QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG

Chương 115: Sinh Tử Chiến

Chương 115: Sinh Tử Chiến

“Dừng! Đừng nói ngươi tìm ta để tuyển người đi trộm mộ nha. Ta biết mình nhanh tay lẹ mắt, nhưng cái này thì thôi đi. Vào Hầm Mộ của một cường giả Hợp Giới khác nào là tự sát.”

Tam hoàng tử nghe vậy thì phì cười trước sự thẳng thắn của Vô Ngân. Tên kia gạt bỏ mọi khoảng cách về địa vị và tuổi tác mà đối đãi với mình như một kẻ đồng trang lứa. Nó hệt như cách nói chuyện của Qua Long, không thèm câu nệ lễ tiết.

Thấy nụ cười của Tam hoàng tử có phần chán ghét, vầng trán Vô Ngân bắt đầu nhăn lại, điệu bộ thập phần nghiêm túc lên tiếng.

“Ngươi cười cái quái gì, bộ ta nói không đúng sao?”

Ấy vậy, Tam hoàng tử vẫn không để bụng, cảm giác nói chuyện với những người như vậy thật thú vị, hắn bình thản đáp.

“Chuyện vào Hầm Mộ không tới phần của ngươi đâu. Phải là Hợp Thể sơ kỳ trở lên mới giữ được mạng khi xâm nhập vào đó.”

“Vậy ngươi muốn gì ở ta?”

Vô Ngân bất giác hỏi lại, trực giác mách bảo hắn chuyện này không hề đơn giản.

Thu lại tiếu ý trong lòng, nét mặt Tam hoàng tử trở nên nghiêm nghị đến lạ thường. Dán chặt vào thân hình người ngồi đối diện, đôi mắt hắn lóe lên một tia trông đợi. Hắn nói.

“Ta muốn nhờ ngươi đánh một trận Sinh Tử Chiến.”

“Sinh Tử Chiến? Ngươi nói rõ hơn đi!”

Vô Ngân kinh ngạc thốt lên. Lấy cả tính mạng ra để chiến đấu thì vấn đề nghiêm trọng hơn hắn nghĩ. Tuy rằng hỏi lại nhưng đã có một đáp án lóe lên trong đầu hắn, dù rằng đây chỉ là phán đoán nhất thời.

Hít một hơi thật sâu, Tam hoàng tử nói.

“Để tránh chiến tranh không đáng có giữa hai đế quốc, bảo vật trong Hầm Mộ kia chúng ta quyết định sẽ chia ra. Nhưng bên nào cũng muốn phần hơn, ai cũng có lý do chính đáng của mình. Vậy nên cuộc thương lượng ấy đã đến hồi bế tắc. Ngày hôm nay, Sứ đoàn Kim Long Đế Quốc đã ngỏ ý: dùng tỷ thí võ công trên lôi đài để phân chia lợi ích, bên nào thắng sẽ được lấy sáu phần bảo vật trong Hầm Mộ.”

Phát hiện có mâu thuẫn trong lời nói, Vô Ngân vội cắt ngang.

“Tỷ thí võ công? Không phải vừa rồi ngươi nói Sinh Tử Chiến sao?”

Nghe vậy, Tam hoàng tử chỉ cười trừ. Rốt cuộc cũng thuật lại đầu đuôi cớ sự.

“Quả thật ban đầu chỉ dừng lại ở tỷ thí. Bên Sứ đoàn Kim Long đế quốc nói rõ: để gìn giữ hòa khí giữa hai đế quốc, cuộc tỷ thí này không những phân chia lợi ích mà còn tạo ra cơ hội cho nhân tài trẻ tuổi được thể hiện. Vậy nên chỉ cho phép võ sĩ có tu vi dưới Hóa Hình, đồng thời không được quá hai lăm tuổi. Tất cả sẽ phân định bằng ba trận tỷ võ.

Lúc ấy, chúng ta liền biết họ có chuẩn bị từ trước nên mới dám đề xuất như vậy. Thế nhưng không hiểu sao Phụ Vương ta vẫn đồng ý. Tuy nhiên phải đổi tỷ thí thông thường trở thành Sinh Tử Chiến. Nghe vậy thì đám người Kim Long Đế Quốc đồng ý tức thì, tựa hồ cực kỳ tự tin với những thiên tài mình mang tới.

Trước khi tới đây, ta có điều tra qua một lượt. Phía bên kia là ba tên thiên tài có tu vi Kết Tinh đại viên mãn. Một tên trong đó đã bước vào cảnh giới này cách đây hai năm, có lẽ cũng sắp đột phá.”

Dứt lời, Tam hoàng tử dời ánh mắt khỏi Vô Ngân. Hắn thong thả nhâm nhi chén trà đã nguội ngắt từ lúc nào. Mặc kệ có người đang rơi vào trạng thái suy tư, hắn kiên nhẫn chờ đợi tên kia tiêu hóa hết những gì mình mới nói.

1bedc1a9-6106-4819-8a90-c2b57cb41517.jpg

Thoáng chốc, đại sảnh rơi vào tĩnh lặng. Ngồi trên ghế, đầu óc Vô Ngân xoay chuyển không ngừng.

Hắn không bất ngờ với quyết định biến cuộc tỷ thí kia thành một cái lôi đài đẫm máu của Đế vương Ngô Thiên Tuấn. Bởi nếu không đồng ý thì chứng tỏ Mộc Long đế quốc không có nhân tài, hơn nữa mặt mũi của Mộc Long đế quốc cũng mất sạch. Còn Sinh Tử Chiến, một là dằn mặt Kim Long đế quốc, hai là muốn nhắc nhở cho thuộc hạ của mình: phải lựa chọn thật kỹ càng nhân lực để ứng chiến. Tránh trường hợp lợi dụng “con ông cháu cha”, vì muốn thể hiện mình mà đưa mấy tên bất tài vô dụng lên sàn đấu.

Ngẫm nghĩ một hồi lâu, Vô Ngân chợt lên tiếng, chất giọng pha lẫn sự đề phòng.

“Tại sao ngươi lại đề cử ta?”

Tam hoàng tử vân vê chén trà trong tay, thản nhiên đáp.

“Bởi dưới Hóa Hình, ta chưa nghĩ ra ai có chiến lực mạnh hơn ngươi. Ba năm trước đã thế, giờ thì ta dám khẳng định… ngươi là vô địch trong cùng cảnh giới.”

Lời hắn nói ra tựa như đinh đóng cột, thập phần tự nhiên, không mang một tia xu nịnh nào cả. Tựa hồ rất tin tưởng vào kẻ đối diện.

Nghe tới đây, Vô Ngân chỉ khẽ lắc đầu rồi cười. Nhưng ẩn sâu trong đáy mắt là một tia giảo hoạt. Biết cá đã cắn câu, hắn nói.

“Tạ ơn Tam hoàng tử đã cất nhắc. Nhưng… để thuê được mạng của ta, cái giá là không hề rẻ.”

“Nói ra điều kiện của ngươi đi!”

Tam hoàng tử tùy ý đáp lại. Như thể biết tỏng Vô Ngân đang định chơi trò “sư tử ngoạm” với mình. Thế nhưng hắn vẫn bày ra khí chất của một đại phú hào. Với một kẻ có địa vị và quyền uy như mình, hắn tin tưởng có thể đáp ứng mọi điều kiện tên kia đưa ra.

Vô Ngân không nhanh không chậm, tròn vành rõ chữ báo ra một con số.

“Một triệu viên Mộc Ngọc.”

“Phụt!”

Tam hoàng tử nhịn không được mà phun thẳng ngụm trà vừa mới cho vào miệng. Bộ dáng tiêu sái vừa rồi đều mất sạch.

Cái giá Vô Ngân đưa ra vừa vặn trùng khớp với điều kiện Nhã Kiều đòi hỏi lúc sáng. Và đây cũng là một trong những nguyên nhân hắn muốn tìm gặp Tam hoàng tử. Trước đó ý định muốn mượn tiền, nhưng giờ người ta tự giác đưa thân tới tận cửa để cầu cạnh, ngu gì không nhân dịp cháy nhà hôi của. Hắn còn ngỡ đây chính là “nhân duyên trời định”.

“Tên khốn! Ngươi tính ăn cướp à? Một triệu Mộc Ngọc tương đương với ba phần ngân khố Mộc Long Đế Quốc. Dù ta có đồng ý cũng không đủ quyền hạn để trả cho ngươi. Đổi điều kiện khác đi.”

Tam hoàng tử lúc này đã đứng dậy, giọng sang sảng. Vứt luôn sự nho nhã thường thấy, hắn chỉ tay về Vô Ngân mà quát tháo.

Trái lại, Vô Ngân vẫn chễm chệ ngồi im, khóe miệng còn hơi nhếch. Trong lòng hắn là một cảm giác thư sướng chưa từng có, hắn thầm nhủ.

“Mẹ nó! Hóa ra đây là cảm giác hù dọa người ta bằng tiền. Sáng nay, có lẽ con hồ ly kia cũng mang trong mình cảm giác này.”

Thêm một kẻ đồng cảnh ngộ, Vô Ngân hài lòng khi thấy mình không quá cô đơn. Nhưng rất nhanh hắn đã thu lại biểu cảm đáng ghét của mình. Nhớ tới lời Tam hoàng tử vừa chửi, mắt hắn chợt sáng tựa sao trời như đã nghe ra điều mình muốn.

Đưa nay lên cửa miệng, giả bộ ho khan vài cái, Vô Ngân hỏi.

“Vậy là ngân khố Mộc Long Đế Quốc quả thật có đủ một triệu viên Mộc Ngọc?”

Tam hoàng tử nghe vậy liền giật mình. Đưa ánh mắt đề phòng nhìn Vô Ngân, một lần nữa hắn gằn lên.

“Ta nhắc lại! Quyền hạn của ta không đủ để lấy ra một triệu Mộc Ngọc cho ngươi. Dù ta có mở miệng với Phụ Vương thì ngài ấy chắc chắn sẽ không đồng ý. Cái giá ngươi đưa ra không khác gì một trò đùa cợt nhã.”

“Nhưng… nếu ta không đùa thì sao?”

Vô Ngân lên tiếng đáp lại, giọng điệu thập phần nghiêm túc.

“Ngươi…!”

Tam hoàng tử tức không nói thành lời, hắn vốn kiểm soát cảm xúc vô cùng tốt, nhưng cái điều kiện hết sức vô lý kia làm hắn không thể nào nhịn được. Hắn còn cho rằng Vô Ngân vốn không đồng ý tham gia Sinh Tử Chiến, chỉ là đang cố tình chọc giận mình mà thôi.

“Phịch!”

Đúng lúc này, một cuốn điển tịch màu tím bị Vô Ngân tùy tiện quăng lên bàn, hắn cất giọng.

“Vậy đổi thứ này để lấy một triệu viên Mộc Ngọc. Còn cái Sinh Tử Chiến kia ta sẽ không công giúp Hoàng Thất các ngươi. Xem như ta thay của vợ mình trả hết món nợ hai mươi ba năm dưỡng dục của nhà họ Ngô.”

Đứng giữa đại sảnh, Tam hoàng tử thất thần trước hành động và lời nói của Vô Ngân. Hắn không ngờ tên kia đã thành thân với em gái mình - một người biết chắc rằng sẽ chết. Bây giờ hắn mới vỡ lẽ: hóa ra đây là điều khiến Nguyệt Nhan hạnh phúc.

Sau một thoáng trầm tư, Tam hoàng tử rốt cuộc cũng gạt bỏ tạp niệm trong đầu mà chuyển ánh mắt đến cuốn điển tịch trên bàn. Nó không có tên, cũng chẳng có nhãn, tựa hồ rất bình thường.

Nhẩm lại điều kiện Vô Ngân vừa nói, tròng mắt Tam hoàng tử xoay chuyển mỗi lúc một nhanh. Không còn xem đây là một trò đùa ngớ ngẩn nữa, hắn như ngửi thấy huyền cơ trong cuộc trao đổi này.

Bất chợt, đầu óc Tam hoàng tử như muốn nổ tung. Hắn hít một ngụm khí lạnh, da đầu trở nên tê rần, trái tim bắt đầu loạn nhịp. Với trí thông minh của mình, hắn bắt đầu liên hệ đến một chuyện không tưởng trong ký ức.

Một cuốn điển tịch có thể đổi với một triệu viên Mộc Ngọc, vậy chắc hẳn từng chữ được ghi trong đó là thiên kinh địa nghĩa. Với Tam hoàng tử, chừng ấy tiền cũng không đủ tương xứng nếu cuốn điển tịch màu tím này chính là “thứ kia” - cái thứ chỉ có trong truyền thuyết. Và suýt chút nữa thì cái thứ ấy tước đi sinh mệnh của hắn.

Bỗng nhiên, khí thế trên người Tam hoàng tử thay đổi, mộc lực trào ra như thác đổ. Đằng sau hắn là huyễn ảnh Mộc hồn Ngô Đồng Thần Thụ bùng cháy như bó đuốc. Nhiệt độ gian phòng thay đổi nghiêng trời lệch đất, một mảng nóc nhà phía trên hắn bị thiêu trụi trong nháy mắt.

Ngay sau đó, Tam hoàng tử không nói cũng chẳng rằng, hắn thô bạo xuất thủ. Mộc lực quấn lấy toàn thân, khí tức Hóa Hình trung kỳ bùng nổ. Bàn tay hắn chụp nhanh về cuốn điển tịch, chỉ cần cướp thứ này về tay, hắn hoàn toàn có thể kiểm chứng cho suy đoán của mình.

Nhưng cùng lúc ấy, một tiếng kim loại ngâm lên trong không khí. Một bóng đao sáng loáng như từ cõi hư vô mà xuất hiện, sát khí lạnh đến thấu xương, đối nghịch hoàn toàn với luồng nhiệt lượng khổng lồ đang thiêu đốt gian phòng. Mũi đao sắc lẹm nhắm tới bàn tay Tam hoàng tử mà đâm xuống, cực kỳ sát phạt và quyết đoán.

Khoảnh khắc bàn tay rực lửa của Tam hoàng tử sắp bắt lấy được cuốn điển tịch thì bỗng nhiên cảm nhận một sự đau nhức kịch liệt. Bóng đao vừa xuất hiện đây thôi đã khiến sắc mặt hắn đại biến. Hắn tưởng tượng một khi bắt được cuốn điển tịch thì cũng là bàn tay mình sẽ bị đứt lìa.

“Nhanh…! Nhanh quá!”

Tam hoàng tử cảm thán tột độ. Mắt thấy bàn tay yêu quý của mình sắp bị xuyên thủng. Bằng một tia định lực của mình, hắn kìm nén sự tham lam trong phút chốc mà thu tay lại. Lưỡi kiếm vừa vặn lướt qua đầu ngón tay hắn, tạo thành một vết xước tinh xảo trên da.

Tưởng chừng mình dừng tay thì bóng đao kia cũng sẽ ngừng lại. Nhưng không! Nó vẫn cứ điên cuồng hướng tới cuốn điển tịch màu tím mà đâm xuống. Hành động này khác gì tên kia đang có ý định phá hủy một báu vật vô giá.

“Không!”

Tam hoàng tử kinh hãi hét lên, bàn tay đưa ra như muốn bắt lấy một đao kia.

“Phập!”

Thanh âm xuyên thủng vang lên, nó không lớn, ngọt đến đỉnh điểm. Lúc này, hình dáng thanh đao mới hiện rõ trong tầm mắt Tam hoàng tử. Đó là một thanh đoản đao, lưỡi mỏng như cánh ve, sáng bóng như gương. Nắm lấy chuôi đao là một bàn tay thập phần thô ráp, chỉ có những kẻ dày công khổ luyện mới khiến bàn tay mình thành ra thế này.

“Tam hoàng tử quả nhiên là người nhanh nhạy.”

Vô Ngân cười cười, thốt lên một câu đầy ẩn ý, ánh mắt hắn toát lên sự lạnh lùng khó đoán.

Tam hoàng tử lúc này mới hoàn hồn trước sự sát phạt của Vô Ngân. Hắn nghe ra sự chế giễu trong câu nói, nhưng cũng khâm phục miệng lưỡi của tên kia. Ngoài việc châm biếm hắn là một kẻ nhát gan, “nhanh nhạy” thu tay không dám cướp đồ thì còn khen đầu óc hắn “nhanh nhạy” khi phần nào đoán ra thứ trên bàn là gì.

Tam hoàng tử lần nữa tiếc nuối nhìn bảo vật bị đâm xuyên, không biết có hư hại gì không. Nhưng từ phản ứng của tên kia, chứng minh điều hắn suy đoán trước đó là đúng. Rất nhanh, hắn đã lấy lại được phong thái vốn có của một vị hoàng tử. Khoan thai chắp hai tay sau lưng, hắn cười to rồi nói.

“Ha ha ha! Vừa rồi ta có hơi thất thố, mong em rể lượng thứ. Không biết điển tịch này của ngươi có tên là gì nhỉ?”

Nghe được lời này, Vô Ngân bĩu môi mà tỏ ra khinh bỉ. Mặt dày đã đành, lại còn thấy sang bắt quàng làm họ. Hơn nữa, nếu đã không biết thứ kia là gì thì tại sao lại ra tay cướp giật.

Lười chơi trò úp úp mở mở, Vô Ngân lạnh giọng đáp.

“Không cần giả nai với ta. Cách tạo ra Dị Thú Triều Nguyên được ghi chép trong này.”

Tuy đã đoán được từ trước, nhưng khi nghe chính miệng Vô Ngân xác nhận, Tam hoàng tử chợt rùng mình một cái, đầu ong ong cả lên.

“Được! Thành giao. Ta cam đoan với ngươi, chỉ cần đưa nó cho ta, một triệu Mộc Ngọc kia ta sẽ thuyết phục Phụ Vương thành toàn cho ngươi.”

Tưởng chừng Vô Ngân sẽ lập tức đồng ý, nhưng không ngờ lại lắc đầu, hắn nói.

“Ta chưa nói hết, muốn có nó ngươi phải thỏa mãn một điều kiện nữa.”

“Điều kiện gì?”

Tam hoàng tử hồi hộp hỏi lại. Biết mình đã trở thành một miếng mồi ngon cho người ta đớp, hắn thầm lo lắng, sợ tên kia đòi hỏi những điều phi lý.

Mặc kệ người đối diện đang xoắn xuýt, hít thở không thông. Vô Ngân chẳng buồn lợi dụng để châm chọc. Ngược lại, thần tình hắn trở nên cực kỳ nghiêm túc, nhìn thẳng vào Tam hoàng tử mà lên tiếng.

“Dị Thú Triều Nguyên là cục than hồng. Nó có thể giúp ngươi phóng hỏa đốt nhà, nhưng cũng có thể khiến tay ngươi bị phỏng. Tuy ta cũng từng là chiến sĩ giết người không chớp mắt, từ trong núi thây biển máu mà đi ra. Nhưng việc dùng nó để gây thêm chiến tranh là điều ta không hề mong muốn. Vậy nên chỉ cần ngươi thề độc, tự đặt cấm chế dưới quyền năng của Mộc Thần rằng chỉ sử dụng Dị Thú Triều Nguyên với mục đích bảo vệ cho Mộc Long Đế Quốc. Không lợi dụng nó làm vũ khí chiến tranh và xâm lấn những đế quốc khác.”

Điều kiện Vô Ngân nói ra khác nào ngăn cấm Mộc Long Đế Quốc trở nên hùng mạnh. Nhưng hắn xuất thân từ chiến sĩ, thảm cảnh Sát Mộc Sư Đoàn phơi thây giữa chốn rừng hoang đã hằn sâu trong tâm trí. Cái thứ giết người hàng loạt như này chỉ khiến nhiều người vô tội phải chết hơn mà thôi. Một khi lợi dụng nó để mở mang bờ cõi, nhiều cuộc chiến tranh vô nghĩa sẽ xảy ra. Và kẻ phải chết đầu tiên vẫn sẽ là những người chiến sĩ như hắn - những thanh đao của kẻ cầm quyền.

Lúc này đây, mắt Tam hoàng tử dán chặt vào cuốn điển tịch bị ghim trên mặt bàn. Hằn thừa biết tại sao Vô Ngân muốn mình đặt lời thề độc. Trong lòng hắn giờ đây chỉ có hai sự lựa chọn: một là đồng ý với điều kiện kia, hai là trở mặt, dùng sức mạnh quyền lực của một quốc gia để cướp nó đi. Đừng quên nơi đây chính là Kinh thành, Vô Ngân có mọc cánh cũng không thoát được.

Nhìn ánh mắt lập lòe của Tam hoàng tử, Vô Ngân như đoán ra điều gì. Hắn cười khẩy rồi lên tiếng nhắc nhở.

“Tam hoàng tử! Chỉ mong giữa chúng ta có chút kỷ niệm tốt đẹp về nhau. Hy vọng cái đầu của người luôn thanh tỉnh. Ta không muốn có thêm một cái Dị Thú Triều Nguyên chạy ngang qua nơi này đâu”

Thanh âm mỉa mai nhưng đầy tính đe dọa. Kỳ diệu thay, lời nói ấy không khác gì một gáo nước lạnh xối thẳng vào cái đầu đang dần nóng lên của Tam hoàng tử. Ác niệm “đóng cửa thả chó” hòng giết người cướp của cứ vậy mà tan biến.

Tam hoàng tử nhịn không được mà nhìn về Vô Ngân lần nữa. Hắn thầm trách mình thật ngu ngốc, việc tên kia dám lấy ra bí mật Dị Thú Triều Nguyên chứng tỏ đã chuẩn bị từ trước. Chỉ có kẻ ngu ngốc mới chui đầu vào rọ.

“Được! Ta đồng ý với ngươi. Dù thứ này không giúp Mộc Long Đế Quốc lớn mạnh nhanh hơn, nhưng sẽ đảm bảo hương hỏa nhà họ Ngô sẽ trường tồn mãi mãi.”

Rốt cuộc, Tam hoàng tử cũng đanh thép nhận lời. Hơn nữa, trên góc độ nào đó thì đây đã là một cuộc giao dịch rất hời cho hắn, bởi công trạng này sẽ rút ngắn quãng đường đi tới ngai vị Đế Vương sau này.

Lời vừa lọt tai, Vô Ngân chậm rãi gật đầu hài lòng. Nhưng hành động tiếp theo của hắn khiến Tam hoàng tử phải biến sắc.

Thanh đao tuyệt đẹp trong tay Vô Ngân lần nữa lóe sáng. Không phải hắn thu đao, mà là đang chém ra một đao. Và thứ hắn muốn chém lại là cuốn điển tịch khốn khổ đang nằm trên bàn.

“Xoẹt!”

Tức thì, cuốn điển tịch màu tím bị Vô Ngân chém ra làm hai nửa. Ấy vậy mặt bàn bên dưới không hề có một vết xước nào, chứng tỏ một đao này cực kỳ tinh chuẩn.

Trong lúc Tam hoàng tử con đang đứng tim trước hành động vừa rồi. Vô Ngân tùy tiện ném một nửa điển tịch cho hắn, nửa còn lại thu về nhẫn của mình. Sau đó trầm giọng nói.

“Kinh đô đất chật người đông, một mét vuông có tám, à không…! Có tới chín tên cướp. Vậy nên cứ tiền trao cháo múc mà làm. Sau khi một triệu Mộc Ngọc tới tay, nửa còn lại ta sẽ hoàn trả.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!