• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG

Chương 104: Đại quản gia - Quang Mục

0 Bình luận - Độ dài: 3,128 từ - Cập nhật:

Sau khi Vệ Mộc sư đoàn đến, dường như mọi lo lắng trong tâm trí Qua Long được gỡ bỏ. Rất nhanh, tổ đội Hắc Ưng được bao bọc bởi một “rừng người”, ai ai cũng lăm le vũ khí trong tay, chỉa về thập phương bát hướng như phòng bị ai đó tập kích bất ngờ, không khí trang nghiêm, tập trung đến cao độ.

Theo lời Qua Long kể, Vô Ngân biết được Tam hoàng tử đã sớm an bài Vệ Mộc sư đoàn để hộ tống đội Hắc Ưng cũng như bảo vệ lấy Lưu Minh để tránh giết người diệt khẩu. Hắn lấy làm lạ, một nhân chứng có thể khiến cho mình lâm vào đại tội, ấy vậy mà phía Đại hoàng tử không hề làm ra bất cứ một động tĩnh gì, hoàn toàn trái ngược với suy đoán của Qua Long, Tam hoàng tử và cả hắn nữa.

Qua việc này, tuy chưa từng tiếp xúc nhưng hắn có một cái nhìn khác đối với Đại hoàng tử, thầm đoán vị này hẳn phải là một con cáo già đội lốt người, thâm trầm bất lộ, hơn nữa là một kẻ có tâm tư kín đáo, không hợp lẽ thường.

Trong lúc tâm trí Vô Ngân còn đang luẩn quẩn về một nam nhân, Vệ Mộc sư đoàn đã hoàn toàn thiết lập lại đội hình. Không mất nhiều thời gian, họ nhanh chóng đưa tên Lưu Minh vào một chiếc xe ngựa, trên đó là một cái thùng rất lớn màu đen, chỉ lộ ra một khe hở nhỏ để lưu thông không khí, và đặc biệt hơn, phải có đến ba con chiến mã mới đủ sức kéo nó đi. Ở Mộc Long đế quốc, người ta ví von nó là một cái nhà tù di động, bởi chất liệu làm nên cái thùng màu đen ấy là loại thép cứng nhất đế quốc, đủ để nhốt những tên tội phạm nguy hiểm với tu vi Hóa Hình đại viên mãn. Vậy mới thấy “đặc ân” của Tam hoàng tử đối với Lưu Minh là lớn đến nhường nào.

Chưa đầy mười lăm phút sau, theo hiệu lệnh của đoàn trưởng Âu Dương Hoàng, tiếng tù và cất lên một hơi dài. Tức thì, cả đoàn người bắt đầu di chuyển hướng về Kinh đô, không khí trầm ổn đến kinh dị. Trên trời, sáu con Phi Hành Dị Thú đảo như rang lạc, không ngừng dò xét động tĩnh bên dưới, chỉ cần phát hiện ra một mối nguy hiểm tiềm ẩn nào đó, chắc chắn chúng sẽ sà xuống, dùng thế lôi đình nhất kích mà tiêu diệt.

Đội hình do Vệ Mộc sư đoàn bày ra cực kỳ bắt mắt, đi tới đâu cũng thu hút những ánh mắt dòm ngó, những lời bán tán nói ra nói vào, những tin đồn thất thiệt cũng bắt đầu từ đây.

Trái với khí thế sâm nghiêm ngút trời từ hàng ngàn binh sĩ chính quy tạo ra, ở giữa đoàn người lại có một chiếc xe mang tâm thái thư thả hơn rất nhiều. Bàn giao công việc xong xuôi, Qua Long trở về với chức vụ “phu xe” như trước, một đường trò chuyện, hàn huyên với Vô Ngân, rũ bỏ được nổi lo trong lòng, nét mặt hắn như trăm hoa đua nở.

Cách xe ngựa Vô Ngân không xa, thỉnh thoảng có một kẻ bí mật dòm ngó về bên này, ấy chính là đoàn trưởng Âu Dương Hoàng. Hắn đưa mắt tò mò dán chặt vào tấm rèm lụa lúc nào cũng bị che kín, hơn nữa Qua Long chỉ được ngồi ngoài, chẳng khác nào người ăn kẻ ở. Tuy chức vụ của gã cao hơn Qua Long nhiều lắm, nhưng ai cũng biết tên kia là hạ nhân dưới trướng được Tam hoàng tử tin tưởng nhất dạo gần đây, nên gã cũng chẳng dám đắc tội mà hỏi thẳng kẻ ngồi trong xe ngựa kia là ai. Ngay cả thủ hạ của Qua Long cũng cực kỳ kín tiếng, không một ai hé răng bàn đến đến thân phận của Vô Ngân.

Vệ Mộc sư đoàn cứ như vậy mà chậm rãi tiến về Kinh đô, dưới tinh thần tập trung cao độ, sẵn sàng ứng phó với mọi biến cố có thể xảy ra, áp lực đè ép cả một vùng, không một ai bởi tò mò mà dám hó hé tiến lại gần.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc một bức tường thành khổng lồ và uy nghi đã hiện ra trong tầm mắt. Trên cao, bốn chữ Kinh Thành Lai Châu màu vàng rực, chói sáng dưới ánh nắng chiều tà, trông cực kỳ hoa lệ và quý khí. Chưa hết, bức tường thành này không những cao lớn, mà nó còn kéo dài xa tít tắp, tựa như một dòng sông không có điểm cuối, trên tường đá, ánh sáng lấp lánh phát ra từ những miếng vàng dát mỏng được đính trên đó, thể hiện sự giàu có của Mộc Long đế quốc.

“Oa! Đẹp quá!”

An Bình không giấu được sự hân hoan khi nhìn thấy hiệu ứng ánh sáng trên bức tường thành. Đu mình qua khung cửa sổ, mắt nó mở thật to, như muốn ôm trọn mọi thứ vào tầm mắt.

Bên cạnh, đầu Tử Long cũng ngước lên cao, ánh sáng lập lòe khiến nó phải nheo mắt lại để nhìn. Nhưng rồi, nó chỉ phì ra một cái tựa hồ rất khinh bỉ, những thứ đẹp đẽ trong mắt người thường qua mắt nó chỉ là thứ bỏ đi, không hơn không kém.

Quang Mục thì khác, lòng ông ta có chút chộn rộn khi về lại chốn cũ, nơi ông ta sinh ra, lớn lên và gầy dựng cơ nghiệp. Một chút hoài niệm phất qua khiến hàng lông mày ông ta khẽ nhíu lại, nhưng rồi khi nhìn phản ứng hồn nhiên của An Bình, ông ta như quên đi tất cả mà nở một nụ cười hiền dịu. Còn về phía Tử Long trước mặt, ông ta không dám nhìn trộm dù chỉ là một ánh mắt. Mấy ngày ngồi chung, ông ta phát hiện Tử Long hẳn không phải là một con ngựa tầm thường, từ cử chỉ cho đến hành động, tuy bộ dạng có chút lười biếng, còn lại trông không khác gì một con người. Sau cái lần đầu tiên kinh ngạc không khép được mồm khi nhìn thấy Tử Long  thoải mái ăn thịt và uống rượu, rồi bị nó trừng mắt đe dọa cho một cái, cảm giác như có một hung thú khổng lồ có thể ăn tươi nuốt sống mình, từ ấy về sau ông ta không dám nhìn nó thêm một lần nào nữa, bởi ông ta luôn tin vào trực giác của mình.

Lúc này, cũng có một người đang ngơ ngẩn nhìn ra khung cảnh kỳ vĩ bên ngoài, Vô Ngân cảm khái trước những gì hiện ra trong đáy mắt. Vài tháng trước thôi, hắn phải chui nhủi mà thoát ra khỏi cái cổng thành này, giờ đây thì khác, là đường đường chính chính mà tiến vào.

Tới được Kinh Thành Lai Châu, nhiệm vụ của Vệ Mộc sư đoàn coi như hoàn thành xuất sắc, sau khi chứng kiến người cuối cùng của đội Hắc Ưng đi vào cổng thành, họ mới lui binh, trở về doanh trại ở phía Nam ngoại thành để nghỉ ngơi sau năm ngày luôn phải giữ mình trong trạng thái chiến đấu.

“Vô Ngân! Ngươi có muốn gặp Tam hoàng tử cùng ta không?”

Qua Long nhảy xuống xe ngựa, hắn nói vọng vào bên trong.

Nghe thế, Vô Ngân thò đầu ra khỏi rèm lụa, hắn đáp lại mà không cần suy nghĩ.

“Ngươi trở về phục mệnh đi, ta về đây là có chuyện riêng phải làm, còn chưa đến lúc phải gặp hắn.”

Qua Long gật đầu đồng ý, ngay cả hắn cũng chẳng muốn Vô Ngân dính líu đến vị kia. Sau khi đưa cho Vô Ngân một tấm mật lệnh truyền tin và nói lời tạm biệt, hắn cùng người của mình tức tốc áp giải Lưu Minh về phủ Tam hoàng tử.

Nhìn Qua Long rời đi, Vô Ngân khẽ thở dài, chặng đường này khiến hắn có phần mệt mỏi. Tuy chặng đường vừa rồi được Vệ Mộc sư đoàn bảo hộ, nhưng không lúc nào hắn thả lỏng tinh thần, đó là lý do tại sao Vô Hình Đao lúc nào cũng túc trực bên người hắn.

Sau một phút trầm ngâm, bất chợt Vô Ngân liếc về Quang Mục đang còn ôm thằng bé An Bình trong tay, bày ra ánh mắt dò xét.

Đón nhận ánh mắt như thể đang tiễn khách ấy, Quang Mục hơi mất tự nhiên, ông ta trở nên lúng túng. Đã vào được Kinh thành, ngay cả Qua Long cũng đã đi rồi, hà cớ gì một người dưng như ông ta lại nán ở đây.

Đột nhiên, ánh mắt Quang Mục trở nên quyết tâm, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, ông ta trịnh trọng lên tiếng.

“Vô Ngân đại nhân! Tại hạ có điều muốn cầu xin, nếu lời lẽ không đúng, mong đại nhân lượng thứ.”

Nghe được lời này, Vô Ngân thu lại ánh mắt gợi đòn lúc trước, hắn làm bộ ngạc nhiên mà đáp.

“Ồ! Ngươi cứ nói, ta nghe.”

Quang Mục lần nữa hít thêm một hơi, dùng hết dũng khí của mình mà thốt lên.

“Ta… ta biết ngài không phải là người tầm thường, ngài trở về đây hẳn có chuyện lớn phải làm, vừa hay, ta lại tứ cố vô thân, không bằng… không bằng ngài cho ta đi theo làm kẻ hầu người hạ.”

Nói rồi, Quang Mục chắp lấy hai tay rồi khẽ cúi người về phía trước, ông ta không dám nhìn vào mặt Vô Ngân, chỉ biết nín thở chờ đợi.

Cùng lúc ấy, ánh mắt Vô Ngân lóe lên một tia tinh quang, tựa như rất thỏa mãn với lời này. Dù Quang Mục đang cúi người, không thể thấy biểu cảm của mình, nhưng hắn vẫn làm bộ nhíu mày chất vấn.

“Ta đã cho ngươi tiền rồi mà, với cái đầu nhanh nhạy của mình, ngươi hẳn sẽ mở được một tiệm thuốc khác, việc gì phải khổ nhục cầu cạnh bên ta?”

Nghe câu hỏi này, Quang Mục không hề lúng túng, tựa hồ đã dự liệu từ trước, ông ta bình thản đáp.

“Cường giả vi tôn – Mộc hồn thượng đẳng, ở cái thế giới này, có thực lực mới có tất cả. Sau chuỗi ngày thất bại ở nơi đất khách quê người, tại hạ nhận ra, dù mình giàu có tới đâu, không có cường giả chống lưng thì chỉ là ngọn đèn trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể lụi tàn, đến mạng còn khó giữ. Vậy nên, ta mặt dày xin đại nhân cho ta được hầu hạ bên ngài, ít ra ở Kinh thành, tại hạ cực kỳ thông thuộc, dù chỉ là một chân chạy vặt, tại hạ cũng không từ.”

Dứt lời, Quang Mục rút ra từ trong ngực chiếc túi màu vàng sậm mấy hôm trước Vô Ngân đưa cho mình, sau đó hai tay cung kính dâng lên, ý định trả lại số Mộc Ngọc trân quý kia.

Vô Ngân khẽ cười, tay cầm lại chiếc túi, không quên rung lắc nó thêm vài lần, tiếng Mộc Ngọc thanh thúy vang lên, âm thanh này có thể rúng động lòng người, đặc biệt là những người thiếu thốn tiền của.

Ấy vậy, sắc mặt Quang Mục vẫn thế, không hề lộ ra một tia tiếc nuối nào. Ông ta không lãng tránh Vô Ngân nữa, ánh mắt quyết tâm nhìn vào người đối diện, chỉ đợi một câu trả lời.

“Xoạch…! Lanh canh!”

Bỗng nhiên, Vô Ngân quăng nhẹ chiếc túi về phía Quang Mục, tiếng và chạm thanh thúy của Mộc Ngọc lại vang lên. Hắn thản nhiên cất giọng.

“Ngươi ra ngoài đi.”

Nghe được câu trả lời, ngọn lửa hy vọng trong lòng Quang Mục vụt tắt, nét mặt ông ta tái đi thấy rõ, nhưng trong đáy mắt vẫn là sự tôn kính. Ông ta vội bái tạ Vô Ngân, tuy còn sợ Tử Long, nhưng vẫn cố gắng gật nhẹ đầu thay lời từ biệt. Sau đó, lại không quên véo nhẹ vào má An Bình một cái rồi lồm cồm đi ra ngoài.

Quang Mục trèo xuống xe ngựa, biết vừa rồi mình có hơi đường đột, thêm vào đó là gia cảnh và tu vi cực thấp, làm sao Vô Ngân có thể đồng ý thu nhận về làm người hầu, việc Vô Ngân bù đắp thêm cho mình mười viên Mộc Ngọc đã là việc thiên kinh địa nghĩa lắm rồi.

Thế nhưng, khi Quang Mục vừa mới quay lưng, một âm thanh hữu lực vọng ra từ bên trong xe ngựa.

“Từ giờ đến tối, mua về bằng được một cái biệt phủ, tiền bạc không thành vấn đề, đêm nay ta không muốn phải ngắm sao trời mà ngủ nữa”

Quang Mục cứng đơ cả người, như không tin vào lỗ tai của mình, trái tim ông ta như ngừng đập.

“Ngươi không nghe ta nói gì sao? Quang Mục đại quản gia!”

Giọng nói kia lần nữa vang lên, lòng Quang Mục như muốn bùng nổ, nhận ra người vừa nói là Vô Ngân, ông ta siết chặt túi Mộc Ngọc trong tay, lập tức quay người rồi quỳ rạp xuống đất, xúc động mà hét lớn.

“Tại… tại hạ tuân lệnh! Nhất định sẽ hoàn thành công việc được giao.”

Tức thì, Quang Mục vội vã rời đi, bầu trời lúc này đang ngả dần về sắc tối, nhiệm vụ Vô Ngân giao cho, ông ta không dám chậm trễ, nó không khác gì là một cái khảo nghiệm cho cái chức Đại quản gia của mình.

Hành động và tiếng hét to của Quang Mục khiến cho vài người đi đường phải tò mò chú ý về bên này, nhưng chỉ vài phút sau, chẳng một ai còn bận tâm đến nữa.

Trong xe ngựa, Tử Long sau nhiều ngày nín nhịn, vội truyền âm chất vấn.

“Này! Không phải ngươi sợ càng nhiều người thì càng mệt mỏi hay sao? Đừng quên nơi này chỉ là tạm thời ghé qua, cứ như vậy thì hành trình thu thập Bách Đoạn Thần Trúc sẽ bị chậm lại.”

Lời của Tử Long không phải trách móc, mà là đang hiếu kỳ với quyết định của Vô Ngân.

Nhìn dáng người Quang Mục nhanh chóng biến mất vào trong dòng người tấp nập, Vô Ngân mới khẽ đáp.

“Ta biết! Nhưng từ khi đụng độ với Nguyệt Sát Đoàn, ta cảm giác mình thật nhỏ bé trước những thế lực cường đại. Chu du khắp chốn giang hồ, kiểu gì chẳng phải gây thù chuốc oán thêm vài cái thế lực khác nữa. Vậy nên, ta đang phân vân có nên xây dựng một cái tổ chức riêng cho mình hay không?”

“Phì!”

Vừa mới nghe được lời này, Tử Long hắt mũi mà khinh bỉ, nó nói.

“Không phải ta khinh thường ngươi, nhưng thu nhận một tên mới chỉ ở Kết Mộc sơ kỳ, vậy thì thế lực của ngươi cũng mạnh lắm à nha.”

Lời chế giễu của Tử Long rót vào tai, ấy vậy mà Vô Ngân không hề tức giận, hắn chỉ cười nhẹ rồi tự tin nói.

“Trong mắt ta, năng lực của Quang Mục chính là cái đầu nhanh nhạy của hắn chứ không phải là ở tu vi.”

“Vậy ngươi trông chờ gì ở một tên có chút thông minh như hắn?”

Tử Long không cho là đúng mà hỏi ngược lại.

Vô Ngân lắc nhẹ cái đầu, tỏ vẻ không chắc chắn mà đáp.

“Ta cũng không biết nữa, nhưng ít nhất, những việc lặt vặt không cần đích thân tự mình giải quyết. Tới Kinh thành rồi, ta còn quá nhiều việc để phải làm.”

“Thôi thì kệ ngươi, nhưng ta vẫn ủng hộ ngươi việc lập một cái thế lực. Mẹ nó! Nhớ năm xưa bị cả trăm tên Tiên Nhân phương Bắc vây giết, nếu cha ngươi trước đó mà chịu khai tông, lập phủ thì đã khác.”

Dứt lời, Tử Long không bận tâm đến quyết định của Vô Ngân nữa, nó lười biếng gác cái đầu lên khung cửa sổ, ngắm nhìn không khí sầm uất chốn Kinh thành.

Vô Ngân nghe được những lời kia thì khẽ giật mình, lúc trước còn đang phân vân với dự định xây dựng thế lực, nhưng lời Tử Long cứ văng vẳng bên tai, khiến việc này tròng lòng hắn thêm vài phần trọng yếu.

Không khí trong xe ngựa thoáng chốc trở nên trầm lắng, chiếc xe ngựa của Vô Ngân thì vẫn đứng đó, lặng im trong một góc cổng thành, hắn kiên nhẫn chờ đợi Quang Mục quay trở lại.

Sau vài tiếng, khi đường phố đã lần lượt lên đèn, rốt cuộc Quang Mục cũng quay trở lại. Bộ dáng của ông ta thập phần vội vã, lúc trèo lên xe ngựa còn không giấu được hơi thở gấp gáp của mình. Nhưng đổi lại, thần tình ông ta cực kỳ phấn chấn, tựa như vừa mới nuốt vài viên xuân dược.

“Đại nhân! May mắn không làm nhục mệnh! Tại hạ mới mua lại một cái biệt phủ ở gần đây, tuy không rộng lắm nhưng có thể dọn vào ở ngay. Còn nữa, xe ngựa để di chuyển trong thành, tại hạ cũng đã đăng ký, chúng ta không cần phải đi bộ để vào thành.”

Quang Mục vừa thở hồng hộc vừa bẩm báo, tay dâng lại số Mộc Ngọc còn thừa.

Nghe thế, Vô Ngân cũng phải gật đầu thỏa mãn, chuyện mua nhà thì đơn giản, có tiền là được, nhưng trước đó hắn không hề căn dặn ông ta phải đi đăng ký xe ngựa để lưu thông trong thành, chứng tỏ năng lực người này cũng khá tốt, lại biết nhìn trước ngó sau.

Nhìn Quang Mục khúm núm trước mặt mình, Vô Ngân cười sảng khoái.

“Đại quản gia! Ngươi làm tốt lắm. Số tiền này vốn là của ngươi, cứ giữ lấy đi, việc ăn uống sau này do ngươi bao trọn là được. Ha ha ha!”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận