QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG
Chương 112: Cộng thêm ta nữa là chín
0 Bình luận - Độ dài: 3,456 từ - Cập nhật:
Trong lúc Vô Ngân còn đang toan tính chuyện tương lai thì nữ tử váy lam đã trở lại.
“Đại Sư! Mời ngài đi lối này.”
Vừa nhìn thấy Vô Ngân, nàng ta nhẹ nhàng thốt lên, hơn nữa lại gọi rõ chức danh thực sự của hắn, chứng tỏ lệnh bài kia đã phát huy tác dụng. Không những thế, giọng nàng ta đã trịnh trọng hơn trước rất nhiều, bàn tay thon gầy đưa về một phương hướng như một lời mời.
Vô Ngân chẳng nói chẳng rằng, chỉ gật nhẹ đầu rồi ung dung tiến về phía trước. Hắn vừa đi vừa xuýt xoa, đãi ngộ do thân phận Luyện Mộc Sư mang lại không phải giỡn chơi, luôn được mọi thế lực ra sức cung phụng.
Hai người, một nữ tử đoan trang và một kẻ thần bí giấu mình trong bộ y phục màu đen cứ như vậy mà song hành cùng nhau, chẳng mấy chốc bóng dáng họ dần mất hút nơi cuối hành lang màu đỏ thẫm.
Du Mục Tổng Hội có đến mười chín tầng, thường thì chủ nhân của mỗi thế lực đều thích ở trên tầng cao nhất nhằm thể hiện địa vị cũng như quyền lực của mình. Thế nhưng chủ nhân của nơi này - Du Thiên Thu trong ký ức của Vô Ngân lại khác, gã luôn làm việc và tiếp khách ở tầng hai, không phải gã không thích khoe mẽ uy phong của mình, chỉ đơn giản là gã… rất mập, mỗi ngày đều phải lọ mọ mười chín tầng khác gì hành hạ bản thân, chẳng khác nào làm trò cười cho đám thuộc hạ dưới trướng.
Rất nhanh, nữ tử váy lam đã đưa Vô Ngân đến cửa một gian phòng cực lớn ở tầng hai, sau đó nàng ta liền lễ phép cúi chào rồi rời đi.
Vô Ngân đưa mắt nhìn vào bên trong mà thầm đánh giá, tuy là một gian phòng cỡ lớn nhưng nói nó là một cái cung điện thu nhỏ cũng không ngoa, so với trước đây thì cách bài trí nơi này đã thay đổi rất nhiều, vô số vật phẩm quý giá được trưng bày trên kệ, trên tường là những bức tranh sơn dầu của những họa sư nổi tiếng, vô số bức tượng còn được đúc bằng vàng ròng, tuy hào nhoáng hơn trước nhưng không kém phần lộn xộn. Nếu xét về thẩm mỹ, nó còn thua cả tầng ba của tửu lầu Xuân Phong.
“Cái thói khoe của tên này vẫn không đổi nha!”
Sau tấm mặt nạ, Vô Ngân lẩm bẩm trong miệng, lời của hắn chẳng phải mỉa mai gì, chỉ đơn thuần là một lời cảm thán, ai chẳng có sở thích của riêng mình, vẫn còn hơn cái đám công tử đã nghèo còn thích sống phông bạt ngoài kia.
Tuy mới chỉ đến đây có vài lần, nhưng ấn tượng về nơi này là rất lớn, Vô Ngân như ngựa quen đường cũ thong thả đi sâu vào trong. Nếu hắn nhớ không nhầm thì chỉ cần đi thẳng, đến một bức tượng khổng lồ hình con cóc thì sẽ gặp được Du Thiên Thu, vị trí mà gã ta luôn chọn làm nơi tiếp khách. Vô Ngân thừa biết tên này mắc chứng mê tín dị đoan, nhưng không nghĩ lại đến mức độ ấy.
Chưa tới một phút, sau khi đi qua gần trăm bức tượng bằng vàng lớn nhỏ, rốt cuộc một bức tượng thập phần xấu xí hiện ra trong mắt Vô Ngân, đó là một con Kim Thiềm Thừ mập ú đang ngậm trong miệng một thỏi vàng, nghe đồn đây là một linh vật phong thủy giúp cho Du Thiên Thu từ một kẻ nghèo hèn trở nên giàu có được như bây giờ.
“Mấy năm quy ẩn giang hồ, phong phạm thần bí của Diệp Đại Sư vẫn như xưa.”
Chưa thấy người đã thấy tiếng, giọng một người đàn ông trung niên ồm ồm vang lên, như muốn chào đón Vô Ngân.
Biết lời vừa rồi đang hướng tới mình, bởi năm đó Vô Ngân không hề tiết lộ danh tính, vậy nên người của Du Mục thương hội mới lấy từ “Diệp” trong “Diệp Shisha” đặt cho hắn một cái ngoại hiệu là Diệp Đại Sư. Không vội trả lời, đi thêm chục bước chân, lọt vào mắt hắn là một hán tử trung niên với thân hình đồ sộ, mái tóc màu muối tiêu được búi cao, gã ta đang ngồi trên một chiếc ghế bành cực lớn màu vàng sẫm, tựa như được đúc từ vàng nguyên khối.
Nhận ra người đang ngồi chễm chệ kia là ai, khóe môi Vô Ngân tức thì co giật, Du Thiên Thu mà hắn biết nào mập đến như vậy. Khắp người toàn là mỡ, ước chừng phải hơn bốn trăm cân, nhưng sực nhớ ra Mộc hồn của gã tu luyện là gì, hắn chỉ biết cười trừ rồi cho qua. Lúc này, ánh mắt hắn không dừng lại, bởi đằng sau còn hai người khá quen mặt đang đứng, đó chính là hộ vệ thân tín của Du Thiên Thu. Họ lần lượt sở hữu mái tóc màu xanh dương và tím, trông có phần bắt mắt. Tuy nhiên, khí tức Mộc hồn trên người họ không hề thu liễm mà thể hiện ra hết bên ngoài, vừa liếc mắt hắn đã biết hai tên kia vừa mới bước lên cảnh giới Kết Tinh trung kỳ.
Rất may, sự thất thố của Vô Ngân đã được chiếc mặt nạ che khuất, còn những kẻ trước mặt thì chẳng đủ tài giỏi để đoán ra thứ gì thông qua ánh mắt lập lòe dưới chiếc mũ trùm đầu của hắn. Không bận tâm đến hai tên hộ vệ đang tỏ ra nguy hiểm, hắn lạnh giọng lên tiếng.
“Làm Thiên Thu quý chủ chê cười rồi. Sau vụ kia, ta trốn còn không kịp.”
Hiểu được Vô Ngân nói đến cái gì, mí mắt Thiên Thu nhíu lại, vốn nó đã híp nay càng hẹp hơn. Chợt gã bật cười thật to rồi nói một tràng dài.
“Ha ha ha! Vậy mà ta cứ tưởng ngài lần nữa tái xuất, mang theo lượng lớn Diệp Shisha chính phẩm tới đây. Nào! Thế lần này ngài muốn bán gì cho chúng ta? Với thiên phú luyện mộc của ngài, bất cứ sản phẩm nào thương hội chúng ta cũng sẽ thu mua toàn bộ với giá cao.”
Vô Ngân cười khẩy trước sự “hồ hởi” giả tạo của Thiên Thu, hắn làm bộ nhắc nhở.
“Ơ! Thuộc hạ của quý chủ không báo lại sao? Ta đến là để thu nợ.”
Hai từ “thu nợ” vừa mới lọt tai, thái độ Thiên Thu liền chuyển biến, gã ra vẻ ngơ ngác mà thốt lên, nhưng nét mặt ẩn hiện một tia tiếu ý.
“Nợ? Nợ gì chứ? Diệp Đại Sư thật biết đùa, ngài biệt tăm biệt tích vài năm, một ngày đẹp trời quay lại đây rồi nói Du Mục thương hội đang nợ ngài.”
Dứt lời, khí thế trên người Thiên Thu chợt thay đổi, không giận mà uy, mộc lực màu vàng nhạt quấn quanh thân hình mập mạp của gã, khí tức của một Kết Tinh Hậu Kỳ không hề giấu diếm tuôn ra.
Lúc này đây, thái độ Thiên Thu đang bày ra đúng với hiện thực tàn nhẫn của Mộc Châu đại lục - Cường giả vi tôn, Mộc hồn thượng đẳng. Trong suy nghĩ của gã, Vô Ngân chỉ là một tên Luyện Mộc Sư tay trói gà không chặt: “tài năng của ngươi tuy có thể giúp ta kiếm tiền, nhưng xét về thực lực, một kẻ chỉ suốt ngày giấu mình trong phòng thí nghiệm thì không đủ tư cách để chèn ép ta.”
Đón nhận lời chất vấn bá đạo của Thiên Thu, Vô Ngân chỉ cười lạnh. Thế rồi tay hắn luồn vào vạt áo trước ngực, khi rút ra thì nhiều hơn một tờ giấy màu trắng với chi chít chữ trên đó, hắn nói.
“Quý chủ tu luyện Phồn Thực Linh Thụ, ăn gì cũng được, nhưng không lẽ đến não của mình cũng ăn mất luôn sao? Giao ước chia lợi nhuận Diệp Shisha ta còn giữ ở đây, hai mươi ngàn Mộc Ngọc ngài mới chỉ đưa ta có năm ngàn, nay ta tới đây để lấy số còn lại.”
Lời Vô Ngân hoàn toàn là sự thật, sau khi Diệp Shisha bị liệt vào hàng Quốc cấm, thấy được mối nguy hại của nó hắn liền thu tay. Số lợi nhuận thu được cũng đủ cho hắn tu luyện một thời gian dài. Mới đầu hắn chỉ lấy trước năm ngàn Mộc Ngọc, số còn lại Thiên Thu hẹn khi nào bán hết sẽ thanh toán một lần. Nào ngờ, sau khi bị Lý Chiến ám toán mà trọng thương, Mộc hồn bị phế nên hắn không còn cách nào để tu luyện, tài sản còn lại trong người khi ấy còn khoảng 2 ngàn Mộc Ngọc, nếu chỉ ăn và nhậu chắc mấy đời cũng không hết. Bởi vậy hắn nào còn tâm trí để nghĩ đến số tiền còn lại kia, nếu như không vướng bận chuyện tiền nong chỗ Nhã Kiều, có khi hắn cũng quên mất.
Bên này, Thiên Thu khẽ ngã người về sau, tựa hẳn vào lưng ghế, bộ dạng thập phần lười biếng. Sau một thoáng im lặng, gã bất giác lại cười lớn, làm chiếc nọng dưới cằm rung lên từng hồi, lớp mỡ dưới áo sóng sánh liên hồi, hắn cất giọng chế giễu, lời lẽ cũng không còn mang kính ngữ.
“Năm ấy, ngươi nói dừng là dừng được sao? Sinh ý làm ăn đang vô cùng tốt, ấy vậy mà ngươi chỉ thốt lên hai chữ “dừng lại” rồi biến mất tăm. Ngươi phải biết Du Mục thương hội thừa sức để tiêu thụ Hàng cấm, có bị Hoàng Thất sờ gáy cũng không đến lượt ngươi. Tất cả lợi nhuận khi ấy ta đều đã đem đi thu mua nguyên liệu cho lô hàng mới, toàn bộ đều phải đốt sạch vì thiếu ngươi chế tác. Giờ đây ngươi xuất hiện, còn dám nổi lòng tham với khoản tiền kia ư?”
“Bốp! Bốp! Bốp! Nói hay lắm! Nói hay lắm!”
Bất chợt, một tràng pháo tay vang lên, là Vô Ngân đang tán thưởng cho những gì mình nghe được. Thế nhưng, bên trong bộ y phục rộng thùng thình, cả người hắn đã trở nên băng lãnh đến đáng sợ, hắn không ngờ tên Thiên Thu này vì muốn nuốt trọn số tiền kia lại chơi trò lật mặt với mình.
Nhìn phản ứng kỳ quặc trái với lẽ thường của Vô Ngân, Thiên Thu khẽ giật mình, không nghĩ kẻ trước mặt lại giữ được bình tĩnh đến như vậy. Gần đây, Diệp Shisha do người của gã chế tác đã mô phỏng đến chín phần bản gốc, thu về khoản lợi rất lớn từ chợ đen, nếu Vô Ngân quay lại với thái độ ngoan ngoãn thì được, nhưng giờ một mực đòi lại số tiền kia, gã dễ gì đáp ứng.
Không đủ kiên nhẫn để tiếp tục đôi co, toan tính thiệt hơn cũng đã rõ ràng, Thiên Thu phất nhẹ tay ra hiệu cho một tên hộ vệ đuổi người, giọng điệu có phần thản nhiên.
“Tưởng ngươi tới đây là muốn tiếp tục hợp tác làm ăn, không ngờ chỉ nói ra những lời vô nghĩa này. Vậy thì… Tử Mao! Tiễn khách!”
Phía đối diện, Vô Ngân đang định nói gì đó thì bị ngắt lời, hơn nữa lại là một cái phẩy tay xua đuổi, chẳng khác gì con sâu cái kiến trong mắt người khác.
Cùng lúc ấy, một tên hộ vệ đằng đằng sát khí tiến về phía trước Vô Ngân. Cái tên đúng như màu tóc, gã chính là Tử Mao – một trong hai hộ vệ thân tín nhất của Thiên Thu. Bước đi của gã tuy không nhanh nhưng nặng nề đến khó tả, cả người phát ra uy áp của một võ sĩ Kết Tinh trung kỳ, là gã đang cố ý dùng tu vi của mình để chèn ép tới vị khách không mời. Giờ đây, chỉ cần người kia không chịu ngoan ngoãn rời đi, gã sẵn sàng dùng vũ lực phế đi một cánh tay, đây cũng là thói quen làm việc của gã.
Thế nhưng, tiếc cho Tử Mao rằng Vô Ngân nào phải kẻ tầm thường. Đối diện với áp lực của một Kết Tinh trung kỳ, hắn vẫn bình chân như vại như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhìn Tử Mao gồng cơ đít, thít cơ mông cố gắng dùng mộc lực bóp nghẹt chính mình khiến hắn không ngừng nghiến chặt hàm răng, sợ mình cười thành tiếng. Đừng quên hắn là một cường giả Hóa Hình, hành động này của Tử Mao khác nào châu chấu đá xe.
Trớ trêu thay, khoảnh khắc Vô Ngân nhịn cười khiến cho chiếc áo bào màu đen tuyền của hắn khe rung. Tử Mao thấy vậy liền tưởng người kia đang run lên vì sợ hãi dưới thực lực tuyệt đối của mình. Điều này khiến gã cực kỳ đắc ý, trộm đoán Vô Ngân không thể nào tự mình rời đi, gã bèn đưa tay về trước nắm lấy cổ áo đối phương, hòng tiện tay ném ra ngoài chỉ bằng một chiêu, khoe khoang sức mạnh vừa mới đột phá với vị chủ nhân của mình.
Tiếc rằng bàn tay Tử Mao chưa kịp chạm tới vạt áo Vô Ngân thì dị biến xảy ra.
“Phanh!”
Không biết từ đâu, một bóng côn xuất hiện nện thẳng vào ngực Tử Mao, lực đạo cực kỳ khủng bố khiến gã hét lên thảm thiết, cả cơ thể cứ thế mà bay về một phía, đập mạnh vào một bức tượng lớn gần đó mới có thể dừng lại.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, không gian bỗng nhiên nín lặng như tờ, có chăng là tiếng rên lên ư ử của Tử Mao đằng xa. Ngồi trên ghế, Thiên Thu chưa kịp định thần thì một giọng nói ngả ngớn vang lên khiến gã tức đến sầm mặt.
“Phiền chết đi được! Kinh thành đất chật người đông, một mét vuông có tận tám tên cướp. Hôm nay, cộng thêm ta nữa là chín. Mẹ nó! Muốn chơi luật “rừng” với kẻ từng sống trong rừng, Thiên Thu! Ngươi chán sống rồi.”
Vô Ngân một kích đắc thủ liền lớn tiếng châm chọc. Toàn bộ oán khí phải nín nhịn trước Nhã Kiều khi sáng đều trút hết vào một côn này. Còn may là hắn nương tay, nếu không Tử Mao có thể bị một côn này đánh cho nổ ngực mà vong mạng. Tửu lầu Xuân Phong quá bí ẩn tạm thời không thể đắc tội, nhưng với một Du Mục thương hội, vài năm nay mới nổi lên nhờ buôn hàng lậu mà đã học đòi làm cướp cạn, muốn ăn sạch tiền của hắn sao? Vậy thì hàm răng phải đủ khỏe.
“Lam Mao! Giết hắn!”
Ngay lúc này, Thiên Thu gân cổ hét lớn, liền ra lệnh cho tên thủ hạ còn lại phía sau mình. Không quan tâm đến lời Vô Ngân nói, cơn giận của gã đã xông đến tận trời. Với gã, đánh chó phải nể mặt chủ, không nghĩ tên Luyện Mộc Sư kia lại dám ra tay đánh người của mình ngay tại đây.
Hơn thế nữa, trong lúc tên kia ra tay trên người không hề dao động một chút mộc lực nào. Nếu tin này bị đồn ra ngoài, rằng thủ hạ Thiên Thu hắn toàn là kẻ vô năng, bị một võ giả phàm nhân đánh gục thì liệu ai còn dám ký gửi hàng hóa để mà buôn với bán được nữa.
Lệnh vừa ban ra, tên hộ vệ Lam Mao đã phi thân lên trước, tin rằng Tử Mao vì chủ quan nên mới thụ thương. Gã liền dùng đến sát chiêu, mộc lực tuôn ra như thác đổ.
“Bắc Băng Thần Chưởng, hiện!”
Lam Mao hét lớn, hai bàn tay gã lập tức chuyển sang màu tuyết rồi hóa thành băng tinh sáng loáng, trong lòng bàn tay xuất hiện một mũi băng nhọn hoắt, nhiệt độ xung quanh người gã đột ngột giảm xuống. Tức thì, gã vung ra một chưởng hướng về đầu Vô Ngân, kèm theo đó là thanh âm lạnh lẽo.
“Chết đi!”
Trong nháy mắt, mũi băng đã cận kề chiếc mặt nạ của Vô Ngân, lực đạo cũng không tầm thường, mũi băng sắc nhọn tựa như kiếm. Nếu không chặn lại một chưởng này, hẳn có người phải chết.
“Quá chậm rồi!”
Vô Ngân cảm thán thốt lên. Tưởng chừng một chiêu kia rất nhanh, nhưng trong mắt hắn chẳng khác gì một con ốc sên đang nỗ lực bò tới. Hắn liền động thủ, lại thêm một côn nữa được đánh ra, đi sau nhưng tới trước, nhanh đến đỉnh điểm.
Ấy vậy, trong tiềm thức của Lam Mao không hề tồn tại một bóng côn nào cả, khóe miệng gã còn nhếch lên lạnh lẽo, tựa nụ cười tiễn biệt một kẻ đáng thương, nào biết tai họa đang kéo đến.
“Phanh! Hự!”
Niệm Thần Côn quất trúng ngang hông Lam Mao, gã như diều đứt dây văng ra xa, không biết là vô tình hay cố ý, nơi gã hạ xuống chính là chỗ Tử Mao đang nằm ôm ngực than khóc, đầu hai gã tông mạnh vào nhau, khiến cả hai lăn ra bất tỉnh.
Thấy hai tên kia ôm nhau nằm một đống, tiếng kêu la cũng im bặt, Vô Ngân lấy làm tiếc nuối, uy lực của Niệm Thần Côn phải lúc tỉnh táo thì mới cảm nhận trọn vẹn được sự dày vò đáng sợ của nó. Một kích có phần lỡ tay này khiến hắn không được hài lòng cho lắm.
Phía bên này, mặt Thiên Thu đã chuyển sắc, sự nóng giận đã biến đâu mất, tựa như bị dội cho một gáo nước lạnh. Hắn chấn kinh trước sức mạnh cơ bắp của Vô Ngân, phải ngang ngửa thể năng của một con Dị thú cấp 9, càng không nghĩ thuộc hạ mình lại chủ quan đến vậy. Nghiến chặt hàm răng, gã gằn lên thành từng chữ.
“Khá lắm! Diệp Đại Sư, thể năng của ngươi không phải tầm thường. Ta quên mất ngươi là một Luyện Mộc Sư, hẳn đã phục dụng một loại mộc dược kích thích nào đó. Nhưng nói về thể năng, Mộc hồn của ta là vô địch.”
“Phồn Thực Linh Thụ - Thiêu Thân Bát Thức.”
Lời vừa dứt, cả thân hình béo xệ của Thiên Thu đột nhiên bốc khói, kỳ lạ ở chỗ là nó không phải màu xám như bình thường mà là khói màu vàng, tiếp đó là tiếng xèo xèo vang lên tựa như đang nướng thịt. Rất nhanh, cảnh tượng kỳ dị liền hiện ra, thân hình đồ sộ tựa bốn trăm cân của gã liền co rút, đến mắt thường cũng có thể nhận thấy.
“Phồn Thực Linh Thụ, xếp hạng 2323 trên Linh Thụ Bảng, thiêu đốt mỡ dự trữ của chủ thể để chuyển hóa thành sức mạnh cơ bắp. Ưu điểm, càng mập thì càng mạnh. Nhược điểm, lục phủ ngũ tạng đều nhiễm mỡ, có nguy cơ nhồi máu cơ tim, tắc nghẽn kinh mạch mà chết.”
Vô Ngân thì thầm trong miệng những gì mình biết về Mộc hồn Phồn Thực Linh Thụ. Vài năm trước, để làm ăn với Thiên Thu, hắn đã dựa vào lực lượng tình báo của Sát Mộc sư đoàn để tìm hiểu kỹ về con người này, từ Mộc hồn cho đến tính cách, bởi vậy hắn mới đủ tự tin vào mối quan hệ này. Nhưng giờ thì khác rồi, Mộc hồn thì vẫn còn đó, nhưng sự tham lam đã biến Thiên Thu thành một kẻ qua cầu rút ván.
Nhìn vào màn khói mỗi lúc một dày trước mặt, dường như sắp nuốt trọn thân hình của Thiên Thu vào trong, Vô Ngân xoay tít Niệm Thần Côn trong tay, thở dài một hơi rồi nói.
“Biến hình xong chưa? Đánh nhanh một chút, ta còn việc gấp trong người.”
0 Bình luận