“Haa… haa… M-mình bắt đầu đuối rồi đấy…”
Không biết tôi đã bắn bao nhiêu lần Khí Khổng Đạn rồi.
Nếu là ma thuật thì còn đỡ, nhưng đối với “Khí”, tôi vẫn chỉ là lính mới vào nghề.
Chỉ riêng chuyện điều hòa hơi thở đã phải tập trung rất nhiều, chưa kể đến việc tinh thần bị bào mòn liên tục.
“Nhưng… mình bắt đầu quen rồi!”
So với lúc mới bắt đầu, rõ ràng tốc độ tụ khí của tôi đã nhanh hơn hẳn.
Không chỉ tốc độ, mà cả tầm bắn và uy lực cũng tăng lên đáng kể.
Càng luyện tập càng cảm nhận rõ sự tiến bộ, cảm giác cực kỳ thú vị!
Bọn ma thú cũng bị dồn ép đến mức gần như cân sức, nghĩ mà xem, nếu trận này kéo dài thêm chút nữa thì càng tốt quá!
…Đang nghĩ vậy thì mình nhận ra Albert bên cạnh đang thở hổn hển.
“Số lượng ma thú không hề giảm chút nào… Cận vệ và cả Sylpha cũng bắt đầu xuống sức dù ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Lloyd cũng thở nặng rồi… Cũng phải thôi, còn nhỏ tuổi vậy mà dùng được chừng ấy ma thuật. Nhưng mình cũng chẳng còn dư sức để lo cho người khác…”
Albert nhìn quanh, môi mím lại.
Vẻ mặt anh vẫn cứng rắn, nhưng trong mắt đã có chút lo lắng.
“…Mình thật sự bắt đầu mệt rồi… Nhưng mà… là anh trai, mình không thể để lộ vẻ yếu đuối trước mặt em ấy… Phải cười lên, Albert! Những lúc thế này mới cần nụ cười thách thức số phận!”
Anh lẩm bẩm, rồi gượng nở một nụ cười cứng đờ.
Ồ, đúng là Albert, luôn cố giữ hình tượng lý tưởng, luôn muốn là người che chở, dù có sắp kiệt sức.
“Lloyd, còn gắng được nữa không?”
“Vâng! Em vẫn còn sức chiến đấu!”
“Giỏi lắm. Giờ là lúc cần gồng mình lên đây!”
Albert siết chặt chuôi kiếm, hét lớn như để đẩy lùi mệt mỏi, rồi vung ma kiếm, phóng ra Viêm Liệt Hỏa Cầu.
Với cường độ chiến đấu vừa rồi, đáng ra anh đã cạn sạch ma lực.
Nhưng ánh mắt kia rực sáng, rõ ràng ma kiếm đang tiếp sức, và Albert thì hưng phấn với vai trò chiến đấu tuyến đầu của mình.
Ma thuật tấn công dễ thấy rõ hiệu quả, nên cũng dễ tạo động lực.
Nhìn anh như thế, tôi không thể để mình bị bỏ lại.
Trừ phi có yếu tố đặc biệt xuất hiện như tiếp viện, thế trận này vẫn sẽ giằng co như thế, còn tôi thì…
“HOAHTAH!!!”
Một tiếng thét xé gió vang lên.
Bóng người nhỏ nhắn như tia sét lao tới.
Tao!
Cú đá bay đầy uy lực của Tao khiến một con Bearwolf bị thổi văng ra tận hồ nước.
Tao xoay người giữa không trung rồi hạ cánh nhẹ như không, tạo dáng cực ngầu, đúng phong cách của cô nàng.
“Đến tiếp viện rồi đây!”
“OOOOOO!!!”
Tiếng reo hò vang lên như sấm.
“Tao! Cô đến thật đúng lúc! Cảm ơn nhiều!”
“May mà tới kịp! Giờ thì dọn sạch lũ này nhé!”
Tao nháy mắt, nụ cười nửa ngạo nghễ, nửa khiêu khích rồi lao thẳng vào bầy ma thú, không chút do dự.
Cô di chuyển như cơn gió, không chút thừa động tác, từng đòn đánh đều hiệu quả chết người.
Dứt khoát, mạnh mẽ, đúng là chiến binh cận chiến thiên phú.
Nhờ sự xuất hiện của cô, thế trận phòng thủ bỗng chốc biến thành thế gọng kìm.
Bearwolf lần lượt bị ép chặt, gục ngã từng con.
…Không ngờ Tao lại thực sự đến tiếp viện.
Tôi thoáng do dự.
Nếu tôi dùng “Khí” trước mặt Tao, thì thể nào cô ấy cũng sẽ nhận ra thân phận thật của tôi.
Và với tốc độ này, trận chiến sẽ không kéo dài.
Aiz… thế là hết vui.
Tôi thả lỏng tay, như người vừa xả stress, và lười biếng phóng ra một quả Hỏa Cầu cho có.
“Đòn kết liễu đâyーーー!!”
Tao hét lớn, tung một Khí Khổng Đạn cực mạnh, đập văng con Bearwolf cuối cùng vào gốc đại thụ.
Hơn chục con Bearwolf nằm la liệt, không còn con nào có thể cử động.
“UOOOOO! Chiến thắng thuộc về chúng taaaa!!”
Đám cận vệ hò reo như vỡ òa, ôm lấy nhau nhảy nhót vui sướng.
Thật đáng tiếc.
Tôi còn muốn chơi thêm tí nữa cơ mà…
“Phù… Cuối cùng cũng dọn sạch được bọn chúng…”
Tao lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vẫn sắc bén dù đã thở đều trở lại.
Albert bước lên trước, chìa tay ra, điềm đạm nhưng chân thành:
“Cảm ơn cô, Tao. Bọn tôi thực sự được cứu nhờ cô đấy.”
“Không cần khách sáo đâu. May mà tới kịp. …Fuhihi.”
Tao tươi cười, siết chặt tay Albert, mặt rạng rỡ như nắng xuân.
…Cô nàng cứ nắm lấy tay anh ấy không buông, ánh mắt nhìn anh không giấu được sự vui sướng.
Albert hơi giật mình, thoáng bối rối.
“M-Mà Tao, sao cô biết bọn tôi bị ma thú tấn công?”
“À, vì cái đền nằm trên cao mà. Tôi đứng trên đó nhìn thấy Albert-sama đang bị bầy ma thú bao vây nên vội vàng lao đến.”
Tao chỉ tay về phía vách đá dựng đứng.
Trên đó là 1 đền thờ đá, tuy nhiên đã bị hư hại nghiêm trọng.
Albert nhìn theo, khẽ chau mày.
“Đền gì mà sập gần hết rồi. À phải, cô đang định tu sửa nó đúng không? Xin lỗi vì đã làm gián đoạn. Để bọn tôi giúp một tay sau. Dù sao cô cũng vừa cứu mạng bọn tôi mà.”
“Vậy thì quý hóa quá! Tôi sẽ hậu tạ thật đàng hoàng! À, nếu được thì… hôm nào cùng nhau đi ăn nhé?”
Tao bất ngờ mời thẳng Albert đi ăn.
Đôi mắt sáng như biết rõ mục tiêu.
…Này này, đối phương là hoàng tử đó nha?
Cô nàng mạnh dạn thật luôn…
“――Lloyd-sama, có chuyện này tôi muốn báo.”
Grimo lên tiếng, giọng trầm xuống rất nghiêm trọng.
“Chuyện gì vậy?”
“Cái đền lúc nãy… tôi vừa nhớ ra. Đó là nơi từng phong ấn một tên Ma Nhân giống như tôi.”
“Cái gì…? Nhưng đền đó trông như đã bị phá hủy…”
“Phải, rất có thể Ma Nhân bên trong đã thoát ra ngoài rồi. Và hiện tại… hắn đang ở rất gần…!”
Bụp!
Một con Bearwolf dưới đất bỗng giật mạnh rồi bật dậy.
Nó đứng thẳng 2 chân, 2 tay buông thõng một cách kỳ dị.
“Nó… nó sống lại sao!? Tất cả, cầm vũ khí lên!”
Albert hét lớn, giọng to rõ, ánh mắt không cho phép ai chần chừ.
Cận vệ lập tức bao vây con Bearwolf.
Nhưng không chỉ có 1.
Tất cả Bearwolf tưởng đã bất tỉnh đều lần lượt đứng dậy.
Một lớp khói đen mờ phủ trên thân chúng.
“Kufufufufu… Đám nhân loại cũng làm được vài trò ra phết đấy…”
Từ miệng một con Bearwolf, vang lên tiếng nói khàn đặc của một ông già.
Ẩn sau hàm răng nhọn hoắt là gương mặt xanh xao, méo mó như khỉ già.
Đôi mắt quá khổ, trán mọc sừng, 1 hình hài dị hợm, ghê rợn.
Cận vệ thoáng rùng mình, theo bản năng lùi lại vài bước.
“M-Mày là thứ gì!?”
Albert vẫn đứng vững, cố giữ giọng ổn định.
Lão quái vật nhe răng cười, giọng u ám:
“Ta là Pazuzu. Ma Nhân Pazuzu. Những kẻ ngu ngốc kia, các ngươi dám làm tổn thương bầy tôi của ta… Đừng mơ rời khỏi đây sống sót. Cái giá các ngươi phải trả… chính là mạng sống!”
Lão Pazuzu ngước mặt cười điên dại, rồi khống chế một con Bearwolf, bắt nó đứng thẳng lên như khổng lồ hóa.
Ánh mắt đỏ như máu trong đôi mắt Bearwolf không còn là của thú vật, mà là ánh nhìn tà ác của lão quỷ dữ kia.


0 Bình luận