QUYỂN 2: VÔ HOẠN NẠN - BẤT ANH HÙNG

Chương 113: Khoai to không lo chết đói

Chương 113: Khoai to không lo chết đói

“Biến hình xong chưa? Đánh nhanh một chút, ta còn việc gấp trong người.”

Lời Vô Ngân vừa dứt, bất ngờ một bóng đen lao ra từ màn khói, tốc độ nhanh đến kinh người, mí mắt mới chỉ khẽ giật thì trước mặt hắn đã là một nắm đấm cực kỳ hung mãnh.

Bên tai Vô Ngân là liếng vun vút cắt vào không khí, tựa một đòn trời giáng, thêm vào đó là tiếng mỡ xì xèo bị thiêu đốt nghe mỗi lúc một lớn.

Tưởng chừng hứng trọn một kích đánh lén, nhưng Vô Ngân phản ứng nhanh không kém. Hắn bất giác cúi thụp người xuống, vừa vặn tránh được một quyền kia. Tất cả diễn ra chỉ trong nháy mắt, nhưng da đầu hắn vẫn truyền lại cảm giác bỏng rát, tựa như vừa rồi có một viên hỏa thạch lướt ngang qua.

Vừa rồi hoàn toàn là phản xạ đến từ bản năng của cơ thể, quả thực mắt Vô Ngân không theo kịp quỹ đạo của một đòn công kích có tốc độ khủng bố ấy.

Nhưng đó chỉ là màn dạo đầu, khoảnh khắc đầu Vô Ngân vừa cúi xuống, một lần nữa âm thanh xì xèo lại vang lên, hắn giật thót khi nhận thấy một bên má trở nên đau nhức. Lúc này, một quyền đã dí sát tới mang tai.

Không do dự, Vô Ngân chồm người lên trước, lộn một vòng dưới sàn nhà, cứ như vậy mà né được một đòn hiểm ác. Vẫn chưa dừng lại, hắn chủ động lùi thêm ba bước nữa để tránh việc đối thủ liên tục áp sát đánh lén.

Nới rộng được chút khoảng cách, Vô Ngân mới mơ hồ thấy được chân thân của kẻ vừa rồi đánh mình, hẳn chính là Thiên Thu. Nhưng dưới ánh mắt ngờ vực của hắn, tên kia nào còn là một gã trung niên với thân hình xập xệ đầy ngấn mỡ nữa. Dáng người lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn, còn cao hơn hắn những một cái đầu, cả thân hình được một lớp khói mỏng màu vàng nhạt quấn quanh, làn da sáng bóng như được quết lên một lớp mỡ, đẹp tựa chiến thần.

Chiến lực mà Thiên Thu bày ra đã nằm ngoài sức tưởng tượng của Vô Ngân. Thể năng sau khi được mộc lực chuyển đổi như muốn vượt qua cực hạn của con người. Quả thực gã không nói điêu, luận về gia trì thể năng, Mộc hồn Phồn Thực Linh Thụ là vô đối.

Đang trầm trồ về ngoại hình của Thiên Thu thì mắt Vô Ngân bỗng nhiên trợn trừng, trán hắn kéo đầy hắc tuyến, miệng há lớn, chiếc cằm như sắp chạm đất, suýt nữa làm chiếc mặt nạ rơi xuống. Chút kinh ngạc về thực lực của Thiên Thu cũng mất sạch.

Lúc này đây, sau khi thiêu đốt toàn bộ lớp mỡ trên người, khói vàng cũng bắt đầu tiêu tán vào không trung. Đập vào mắt Vô Ngân là một gã trung niên trần như nhộng, không mảnh vải che thân, đang mạnh tự tin ra toàn bộ cơ thể của mình. Đáng chú hơn là phần hạ thân của gã, một sinh vật khổng lồ hình trụ đang ngạo nghễ giương cao.

Hóa ra, sau khi thân hình được thu gọn, bộ y phục lúc trước đã trở nên quá khổ so với Thiên Thu. Khoảnh khắc gã phi thân đánh lén Vô Ngân, tựa như mãnh long phá trứng, người thì xông về phía trước nhưng toàn bộ y phục đều ở lại.

“Mẹ kiếp! Khoai to không lo chết đói trong truyền thuyết là có thật sao?”

Vô Ngân buồn bực mà thầm chửi. Hắn không ngờ kích cỡ thứ kia của Thiên Thu lại tỉ lệ thuận với độ giàu có của gã. Hơn nữa, nó phải to gần gấp đôi so với con rồng nhỏ trên người mình. Như vậy đã đành, lúc lâm trận đánh nhau, hà cớ gì phải giương cao đến như vậy?

Mọi tâm tình của Vô Ngân đều ẩn sau chiếc mặt nạ màu đen kịt, Thiên Thu nào đâu biết có một kẻ đang thầm ganh tỵ với “vốn tự có” của mình. Gã lúc này đã trở nên âm trầm bất định, hai quyền nhanh như chớp giật bị tên kia nhẹ nhàng né tránh, gã liền biết rằng hành động quỵt tiền hôm nay đã vô tình tạo ra một kẻ thù cực kỳ nguy hiểm, nếu không thẳng tay diệt sát, mai sau ắt gặp họa.

Đoán chừng kẻ trước mặt có thân phận không hề đơn giản như mình từng nghĩ, mí mắt Thiên Thu nhíu lại như đang toan tính gì đó. Sau một hơi thở, gã bèn lên tiếng, giọng điệu hòa hoãn hơn trước.

“Diệp Đại Sư! Thân thủ ngươi không phải tầm thường. Xem như mọi chuyện hôm nay đều là hiểu lầm. Số tiền kia ta sẽ trả, chỉ cần…”

Tưởng như Thiên Thu gặp khó mà hạ mình thương lượng, lời còn chưa dứt, chân gã đạp mạnh xuống dưới khiến mặt sàn nứt toác. Tiếng nổ vang lên cũng là lúc thân hình gã biến mất tại chỗ.

“Thật lắm trò!”

Vô Ngân khinh bỉ trước thủ thuật gà mờ của Thiên Thu, một kẻ từng tôi luyện từ trong chiến trường đẫm máu như hắn, liệu để mình phân tâm bởi một lời nói sao?

Đúng khoảnh khắc này, một quyền còn mạnh hơn trước xuất hiện trước mặt Vô Ngân, quyền còn chưa tới, lấp ló dưới ngực hắn là một bóng quyền âm hiểm khác, tựa hồ Thiên Thu không cho hắn cơ hội né tránh.

Hai quyền một trước một sau lao đến, uy lực thập phần bá đạo, nếu chẳng may không tránh được, đầu và ngực Vô Ngân hẳn sẽ bị nện cho vỡ nát.

Đối mặt với đòn tấn công chớp nhoáng, Vô Ngân chỉ cười gằn. Lúc trước rơi vào thế bị động là bởi kinh ngạc trước sự thay đổi quá đột ngột của Thiên Thu, thêm vào đó là hắn chưa hề dùng mộc lực, mọi né tránh lúc trước đều là bản năng của cơ thể, được rèn giũa mà thành.

“Song quyền cơ đấy! Sợ ta lần nữa né chiêu hay sao? Muốn đánh, ta đứng cho ngươi đánh.”

Một suy nghĩ hung ác vừa lóe lên, Vô Ngân xoay dọc Niệm Thần Côn che chắn trước mặt và ngực mình. Lực lượng cơ bắp trên cơ thể hắn chợt bùng phát, hai cánh tay như biến thành gọng thép mà siết chặt thân côn. Và vẫn như trước, hắn không hề dùng đến một tia mộc lực nào, quyết dùng chính sức mình để chống đỡ.

Niệm Thần Côn vừa được đưa lên thì hai bóng quyền hung mãnh cũng lần lượt ập tới. Vừa hay, chúng nện thẳng vào thân côn, chứng tỏ Vô Ngân đã có ý định đón đỡ một lúc hai quyền này.

“Phanh!”

Thanh âm va chạm chát chúa vang lên, cuộc chiến thiên về thể năng là cực kỳ tinh gọn, chỉ có hai từ “nhanh” và “mạnh” để diễn tả. Lực đạo dồn tới lập tức đánh cho Vô Ngân bật ngược ra sau hơn chục bước, hai mũi chân hắn ghì chặt, trên sàn đá bị cày nát thành một đoạn dài. Hai cánh tay cầm Niệm Thần Côn lúc này còn run lên bần bật, xương cốt trên người kêu lên lách cách, bả vai có chút ê ẩm. Trái lại, đằng sau chiếc mặt nạ là một nụ cười gian trá.

“A… a…! Tay… tay của ta!”

Không làm Vô Ngân thất vọng, kế đó là tiếng kêu la thảm thiết của Thiên Thu. Lúc này đây, hai cánh tay của gã hoàn toàn rủ xuống, bàn tay biến thành dị dạng, toàn bộ xương khớp nơi bàn tay bị chấn cho vỡ nát. Hành hạ gã không chỉ cơn đau đến từ thể xác, nó như dòi bọ đang đục khoét vào sâu tận tâm can, không ngừng dày xéo linh hồn gã.

“Chậc! Dùng cả nhục thân để đánh vào Niệm Thần Côn thì quả là bản lĩnh.”

Vô Ngân nghe Thiên Thu rên rỉ, khóc như kêu cha gọi mẹ mà thầm tặc lưỡi. Với hắn, bị Niệm Thần Côn đánh hay chủ động đánh vào Niệm Thần Côn thì cũng như nhau, kết cục chỉ có một mà thôi.

Quan sát thấy một Thiên Thu tựa như chiến thần chỉ lóe sáng chưa được mười giây, hai cánh tay lủng lẳng hẳn đã bị phế, Vô Ngân xoay tít Niệm Thần Côn trong tay, nhàn nhã bước tới, miệng cất lời châm chọc.

“Thể năng của ngươi quả nhiên mạnh mẽ, vượt xa giới hạn của người thường. Nhưng với bộ xương cốt lười biếng kia… vẫn là không theo kịp.”

Lời Vô Ngân không phải nói suông, hắn bắt đúng yếu điểm của Thiên Thu. Việc gã phải ăn thật nhiều để tích trữ mỡ thừa hòng tu luyện Phồn Thực Linh Thụ đến cực hạn là không sai, thế nhưng gã đã mắc phải một khuyết điểm chí mạng, đó là cơ thể càng béo phì thì càng lười vận động, xương cốt không được rèn luyện thì một khi thi triển Mộc hồn, nó làm sao gồng gánh được nguồn lực lượng cực kỳ khổng lồ kia.

Phía đối diện, Thiên Thu đang đau đớn không nói thành lời, đôi mắt đỏ ngầu, mặt nhăn như đít khỉ, gã làm gì nghe ra được ý cảnh trong lời Vô Ngân nói.

Gã nhìn đối thủ đang từng bước tiến lại gần mà lòng trở nên e sợ, đỡ được hai quyền mà vẫn ung dung tự tại, thì căn cốt của tên kia phải vững chắc đến nhường nào. Trong mắt gã giờ đây, kẻ đang giấu mình trong bộ y phục màu đen kia không khác gì một con Dị thú đội lốt người.

“Xoẹt!”

Bất chợt, Vô Hình Đao xuất hiện trên tay Vô Ngân, hắn dứt khoát chém mạnh về bức tượng hình con cóc gần đó, hẳn là con Kim Thiềm Thừ mà Thiên Thu yêu thích. Tức thì, một mẫu vàng thỏi mà con cóc đang ngậm bị cắt lìa. Mẫu vàng to bằng nắm tay liền rơi rụng, đường cắt cực kỳ sắc lẹm, hắn nhanh tay bắt lấy.

Một đao tùy tiện này khiến cho Thiên Thu giật nảy mình, thứ vũ khí chém vàng như chém bùn thì chỉ có thể là bảo vật. Nhưng rất nhanh, một cảm giác đau xót đến cùng cực đã trào dâng, xóa tan mọi sự sợ hãi hiện trên nét mặt. Bởi gã đã nhận ra, linh vật mà gã ngày ngày cung phụng bỗng dưng bị tổn hại, một tia tỉnh táo cuối cùng đã bị sự nóng giận nuốt lấy.

“Ta… ta giết ngươi.”

Thiên Thu hét lớn, mặc kệ cơn đau đang âm ỉ phi thân về phía Vô Ngân, tay bị phế nhưng hai chân vẫn còn, gã liền tung ra một cước, dồn nén tất cả căm hờn vào trong đó.

Lần này Vô Ngân chẳng buồn tránh né, đối phương bị phế đã đành, đằng này còn chiến đấu trong cơn uất hận, hắn biết thắng thua kết cục đã rõ.

Khi một cước sắp đụng trúng ngực mình, Vô Ngân khẽ nghiêng người lách qua. Cùng lúc ấy, hắn bật nhảy về phía trước, bộ dáng như hổ vồ mồi, một đầu gối co lên rồi nện thẳng xuống lồng ngực Thiên Thu, khiến gã té ngửa ra sau, miệng há hốc vì khó thở.

Vô Ngân lúc này vẫn đè trên người Thiên Thu, đầu gối hắn tì mạnh lên ngực gã. Nhân lúc miệng gã đang còn há hốc vì khó thở, hắn lạnh lùng cắm mạnh miếng vàng thỏi trong tay vào cái hốc miệng ấy.

Tiếng răng gãy vụn vang lên, kèm theo đó là kêu la dữ dội, Thiên Thu không ngừng ho khan, hai cánh tay bị phế rất muốn đẩy kẻ trên người mình ra nhưng không tài nào cử động được. Giờ đây, chỉ cần Vô Ngân dùng thêm một chút lực nữa thôi, có thể chủ nhân của Du Mục thương hội sẽ đi đời nhà ma.

Toàn thân Thiên Thu vùng vẫy liên hồi, muốn thoát ra khỏi tư thế bị kìm kẹp, nhưng dường như trấn áp trên ngực gã là một ngọn núi Thái Sơn, cảm giác cái chết đang cận kề. Nhưng cũng chính thứ cảm giác ấy mới giúp cho cơn giận trong lòng gã nguội lạnh.

“Ưm… ưm… ưm…!”

Trong giây phút tuyệt vọng, gã không ngừng lên tiếng xin tha, nhưng mảnh vàng kia đã hoàn toàn lấp kín miệng gã, trong đó còn có máu và răng trộn lẫn vào nhau, muốn nói gì cũng không được. Lúc này gã chẳng khác gì đang bắt chước con linh vật Kim Thiềm Thừ của mình, tuy nhiên… đâu phải cứ được ngậm vàng trong miệng là sung sướng.

“Thiên Thu quý chủ! Đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi, nên nhớ… tiền của ta không đáng giá bằng mạng của ngươi.”

Vô Ngân gằn giọng, sát khí trên người lần đầu tiên xuất ra, chỉ cần Thiên Thu còn ngoan cố, hắn sẽ không ngại tiễn đưa tên này về miền cực lạc.

Lời vừa nói ra, tựa như tiếng lòng của Thiên Thu. Gã biết đây là nấc thang cuối cùng của mình liền lập tức ngưng vùng vẫy. Đầu gã gật xuống liên hồi, tựa như đã đồng ý.

Ngay sau đó, Thiên Thu cố gắng nhịn đau để nhấc cánh tay phải đang gãy gập của mình lên, nhưng hoàn toàn bất lực. Vô Ngân nhìn thấy chiếc nhẫn màu danh dương trên bàn tay dập nát liền hiểu ý, liền vớ lấy ngón tay cái của Thiên Thu miết nhẹ lên chiếc nhẫn. Rất nhanh, một túi Mộc Ngọc cỡ lớn từ nhẫn không gian của gã rơi rớt ra ngoài.

Tiền đã tới tay, Vô Ngân lập tức buông thỏi vàng đang kẹt cứng trong miệng Thiên Thu ra. Sau đó thu túi Mộc Ngọc vào nhẫn của mình, nhẫm tính một hồi, hắn cười sảng khoái nói.

“Ha ha ha! Quý chủ thật biết làm ăn, bấy nhiêu đây cũng phải 30.000 Mộc Ngọc.”

Dứt lời, Vô Ngân tiện tay vứt nhẹ tờ giấy giao ước năm xưa giữa mình và Thiên Thu lại rồi lên tiếng.

“Tiền đã trả, từ nay về sau chúng ta không nợ nần gì nhau. Nhớ kỹ, biết thân biết phận thì sống cho tử tế, đừng ỷ có quan to trong Hoàng Thất chống lưng mà cắn càn làm bậy.”

Nói xong, Vô Ngân chẳng thèm bận tâm Thiên Thu có nghe hay không, hắn đứng dậy rồi dứt khoát phi thân qua một cái cửa sổ. Hắn lựa chọn nhảy lầu để chuồn đi cho lẹ, bởi động tĩnh chiến đấu này rất nhanh sẽ đánh động những tên thuộc hạ khác của Thiên Thu, hắn không muốn rước thêm phiền hà vào người.

Thân ảnh Vô Ngân liền biến mất, tựa như cuộc dạo chơi, để lại vị chủ nhân của Du Mục thương hội trần như nhộng nằm bất lực với mảnh vàng lớn kẹt trong miệng, gã rất muốn lấy nó ra nhưng hai tay đã bị phế, không cách nào xoay sở.

Rất may cho Thiên Thu, Vô Ngân vừa rời đi thì một đám võ sĩ của Du Mục thương hội kéo tới. Đi đầu là vị nữ tử váy lam, nàng ta vội cho người bao vây nơi này lại. Nhìn tràng cảnh hỗn loạn, sàn nhà nứt toác nhiều nơi khiến nàng ta sợ hãi. Mắt thấy Tử Mao và Lam Mao ngã gục ở một góc, lại có một kẻ lạ mặt nằm khỏa thân, giữa hai chân là một thanh trường thương thô to dựng đứng, trông thập phần bắt mắt, chính thứ đó làm cho hai gò má nàng ta phải ửng đỏ.

Gạt bỏ tạp niệm trong đầu, dáo dác khắp nơi nhưng không thấy vị chủ nhân đáng kính của mình ở đâu, nữ tử váy lam cảm thấy thấp thỏm không yên, bèn cứu tĩnh Tử Mao và Lam Mao trước. Còn kẻ khỏa thân kia thì lạnh lùng cho người kề đao sát cổ, dù rằng gã ta đang ú ớ như muốn nói gì đó.

Hai thanh đao lạnh ngắt dí sát vào da khiến Thiên Thu ủy khuất không thôi, đám thủ hạ mà gã nuôi dưỡng bấy lâu nay lại không nhận ra mình, miệng muốn chứng minh thân phận cũng chẳng được. Mà cũng phải thôi, từ một tên mập béo hơn bốn trăm cân hóa thành một tráng sĩ lực lưỡng, ngay cả Vô Ngân trực tiếp chứng kiến sự biến hóa này còn phải há hốc mồm trong kinh ngạc.

Không lâu sau, Tử Mao là người tỉnh dậy đầu tiên, gã hốt hoảng chạy vội đến bên Thiên Thu. Bởi là thuộc hạ thân tín nên gã hiểu rõ công pháp và Mộc hồn của chủ nhân mình, sau một hồi Thiên Thu “ú a ú ớ” trong đau đớn thì gã mới hiểu ý mà rút mảnh vàng kia ra.

“Phốc!”

Máu văng ra tung tóe, mảnh vàng thấm đẫm màu máu nhỏ từng giọt xuống sàn nhà. Đôi mắt Thiên Thu giờ chỉ toàn tơ máu, hắn căm phẫn gằn lên.

“…áo …ới … ại ….oàng …ử, …ó …ẻ …àm …oạn …u … ục …ương ….ội.”

(Báo với Đại hoàng tử, có kẻ làm loạn Du Mục thương hội)

Vì mất hơn mười mấy cái răng, hơn nữa vòm họng đang bị thương tổn, khẩu âm của Thiên Thu là thập phần ngọng nghịu, gã đang chìm trong cơn giận dữ của mình, làm gì nhận ra điều ấy.

Tử Mao ngây người ra một lúc, rốt cuộc cũng hiểu chủ tử mình nói gì, lập tức nhận lệnh rồi chạy đi. Nếu lời này Vô Ngân nghe được, chắc hẳn sẽ rất giật mình, hắn thừa biết chống lưng cho Du Mục thương hội là một vị quan lớn trong Hoàng Thất, như vậy mới bảo kê cho bọn họ giao dịch hàng lậu trong Kinh thành, nhưng ngờ đâu người ấy lại là Đại hoàng tử đức cao vọng trọng, một trong những kẻ có khả năng đăng cơ ngôi vị Thái tử.

……….

Sau khi rời khỏi Du Mục Tổng Hội, Vô Ngân lần nữa lợi dụng Mộc hồn Vô Tướng Thần Thụ để ẩn mình trong không khí. Sau nhiều lần luồn lách qua những con hẻm nhỏ, hắn trở lại trên chiếc xe ngựa của mình.

Vốn tưởng rằng chuyến đi này vô cùng thuận lợi, bởi Thiên Thu đã từng làm ăn với hắn một đoạn thời gian, ngoài sự hào sảng thì chữ “tín” gã từng gây dựng là không thể chối cãi. Nào biết được, chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà Du Mục thương hội đã phất lên như diều gặp gió. Vật đổi sao dời, bản tính tham lam trong con người gã trỗi dậy mà vứt luôn cả danh dự và mặt mũi.

Tới đây, Vô Ngân chỉ thầm tặc lưỡi, Nhân Sinh qua lời Bụt nói chẳng sai chút nào, Đạo tâm không vững thì bản ngã có thể thối rữa lúc nào không hay. Buôn bán cũng có “Đạo” của bán buôn, một khi đánh mất chính mình thì kết cục chẳng bao giờ là tốt đẹp.

Gạt bỏ chút thất vọng về Nhân Sinh ra sau đầu, Vô Ngân cởi bỏ toàn bộ y phục trên người, sau đó đánh xe trở về nhà. Khoản Mộc Ngọc vừa lấy được chắc chắn không đủ đề bàn điều kiện với Nhã Kiều, nhưng những tháng năm phiêu bạt chắc chắn sẽ cần tiền, hơn nữa là rất nhiều bởi hắn còn phải tu luyện Mộc hồn Vô Tướng Thần Thụ. Còn về chuyện Tửu Thần Côn, hắn cần phải bàn bạc kỹ với Tử Long về từng đường đi, nước bước.

Nửa giờ sau, xe ngựa của Vô Ngân chậm rãi trở về phủ đệ của mình ở Đông thành – một khu dân cư khá vắng vẻ dành cho giới nhà giàu. Nhưng từ đằng xa, mắt hắn đã nheo lại khi nhận ra một tia không đúng, bởi trong mắt hắn lúc này là hơn chục binh sĩ với giáp mũ chỉnh tề đang chặn ở trước cửa, người nào người nấy đều toát lên phong nghiêm trang, đúng chuẩn mực nhà binh.

Xe ngựa tiến lại gần, Vô Ngân trông thấy Quang Mục đang đi qua đi lại trước thềm cửa, miệng còn làu bàu cái gì đó, biểu tình cực kỳ chộn rộn, đứng ngồi không yên.

“A! Đại nhân đã về.”

Đúng lúc này, Quang Mục hô lớn, không đợi Vô Ngân xuống ngựa, ông ta đã nhanh chân chạy lại gần, không giấu được vẻ mặt lo lắng, liền vội vã báo tin, thanh âm có phần kích động.

“Đại nhân! Tam… Tam hoàng tử đến tìm ngài.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!