QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG

Chương 116: Người chồng bất lực

Chương 116: Người chồng bất lực

“Kinh đô đất chật người đông, một mét vuông có tám, à không…! Có tới chín tên cướp. Vậy nên cứ tiền trao cháo múc mà làm. Sau khi một triệu Mộc Ngọc tới tay, nửa còn lại ta sẽ hoàn trả.”

Nghe được những lời này, trán Tam hoàng tử giăng đầy hắc tuyến. Hắn không nghĩ tên kia lại ví Kinh đô Lai Châu – nơi sâm nghiêm bậc nhất Mộc Long đế quốc là một phường trộm cướp.

Trong lúc có người còn đang khó hiểu về tình hình trị an của đế quốc, Vô Ngân đã thu lại Vô Hình Đao vào nhẫn trữ vật. Ngồi trên ghế, chân hắn bắt chéo, tấm lưng vững chãi hơi ngả về sau, bộ dáng cực kỳ khoan thai. Không đợi Tam hoàng tử nói gì, hắn tiếp lời.

“Khi nào thì Sinh Tử Chiến kia bắt đầu?”

Thấy Vô Ngân vào chủ đề chính, Tam hoàng tử gạt bỏ hiềm khích trong lòng, hắn đáp.

“Là chính ngọ ngày mai.”

Lời vừa dứt, hắn khẽ lật bàn tay, tức thì một phong thư dày cộm màu vàng xuất hiện. Trên đó có tiêu ký một chiếc lá, hẳn là Diêu Bông Mật Thư chuyên dùng trong quân đội.

Vô Ngân chậm rãi gật đầu, không nghĩ lại gấp đến như vậy. Hắn thầm đánh giá.

“Hoàng Thất các ngươi cũng đủ tinh ranh nha! Ngoài ta ra, hẳn hai người còn lại đều sở hữu Ngô Đồng Thần Thụ. Đánh nhau vào giữa trưa, khi mà nhiệt độ trong ngày lên cao nhất, uy lực của Mộc hồn hệ hỏa như Ngô Đồng Thần Thụ sẽ được phát huy toàn bộ.”

Đoán là đoán vậy thôi, Vô Ngân cũng chẳng nhiều lời mà đi hỏi lại. Mắt thấy trên tay Tam hoàng tử đã nhiều hơn một phong thư. Như nhận ra ý định của tên kia, hắn bày ra điệu bộ dò xét rồi tò mò hỏi.

“Đây là…”

“Bớt vờ vịt đi! Ta vốn chuẩn bị nó để trao đổi điều kiện Sinh Tử Chiến. Ngươi đừng nghĩ không công đánh một trận rồi xem nó là cái cớ để Thất muội ân đoạn nghĩa tuyệt với nhà họ Ngô. Dù sống hay chết, thì nàng mãi mãi là con cháu họ Ngô, không bao giờ được khước từ cái vinh dự ấy.”

Tam hoàng tử trầm giọng thốt ra những lời như chém đinh chặt sắt. Tay hắn đưa Diêu Bông Mật Thư về phía Vô Ngân, lại nói.

“Trong này là toàn bộ tư liệu về tửu lầu Xuân Phong. Ta chỉ nhắc ngươi hai điều…”

Tam hoàng tử nói tới đây thì dừng lại, bàn tay cầm phong thư có hơi rụt về, như còn đang lưỡng lự. Như ý thức được gì đó, ánh mắt Vô Ngân bất giác rời khỏi Diêu Bông Mật Thư mà nhìn thẳng về Tam hoàng tử, tựa hồ yêu cầu đối phương phải nói ra toàn bộ.

Hít một hơi thật sâu, sắc mặt Tam hoàng tử lúc này nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn thấp giọng.

“Một! Chớ đắc tội với họ, bởi ngay cả Hoàng Thất cũng phải dè chừng.”

“Hai! Nhớ kỹ điều số một.”

Đưa tay nhận lấy Diêu Bông Mật Thư, sắc mặt Vô Ngân trở nên âm trầm bất định. Hắn có phần ngạc nhiên trước thái độ dè chừng trước tửu lầu Xuân Phong của Tam hoàng tử. Hơn nữa, hắn còn chưa hỏi mà đối phương đã chủ động lấy ra thứ này, hẳn trước đó Qua Long đã gợi ý. Điều này chứng tỏ tên kia cực kỳ thiện chí khi đến đây.

“Đa tạ lời nhắc nhở của ngươi.”

Vô Ngân không tin Tam hoàng tử chỉ nói lời thừa thãi. Hắn chắp tay cảm tạ một cách thật lòng.

Tam hoàng tử gật đầu cho có lệ. Biết thỏa thuận đã xong, chẳng nói chẳng rằng, hắn liền thực hiện đúng như lời hứa trước đó.

Giữa đại sảnh, Tam hoàng tử bộc phát toàn bộ mộc lực. Huyễn ảnh Ngô Đồng Thần Thụ lần nữa xuất hiện sau lưng nhưng ôn hòa hơn trước rất nhiều.

Tam hoàng tử xoay người, đối diện với Ngô Đồng Thần Thụ. Dưới tán cây màu lửa đầy thần thánh, hắn đưa ngón trỏ về phía trước, dùng mộc lực khắc lời thề lên thân cây. Chữ của hắn như rồng bay phượng múa, ngón trỏ lướt tới đâu thì tiếng xì xèo vang tới đó, tựa lời nỉ non không cam lòng của Ngô Đồng Thần Thụ.

“Nếu ta dùng Dị Thú Triều Nguyên làm vũ khí xâm lược, nguyện trời tru đất diệt.”

Khoảnh khắc Tam hoàng tử thu tay về, dòng chữ trên thân Ngô Đồng Thần Thụ bỗng dưng bốc cháy. Thần thụ rung lắc dữ dội, tiếp đó là một tiếng nổ vang. Một tia lửa đỏ thẫm từ thân cây bắn lên cao, thoát ra khỏi mái nhà bị đục thủng lúc trước mà phóng thẳng lên trời rồi biến mất.

Cách đó không xa, Vô Ngân chăm chú theo dõi kỳ biến. Đây là lần đầu hắn trực tiếp chứng kiến một người thi pháp cấm chế lên Mộc hồn. Trước đây hắn không hề tin tưởng loại cấm chế này cho lắm, nhưng khi biết Mộc Thần thực sự tồn tại thì không tin cũng phải tin.

Ngô Đồng Thần Thụ sau khi phát ra dị tượng thì tan biến vào hư vô. Cơ thể Tam hoàng tử khẽ run lên như phải gánh chịu một áp lực vô hình nào đó đến từ thiên địa. Một lúc sau, khi đã lấy lại sự bình tĩnh vốn có, hắn hướng về Vô Ngân rồi khẳng định một lần nữa.

“Ta biết mình là một kẻ lắm mưu nhiều kế, nhưng với danh nghĩa là một hoàng tử, ta sẽ không bội tín với ngươi. Một triệu viên Mộc Ngọc kia sẽ hoàn trả khi kết thúc Sinh Tử Chiến, chỉ mong ngươi không làm ta thất vọng, chưa kịp cầm tiền mà chết nhục nhã dưới tay đám người Kim Long Đế Quốc.”

Nói rồi, Tam hoàng tử xoay người rời đi, bộ dáng thập phần vội vã. Việc Vô Ngân chịu lấy ra Dị Thú Triều Nguyên quá hệ trọng, hắn cần hồi phủ gấp để chuẩn bị kỹ càng các bước tiếp theo. Đây là thứ có thể ảnh hưởng đến con đường trở thành một Tân Đế Vương trong tương lai, hắn biết mình cần phải tận dụng thật tốt cơ hội trời cho này.

Nhìn bóng Tam hoàng tử mỗi lúc một xa, Vô Ngân mới thở phào nhẹ nhõm, không ngờ một triệu Mộc Ngọc lại dễ kiếm đến như vậy. Tuy nhiên, việc đưa Dị Thú Triều Nguyên cho Tam hoàng tử không khác nào báo cho cả Hoàng Thất biết rằng Vô Ngân hắn biết rất nhiều bí mật kinh thiên. Nếu họ nổi lòng tham, muốn vắt chày ra nước, rất có thể bản thân hắn sẽ phải đối diện với tử cục.

Nhớ tới bộ dáng khêu gợi của Nhã Kiều, Vô Ngân nghiến chặt răng, thầm nhủ trong lòng.

“Hồ ly tinh! Ngươi tùy tiện hét ra một cái giá thì ta đây đã đáp ứng. Chỉ hy vọng không vì ngoài ý muốn mà tiếp tục làm khó ta.”

Khi Vô Ngân còn đang đứng như trời chồng nhìn ra ngoài ngõ thì Qua Long đã vội vã bước vào.

Cách đây không lâu, khi cảm nhận được chấn động chiến đấu, đặc biệt là khí thế xung thiên của Ngô Đồng Thần Thụ khiến cho Qua Long ở gần đó thập phần lo lắng. Hắn còn tính xông vào để ngăn cản hai người kia. Nhưng nghĩ đến thực lực Vô Ngân chẳng phải hạng tầm thường, rốt cuộc hắn chỉ biết lén lút theo dõi từ xa.

Cho đến khi thấy Tam hoàng tử đột ngột rời đi, còn quên thông tri cho hắn hồi phủ. Hắn mới tranh thủ chạy vào đây, lập tức lên tiếng dò hỏi.

“Sao rồi? Tam hoàng tử có đưa thông tin tửu lầu Xuân Phong cho ngươi không?”

“Qua Long đại ca! Cảm ơn ngươi.”

Vô Ngân mỉm cười, đáp lại bằng một lời cảm ơn. Việc Tam hoàng tử chủ động đưa ra hồ sơ mật chỉ có thể là do Qua Long âm thầm tác động.

Nghe vậy, Qua Long cảm giác không quen, xua tay nói.

“Thôi bỏ mấy cái lời sến súa ấy đi. Một tên bợm rượu như ngươi phát ra lời ấy nghe nổi cả da gà.”

Nhìn Qua Long làm bộ rùng mình, Vô Ngân không nhịn được mà cười thành tiếng. Cả hai nói chuyện thêm một lúc thì Qua Long cũng phải rời đi. Hắn chỉ hẹn ngày mai sẽ đích thân đưa Vô Ngân vào Hoàng Thành để tiếp nhận Sinh Tử Chiến.

Tiễn Qua Long ra khỏi cổng, phủ đệ của Vô Ngân trở về với sự yên tĩnh vốn có. Nhìn sắc trời tờ mờ tối, hắn thầm than thời gian trôi đi sao nhanh quá, hoặc là do mình quá bận rộn nên mới có cảm giác ấy.

Sau một hồi nghĩ ngợi, sắp xếp lại một số dự định trong lòng, Vô Ngân lắc đầu cười khổ. Biết hôm nay vẫn còn dài lắm, có một số việc vẫn phải làm rõ. Nghĩ là làm, hắn lấy ra một mẫu giấy mỏng rồi đọc, đây là lần thứ hai hắn đọc nó. Hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, hắn xoay bước vào trong, đi thẳng về phía hậu hoa viên.

---

“Hự! Hự! Tập thể dục, tập thể thao, da dẻ hồng hào sức khỏe nâng cao.”

Trên một khoảng sân nhỏ, An Bình vừa hít đất vừa to giọng hét vang. Toàn thân thằng bé thấm đẫm mồ hôi, hai cánh tay run rẩy lên từng hồi nhưng nhất quyết không bỏ cuộc.

Gần đó, Quang Mục đang cầm một cái chổi dài. Trên mặt đất là một đống lá cây được ông ta gom lại. Thỉnh thoảng, ông ta liếc trộm An Bình mà lắc đầu cười khẽ, ánh mắt đầy sự trìu mến và yêu thương.

“Ngươi không có gia đình hay con cái sao?”

Bất chợt, một giọng nói vang lên từ đằng sau. Quang Mục giật mình xoay người lại, thấy Vô Ngân đang nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, biểu tình ông ta hơi mất tự nhiên, vội chào hỏi.

“Đại… đại nhân! Ngài xong việc rồi sao?”

Vô Ngân gật đầu, sau đó nhìn về phía An Bình đang luyện tập gần đó.

Thấy chủ nhân mình chỉ im lặng, Quang Mục cực kỳ tinh ý. Biết Vô Ngân đang đợi một câu trả lời. Sau một thoáng chần chừ, ông ta buồn bã đáp.

“Gia đình và con cái! Là những thứ ta từng có.”

Nhìn Quang Mục siết chặt cán chổi trong tay, Vô Ngân thở dài một hơi rồi lên tiếng. Chất giọng trở nên lạnh lùng và sắc bén.

“Ý định thật sự của ngươi khi muốn về dưới trướng của ta là gì?”

Nghe vậy, Quang Mục giật thót cả người. Ông ta biết Vô Ngân không vô duyên vô cớ đi hỏi chuyện này, ẩn sau đó hẳn là lời thâm ý mật. Rất nhanh, trong đầu ông ta đã xuất hiện một đáp án, rằng xuất thân của mình đã bị tra xét rõ ràng.

“Phịch!”

Bỗng nhiên, Quang Mục quỳ rạp xuống đất. Y hệt như lần đầu gặp mặt Vô Ngân, hai tay ông ta run rẩy liên hồi, lắp bắp nói.

“Đại nhân! Ta… ta không hề lợi dụng ngài. Thù hận của ta vốn đã chôn vùi trong dĩ vãng, ta hiện tại chỉ muốn có một chốn dung thân.”

Vô Ngân nghe được những lời này chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Thù đoạt vợ giết con mà chôn đi được sao? Ánh mắt trìu mến của Quang Mục mỗi khi nhìn An Bình đã nói lên tất cả, ẩn trong đó là một nỗi nhớ không thể nào nguôi ngoai. Từ cái ngày đầu tiên khi ông ta bước lên xe ngựa, hắn đã nhìn ra điểm bất thường này.

Về tới Kinh thành, ngoài việc điều tra về tửu lầu Xuân Phong, Vô Ngân đã nhờ Qua Long tìm hiểu về Quang Mục. Một là muốn biết rõ thân thế ông ta để yên tâm sử dụng, hai là muốn hiểu được “ẩn ý” sau những ánh mắt yêu thương kia. An Bình vốn là đứa trẻ đáng thương, thân thế của nó cực kỳ đặc biệt, có thể mang đến họa sát thân cho những người xung quanh sau này. Hắn không muốn có thêm phiền phức nếu như Quang Mục có mưu đồ gì đó với thằng bé.

Dù đã biết tất cả, hơn nữa còn đoán ra tâm tư của Quang Mục, nhưng Vô Ngân vẫn muốn nghe sự thật từ chính miệng ông ta. Hắn lạnh lùng chất vấn.

“Ngươi có ý đồ gì với An Bình? Hơn nữa mối thù kia, ngươi nói chôn là chôn được sao?”

“Ta…”

Quang Mục trở nên ấp úng. Đúng như lời Vô Ngân nói, thù hận tưởng chừng bị vùi sâu trong tâm khảm, nhưng nó vẫn từng giờ từng khắc gặm nhấm lấy linh hồn ông ta.

Nhiều đêm, ác mộng lũ lượt kéo về. Một nữ nhân với hốc mắt thâm đen, hai tuyến lệ chảy ra toàn là máu, mặc kệ cho đứa bé năm tháng tuổi khóc oe oe lăn lộn dưới sàn nhà, nàng gằn lên từng chữ một.

“Quang Mục, ngươi đáng mặt nam nhân không? Ta chết! Nhi tử ngươi cũng chết! Báo thù… chúng ta muốn ngươi báo thù!”

Năm ấy, ông ta bị một người huynh đệ kết nghĩa móc nối với một tên quan lớn hãm hại. Không những phương thuốc gia truyền bị mất đi, toàn bộ sản nghiệp cũng bị cướp. Vợ ông ta bi phẫn trước sự hèn yếu của chồng mình, ôm đứa con đỏ hỏn trong tay mà ra mặt chửi bới. Ngờ đâu, tên quan kia làm gắt, sai xử binh lính đánh nàng ta. Trong lúc xô xát, đứa bé lãnh oan một gậy mà chết tại đương trường, còn nàng bị lôi đi, lâm vào cảnh ngục tù. Nỗi đau mất con, thêm vào đó là sự bạc nhược của chồng mình, nàng bi phẫn mà treo cổ tự vẫn. Từ ấy trở đi, lòng ông ta không thể nào nguôi ngoai. Ấy thế mà ông ta vẫn nhồi nhét được mối thù ấy vào sâu kín trong tim mình - giấu bằng sự sợ hãi trước những kẻ quyền uy.

Khoảnh khắc Quang Mục chết lặng trong hồi ức, cả thân hình run rẩy không thôi. Vô Ngân đưa mắt nhìn xuống vị Đại quản gia đang quỳ dưới chân mình, tình cảnh này khiến hắn cũng phải bất lực.

Và rồi, Quang Mục rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, ông ta thều thào trong cuống họng.

“Oán hận năm xưa vẫn còn trong tim, nhưng ta biết mình là một kẻ nhu nhược, không dám tự mình báo thù, càng không dám lợi dụng ngài để báo thù. Ta… ta không có cái dũng khí ấy. Sau nhiều lần bị kẻ khác vùi dập, ta chỉ muốn có một chốn để dung thân. Vậy nên mới mặt dày xin làm người hầu kẻ hạ cho ngài.”

Nói tới đây thì Quang Mục nín bặt, mắt dán chặt vào mũi dày của chủ nhân mình, bộ dáng cực kỳ hèn mọn.

Vô Ngân thở dài, ánh mắt có phần chán ghét. Hắn lại hỏi.

“Còn thằng bé An Bình thì sao?”

Vừa nghe tới An Bình, giọng Quang Mục khá hơn một chút, ông ta đáp.

“Nếu giờ này con ta còn sống, hẳn cũng trạc tuổi An Bình. Ta… ta chỉ xem nó như là con mình mà đối đãi, chứ thực sự không có ý đồ gì. Ta biết như vậy là quá phận, sau này sẽ không như thế nữa, chỉ mong ngài minh xét.”

Vô Ngân khẽ gật đầu, tựa hồ đáp án này nằm trong phán đoán của mình. Thế nhưng hắn lại cảm thấy thất vọng, bởi tính cách của Quang Mục thực sự không thích hợp để đi cùng mình. Với hắn, một nam nhân chỉ biết sống an phận và cúi đầu sẽ không bao giờ làm nên nghiệp lớn.

Bất chợt, Vô Ngân vung tay động thủ. Mộc lực cuộn trào như sóng biển, hất ngược Quang Mục đang quỳ bật ngửa về sau.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn ngập sự kinh hãi của kẻ đối diện, cười gằn rồi lên tiếng.

“Chỗ ta không dung chứa những kẻ bạc nhược, hơn nữa ta rất ghét những kẻ như vậy. Hoặc là ngươi biến đi cho khuất mắt, hoặc là lợi dụng ta để báo thù. Ngươi chọn đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!