độ dài: 1,528 từ - Cập nhật:
“Chào em, Lloyd. Em đang làm gì thế?”
Giữa lúc tôi đang say sưa với cuốn sách như mọi khi, một giọng nam nhẹ nhàng, trong trẻo vang lên.
Tôi liếc mắt lên khỏi trang sách, chậm rãi quay lại.
Một chàng trai cao ráo với mái tóc vàng óng ánh đang đứng đó, khí chất dịu dàng mà không kém phần uy nghi, đúng kiểu “hoàng tử” chính hiệu.
Là Albert, anh trai hơn tôi 9 tuổi.
Anh là đệ nhị hoàng tử của Vương quốc Saloum, đồng thời cũng là người đứng thứ hai trong danh sách thừa kế ngai vàng.
Dù vậy, với tài năng vượt trội cả về văn lẫn võ, có lời đồn rằng anh sẽ là người kế nhiệm ngai vàng, chứ không phải anh cả.
Albert liếc thấy cuốn ma thư trong tay tôi, liền nở nụ cười quen thuộc, dịu dàng, cởi mở, đúng chất của một người luôn cư xử nhã nhặn với tất cả.
“Em đang đọc ma thư à? Anh đọc cùng có được không?”
“Dĩ nhiên rồi, anh Albert.”
Tôi khẽ gật đầu, giọng đáp lại bình thản.
Không có gì để từ chối cũng không có lý do để từ chối.
“Cảm ơn em. Vậy thì anh xin phép nhé.”
Albert kéo ghế đối diện, ngồi xuống nhẹ nhàng như thể không muốn làm xáo trộn bầu không khí.
Trên tay anh là một quyển sách dày cộp về chính trị khác hoàn toàn với nội dung trong sách tôi đọc, nhưng sự tĩnh lặng giữa chúng tôi lại vô cùng hài hòa.
Anh lướt nhìn qua đống ma thư tôi đang nghiền ngẫm, rồi cũng bắt đầu đắm chìm vào trang sách của mình, không hỏi han thêm điều gì.
Khác với những người khác trong hoàng thất gần như chẳng buồn để mắt tới tôi thì Albert là người hiếm hoi thường xuyên ghé qua, hỏi han, thậm chí đọc sách cùng tôi như thế này.
…Chắc là một người tốt thật.
Hơn hết, khác với Sylpha, anh chưa bao giờ ra lệnh hay nhồi nhét “nên làm gì, không nên làm gì” vào đầu tôi.
Thật dễ chịu.
Tôi lại cúi đầu nhìn trang sách, tiếp tục đắm mình vào thế giới của tri thức.
■■■
Không rõ đã bao lâu trôi qua, chỉ biết tiếng “bộp” khẽ vang lên khi Albert gập cuốn sách lại.
“…Haa, Lloyd, khả năng tập trung của em thật đáng kinh ngạc. Anh chịu thua rồi. Em đúng là yêu thích ma thuật thật đấy.”
Anh đứng dậy, khẽ vươn vai, các khớp xương phát ra tiếng rắc rắc rõ ràng giữa căn phòng yên tĩnh.
Rồi anh ngả đầu sang bên, cổ phát ra tiếng “cộp” giòn tan.
Tôi nhìn theo, khóe môi bất giác nhếch nhẹ.
“Anh vất vả rồi, anh Albert.”
“Anh định ra ngoài vận động một chút cho thư thái đầu óc. Lloyd muốn đi cùng không?”
“Là sân tập bắn sao ạ!?”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước, mắt sáng lên.
“Ừ, em thích mà, đúng không?”
“Vâng ạ!”
Tôi gật đầu ngay lập tức.
Tôi vốn không quan tâm tới vận động, nhưng lời mời này lại khác.
Không phải vì tôi có cảm tình đặc biệt gì với Albert.
Chỉ đơn giản vì anh với vị thế đặc biệt trong hoàng thất được quyền sử dụng những khu huấn luyện hiếm khi mở cho người ngoài.
Trong đó, sân tập bắn là nơi hoàn hảo để tôi thử nghiệm kỹ thuật mới.
“Vậy thì, đi thôi.”
Tôi lặng lẽ đi theo sau Albert, hướng về bãi tập phía sau hoàng cung.
Sau khi chào hỏi vài binh lính gác cổng, chúng tôi tiến vào trong.
Một khoảng sân rộng lớn, cỏ xanh trải dài, hiện ra trước mắt.
Đây là sân tập bắn, nơi chuyên dùng để thử nghiệm ma thuật vào bia đỡ.
Vì thường có những thí nghiệm quy mô lớn diễn ra ở đây, nên bọn trẻ như tôi thường bị cấm bén mảng tới nếu không có người lớn đi cùng.
“Waa~! Mỗi lần tới đây em đều thấy choáng ngợp vì nó rộng quá!”
Tôi vô thức thốt lên như một phản xạ, mắt đảo quanh.
Trên sân, các pháp sư hoàng cung đang thi triển ma thuật, bắn những quả cầu lửa và nước vào các bia đỡ.
Dáng vẻ, tốc độ, cách truyền lực, từng chi tiết nhỏ đều khác biệt ở mỗi người.
Chỉ cần quan sát thôi cũng đủ để phân tích được cả tá điều thú vị.
Albert liếc nhìn tôi, nụ cười thoáng hiện.
“Hahaha, Lloyd đúng là mê ma thuật đến mức cuồng nhiệt nhỉ.”
“Vâng, em thật sự rất thích nó.”
Tôi đáp dứt khoát.
Không cần giấu.
“Thấy em hứng thú như vậy thì đúng là đáng công dẫn đi. Rồi, giờ chúng ta cũng thử thôi chứ nhỉ?”
“Vâng ạ!”
Albert ra hiệu cho lính dựng bia.
Từ khoảng cách 100m, các bia mang số từ 1 đến 9 lần lượt được dựng lên, mỗi bia có kích thước khác nhau, tương ứng với độ khó và số điểm.
Luật chơi đơn giản:
Mỗi người bắn 10 lần.
Ai hạ được nhiều bia có điểm cao hơn thì thắng.
Tôi bước ra trước, đứng yên lặng.
Không vội.
Tập trung ma lực vào đầu ngón tay, tôi tạo ra một quả “Hỏa Cầu”.
――Tất nhiên, không phải loại thông thường.
Là loại tôi đang nghiên cứu gần đây:
Áp dụng lực xoáy.
Điều chỉnh sơ đồ ma pháp, tạo lực quay ở lõi ma lực, như vậy đường bay không còn là một đường thẳng tẻ nhạt, mà có thể thay đổi tùy vào lực xoay.
Tôi không cần dùng đến điều khiển trực tiếp bằng ý niệm.
Không cần thiết và cũng chẳng vui.
“――Bay đi nào.”
Tôi hạ thấp tay, phóng quả cầu ra.
Nó bay vút đi, xoáy ngang trong không trung, nhắm vào bia số 9, bia nhỏ nhất.
Tôi đã cho lực xoay nghiêng một chút để quả cầu lệch trái vừa đủ sượt qua mép, không đổ được bia.
Bụp.
Y như tính toán.
Nếu trúng chính giữa thì sẽ phiền lắm.
Tôi không cần chiến thắng.
Tôi cần số liệu.
Góc xoáy, tốc độ bay, phản ứng va chạm, tất cả đã ghi nhận lại trong đầu.
“Suýt nữa thì trúng rồi đó, Lloyd. Giờ tới lượt anh nhé.”
Albert bước lên, tập trung ma lực rồi tạo ra một quả “Hỏa Cầu” to gấp đôi tôi.
Nó bay thẳng, không có lực xoáy, đánh trúng chính giữa bia số 9.
“Đẹp mắt quá, anh Albert.”
“Cảm ơn em. Nào, tới lượt em đấy.”
Tôi lại bước lên.
Lần này, tôi thêm lực xoáy từ dưới lên.
Quả cầu bay theo đường vòng cung, sượt qua phía trên của bia.
Những lượt sau, tôi tiếp tục thay đổi góc xoáy, tất cả đều trúng đúng vị trí mình định, nhưng không làm đổ bia.
Hiệu quả thử nghiệm rõ ràng.
Việc thêm lực xoáy giúp tiết kiệm ma lực hơn hẳn so với dùng ý niệm, lại còn tăng tốc độ bay.
Một bước tiến lớn.
Khi tôi đang phân tích kết quả, giọng thì thầm từ phía xa lọt vào tai.
“Albert-sama đúng là tài giỏi. Bắn trúng hết luôn kìa.”
“Còn Lloyd-sama thì vẫn là trẻ con thôi. Cứ nhắm toàn vào mấy bia điểm cao rồi bắn trượt không à. Biết tự lượng sức chút có phải tốt hơn không.”
Tốt.
Phản ứng như vậy nghĩa là họ hoàn toàn không nhận ra.
“…Thật là, mấy người đó không nhìn ra được sao?”
Giọng Albert đột ngột vang lên, hơi nghiêm lại.
Tôi quay phắt sang cảnh giác.
…Không lẽ, anh nhận ra rồi?
Tôi siết nhẹ các ngón tay, lắng nghe từng chữ.
“Dù chỉ sượt qua thôi, nhưng tất cả ma thuật Lloyd bắn ra đều trúng đích. Mà lại còn nhắm trúng cái bia nhỏ nhất, số 9 nữa chứ. Với lại, ta thấy mấy quả Hỏa Cầu có hơi chuyển động về phía mục tiêu. Có vẻ em ấy có năng khiếu với dòng ma thuật điều khiển đấy.”
“Ồ! Th- thật vậy sao!?”
“Chuyện đó… tôi không hề nhận ra luôn…”
“Thật là, mấy người đúng là mù tịt mà.”
…Phù.
Dù sao thì anh vẫn chưa đoán ra tôi cố tình “bắn lệch”.
Với người khác, chỉ thấy tôi hay đọc sách là cho rằng mới tìm hiểu gần đây.
Không ai biết tôi đã nắm vững ma thuật điều khiển từ năm 7 tuổi rồi.
“Lloyd có tài năng về ma thuật. Nếu được bồi dưỡng từ nhỏ, sau này thành Đại pháp sư hay Hiền giả cũng không phải chuyện viển vông. Nếu giờ mình tạo mối quan hệ tốt, đến khi lên ngôi, em ấy sẽ là chỗ dựa cực kỳ vững chắc cho mình.”
Albert vừa mỉm cười, vừa lẩm bẩm điều gì đó nhỏ như tiếng muỗi.
Tôi không nghe rõ.
…Mà thôi, chắc chẳng liên quan gì đến tôi đâu.


0 Bình luận