trans: uỵt ọe 5k từ
---o0o---
Phập!
Encrid vung vút thanh Aker, bổ thẳng tắp một nhát chẻ dọc xuống đỉnh đầu con nhện đang xông tới. Lưỡi gươm sắc lẹm chẻ đôi hộp sọ con ác thú, găm sâu xuống nền đất lạnh lẽo ngập cả một gang tay.
Anh thản nhiên đạp một chân lên cái mai sần sùi của nó làm điểm tựa, lạnh lùng rút kiếm ra. Dọc theo đường rãnh lưỡi kiếm, thứ máu đen đặc quánh nhầy nhụa chảy tràn ròng ròng.
Đông quá.
Đưa mắt nhìn ra xa, vô số những sinh vật gớm ghiếc tăm tối đang lúc nhúc như kiến, cuồn cuộn đổ ra từ bóng đêm. Thế nhưng, vòng vây áp sát xung quanh anh lúc này vẫn chưa đến mức đặc nghẹt.
Trực giác sắc bén của một chiến binh mách bảo Encrid: Trên chiến địa này, giữ thế phòng ngự phản công sẽ nắm chắc phần thắng hơn là mù quáng lao lên. Nắm được thế trận trong lòng bàn tay, anh tự cho phép mình đảo mắt quan sát tình hình xung quanh.
Và ánh nhìn của anh lập tức ghim chặt vào điểm nóng nhất - nơi Oara đang đơn độc đối đầu với bầy ác thú.
Con nhện biến dị điên cuồng vung vẩy tám cái chi sắc lẹm.
Vù vù vù vù!
Tiếng gió rít gào buốt óc xé toạc không gian hòa cùng thanh âm xé gió của những lưỡi đao xương. Tốc độ vung đao điên cuồng đến mức tạo thành một bức tường phòng ngự hình tròn xoay tít ngay trước mặt Oara.
Cùng với tiếng gió xé gào rú, vòng xoay của những lưỡi kiếm tạo nên một rào chắn hình tròn chắn trước mặt Oara
Thay vì lao xổ vào con mồi, con quái vật nhện lại nhích từng bước một, thong thả đến dị thường. Bức tường đao thịt ấy cứ thế chầm chậm lùa theo từng bước chân của nó, từ từ ép sát Oara.
Chứng kiến cảnh tượng ngột ngạt ấy, Encrid khẽ tự hỏi:
Nếu là mình, mình sẽ phá giải thế cờ này ra sao?
Chiến thuật của kẻ thù đã thay đổi hoàn toàn so với ban nãy.
Đâm bừa một nhát kiếm vào khe hở thì sao? Bất khả thi. Nói trắng ra, làm vậy chẳng khác nào tự sát.
Không có lấy một kẽ hở.
Giao phó mạng sống cho canh bạc may rủi bằng một nhát đâm hú họa không phải là tìm đường sống, mà là chấp nhận buông xuôi chờ chết.
Hơn nữa, rắc rối đâu chỉ có mỗi con nhện quái thai kia.
Con Gấu cú cũng bắt đầu rục rịch. Từng bước chân của nó tịnh tiến nhẹ nhàng đến kinh người, tựa như bốc hơi khỏi không gian, không vương lại một chút âm thanh hay sát khí nào.
Dù màn đêm đã phủ phục vạn vật, nhưng thứ ánh sáng le lói từ Song Xích Nguyệt vẫn đủ để người ta nhìn rõ mồn một.
Vậy mà, cái thân hình đồ sộ như ngọn núi nhỏ của con Gấu cú lại đang mờ dần, hòa làm một với bóng tối bủa vây. Hệt như cái cách Jaxon tung thuật tàng hình rồi bốc hơi ngay trước mũi anh.
Một thanh kiếm giấu trong tay áo, rình rập vồ lấy con mồi. Y hệt kỹ năng Cú đâm vô sát.
Và cả con ghoul gớm ghiếc kia nữa. Nó thong dong lách qua sau lưng con nhện, từ từ di chuyển vòng ra hai bên mạn sườn như đang dạo bước. Hai cánh tay thõng buông xệ với những chiếc móng vuốt dài ngoẵng sắc lẹm - thứ vũ khí tử thần chỉ cần sượt qua da thịt thôi cũng đủ đoạt mạng.
Mẹ kiếp, chó má thật chứ.
Đó là tiếng chửi thề bật ra từ tận đáy lòng Encrid. Anh thử đặt mình vào vị trí của Oara, đối mặt với cục diện tiến thoái lưỡng nan này.
Kết quả: Bỏ mạng. Trái tim mách bảo, đó là một bức tường tuyệt vọng không thể vượt qua.
Nhưng dẫu vậy, nếu thật sự bị đẩy vào cửa tử ấy, bản thân phải vùng vẫy ra sao đây?
Đập vào mắt Encrid là bóng lưng gầy guộc nhưng kiên cường của Oara. Chiếc áo choàng đỏ rách rưới bay phấp phới trong gió đêm, mũi gươm chếch lên trời xanh. Hai tay cô nắm chặt chuôi kiếm.
"Thú vị đấy."
Ngay khoảnh khắc đó, một lời thì thầm sắc lẹm từ miệng Oara lọt vào tai anh. Dù chỉ được chiêm ngưỡng bóng lưng, nhưng Encrid dám chắc mẩm biểu cảm hiện tại của cô.
Cô đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, ngạo nghễ, đè bẹp sự bỉ ổi mà con ghoul kia đang cố bắt chước.
Một Hiệp sĩ mang nụ cười.
Danh xưng của một Hiệp sĩ từ đâu mà có?
Nó được khắc tạc bằng chính cách họ chứng minh bản ngã của mình. Bằng mồ hôi, máu, bằng những hành động thiết thực giữa lằn ranh sinh tử.
"Mọi người chống mắt lên mà nhìn cho kỹ. Ta sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng thế nào là cách một Hiệp sĩ chiến đấu."
Giọng Oara vang dội, không quá lớn nhưng đủ xé toạc bầu không khí đặc quánh sát khí.
Sự chuẩn bị kỹ lưỡng để săn giết Hiệp sĩ, những cái bẫy giăng sẵn và cả những con ma thú đột biến tà ác. Tất thảy đều nhắm vào cô. Nói đây là một cơn bĩ cực khốn cùng cũng chẳng ngoa.
"Chịu, kèo này ta cũng xin hàng." Giọng Rem tặc lưỡi.
Sự thật mất lòng, với sức mạnh quèn của hắn lúc này, nhào vô chỉ có nước nộp mạng. Bốc phét về những thứ mình chẳng có thì giải quyết được cái thá gì. Tốt nhất là ngậm miệng lại.
Oara tiếp tục dùng bóng lưng và thanh gươm của mình để truyền đạt mệnh lệnh không lời.
Cái người lui ra sau mà nhai khô bò, ngoan ngoãn đứng xem kịch hay đi.
Và Encrid đã làm đúng như vậy. Chỉ khác là thay vì nhai khô bò, anh lại vung kiếm xẻ đôi đầu hai con nhện ngu ngốc dám lở vởn tới gần.
Nhưng ngay cái chớp mắt anh rút gươm về thế thủ, Oara đã xuất thủ.
Encrid hoàn toàn mất dấu cô.
Một khi bước chân vào cảnh giới Hiệp sĩ, phản xạ và thể năng của con người sẽ bước sang một chiều không gian hoàn toàn khác biệt.
Những cú đấm tung ra ở những góc độ phi lý trí. Những bước di chuyển với tốc độ nằm ngoài giới hạn thị giác.
Cố căng mắt ra mà nhìn cũng bằng thừa. Encrid thấu hiểu chân lý ấy qua chính những vết sẹo trên người mình. Chẳng phải anh đã từng nếm mùi bán sống bán chết khi đối đầu với những sinh thể mang sức mạnh ngang ngửa Hiệp sĩ sao?
"Nếu chỉ dán mắt vào từng cử động nhỏ nhặt, cậu sẽ chẳng thấy gì cả."
Lời răn dạy của Luagarne bất chợt dội về trong tâm trí. Encrid điều chỉnh lại nhãn quan, thôi không cố bắt ép đôi mắt bám theo từng hành động cụ thể, mà chuyển sang cảm nhận dòng chảy của trận chiến.
Và rồi, một khung cảnh lờ mờ dần hiện rõ trước mắt anh.
Từ trên cao giáng xuống, kiếm của Oara bổ thẳng vào bức tường đao thịt đang xoay tròn điên cuồng của con nhện. Một nhát kiếm ngay thẳng, chính trực, không khoan nhượng va đập nảy lửa với hàng thủ vững chãi.
KENGG!
Giữa màn đêm đen kịt hòa quyện ánh trăng đỏ mờ ảo, những tia lửa vàng rực tóe ra, xua tan cả bóng tối nhơ nhuốc.
"Tên thanh kiếm của ta là Nụ Cười."
Trong một trận giao hữu, Oara đã từng nói vậy. Bất kỳ Hiệp sĩ chân chính nào cũng sở hữu một thanh Khắc Ấn Khí.[note92306]
Khắc Ấn Khí là một loại vũ khí được dung nạp "Ý Chí" của người dùng. Một thợ rèn kiệt xuất, thứ kim loại hiếm có khó tìm, cộng hưởng cùng Ý Chí sắt đá của Hiệp sĩ. Phải hội tụ đủ ba yếu tố ấy mới đúc thành một tuyệt tác vô song. Gọi là Khắc Ấn Khí bởi sinh mạng và ý chí của Hiệp sĩ đã hòa làm một, in hằn lên từng tấc kim loại.
"Miễn là ta còn cười, thanh kiếm của ta vĩnh viễn không bao giờ gãy."
Những lời nói đầy tự hào ấy, Encrid vẫn nhớ như in.
Đó là thứ vũ khí được nuôi dưỡng bằng tinh thần, tựa như một phần máu thịt kéo dài của chính chủ nhân. Và thanh "Nụ Cười" của Oara cũng vậy.
Lẫn lộn giữa cơn mưa tàn lửa vàng rực là những vụn bột trắng xóa lả tả rơi xuống. Kiếm của cô đã tàn bạo xuyên thủng và phá nát bức tường do tám cái chi sắc bén dựng lên, rồi kiêu ngạo rút về. Lẽ dĩ nhiên, thanh "Nụ Cười" vẫn vẹn nguyên, không sứt mẻ lấy một milimet.
"Để xem bọn mày gồng được bao lâu!"
Tiếng hét xé họng của Oara vang lên. Thứ bột trắng lả tả kia... chính là mảnh vụn vỡ vụn từ những lưỡi đao xương của con nhện. Nụ cười của Oara đã chính thức bào mòn và băm vằm thứ vũ khí gớm ghiếc ấy.
Đột ngột, con Gấu cú lù lù trồi lên từ hư không, áp sát ngay sau lưng cô. Vì đứng từ xa quan sát nên Encrid không bỏ sót khoảnh khắc này. Nhưng nếu là kẻ trong cuộc, ở khoảng cách gần như thế thì sao?
Chắc chắn áp lực sẽ kinh khủng hệt như cảm giác đối đầu với Jaxon. Đòn đánh lén chết người xé toạc không gian luôn là đặc sản của hắn mà.
Con Gấu cú vung nắm đấm tảng đá táng thẳng vào lưng Oara.
À không... ngay khoảnh khắc nắm đấm tưởng chừng đã nện trúng đích, cơ thể Oara lại uốn cong một cách điệu nghệ. Toàn thân cô uốn éo mềm mại như dải lụa nương theo chiều gió, lách mình né gót sang một bên trong đường tơ kẽ tóc.
Một phản xạ thần sầu ngoài sức tưởng tượng. Trong mắt Encrid, đó chẳng khác nào một màn biểu diễn được biên đạo tỉ mỉ.
Nắm đấm của con Gấu cú nện vào khoảng không vô hình.
BÙM!
Âm thanh không khí bị xé rách phát nổ chát chúa. Chỉ nghe thôi cũng đủ mường tượng ra lực sát thương hủy diệt ẩn chứa trong cú nện cục súc ấy. Một nắm đấm xé toạc cả âm thanh.
Cùng lúc đó, mọi thứ như tua chậm lại trước mắt Encrid. Khuôn mặt, đôi chân, đôi bàn tay của Oara hiện rõ mồn một.
Một nụ cười nhẹ nhõm. Một bước chân dứt khoát lao tới. Một cổ tay bẻ ngoặt linh hoạt. Và một lưỡi kiếm uốn cong tàn khốc.
Mũi gươm chĩa thẳng vào yết hầu con Gấu cú. Tia chớp trắng xóa xẹt ngang cổ họng ma thú.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, con Gấu cú rụt vội cổ lại như rùa rụt đầu. Lớp lông vũ dày cộp quanh cổ nó lập tức dựng ngược lên thành lớp giáp gai góc, gồng mình hứng trọn nhát kiếm của Oara.
Kétttttt!
Lưỡi gươm đay nghiến cọ xát, chém đứt phăng lớp lông vũ phòng ngự cứng như thép nguội, toan cắt đứt yết hầu của nó. Máu đen bắt đầu rỉ ra bắn tung tóe. Những chiếc lông vũ bị nghiền nát gãy nát, văng tung tóe như những mảnh vụn kim loại.
Thừa cơ hội đó, con nhện giải trừ bức tường phòng ngự, sải những bước chân dài ngoẵng áp sát. Tám cái chi sắc lẹm của nó điên cuồng băm vằm.
Hai chi bổ củi từ trên xuống, hai chi chém vát chéo, hai chi đâm thọc vào vùng đùi, và hai chi còn lại nện thẳng xuống mu bàn chân. Tám lưỡi đao xương hoàn hảo phối hợp, tạo thành một mạng lưới tử thần không lối thoát.
Đang chém dở cổ con Gấu cú, Oara lập tức giật gươm về, múa kiếm tạo thành tám tàn ảnh đan chéo nhau bảo vệ toàn thân. Lưỡi gươm của cô dũng mãnh đón đỡ từng đòn tấn công hiểm hóc của ma thú.
Các giác quan của Encrid lúc này căng như dây đàn. Đôi tai anh nhạy bén thu vào tám thanh âm va đập hoàn toàn khác biệt.
Phập! Chát! Keng! Xoẹt! Kétt! Phập! Cốp!
Đó là một trận tử chiến mà người quan sát phải tập trung toàn bộ trí lực, kích hoạt mọi giác quan ở mức cực hạn mới có thể theo dõi nổi.
Oara gạt phăng năm cái chi, chém đứt, xé nát và đập gãy ba cái còn lại.
Quan sát trọn vẹn chuỗi động tác phi lý trí ấy là điều không tưởng. Nhưng nhìn vào kết quả để suy ngược lại quá trình thì anh có thể lờ mờ hình dung ra. Cỗ máy tính trong đầu Encrid hoạt động hết công suất.
Bẻ gập cổ tay để chẻ, đâm và quật...
Chỉ với sự linh hoạt của cổ tay mà có thể thi triển ra những chuỗi đòn khủng khiếp đến nhường này được ư?
Bởi vì... cô ấy là Hiệp sĩ.
Một nhát đâm chớp nhoáng rồi xoắn mũi kiếm kéo ra, xé toạc một chi của con nhện khiến nó lủng lẳng thảm hại. Dùng lực rút kiếm ấy mượn đà xoay người chém văng chi thứ hai bằng một nhát bạo kích dời non lấp biển. Và cuối cùng, dùng mặt phẳng của thân kiếm táng thẳng vào cái chi thứ ba khiến nó gãy gập làm đôi.
Cái chân đứt lìa của con nhện tòng teng đung đưa một cách thảm hại.
Làm thế quái nào lại có thể di chuyển thần sầu như thế cơ chứ?
Không biết. Không thể nào lý giải nổi.
Nhưng đó chính là đỉnh cao mà anh khao khát chạm tới, là con đường mà anh quyết tâm dấn bước.
Ragna, Shinar, Vua Lính Đánh Thuê, và cả Hiệp sĩ của xứ Aspen. Giả sử bốn con quái vật ấy tung toàn lực chiến đấu, khung cảnh sẽ kinh hoàng nhường nào?
Ngay lúc này đây, Oara đang phơi bày câu trả lời trước mắt anh. Một kẻ dùng kiếm quèn đang ngạo nghễ khẳng định sức mạnh toàn năng của mình. Đó chính là đẳng cấp thực sự của một Hiệp sĩ.
Tuyệt quá.
Một tiếng cảm thán buột miệng thốt ra, ánh mắt Encrid đã bị khóa chặt vào trận chiến hào hùng ấy tự bao giờ. Sự khao khát mãnh liệt trỗi dậy khiến anh không thể dứt mắt ra được.
"Cậu bị điên à?" Rem càu nhàu đá đểu từ bên cạnh.
"Quá đông. Lượng ma thú đông đến mức dị thường." Luagarne nhíu mày, trực giác nhạy bén đánh hơi thấy mùi bất tường.
Đến cả một Frog đù đờ như Luagarne cũng phải lên tiếng cảnh báo thì cục diện lúc này thực sự vô cùng tồi tệ. Kế bên, Dunbakel đã bắt đầu run lẩy bẩy như cầy sấy.
Nhưng mặc kệ những lời lải nhải xung quanh, Encrid vẫn chỉ dán mắt vào nụ cười rực rỡ của Oara. Mọi nơ-ron thần kinh, mọi giác quan của anh đều bị hút trọn vào cảnh giới chiến đấu của cô.
"Oa!" Một người lính gân cổ gào lên.
Oara lập tức đáp lại tiếng gọi của niềm tin ấy.
Lợi dụng sơ hở, con ghoul nãy giờ lảng vảng bên ngoài vòng chiến nay bất ngờ phóng vút lên, đâm thẳng bộ móng vuốt mang độc về phía cánh tay Oara. Chỉ cần nhìn vào tốc độ và góc độ xuất thủ, bất cứ ai cũng phải lạnh gáy.
Hiệp sĩ.
Con ma thú đó đang tung đòn với đẳng cấp của một Hiệp sĩ thực thụ.
Tay phải Oara vẫn nắm chặt thanh gươm, dồn lực quật lùi nắm đấm tảng đá của con Gấu cú. Cùng lúc đó, tay trái cô vung lên để chống đỡ đòn chí mạng của con ghoul.
Một kỹ thuật ngoạn mục. Cô dùng phần giáp tay trái làm bia đỡ đạn, triệt tiêu lực đâm của những móng vuốt mang độc và đẩy lệch quỹ đạo tấn công của nó đi chệch một góc.
Kétt!
Bộ móng vuốt sắc lẹm cày sâu xuống lớp giáp tay, để lại những vệt xước trắng ởn.
Giữa màn giằng co căng thẳng, cánh tay đao tàn tạ của con nhện vẫn ngoan cố đập mạnh vào phần thân Oara. Nhưng cô vẫn cắn răng gồng mình chống chịu.
Bốp!
Khéo léo xoay nhẹ người, Oara hóa giải phần lớn lực sát thương. Chưa hết, mũi kiếm vừa dùng để đỡ đòn của con Gấu cú chẳng biết từ bao giờ đã lách lên, đâm thủng thẳng vào sọ con nhện.
Mất dấu rồi.
Nhát đâm đoạt mạng vừa rồi thực sự đã vượt qua giới hạn quan sát của Encrid.
Con nhện đổ gục, tắt thở ngay tắp lự. Con Gấu cú lập tức luồn mình lẩn khuất vào bóng tối, còn con ghoul điên cuồng vung hai tay đâm liên hoàn vào Oara.
Đầu, ngực, bụng, đùi. Mục tiêu nhắm tới cực kỳ rõ ràng: Chỉ cần một vết xước thôi cũng đủ định đoạt sinh tử.
Oara nhịp nhàng phối hợp giữa gươm và giáp tay, gạt bay từng nhát đâm chí mạng.
Trong lúc đó, từ sau lưng cô, con Gấu cú lại trồi lên, tung một cú vung tay rộng mang uy lực dời non lấp biển.
VÙ!
Dù đứng cách một đoạn khá xa, Encrid vẫn có thể cảm nhận luồng gió sắc lẹm thốc thẳng vào mặt mình. Một cú quét ngang song song với mặt đất, phạm vi sát thương rộng đến mức không thể nào tránh né.
Tuy nhiên, thay vì giơ lưng ra đỡ đòn, Oara lại giậm chân nhảy phốc lên. Mũi chân cô đạp mạnh ngay lên bắp tay thô ráp của con Gấu cú đang vung tới, mượn đà phóng vọt lên không trung. Lộn một vòng hoa mỹ giữa không trung, Oara dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể kết hợp sức mạnh phi thường, giáng thanh kiếm xuống từ đỉnh đầu đối thủ.
Lưỡi kiếm linh hoạt uốn cong, xé gió chém xuống tạo thành ba dư ảnh chết chóc. Một sự kết hợp hoàn mỹ giữa sức mạnh bạo bạo và tốc độ vô song.
Thấy vậy, con ghoul cũng lăm lăm đưa hai tay lên bắt chước y hệt cái cách Oara dùng giáp tay đỡ đòn ban nãy.
Một màn giao tranh công thủ điên cuồng đến mức quỷ khóc thần sầu. Kẻ nào bỏ mạng cũng chẳng có gì lạ.
Và rồi...
Phập! Phập!
Kiếm của Oara chẻ dọc sọ con ghoul từ trên xuống dưới. Cũng đúng khoảnh khắc đó, bộ móng vuốt mang độc của nó đâm phập vào mạn sườn cô.
"Tao thắng rồi. Cái đồ chó chết tởm lợm." Oara gằn giọng. Nụ cười ngạo nghễ vẫn vẹn nguyên trên môi.
Vạt áo choàng đỏ rách tơi tả phất phơ trong gió lạnh.
Ở một bên, con Gấu cú nát bấy nửa khuôn mặt, trên tay vẫn còn vương lại một mảnh áo choàng đỏ rách rưới. Còn con ghoul mang tên Jericks bị bổ đôi đầu đã ngã gục xuống nền đất với một tiếng rầm nặng nề.
"UOOOOOOOO!" Tiếng gầm thét phấn khích của Roman cất lên, xé tan bầu không khí căng thẳng. Một tiếng gầm báo hiệu sự chiến thắng.
"Vẫn còn quá đông. Phải có một con đầu đàn nào đó đang nhả đẻ bọn này ra." Luagarne trầm giọng nhận định. Dòng thác nhện biến dị vẫn không ngừng cuồn cuộn tràn ra khỏi bóng tối.
"Có lẽ là vậy." Dù Aishia đã lách vào sâu trong Ma vực nhưng có vẻ như ngọn nguồn vấn đề vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
Liệu thế này đã là kết thúc? Dù sao thì cục diện hiện tại cũng tạm coi là một khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi để họ xả hơi dưỡng sức. Encrid thầm nghĩ.
Nhưng ngay lúc ấy...
Dunbakel bỗng giật nảy mình, toàn bộ cơ bắp căng cứng. Lý do vì sao? Chịu.
Nỗi sợ hãi tột cùng đôi khi sẽ kích hoạt giới hạn tận cùng của bản năng sinh tồn. Và Dunbakel đang rơi vào trạng thái đó. Cô đánh hơi thấy mùi của tử thần, lắp bắp:
"Có thứ gì đó... đang đến."
Vừa dứt lời, ánh mắt Dunbakel dại ra, từ từ ngoái về một hướng. Oara cũng lập tức lia mắt theo. Encrid thì phản ứng chậm hơn một nhịp.
Xoẹt!
Ngay trước mặt Oara - người vừa kết liễu ba con ma thú sừng sỏ - một sinh vật kì dị phủ đầy những múi cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực như máu đột nhiên xuất hiện. Đứng bằng hai chân, hai tay với đôi cánh mang màng da dơi gớm ghiếc tởm lợm, và trên trán nhô lên hai cái sừng gãy.
Ở đại lục này, những giống loài đặc thù mang hình hài ma quỷ tà ác như thế được xưng tụng là Ma Nhân. Những tồn tại thảm khốc đãng lẽ chỉ xuất hiện ở những nơi được mệnh danh là Đại Ma vực.[note92310]
Dunbakel hít phải mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở.
Thứ ma vật bước ra từ cổng địa ngục kia vừa ló mặt đã hóa thành một tia chớp đỏ rực lao thẳng tới đè nghiến lấy Oara. Nó nhẫn tâm nghiền nát một Oara đã kiệt quệ sức lực sau trận tử chiến căng thẳng.
Phản xạ xuất thần, tay trái nắm chặt mép lưỡi kiếm, tay phải giữ chặt chuôi, cô dùng hết sức bình sinh đỡ đòn đâm chí mạng từ đôi bàn tay xương xẩu của con quái vật. Đôi tay run rẩy, cô nghiến răng thều thào:
"…Chạy đi, tất cả mau chạy đi."
"Mẹ kiếp, té lẹ thôi!" Rem gào lên, giọng lạc hẳn đi.
"Balrog? Không, chỉ là một mảnh vụn của nó thôi." Luagarne lạnh giọng nhận diện thân phận kẻ thù.
Sự xuất hiện của một ma vật mang sức ép áp đảo vạn vật. Cái hào quang chết chóc tỏa ra từ nó bao trùm toàn bộ chiến trường. Uy áp bức người là thế này sao?
Toàn bộ binh sĩ cứng đờ như hóa đá.
Phập.
Chỉ trong một cái chớp mắt, vài người lính đen đủi đã bỏ mạng dưới chân bầy nhện đang bò lổm ngổm. Vài kẻ khác thét lên trong câm lặng.
Nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm trí Dunbakel. Đôi mắt của thú nhân giúp cô phân tích cục diện hiện tại rõ ràng hơn bất cứ ai. Cô nhìn thấy đôi tay Oara đang run lên bần bật, cảm nhận trái tim mình bị bóp nghẹt bởi sự áp bức vượt trội của con quái vật.
Đáng lẽ ra, cô phải co giò bỏ chạy mà không dám ngoái đầu lại. Nhưng sự sợ hãi tột độ đã khiến bộ não cô đóng băng.
Mất trí, Dunbakel điên cuồng lao người về phía trước. Vung vẩy thanh scimitar, cô nhắm thẳng vào con quái vật mới xuất hiện mà chém.
Chẳng thèm nhúc nhích bàn tay đang kìm kẹp Oara, con quái vật hờ hững tung một cú đá cao bồi thẳng vào đầu Dunbakel.
Bốp!
Hộp sọ vỡ vụn, máu me và não tương văng tung tóe.
"Dunbakel!" Encrid gào thét. Ý Chí cưỡng ép kích hoạt, cơ thể anh lao lên bất chấp lý trí.
"Ta bảo chạy cơ mà." Oara thều thào cất tiếng, cố gắng vùng vẫy. Cô dồn lực đôi tay đẩy văng bàn tay xương xẩu đang kẹp chặt lấy mình.
Vài đòn đánh đổi mạng diễn ra chóng vánh, nhưng mọi chuyện chẳng khá khẩm hơn là bao.
Rắc.
Hứng trọn một đòn nện thẳng vào đầu, đốt sống cổ Oara gãy gập gãy nát.
Vì cú đâm mạn sườn của con ghoul? Không, ngay cả khi không dính đòn chí mạng đó, sinh lực của cô đã chạm tới giới hạn từ lâu rồi. Kẻ mang trong mình thứ kịch độc trí mạng thì lấy đâu ra sức lực để đánh một trận dông dài?
Hiểu ra rồi. Con quái vật tà ác kia đã tính kế mượn tay đám lâu la làm tiêu hao sinh lực Oara, ép cô vào ngõ cụt rồi mới nhởn nhơ ra tay kết liễu.
Một kẻ nham hiểm đê tiện. Một ma vật mang sức mạnh vô song.
Nắm chặt chuôi gươm, dấn thân vào vòng vây, Encrid thừa hiểu hành động này chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết. Nhưng cơ thể anh đã không còn chịu sự kiểm soát của lý trí nữa.
Và anh không phải là kẻ duy nhất phát điên.
Khoảnh khắc chứng kiến Hiệp sĩ Oara ngã gục...
"CHẾT TRONG NỤ CƯỜI NÀO!" Roman gầm lên một tiếng rách ruột.
"CHẾT CÙNG NỤ CƯỜI!"
"OA!"
"OA!"
"Oa" - tiếng gọi rực lửa lấy từ chính tên của cô.
Thành phố này là tâm huyết của Oara. Là mảnh đất do chính tay Hiệp sĩ Oara gồng mình bảo vệ.
Một cỗ ý chí sục sôi, bi tráng dâng trào trong huyết quản. Trước kia, nếu thấy cảnh những kẻ biết rõ là đi vào chỗ chết vẫn điên cuồng đâm đầu vào, người ta sẽ chửi đó là một lũ mất trí. Nhưng nơi này... toàn là lũ mất trí mang trái tim kiêu hãnh.
Cái thứ gọi là Mảnh Vỡ của Balrog kia mang sức mạnh tiệm cận Hiệp sĩ.
Ba con ma thú vừa nãy gộp lại cũng chẳng bằng một góc của nó.
Một sự chênh lệch đẳng cấp không thể san lấp.
Xung quanh, bầy nhện vẫn ồ ạt xông lên cắn xé. Trên đỉnh đầu, những mũi tên tơ nhện mang tử thần liên tục trút xuống rào rào. Chính là thứ vũ khí dơ bẩn đã kết liễu Millio.
Encrid điên cuồng lao vào Mảnh Vỡ của Balrog, tung ra năm nhát chém sinh tử. Dù những đường kiếm vung lên và thân pháp né đòn đã vươn tới ngưỡng xuất thần, anh vẫn lãnh trọn một cú đá chí mạng vào mạng sườn, văng xa cả chục mét, nằm bẹp dí trên mặt đất.
Rồi anh thấy thi thể Roman tắt thở nằm đó.
Thấy Rem lăn lóc thoi thóp bên cạnh, vừa nôn ra máu vừa lầm bầm những lời chua xót:
"Biết thế ông chuồn mẹ từ sớm cho xong."
Dunbakel đi trước, và rồi tất cả đều bị xóa sổ. Một cuộc tàn sát đẫm máu.
Thành phố mà Oara dốc cạn tâm huyết bảo vệ, đã tan tành mây khói.
Encrid cố thu trọn tất thảy thảm cảnh ấy vào mắt. Hơi thở dần cạn kiệt, nặng nề, bóng tối lạnh lẽo dần nuốt chửng lấy tầm nhìn.
Chết nhiều quá rồi nên anh thừa biết cái cảm giác này.
Bị đập nhầm chỗ mất rồi.
Ngay cả bộ giáp cũng chẳng thể giảm xóc nổi lực công phá kinh hồn ấy. Xương sườn gãy nát đâm chọc vào lục phủ ngũ tạng, xé toạc nội tạng từ bên trong.
"Khục..."
Một tiếng ho khan tắc nghẹn ở cổ họng, máu tươi hộc ra khỏi miệng ồng ộc.
Chết đến nơi rồi. Ngay trước khi khép lại mí mắt nặng trĩu, Encrid vẫn kịp thấy cái bóng ma Mảnh Vỡ của Balrog đang càn quét binh lính như cỏ rác. Chỉ với một cú vung gậy dã man, hai ba sinh mạng lập tức bị nghiền nát thành bãi thịt băm. Nó ngang nhiên nhặt lấy vũ khí của Roman - kẻ nó vừa vặt cổ ban nãy.
Bùng! Bốp!
Âm thanh da thịt vỡ nát, máu thịt văng tung tóe xen lẫn tiếng rên la thảm thiết.
"Aaaaa!"
"CHẾT TRONG NỤ CƯỜI NÀO!"
Lời gào thét nức nở, xé gan xé ruột của một người lính ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng. Dù không biết tên, nhưng anh nhớ rõ gương mặt ấy.
Mọi lý tưởng, mọi thứ mà Oara nâng niu trân trọng đang sụp đổ tan tành ngay trước mắt.
Encrid nhắm nghiền mắt lại. Đắm chìm trong đường hầm tăm tối lạnh lẽo nhưng đầy ngắn ngủi ấy.
Bồng bềnh.
Sóng nước dập dềnh khiến con thuyền nhỏ khẽ tròng trành. Mở mắt ra lần nữa, ánh đèn lồng tím mờ ảo lập lòe nhảy múa trước mặt.
"Ngươi sẽ thích bức tường lần này cho xem." Người lái đò lanh lảnh reo lên, giọng điệu hớn hở khó tả.
Chẳng buồn đáp lời, Encrid nhắm nghiền mắt lại rồi lại mệt mỏi mở ra.
Kéééééétttttttt!
Âm thanh đinh tai nhức óc xé rách màng nhĩ vang lên. Một "Ngày Hôm Nay" lặp lại, giờ anh thừa biết cái giọng chóe tai kia là của con nhện gào thét.
Tỉnh lại khi thời điểm chạng vạng chưa qua, nửa đêm chưa tới.
"Ngày Hôm Nay" bắt đầu tính từ lúc anh bừng tỉnh.
Xem ra, ngày hôm nay... thật sự quá đỗi ngắn ngủi.
---o0o---
Cuộc chiến thảo phạt boss hoàng kim chính thức bắt đầu ╰(‵□′)╯
1 Bình luận