QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG
Chương 109: Ngài bán thân cho ta đi
0 Bình luận - Độ dài: 2,577 từ - Cập nhật:
Khoảnh khắc cánh cửa chậm rãi mở ra, khóe miệng Vô Ngân hơi vểnh lên, lúc này hắn biết chắc suy đoán lúc trước của mình là hoàn toàn chính xác. Thế nhưng hắn không hề đắc ý, bởi hắn biết đây chỉ là một sự may mắn mà thôi.
Vô Ngân bắt đầu cảm khái, tặc lưỡi thầm than.
“Chậc! May mà cái mũi lão tử vẫn còn thính, đúng là chó ngáp phải ruồi mà.”
Mới vài giây trước thôi, hắn đã có ý định bỏ cuộc mà rời đi, nhưng sau cái nhịp thở thật sâu để nuốt cơn giận vào bụng, thế quái nào hắn lại ngửi được một thứ vô cùng quen thuộc, đó là mùi của Diệp Shisha khi bị đốt cháy.
Tuy cái mùi ấy rất nhẹ, có chăng chỉ có là chút mùi thoang thoảng thoát ra từ khe cửa hẹp, nhưng đừng quên, trước mặt là một cánh cửa đã gia cố thêm cả trận pháp, nếu có một tia khói thoát được ra ngoài thì chứng tỏ bên trong lượng khói phải rất nồng đậm. Với cái đầu nhanh nhạy của mình, Vô Ngân thầm đoán vị nữ chủ nhân này hẳn phải là một con nghiện Diệp Shisha đích thực, vậy nên hắn mới làm liều mà hô loạn.
Để chứng minh cho điều Vô Ngân đã suy đoán. Giờ đây, khi cánh cửa hoàn toàn mở toang, một màn khói khổng lồ từ trong gian phòng lập tức ùa ra ngoài, tựa như có một cái miệng khổng lồ đang dần nuốt trọn thân hình của hắn.
“Khụ! Khụ…! Mẹ kiếp! Ngươi dùng Diệp Shisha để nướng thịt hay sao vậy?”
Vô Ngân bịt miệng ho khan, hắn thầm chửi vị nữ chủ nhân kia. Với lượng khói này đủ để chết ngạt một người bình thường. Mũi hắn lúc này cay nồng cái mùi đặc trưng của Diệp Túy Hồn, một trong hai nguyên liệu thành phần của Diệp Shisha.
“Hừ!”
Bất chợt, Vô Ngân hừ nhẹ, liền có một luồng mộc lực bá đạo tự nội thể bộc phát ra ngoài rồi quấn lấy thân hắn, chấn cho đám khói kia phải bay tán loạn, khung cảnh mờ mịt lúc trước đã rõ hơn rất nhiều. Sau đó, hắn tiêu sái bước vào trong gian phòng.
Khi Vô Ngân đi vào, cánh cửa được làm bằng Trấn Tà Cổ Thụ đột ngột khép lại. Lạ thay, nó hoàn toàn tự đóng mà không cần một ai chờ trực đẩy vào, cho thấy trận pháp được khảm lên cánh cửa này cực kỳ tinh diệu.
Gian phòng vừa mới được ánh sáng bên ngoài chiếu rọi, giờ đây lại chìm vào trong một màu u ám, khói trắng lượn lờ làm không gian thêm phần mờ ảo.
Vô Ngân đảo mắt nhìn quanh, thị lực hắn vốn rất tốt nhưng trong hoàn cảnh này cũng phải chịu thua, sự tà dị của nơi đây khiến hắn phải nổi da gà, không nhịn được, hắn bèn lên tiếng.
“Tại hạ Vân Ngô, đến đây để làm một cái giao dịch.”
Vừa dứt lời, làn khói dày đặc chợt tán đi đôi chút, ngay phía bên trái hắn lấp ló một hình bóng nữ tử mảnh mai đang ngồi, nhưng đó cũng chỉ là một bóng đen mờ ảo, hoàn toàn không thể nhìn được mặt mũi của nàng ta.
“Ngươi nói Diệp Shisha này là giả?”
Thanh âm của vị nữ chủ nhân lạnh lùng vang lên, tựa hồ chẳng quan tâm đến cái giao dịch Vô Ngân vừa nói, khí thế của một kẻ bề trên được nàng ép xuống, dĩ nhiên là không xem hắn ra gì.
Nghe vậy, Vô Ngân như ý thức được gì đó, sự bá đạo này có phần quen thuộc, bởi nó chỉ phát ra từ hai loại người mà thôi. Một là cường giả với tu vi cao thâm mạt trắc, và còn lại là những kẻ xuất thân quyền quý, từng là cậu ấm cô chiêu luôn nhìn đời bằng ánh mắt khinh miệt.
Đáy mắt chứa đựng một tia gian trá, Vô Ngân biết mình nói chuyện theo lẽ thường hẳn sẽ không ăn thua, hắn xoay người, đối diện với vị nữ chủ nhân kia rồi buông lời cợt nhã.
“Ta cực kỳ hứng thú với Trúc Mỹ Nhân của quý chủ à nha!”
Trong giây lát, một khách một chủ nói chuyện chẳng ăn nhập vào nhau, giống như có sự khác biệt về ngôn ngữ. Và câu trả lời của Vô Ngân hoàn toàn là cố ý, hắn đến để thương lượng chứ không phải để người ta đè đầu cưỡi cổ.
Thế nhưng, cái khoảnh khắc xoay người mặt đối mặt với vị kia, màn khói như một tấm lụa đào bị gió cuốn đi, đập vào cái nhìn của hắn là cặp mắt thập phần yêu dị. Tức thì, con ngươi Vô Ngân co rút liên hồi, tinh thần như bị một thứ gì đó hút vào.
Trước mặt hắn, một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi vắt chéo chân, làm lộ ra chiếc đùi trắng muốt qua đường xẻ thật sâu của chiếc tà váy dài màu xanh ngọc. Khói trắng lượn lờ, vờn quanh dáng người thon thả của nàng. Kế bên, ngón tay nàng kẹp lấy Diệp Shisha đang nghi ngút khói, đôi mắt khép hờ giữa hàng lông mi cong vút, khuôn mặt kiều diễm đến lạ thường, cả người nàng toát ra một nét đẹp trước nay chưa từng có, vừa thành thục, vừa thanh tao, một cái nhíu mày cũng tạo ra một sự mị hoặc đến khó cưỡng.
Lúc này, trái tim Vô Ngân treo cao đến đỉnh điểm, hắn cảm nhận được có một sự nguy hiểm tột độ phát ra từ vị nữ nhân xinh đẹp trước mặt. Cả cơ thể hắn dần nóng lên, hô hấp trở nên loạn nhịp, liền nhận ra trạng thái bất thường của bản thân, hắn dứt khoát niệm chú.
“Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da, Nam mô a rị da bà lô yết đế…”
Bỗng nhiên, từ người Vô Ngân bộc phát một tiếng nổ lớn, mộc lực màu xanh như thiên quân vạn mã ùa ra, dư chấn lấy hắn làm trung tâm, cả gian phòng đang mù mịt chướng khí thoáng chốc bị thổi sạch, mọi thứ trở nên rõ ràng trong tầm mắt. Sau lưng hắn, huyễn ảnh một gốc cây xấu xí đã hiện lên, đó chính là Mộc hồn của hắn - Bách Đoạn Thần Trúc.
“Ngao…!”
Tức thì, một tiếng kêu trong vắt nhưng có phần rùng rợn vang lên. Bên kia, sau lưng vị nữ chủ nhân kia là một con hồ ly màu trắng đang đưa ánh mắt giận dữ hướng về phía Vô Ngân. Không! Chính xác hơn là một cái cây mang hình dáng hồ ly màu trắng, khí tức yêu mị không thôi, hẳn nó là Mộc hồn của nàng ta.
Thầm đánh giá người trước mặt, Vô Ngân thận trọng lên tiếng, thanh âm cực kỳ nhẹ nhàng, khác hẳn tràng cảnh hung bạo lúc trước.
“Là Mị Hồ Cổ Thụ sao? Quý chủ quả nhiên trời sinh mị thể, chẳng trách tâm hồn Vân Ngô ta phải say đắm không thôi.”
Trái ngược với bộ dáng thản nhiên bày ra trước mắt, trái tim Vô Ngân lúc này đang còn cảm thấy kinh hãi. Vừa rồi, chỉ trong một ánh mắt, tinh thần hắn đã bị vị nữ chủ nhân kiều diễm kia câu dẫn, suýt chút nữa lạc lối trong dục vọng. May thay, kinh nghiệm mấy năm ở chiến trường đã giúp hắn kịp thời xoay chuyển, hắn nhanh chóng đọc một đoạn Chú Đại Bi để trấn an tinh thần, thêm vào đó là uy áp từ Mộc hồn Bách Đoạn Thần Trúc, đẩy lùi luồng khí quỷ dị đang âm thầm nuốt trọn lấy mình.
Toàn bộ tu vi đã bùng nổ, không khí xung quanh như muốn đông lại, tuy nét mặt hòa hoãn nhưng tinh thần Vô Ngân như lâm vào đại địch, cực kỳ tập trung nhìn về người đối diện. Ấy vậy mà, vị nữ chủ nhân kia vẫn nhàn nhã ngồi đó, tựa hồ thứ áp lực kia chẳng đáng là bao, chướng khí đã tán đi, hoàn toàn lộ ra vẻ đẹp kiều mị của nàng.
Rít nhẹ điếu thuốc rồi khẽ phà ra một hơi thật dài, làn khói trắng thoát ra từ bờ môi đỏ mọng, khiến vị nữ chủ nhân kia càng thêm quyến rũ. Đôi mắt đẹp của nàng vẫn khép hờ, chú mục lên thân hình khôi ngô trước mặt, tròng mắt nàng khẽ đưa, tựa hồ đang suy tính một việc gì đó.
“Nàng ta là cường giả Hóa Hình hậu kỳ sao?”
Nhìn vị nữ nhân xinh đẹp đang phê pha cùng Diệp Shisha như không có một chút áp lực nào, chứng tỏ tu vi nàng ta ít nhất phải xếp trên Vô Ngân một bậc. Hắn không khỏi ngạc nhiên và tự hỏi chính mình, không ngờ một thương nhân lại có tu vi cao đến thế, hơn nữa lại là một nữ nhân.
Khoảnh khắc Vô Ngân đang còn kinh ngạc thì vị nữ nhân kia bất chợt lên tiếng.
“Tại hạ Lâm Nhã Kiều, là chủ nhân của quán rượu nhỏ nơi đây. Lời đồn đãi không sai, Vô Ngân đại nhân quả thực là thiên tài trẻ tuổi.”
Thanh âm của Nhã Kiều ôn nhu đầy mị hoặc, khác hẳn lúc ban đầu, tựa như mật ngọt rót tai,. Nhưng lời nàng nói ra là thập phần chấn động, đến danh tính của Vô Ngân cũng nói toạc ra. Vừa dứt lời, khí thế trên người nàng tán đi, Mộc hồn Mị Hồ Cổ Thụ cũng tan vào trong không khí.
Tuy Nhã Kiều đã thu lại mộc lực, nhưng phía đối diện, sắc mặt Vô Ngân đã trở nên khó coi hơn rất nhiều. Hắn không ngờ người này lại nói ra thân phận của mình, đến những người quen như Qua Long hay Quang Mục đều khó có thể nhận ra, nhưng với người này thì khác. Nhíu chặt lông mày, Vô Ngân không mặt dày mà chối cãi, hắn thận trọng lên tiếng.
“Hóa ra là Nhã Kiều quý chủ, tại hạ thân bất do kỷ nên phải giả danh mà thôi, mong cô nương lượng thứ.”
“Không sao! Vừa rồi ta chỉ thử ngài mà thôi, những gì ngài thể hiện… đủ tư cách để nói chuyện cùng ta.”
Nhã Kiều đáp lại, tuy mặt nàng vẫn lộ vẻ thờ ơ và lạnh lùng, nhưng bởi vì trời sinh mị thể, giọng nói nàng lại tựa gió xuân mà vỗ về tâm hồn người khác, chỉ một chút lơ là, kẻ nghe được lời này sẽ phải trầm luân trước mị hoặc khó cưỡng của nàng.
Lời lẽ tựa như một kẻ bề trên vừa lọt tai, Vô Ngân có chút khó chịu, nhưng người ta quả thực là cường giả, còn cao hơn mình tới hai tiểu cảnh giới. Tuy nhiên, cái hắn đang ái ngại không phải tu vi của Nhã Kiều mà chính là sự bí ẩn của nàng ta. Hắn mới về Kinh đô chiều tối hôm qua mà thôi, ấy vậy danh tính của mình đã bị người ta nhìn thấu, chứng tỏ cái tửu lầu Xuân Phong này nào phải là cái chốn ăn chơi dung tục như lẽ thường.
Vô Ngân không đáp lại ngay, huyễn ảnh Bách Đoạn Thần Trúc sau lưng dần tan biến, sau đó hắn miết nhẹ ngón tay lên chiếc nhẫn không gian của mình, rất nhanh lấy ra một điếu thuốc màu nâu sẫm.
“Vút…!”
Vung nhẹ về phía trước, điếu thuốc từ tay Vô Ngân bay về phía Nhã Kiều, lúc này hắn mới mở miệng.
“Đây là Diệp Shisha hàng chính phẩm, không tạp chất, không tác dụng phụ.”
Tức thì, ánh mắt Nhã Kiều sáng lên, đôi mắt mở to hơn lúc trước, nàng vứt điếu thuốc đang hút dở đi, nhẹ nhàng bắt lấy Diệp Shisha vào tay mình. Không đoái hoài đến ánh mắt Vô Ngân đang chăm chú nhìn về hướng này, nàng đưa Diệp Shisha lên khóe mũi, sau đó không ngần ngại mà hít lấy một hơi, bộ dạng thập phần tùy tiện.
Chứng kiến cảnh này, khóe môi Vô Ngân co giật, hình ảnh này nào giống một nữ cường giả đức cao vọng trọng. Trong mắt hắn, Nhã Kiều giờ đây chẳng khác gì một “con nghiện” Diệp Shisha chính hiệu.
Đầu Nhã Kiều ngẩng cao, khoe ra chiếc cổ trắng ngần, dưới ánh sáng yếu ớt rọi vào, còn thấy cả lông măng ở trên đó, đôi mắt nàng lim dim, tựa hồ đang thẩm thuốc. Khoảnh khắc ấy, mị thể trên người nàng như thoát khỏi gông cùm, một hành động, một cử chỉ cũng đủ làm một nam tử phải quay cuồng, chết mê trong dục vọng.
Vô Ngân vốn đã đề phòng, nhưng cái thân hình trước mặt lại cực kỳ cám dỗ, hắn cũng là nam nhân, có thất tình lục dục, bị cám dỗ là lẽ bình thường. Thấy định lực đã tới ngưỡng cực hạn, một lần nữa hắn lôi Chú Đại Bi ra mà đọc, nếu không, một khi tinh thần mất kiểm soát có thể biến mình thành một con sói hoang mà xông lên “cấu xé” lấy Nhã Kiều. Nhưng… hành động ấy chẳng khác gì là tự sát, đừng quên nàng ta không phải là tín nam thiện nữ gì cho cam, hơn nữa lại là một cường giả Hóa Hình hậu kỳ hàng thật giá thật.
“Hàng tốt! Không hổ là Luyện Mộc Sư chế ra Diệp Shisha.”
Bất chợt, Nhã Kiều cất lời khen ngợi, cùng lúc ấy, mị thể trên người nàng liền bị khống chế, thu liễm lại tới chín phần, trả lại sự thanh tỉnh cho ai kia.
Vô Ngân thở dài, áp lực sắc dục trong lòng liền bị gỡ bỏ. Khi nghe Nhã Kiều phanh phui luôn chuyện Diệp Shisha là do mình chế tác, hắn chỉ khẽ giật mình mà thôi. Vừa rồi, thân phận để lộ nhanh như vậy thì hắn đã xác định, có thể cái nốt ruồi trên mông mình nàng ta còn biết, chứ đừng nói những bí mật trước đây.
Thấy được vẻ thỏa mãn của Nhã Kiều, Vô Ngân liền đánh tiếng.
“Nhã Kiều cô nương quả nhiên trên thông tinh văn, dưới tường địa lý, không biết… công thức chế tác Diệp Shisha đủ để chúng ta làm một cái giao dịch hay không?”
“Xoẹt!”
Cũng ngay lúc ấy, một tiếng ma sát kèm theo một đốm lửa nhỏ bùng lên. Nhã Kiều dùng diêm đốt cháy một đầu Diệp Shisha, sắc mặt trắng ngần của nàng vẫn thế, không hề mang bất cứ biểu cảm gì. Rít một hơi thật dài, để cho khói thuốc cuốn sâu vào buồng phổi, sau đó nàng thản nhiên đáp lại, khói thuốc vì vậy cũng theo từng chữ mà phun ra.
“Ngài bán thân cho ta đi! Không những Trúc Mỹ Nhân, ngay cả tửu lầu Xuân Phong này cũng sẽ là của ngài.”
0 Bình luận